Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 698

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 698 :

Chu Đại Sơn và Chu Tiểu Diệu đều tỏ ra phấn khích.

Dù sao thì... năm nay ngoại trừ tiền dâu tây được chia theo từng quý, tiền lời từ việc kinh doanh rượu vẫn chưa được chia lần nào.

Cũng không biết buôn rượu sẽ được chia bao nhiêu tiền.

Chu Kiều Kiều nói: "Ngoài khoản vừa chia cho mọi người và tiền công đã trả ra, tổng lợi nhuận quý này của dâu tây là 3700 lượng.

Ba huynh muội chúng ta mỗi người 1200 lượng, còn lại 100 lượng đưa cho nương làm chi phí sinh hoạt chung trong nhà và tiền tiêu vặt cho hai người."

Về điểm này, hai người anh trai không hề có ý kiến gì.

Mặc dù nương nói tiền của ông bà đã đủ dùng, ở nông thôn cũng chẳng tiêu pha gì, nhưng bọn họ vẫn thích biếu thêm.

Tránh để lúc cha mẹ muốn mua gì lại phải ngửa tay xin con cháu.

Cảm giác ngửa tay xin tiền người khác không dễ chịu chút nào, bọn họ không muốn để cha mẹ phải khó xử.

Cho nên nhất quyết phải đưa.

Chu Kiều Kiều nói tiếp: "Lợi nhuận ròng của rượu là 6562 lượng, ba huynh muội mỗi người chia 2100 lượng, còn lại 262 lượng cũng giao cho cha nương.

Vừa khéo sắp đến Tết rồi, trong nhà cần sắm sửa nhiều thứ, số tiền này để cha nương tự phân bổ.

Còn nữa, muội muốn giải thích một chút, tại sao việc buôn bán rượu rõ ràng tốt hơn dâu tây, nhưng năm nay chia tiền lại không nhiều hơn dâu tây là bao.

Đó là vì năm nay chúng ta mới bắt đầu, lại phải mua đất, xây hầm rượu... đều là dùng số tiền này, đợi sang năm không còn khoản chi phí này nữa, số tiền chúng ta được chia sẽ nhiều hơn."

Ngô Ngọc Nương nói: "Điểm này chúng ta đều hiểu, không ai có dị nghị gì đâu.

Nói như vậy, lần này mỗi nhà chúng ta được chia ba ngàn ba trăm lượng?"

Lần này, Ngô Ngọc Nương tính toán rất nhanh.

Chu Kiều Kiều cười gật đầu.

So với sáu năm trước, bọn họ còn phải vì vài chục lượng bạc mà trở mặt với nhau, hiện tại mỗi năm lại có thể chia nhau mấy ngàn lượng.

Nhà bọn họ đã thay đổi về chất rồi.

"Kiều Kiều, tại sao chúng ta không tiếp tục mua đất nữa? Phía sau núi vẫn còn có thể khai hoang tiếp mà..."

Chu Đại Sơn phấn khích nói.

Chu Kiều Kiều lại lắc đầu: "Đại ca, tham nhiều thì thâm, đủ rồi, dựa vào việc làm ăn hiện tại của chúng ta, tương lai nuôi sống mấy đời cũng không thành vấn đề, không cần làm nhiều thêm nữa."

Chu Tiểu Diệu gật đầu: "Đúng vậy, chỉ những thứ này là đủ rồi, huynh đã thấy rất mãn nguyện rồi."

Mặc Ngọc và Thượng Quan Khuynh Thành nãy giờ vẫn chứng kiến toàn bộ quá trình nhìn nhau cười, Mặc Ngọc nói: "Tri túc thường lạc (Biết đủ là vui)."

Tuy Chu Đại Sơn không hiểu tại sao không thể tham nhiều hơn trong khi bọn họ rõ ràng có thực lực.

Nhưng đã là muội muội nói như vậy, tức phụ và nhị đệ cũng nói như vậy.

Thì hắn nghe theo thôi.

Chia tiền xong, Ngô Ngọc Nương cầm tiền vui vẻ nói: "Ta còn đang bảo Thành nhi cưới vợ sẽ tiêu hết sạch tiền trong nhà, lần này thì tốt rồi, lại có tiền rồi..."

Sau này Tiểu Thảo Môi và lão Tam lớn lên cần dùng tiền, nàng cũng không đến mức không lấy ra được.

Chu mẫu cười ha ha: "Sau này ba đứa trẻ đều sẽ được hoàn thành chuyện chung thân đại sự một cách thể diện, chúng ta dù thế nào cũng sẽ không để bọn trẻ phải chịu cái khổ như chúng ta năm xưa."

Ngô Ngọc Nương vui vẻ gật đầu: "Vâng."

Mấy ngày trước Tết, Thượng Quan Khuynh Thành nhận được thư từ kinh thành.

Là do nương của Mặc Ngọc gửi tới.

"Nương nói đứa bé rất khỏe, bảo chúng ta không cần lo lắng." Thượng Quan Khuynh Thành nói với Mặc Ngọc.

Mặc Ngọc gật đầu: "Có nương và đại tẩu ở đó, chúng ta vốn dĩ không cần lo lắng."

Hơn nữa khoảng thời gian đó tinh thần của Khuynh Thành không tốt lắm, đứa bé thường xuyên do nương hắn chăm sóc, nó đã sớm quen ở cùng tổ mẫu.

Đây cũng là lý do vì sao Mặc Ngọc hoàn toàn không lo lắng về đứa bé.

"Được rồi, nàng đừng ưu phiền nữa, cứ sống tốt những ngày tháng của chúng ta là được."

