Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 93
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 93 :Chỉ nói cho em nghe
Giản Văn Minh có cảm giác mọi chuyện đều nằm gọn trong tay Hề Chính.
Hắn đang muốn mượn cớ này để chiếm chút tiện nghi từ mình chứ gì?
Nhưng hiện tại, đúng là cậu cần Hề Chính phối hợp. Không còn cách nào khác.
Cậu cảm thấy đầu óc mình chẳng đủ dùng.
Ít nhất là so với anh trai cậu và đám người như Hề Chính, đúng là còn kém xa.
Đặc biệt là Hề Chính, một con cáo già mưu sâu kế hiểm, chắc chắn còn giảo hoạt hơn cả bọn họ.
Cậu từ phòng thay đồ bước ra:
"Bộ này thế nào?"
"Anh của em sẽ không mặc mấy thứ màu mè thế này."
"Áo này cũng gọi là màu mè à?"
"Tôi nói đôi vớ. Đổi sang màu đen đi."
Giản Văn Minh đành quay lại thay đồ.
Hề Chính từ bên ngoài lên tiếng qua cánh cửa:
"Bây giờ em càng giống anh em bao nhiêu thì cậu ấy càng an toàn bấy nhiêu. Tốt nhất đừng để người ta nhìn ra sự khác biệt trong phong cách giữa hai người. Nếu không, họ sẽ càng nghi ngờ anh em. Cậu ấy lạnh lùng, em cũng phải lạnh lùng. Cả hai cùng lạnh, người ta mới rối trí."
Nghe cũng thấy có lý.
Cáo già nói đúng.
Thế là cậu chọn một bộ đồ đơn giản, một màu.
Tuy đơn giản, nhưng toàn là hàng hiệu, mặc lên cũng rất đẹp.
Chỉ là không hợp gu thẩm mỹ của cậu.
Cậu không nhịn được, đeo thêm một chiếc vòng tay.
Hề Chính lập tức nói:
"Anh em chưa từng đeo mấy thứ này."
Giản Văn Minh đành tháo xuống, lẩm bẩm:
"Anh đúng là rất hiểu anh tôi đấy."
"Tôi chỉ càng hiểu rõ sự khác biệt giữa hai người các em thôi." Hề Chính đáp.
Giản Văn Minh sợ hắn lại nói thêm điều gì quá đáng, bèn im luôn.
Giờ khác trước rồi. Trước đây là cậu giả làm anh cậu, còn bây giờ là cả hai đã thẳng thắn, cùng nhau diễn chung một vở kịch. Nếu Hề Chính còn tiếp tục giễu cợt, cậu sẽ thấy như mình bị l*t tr*n, chẳng biết phải đối mặt thế nào.
Không biết đến bao giờ cậu mới có thể một lần nữa vênh váo trước mặt Hề Chính.
Cuối cùng cậu cũng đứng yên một chỗ, đối diện với Hề Chính.
Hề Chính từ trên xuống dưới đánh giá cậu một lượt.
Giản Văn Minh khẽ mím môi:
"Còn vấn đề gì nữa không?"
"Còn." Hề Chính nhìn thẳng vào mắt cậu đáp.
Dù quần áo giống nhau, trang điểm giống nhau, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, cậu đã nhận ra Giản Văn Minh và Giản Văn Khê là hai người hoàn toàn khác biệt.
Trong mắt hắn, Giản Văn Minh và Giản Văn Khê vốn thuộc hai thế giới khác nhau. Chỉ cần đứng yên một chỗ, khí chất đã khác biệt một trời một vực.
Nhưng bây giờ không phải lúc để làm càn.
Trước kia, khi Giản Văn Minh còn đang giả làm Giản Văn Khê, hắn ít ra còn có cớ để chiếm chút tiện nghi. Nhưng giờ hai người đã thẳng thắn với nhau, nếu hắn không biết giữ chừng mực, Giản Văn Minh rất dễ nổi giận.
