Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 699
topicBà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 699 :
Tăng di mẫu đã đến thăm lúc bọn trẻ mới sinh, sau đó nửa tháng và một tháng lại đến thăm.
Lần nào bà ấy cũng nói bọn trẻ thay đổi quá lớn.
"Hai phương t.h.u.ố.c bổ khí ích huyết mà Tăng di mẫu gửi đến rất tốt, ta thấy nửa tháng nay sắc mặt tẩu tốt hơn nhiều rồi, hồng hào trở lại rồi."
"Vậy tẩu có phải không cần tẩm bổ nữa không?"
Nàng ấy đã nín nhịn một tháng rưỡi rồi, thực sự rất muốn ra ngoài.
Chu Kiều Kiều lắc đầu: "Nhị tẩu, tẩu cứ an tâm dưỡng sức đi, nếu nhị ca biết muội nói hai câu đã khiến tẩu muốn ra ngoài, chắc chắn sẽ mắng muội đấy."
Tăng Xảo Nhi bây giờ chính là cục cưng của cả nhà họ Chu.
Để ai chịu ấm ức cũng không thể để nàng ấy chịu ấm ức.
Tăng Xảo Nhi khẽ thở dài.
Nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ.
Đây là sự coi trọng của nhà chồng đối với nàng ấy, nàng ấy cũng không phải kẻ không biết điều.
"Oa oa... oa..."
"Oa..."
Hai người đang nói chuyện, liền nghe thấy hai đứa bé trên giường náo loạn.
"Bọn chúng ăn lúc nào?"
"Mới hai khắc thôi."
"Vậy không sao, bọn chúng không đói đâu, để muội xem có phải tiểu ra tã không..."
Chu Kiều Kiều đi qua kiểm tra, còn không cho Tăng Xảo Nhi động tay.
Sau khi kiểm tra xong, Chu Kiều Kiều nói: "Xem ra là muốn ra ngoài chơi rồi, muội bế ra ngoài chơi, tẩu luyện chữ đi.
Đúng rồi, luyện ít thôi, không tốt cho mắt, vẫn nên ngủ nhiều một chút."
Người ta đều nói ngủ là liều t.h.u.ố.c bổ tốt nhất.
Tăng Xảo Nhi nhận lời.
Chu Kiều Kiều bế Tiểu Ngũ muội muội ra ngoài trước, nàng vừa ra khỏi cửa, liền thấy Chu mẫu chạy chậm tới: "Có phải đều tỉnh rồi không?"
"Vâng, nương đi bế Lão Tứ đi ạ."
Chu mẫu đáp một tiếng, xoay người vào phòng bế Lão Tứ.
Thường nhật của nhà họ Chu dạo này chính là Chu Đại Sơn và Ngô Ngọc Nương trông tiệm, Chu Tiểu Diệu, Chu Kiều Kiều, Chu mẫu, Chu phụ mấy người phụ trách trông trẻ, nấu cơm..
Đương nhiên, còn phải cùng nhau trông coi Lão Tam nhà Ngô Ngọc Nương.
Lão Tam bây giờ còn nhỏ, mới học đi, nhưng nó không thích đi, thích bò...
Vì thế Chu phụ đã chuyển hết bàn ghế trong nhà chính đi, để ngoài sân, trong bếp...
Chu mẫu mỗi ngày lau sàn nhà sạch bong hai lần, người lớn đi lại đều không đi vào chỗ nó hay bò, đều đi vòng quanh mép tường.
Trong sân, Chu Kiều Kiều bế Tiểu Ngũ khẽ đung đưa, Chu mẫu cũng rất nhanh bế Lão Tứ ra.
"Tiểu Ngũ này có phải ăn ít hơn Lão Tứ không? Sao nương cảm thấy nó nặng hơn Tiểu Ngũ nhiều thế...".
Hai mẹ con ngồi trong sân, mỗi người bế một đứa bé.
Vui vẻ trêu đùa.
Chu phụ đi vào, thấy cảnh này, liền rửa tay, thay quần áo rồi đến bế Tiểu Ngũ.
"Tiểu Ngũ, gia gia đến rồi, nửa ngày không gặp, con có nhớ gia gia không? Nào, gia gia thơm cái..."
Chu Kiều Kiều lập tức ngăn lại: "Cha, cha là người lớn, lại vừa từ bên ngoài về, cho cha bế là được rồi."
Chu phụ hừ hừ một tiếng.
Nhưng vẫn chỉ bế, không hôn nữa.
Ông cũng biết song sinh khó nuôi hơn con đơn, cần phải tinh tế hơn, chú ý hơn, ít sinh bệnh.
"Ái chà Tiểu Ngũ của ta ơi, lớn lên thật xinh đẹp, sau này chắc chắn đẹp hơn ca ca con."
Tuy rằng... Tiểu Ngũ bây giờ còn nhỏ, chưa nhìn ra được gì.
Nhưng Tăng Xảo Nhi xinh đẹp, Chu Tiểu Diệu cũng không tệ.
Con của hai người họ, lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân.
Nếu so sánh tổng hợp thì... Trương Hoài Ân đẹp hơn Chu Tiểu Diệu, Tăng Xảo Nhi đẹp hơn Chu Kiều Kiều.
Cho nên... con cái của họ tương lai chắc sẽ đẹp ngang ngửa nhau.
"Nương..."