Mặc Ngọc nhẹ nhàng ôm lấy vai Thượng Quan Khuynh Thành.


Thượng Quan Khuynh Thành ngước mắt nhìn hắn, trong đáy mắt phủ đầy sương mù.


Mặc Ngọc lập tức đau lòng.

Khuynh Thành của hắn, sao lại khóc nữa rồi?

Hắn khẽ hôn lên trán nàng: "Khuynh Thành, con cái cứ yên tâm giao cho nương, sau này chúng ta không nghĩ ngợi nữa có được không?"

"Nhưng mà, chàng chẳng lẽ không nhớ con sao? Mặc Ngọc, thiếp biết chàng thích trẻ con, nhớ con, chàng đều là vì thiếp..."

"Không, ta chỉ là vì bản thân ta thôi, ta là một kẻ rất ích kỷ, ích kỷ đến mức ta chỉ muốn một mình nàng vui vẻ.

Ta cũng là một người tâm nhãn rất nhỏ, nhỏ đến mức bên trong chỉ chứa được một mình nàng.

Cả đời này ta chỉ có một nguyện vọng, đó là ở bên nàng. Nàng đừng đẩy ta ra xa nữa."

Nước mắt Thượng Quan Khuynh Thành lã chã rơi xuống.

Nàng quay sang ôm c.h.ặ.t lấy eo Mặc Ngọc, vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

"Mặc Ngọc, kiếp này may mắn, có thể gặp được chàng, lòng thiếp đã thỏa."

"Ta cũng vậy."

Hai người cứ thế thống nhất, trong thời gian ngắn sẽ không quay về kinh thành nữa.

Còn về đứa bé... thực ra Mặc phu nhân đã gửi thư riêng cho Mặc Ngọc.

Bà nói đứa bé hiện tại được bà nuôi dạy rất tốt, bảo bọn họ không cần lo, cũng không cần vội vã trở về, bệnh tình của Khuynh Thành mới là quan trọng nhất lúc này, nếu vừa mới chuyển biến tốt mà quay về lại tái phát thì không tốt cho cả Khuynh Thành và đứa bé.

Mặc Ngọc cũng cảm thấy nương nói có lý, nên càng không vội.

Con cái quan trọng, nhưng Khuynh Thành quan trọng hơn.

Bất luận khi nào, bất luận là ai hỏi hắn, hắn đều sẽ nói Khuynh Thành mới là ưu tiên hàng đầu của hắn.

Rất nhanh đã đến Tết, Chu gia và Mặc gia đều treo đèn l.ồ.ng đỏ rực, cửa sổ dán đầy chữ Phúc và các loại tranh cắt giấy cát tường.

Đó đều là do Khuynh Thành cắt.

Vô cùng đẹp mắt.

Chu Thành cũng đã được nghỉ.

Lần này trở về, hắn mang theo quà Tết mà Lục gia tặng.

Sáu cân thịt hun khói, sáu cân lạp xưởng, một số đặc sản địa phương và một ít b.út mực giấy nghiên tặng cho Chu Thành.

Cả đại gia đình quây quần bên nhau ăn cơm tất niên, đón giao thừa, đoán câu đố đèn... náo nhiệt vô cùng.

Ngày mùng hai Tết, Chu Đại Sơn và Ngô Ngọc Nương dẫn theo Chu Thành cùng một xe ngựa đầy quà cáp tới Lục gia chúc Tết.

Chu Tiểu Diệu thì một mình mang theo đồ đạc tới nhà Tăng huyện lệnh chúc Tết.

Bởi vì Tăng Xảo Nhi đang ở cữ.

Ha ha ha, đúng vậy, nàng ấy đã sinh một cặp long phượng thai, nhưng vì mất m.á.u quá nhiều nên đại phu khuyên nên ở cữ thêm một thời gian, tĩnh dưỡng cho tốt.

Người nhà họ Chu liền quyết định để nàng ấy ở cữ đủ hai tháng.

Đương nhiên, sau một tháng thì cho phép nàng đi lại tự do trong phòng, rửa mặt chải đầu gì đó cũng được, nhưng tuyệt đối không được đi xa, không được cầm vật nặng.

Bình thường việc bế con đều do Chu Tiểu Diệu và Chu mẫu làm, không để Tăng Xảo Nhi phải nhọc lòng chút nào.

"Nhị tẩu, chè hạt sen táo đỏ đây, tẩu nếm thử xem, muội mới học đấy."

Tuyền Lê

Lúc Chu Kiều Kiều bước vào, Tăng Xảo Nhi đang luyện chữ.

Nghe thấy tiếng động nàng ấy quay đầu lại, thấy Chu Kiều Kiều bưng bát vào liền định đứng lên đón lấy, Chu Kiều Kiều trực tiếp đặt xuống bàn sách cho nàng: "Lão Tứ và Tiểu Ngũ ăn chưa?"

"Ừm, ăn rồi, giờ đang ngủ say lắm."

Tăng Xảo Nhi đáp một tiếng.

Chu Kiều Kiều quay đầu nhìn sang, hai đứa trẻ quả thực đang ngủ rất ngon.

"Ai mà ngờ được lúc mới sinh bọn chúng nhỏ xíu như thế, giờ đã lớn thế này rồi..."

Hơn một tháng nay, không chỉ Tăng Xảo Nhi được chăm sóc tốt, mà hai đứa trẻ cũng được nuôi rất khéo, lớn hơn hẳn một vòng so với lúc mới sinh.

"Muội ngày nào cũng nhìn nên mới có cảm giác đó thôi, chả trách lần trước đại di ta tới thăm cứ bảo có phải bế nhầm rồi không."