Em ấy trông như một con mèo hoang nhỏ, nhưng thật ra lại rất dễ xấu hổ, nội tâm mềm yếu, có phần ngây ngô.
"Chỗ nào còn sơ hở?" Giản Văn Minh hỏi.
"Đôi mắt." Hề Chính đáp, rồi bước sang phòng bên cạnh, lấy một cặp kính mang lại.
"Tôi đâu có cận."
"Kính không có độ." Hề Chính đưa kính cho cậu. "Đeo thử xem."
Giản Văn Minh đeo lên.
Gọng kính mạ vàng, đeo vào trông như người học rộng hiểu nhiều, dáng vẻ lịch thiệp mà lại pha chút ngang tàng...
"Anh còn có cả loại kính thế này." Giản Văn Minh nói. "Không có độ mà cũng giữ, mang làm màu à?"
"Đó là kính của anh trai em."
Giản Văn Minh im lặng.
Hề Chính cười, nhìn cậu từ trên xuống dưới:
"Vậy là khá hơn nhiều rồi, trông điềm đạm hơn hẳn."
Giản Văn Minh quay sang soi gương.
Cậu chưa từng đeo loại kính này, vậy mà không ngờ lại hợp với bộ đồ hiện tại đến thế. Nhìn ngoài ý muốn mà lại rất... nho nhã.
Anh cậu đúng là có con mắt thẩm mỹ.
Giờ nhìn lại, cậu thấy mình trông còn giống Giản Văn Khê hơn cả Giản Văn Khê - nhã nhặn, cấm dục, tuấn tú.
Không còn sơ hở nào.
Hề Chính tự tay lái xe đưa cậu đến nơi. Trên đường, còn không quên dặn dò thêm mấy điều:
"Nói năng phải nhã nhặn, gặp chuyện không được luống cuống, cũng đừng bực bội. Phải bình tĩnh. Quan trọng nhất là, em có một thói quen: khi không vui thì hay nhướng mày. Phải kiềm lại."
Giản Văn Minh: "..."
Giờ thì cậu đã hiểu vì sao Hề Chính lại dễ dàng nhận ra cậu là ai.
"Đối phương chưa chắc biết em là Giản Văn Minh. Có thể họ chỉ đang thử. Như em đã nói, chỉ cần em kiên quyết nhận mình là Giản Văn Khê, bọn họ trong chốc lát cũng sẽ không có cách nào tìm được chứng cứ. Có thể họ sẽ dùng pheromone để thử, nếu gặp tình huống không ứng phó được thì lập tức gọi cho tôi. Tôi sẽ chờ ở ngoài."
Giản Văn Minh mím môi:
"Biết rồi."
Không thể không thừa nhận, Hề Chính đúng là đáng tin.
Xe dừng trước quán cà phê Yêu Nguyệt, Giản Văn Minh bước xuống, chỉnh lại áo khoác rồi đi thẳng vào.
Vừa vào cửa, lập tức có nhân viên phục vụ tiến tới:
"Cậu Giản phải không? Mời cậu đi lối này."
Cậu đi theo nhân viên lên tầng hai. Tầng hai rộng rãi nhưng chỉ có đúng hai người ngồi.
Một là cô gái trong đoạn video. Còn người kia, gương mặt vô cùng quen thuộc.
Vừa nhìn thấy người đó, sắc mặt Giản Văn Minh lập tức trở nên nghiêm nghị.
Là Tần Tự Hành.
Không ngờ lại là Tần Tự Hành.
Nhân viên dẫn cậu đến trước mặt hai người, Giản Văn Minh khẽ nói:
"Cảm ơn."
Người phục vụ mỉm cười gật đầu rồi rời đi. Trợ lý đi cùng Tần Tự Hành cũng lặng lẽ lui xuống.
Giản Văn Minh nhìn thẳng vào Tần Tự Hành.
Còn Tần Tự Hành thì như một con sói, ánh mắt từ đầu tới cuối không rời khỏi cậu.
Giản Văn Minh lên tiếng:
"Tin nhắn đó là do ông gửi?"