Ngoài cửa, Trương Hi lanh lảnh gọi một tiếng.
Chu Kiều Kiều quay sang nhìn.
Chỉ thấy Trương Hi bây giờ đã có da có thịt, thân hình tuy vẫn gầy, nhưng khác với bộ dạng da bọc xương trước kia, bây giờ hắn đã có cơ bắp, cả người đầy đặn hơn một chút, trên mặt còn có chút thịt.
"Về rồi à, mau vào đi, rửa tay rồi bế Tiểu Ngũ, ta đi lấy đồ ngon cho con."
Nửa năm nay, Trương Hi thay đổi rất lớn, không chỉ về ngoại hình, mà còn cả hành vi cử chỉ.
Nếu không, Chu Kiều Kiều cũng sẽ không chấp nhận hắn.
Đúng vậy, nàng bây giờ đã thật lòng chấp nhận Trương Hi rồi.
Chỉ hy vọng sau này bọn họ sẽ càng hòa thuận, càng êm ấm hơn.
Trương Hi đáp một tiếng, vội vàng đi rửa tay, sau đó qua bế Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ mở to đôi mắt, nhìn người trước mặt từ cô cô đổi thành một người lạ, cũng không khóc nháo, chỉ ngậm ngón tay nhìn Trương Hi.
"Hi nhi, Tiểu Ngũ thích người ta nhéo má, con có thể nhéo chơi."
Trương Hi chưa từng bế đứa bé nào nhỏ như vậy, nhất thời có chút luống cuống tay chân, vẫn là nhờ ngoại công giúp đỡ mới bế được Tiểu Ngũ.
Lại nhéo nhéo má Tiểu Ngũ, khiến Tiểu Ngũ cười khanh khách.
Chu Kiều Kiều mang đồ ăn vặt ra, đặt lên bàn trước mặt Trương Hi, thuận tay đút cho hắn một miếng thịt bò khô.
"Ngon không?"
"Vâng, ngon ạ, nương, thịt bò khô vị lần trước nương đưa cho con còn không? Sư phụ thích ăn, lần này con muốn mang cho người một ít."
Chu Kiều Kiều gật đầu không chút ngạc nhiên: "Đương nhiên là được, đúng rồi, lần này con được nghỉ mấy ngày?"
"Ba ngày."
"Được, đợi lúc con đi ta sẽ đưa cho con."
"Vâng, các muội muội đâu ạ?"
"Ra ngoài tìm bọn Tiểu Mễ chơi từ sớm rồi, ê đúng rồi con cũng đi chơi đi, để ta bế Tiểu Ngũ."
"Không cần đâu nương, con bế Tiểu Ngũ, lát nữa đợi các muội muội về con sẽ tìm các muội ấy nói chuyện sau."
Hắn không thân với bọn trẻ trong thôn Chu gia, cho nên không muốn ra ngoài chơi với chúng.
Tuyền Lê
Nhưng lâu rồi không gặp Nam Nhi và Miên Miên, hắn cũng có chút nhớ các nàng.
"Được, vậy ta và ngoại bà con đi nấu cơm, con và ngoại công trông các em nhé."
"Vâng, được ạ, nương, con muốn ăn thịt heo xào ớt xanh nương làm."
"Được, làm cho con."
Chu Kiều Kiều vui vẻ vào bếp.
Hai khắc sau Nam Nhi và Miên Miên mới mồ hôi nhễ nhại trở về.
"Ca ca, huynh về bao giờ thế?"
"Ca, huynh về sao không đến tìm bọn muội chơi."
Nam Nhi và Miên Miên bây giờ cũng không còn ác ý với Trương Hi nữa.
Ngay cả Miên Miên cũng đã bỏ qua thành kiến, xưng hô huynh muội với hắn.
Trương Hi ngước mắt nhìn hai đứa, trong mắt là sự dịu dàng mà chính hắn cũng không phát hiện ra.
"Ta cũng mới về không lâu, các muội chơi với bạn vui vẻ, ta không muốn làm phiền, đợi các muội về ta nói chuyện với các muội là được rồi.
Nào, lại đây, ngồi cạnh ta, ta vừa khéo có chuyện muốn hỏi các muội đây."
Hai đứa ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Trương Hi.
Nam Nhi: "Ca, có chuyện gì thế?"
Trương Hi quay đầu nghiêm túc nhìn hai đứa.
"Hai muội... ừm..."
Hắn muốn nói lại thôi.
Lời định nói ra, nhưng nghĩ đến ngoại công còn ở bên cạnh lại dừng lại.
Hắn ngại nói những lời đó trước mặt ngoại công.
Nhưng... chuyện đó hắn vẫn nhất định phải hỏi.
"Theo ta vào phòng đi, ta từ từ nói với các muội."
Hắn bế Tiểu Ngũ đứng dậy, xoay người vào phòng.
Chu phụ nhìn bóng lưng mấy đứa trẻ vào phòng, bĩu môi: "Còn nhỏ tí tuổi đầu, còn có bí mật nữa cơ đấy. Hừ."
Mấy đứa trẻ vào phòng.
Trương Hi đặt Tiểu Ngũ lên giường, sau đó bảo hai muội muội ngồi xuống.
Cả hai đều khó hiểu nhìn hắn.
Miên Miên: "Ca, huynh rốt cuộc muốn nói gì? Tại sao còn phải tránh người khác?"