Tần Tự Hành nửa cười nửa không, ánh mắt vẫn không chớp. Giản Văn Minh đứng thẳng người, hơi nhíu mày.
Tần Tự Hành đứng dậy, đưa tay ra:
"Chào cậu, tôi là Tần Tự Hành."
"Ta biết ông. Tần Tự Hành, danh tiếng như sấm bên tai."
Cậu nghĩ, cứ tỏ vẻ từng nghe danh sẽ tự nhiên hơn là giả vờ hoàn toàn xa lạ. Trước mặt loại người như Tần Tự Hành, làm quá sẽ lộ ngay.
Tần Tự Hành thu tay lại:
"Cậu biết tôi?"
"Ông từng hạ thuốc em trai tôi, tôi sao có thể không biết? Tôi đến đây là muốn hỏi ngài Tần, gửi lá thư đó cho tôi là có ý gì."
Tần Tự Hành mỉm cười, ngồi xuống đối diện, tay khẽ đưa ra làm động tác mời ngồi.
Nhưng Giản Văn Minh vẫn đứng, mắt không rời gã.
Tần Tự Hành nói:
"Vậy thì cậu Giản hiểu lầm rồi. Tôi với em trai cậu từng có chút hiểu lầm. Thật ra tôi vẫn luôn theo đuổi em ấy. Còn chuyện hạ thuốc..."
"Chuyện đó không phải tôi làm. Là cấp dưới hiểu sai ý tôi."
Tần Tự Hành vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào Giản Văn Minh.
Gã dường như đang cố tìm ra điểm khác biệt giữa người trước mắt và Giản Văn Minh.
Cặp kính Hề Chính đưa đúng là có ích. Vì không quen đeo kính, nên khi mang lên, Giản Văn Minh có cảm giác như mình đang đeo mặt nạ. Mà mặt nạ đó lại mang đến cho cậu sự tự tin, khiến cậu đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt Tần Tự Hành mà không hề né tránh.
"Cậu Giản thật sự rất giống em trai cậu. Như thể cùng là một người vậy." Tần Tự Hành nói.
"Bọn tôi là anh em sinh đôi, giống nhau cũng chẳng có gì lạ. Ngài Tần hẹn tôi đến, chỉ để nói chuyện này sao?" Giản Văn Minh đáp.
"Nếu hai người đã giống nhau đến vậy, giả như hoán đổi thân phận, cậu làm em ấy, em ấy làm cậu, e là người ngoài cũng khó phân biệt được, đúng không?"
Tần Tự Hành khẽ vươn tay ra, nở nụ cười nhàn nhạt.
"À, vẫn còn một điểm khác biệt rõ ràng. Một người là Alpha, một người là Omega."
Lời vừa dứt, Giản Văn Minh lập tức ngửi thấy một luồng pheromone nồng nặc mùi bạc hà, mạnh mẽ và dày đặc, táp thẳng vào mình.
Cậu hơi nhíu mày, ánh mắt chuyển sang nhìn Tần Tự Hành.
Khó chịu thật.
Tần Tự Hành đang phát tán pheromone có tính k*ch d*c, vốn để khiến Omega ph*t t*nh. Nhưng với một Alpha như Giản Văn Minh, đây lại là một dạng áp lực cực kỳ khó chịu.
Giản Văn Minh mím chặt môi, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm đối phương.
Cơn đau nhức lan đến tận xương tủy, nhưng cậu vẫn chịu đựng được.
Không hề có dấu hiệu ph*t t*nh, cũng chẳng để lộ bất kỳ biểu cảm khó chịu nào.
Đây là nước Y, không phải Hoa Thành. Ở đây, Tần Tự Hành không thể muốn làm gì thì làm.
Cậu không hề sợ gã.
"Thu hồi pheromone của ông lại." Giản Văn Minh nhìn thẳng vào mắt đối phương. "Tôi không phải em tôi. Đây cũng không phải Hoa Thành. Tần Tự Hành, ông tưởng tôi không chịu nổi loại pheromone này? Hay là sống quen thói tiêu dao trong nước, nên đến đâu cũng nghĩ mình muốn làm gì thì làm?"
Lời vừa dứt, chính cậu cũng thấy hơi kích động.
Bởi đó rất giống với giọng điệu anh trai cậu thường nói.
Khi đối diện với kẻ như Tần Tự Hành, anh ấy chắc chắn sẽ lạnh lùng, tàn nhẫn, hận thấu xương.
Đó là sự đồng cảm chỉ giữa hai anh em mới có thể hiểu.
Hiện tại, cậu đang sắm vai Giản Văn Khê.
Tần Tự Hành chẳng những không thu lại khí thế, mà còn cố ý tăng cường mức độ phát tán pheromone. Cơn đau như xé nát gân cốt, nhưng Giản Văn Minh chỉ cắn răng, ánh mắt tràn đầy hận ý.
Đúng lúc đó, từ cửa vang lên tiếng ngăn cản của nữ trợ lý, sau đó là một luồng áp lực pheromone vô cùng mạnh mẽ tràn tới từ phía sau.
Tần Tự Hành gần như lập tức bật dậy.
Giản Văn Minh quay đầu lại, thấy Hề Chính mặt không chút biểu cảm bước vào.
Đi sau Hề Chính còn có nhân viên quán và nữ trợ lý của Tần Tự Hành.
Hề Chính chỉ hơi thu lại áp lực trên người, đi đến bên cạnh Giản Văn Minh, vòng tay qua vai cậu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Tần Tự Hành.
Tần Tự Hành mím chặt môi, ánh mắt dò xét Alpha cao lớn đang đứng trước mặt.
Người này, tuyệt đối không thua kém Chu Đĩnh chút nào.
Giản Văn Minh và Giản Văn Khê, hai enh em này rốt cuộc là từ đâu tìm ra những chỗ dựa vững chãi như vậy?
"Không giới thiệu một chút sao, Văn Khê?" Hề Chính lên tiếng, giọng lạnh như băng.
Giản Văn Minh cảm nhận được luồng khí lạnh toát ra từ Hề Chính, liền đáp ngắn gọn: "Tần Tự Hành."
Vừa nghe đến cái tên ấy, ánh mắt Hề Chính lập tức lạnh thêm mấy phần.
Hắn cười mà như không cười:
"Ngài đây phát tán pheromone với người yêu của tôi, là có ý gì đây?"
Tần Tự Hành im lặng hồi lâu, ánh mắt chuyển từ Giản Văn Minh sang Hề Chính.
Người đàn ông này, đúng là một Alpha không kém cạnh gì Chu Đĩnh.
Cuối cùng gã chỉ nhàn nhạt đáp:
"Xem ra là có chút hiểu lầm. Tôi đang ở kỳ mẫn cảm, không khống chế được."
"Quả thật là hiểu lầm." Hề Chính nhìn thẳng vào Tần Tự Hành, giọng thản nhiên. "Vì nơi này không phải Hoa Thành. Ở đây, không ai dám động đến người của Hề Chính tôi."
Hắn bước lên một bước, khiến Tần Tự Hành theo bản năng lùi lại một bước.
"Đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa." Hề Chính nói. "Đây là lời khuyên tôi dành cho ngài đây."
Nói rồi, hắn vòng tay ôm lấy Giản Văn Minh đang khẽ run, xoay người dẫn cậu rời khỏi quán cà phê.
Giản Văn Minh quay đầu lại nhìn Tần Tự Hành, nói:
"Tôi biết ông muốn làm gì. Tránh xa em trai tôi ra. Nếu ông dám làm hại nó thêm một lần nào nữa, tôi sẽ không để yên cho ông."
Tần Tự Hành bước đến trước cửa sổ, ánh mắt dõi theo bóng Hề Chính đang dìu "Giản Văn Khê" lên xe.
Nữ trợ lý bước đến bên cạnh:
"Sếp Tần, e là chúng ta không chọc nổi người này đâu. Thế lực của Hề Chính ở nước Y rất mạnh, ngay cả bên chính phủ cũng phải nể mặt vài phần. Đây không phải Hoa Thành, hay là chúng ta..."
"Cô nghĩ người khi nãy là Giản Văn Minh, hay là Giản Văn Khê?" Tần Tự Hành cắt lời.
Nữ trợ lý sững người giây lát, rồi đáp:
"Nói thật... tôi cũng không phân biệt được."
"Cô không thấy hai anh em họ giống nhau đến kỳ lạ sao?" Tần Tự Hành khẽ nhíu mày. "Giống đến mức khiến tôi cũng thấy bối rối, cứ như là cùng một người."
"Anh em sinh đôi vốn dĩ đã giống nhau. Nhưng theo lẽ thường, người như Hề Chính chẳng cần phối hợp với họ để diễn trò đâu, sếp Tần. Tôi nghĩ chúng ta nên sớm rút lui, người này không dễ đối phó đâu."
"Bọn họ có đang diễn hay không, thử một lần là biết." Tần Tự Hành cười nhạt. "Cô không cần căng thẳng. Hề Chính cũng chẳng làm được gì chúng ta."
Dù sao gã cũng có gốc rễ ở nước Y. Nhà chú hai gã kinh doanh ở đây đã lâu.
Lên xe, Giản Văn Minh nói:
"Gã chắc chắn vẫn còn nghi ngờ tôi. Chúng ta cứ thế mà bỏ qua sao?"
"Chuyện còn lại, để tôi lo." Hề Chính hỏi lại. "Người hạ thuốc em là gã phải không?"
Giản Văn Minh gật đầu.
"Chính gã tự đưa đầu tới."
"Anh chắc có đối phó được gã không?" Giản Văn Minh hỏi. "Thế lực của gã ở Hoa Thành không nhỏ đâu."
Hề Chính lại hỏi:
"Bây giờ còn thấy khó chịu không?"
"Khó chịu thật... suýt nữa thì không chịu nổi." Giản Văn Minh vừa nói, vừa nhìn sang Hề Chính.
Sắc mặt Hề Chính càng lúc càng lạnh.
"Em yên tâm, món nợ này, tôi sẽ đòi thay em."
"Anh dẫn tôi đi gấp như vậy... tôi còn tưởng anh sợ gã."
"Đừng dùng phép khích tướng với tôi." Hề Chính đáp gọn.
Giản Văn Minh khẽ nhếch môi, rõ ràng như thế mà cũng bị nhìn ra...
"Gã bắt đầu nghi ngờ rồi. Tôi thì không sao, tôi chỉ sợ gã sẽ tìm cách gây nguy hiểm cho anh tôi. Ở Hoa Thành, bọn tôi không có chỗ dựa vững như ở đây... Tốt nhất là khiến gã không còn cơ hội quay lại Hoa Thành." Giản Văn Minh bực tức nói.
"Chuyện gì cũng cần làm đúng cách. Đụng thẳng vào gã bây giờ không có lợi cho chúng ta. Em cứ ngồi yên, để tôi thay em xả giận."
Hề Chính đưa cậu về nhà, sau đó ra ngoài gọi điện.
Không rõ hắn gọi cho ai, nhưng rõ ràng là cố ý tránh mặt.
Giản Văn Minh hé rèm cửa nhìn ra, thấy Hề Chính đứng trong vườn hoa, một tay đút túi, đi đi lại lại gọi liền mấy cuộc.
Hắn vẫn đang để tâm đến chuyện này.
Điện thoại Giản Văn Minh bất chợt reo lên. Là anh cậu gọi.
"Hề Chính nói em đang ở chỗ anh ta?" Giản Văn Khê hỏi.
"Ừm." Giản Văn Minh đáp.
Cậu không biết Hề Chính đã kể những gì, bèn hỏi lại:
"Anh ta nói gì với anh?"
"Nói hết cả rồi. Em có biết ai đã hỏi thăm anh không?"
"Biết rồi." Giản Văn Minh đáp. "Là Tần Tự Hành."
Giản Văn Khê khựng lại một nhịp, liếc sang phía Chu Đĩnh, sắc mặt lập tức nghiêm lại:
"Em đã gặp gã rồi à?"
"Vừa gặp ở quán cà phê. Gã dùng pheromone để thử em, may mà có Hề Chính che chắn, chắc gã chưa phát hiện gì." Giản Văn Minh nói tiếp. "Em sẽ tiếp tục theo dõi gã bên này. Anh, nếu anh cần, em có thể lập tức quay về."
"Ừm." Giản Văn Khê đứng dậy, trầm ngâm một lát rồi dặn:
"Thời gian tới đừng ra ngoài nhiều, tránh đụng mặt Tần Tự Hành."
"Anh, em thấy ở đây vẫn giúp được đôi chút. Tần Tự Hành là hạng cặn bã, lẽ ra phải chết từ lâu. Ở Hoa Thành em không động được gã, nhưng đây là địa bàn của chúng ta. Gã tự mò tới, không tranh thủ thì phí lắm."
"Em đừng manh động. Những chuyện phạm pháp, tuyệt đối không được dính vào."
"Em biết rồi. Hề Chính nói anh ta sẽ giúp chúng ta, anh ta có nhiều mối quan hệ." Giản Văn Minh nhẹ giọng. "Anh cứ yên tâm, em sẽ không làm điều gì hồ đồ đâu. Em biết phân nặng nhẹ. Tin em lần này đi."
Cúp máy xong, Giản Văn Khê lập tức gọi cho Hề Chính.
"Tôi sẽ trông chừng em trai em." Hề Chính nói. "Em cứ yên tâm lo việc bên kia, tôi sẽ không để câu ấy gây thêm rắc rối gì đâu. Còn Tần Tự Hành, tôi sẽ tính cách đối phó."
"Cảm ơn, lại phiền anh rồi." Giản Văn Khê đáp.
"Với tôi thì mấy lời khách sáo đó không cần thiết." Hề Chính hỏi thêm. "Bên em vẫn ổn cả chứ?"
"Mọi việc đều suôn sẻ." Giản Văn Khê đáp.
Hề Chính "ừm" một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai. Chỉ thấy Giản Văn Minh đang nghiêng người, tựa vào khung cửa sổ, rõ ràng đang lén nghe hắn nói chuyện.
"Tôi cúp máy đây, có gì liên lạc sau."
Vừa cúp điện thoại xong, Hề Chính cố tình nâng giọng:
"Em nói em trai em cái gì cũng nghe lời tôi? Cậu ấy là mèo hoang thì có, ai mà khiến cậu ấy ngoan ngoãn được chứ."
Vừa dứt câu, từ cửa sổ liền vang lên tiếng hét run run:
"Ai là mèo hoang?! Anh... anh đừng có nói linh tinh với anh tôi!"
Khuôn mặt tái nhợt, rõ ràng bị hù cho không nhẹ.
Khóe môi Hề Chính khẽ nhếch, nửa cười nửa không. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Giản Văn Minh đã biến mất sau khung cửa. Không bao lâu sau, người kia chạy ào xuống, giật lấy điện thoại trong tay hắn, nhìn thấy màn hình đã tắt mới thở phào nhẹ nhõm:
"Anh tôi là người văn minh, mấy câu thô lỗ với tục tĩu đó anh cấm có nói với anh ấy! Còn nữa, mấy chuyện giữa tôi với anh, tuyệt đối không được nhắc tới, nghe rõ chưa!"
Hề Chính nhìn cậu, khẽ cười.
"Cười cái gì? Trả lời mau!"
"Được rồi." Hề Chính vừa đùa giỡn vừa làm ra vẻ nghiêm túc. "Tôi hứa với em, mấy lời thô lỗ với tục tĩu đó, tôi chỉ nói với mình em thôi."