Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 87
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 87 :Xấu Hổ Ghê
Vài ngày sau cuối cùng trận tứ kết cũng diễn ra trong tiếng reo hò long trời lở đất.
Tối hôm đó sân đấu kín chỗ, khán giả đến xem gần như chia đôi giữa người Trung Quốc và người Đức.
Time nhìn cảnh này mà vừa mừng vừa sợ.
Mừng là vì những người bay từ nửa vòng trái đất sang Paris xem họ thi đấu đều là fan ruột chính hiệu.
Sợ là vì fan ruột không chỉ mang theo kỳ vọng ngập trời mà còn đem theo... Hai nắm đấm rắn như thép.
"Hu hu hu hu hu..." Triệu Bắc Nam lấy khăn tay lau khóe mắt, rơi vài giọt nước mắt cá sấu nói: "Anh em à, trận này là kèo bố–con rồi."
Kèo bố–con còn gọi là kèo danh dự.
Thắng thì họ là bố fan, muốn làm gì cũng được.
Thua thì fan sẽ làm bố họ, ít nhất cũng bị chửi đến tróc da.
Cả đội: "......"
Chuẩn xác. Khách quan. Lý trí. Nghe mà run cả người.
Theo thông lệ, trước trận đấu sẽ có một phần khẩu chiến.
Đoạn này được quay từ trước nhưng đến tận hôm nay EOG mới biết Fig đã nói gì.
Họ nói rằng năm ngoái từng gặp EOG ở chung kết, rất mong lần này lại được chạm trán.
Họ đánh giá EOG cũng tạm, ngoại trừ Pray cho rằng Trần Hiệt ở đội này có phần bị phí tài, đồng thời khẳng định EOG không thể ngăn họ tiến vào chung kết.
Họ còn cười nhạo rằng không có lý do gì phải sợ một đội từng thua dưới tay mình.
Lần trước EOG vào được chung kết chỉ là ăn may, còn đường dưới của khu vực Trung Quốc thì yếu khỏi nói, bày tỏ rõ ràng sự khinh thường.
Chỉ có điều, hắn ta nói Pray là thần tượng của mình nên có thể miễn cưỡng mong chờ lần gặp lại này.
Mức độ kháy khịa như vậy với EOG mà nói không có gì mới mẻ.
Cay hơn, khó nghe hơn họ đều từng nghe qua.
Ngoại trừ Giang Đề.
Đây là lần đầu Giang Đề đánh giải thế giới, vậy mà chỉ vì thân phận xạ thủ khu vực Trung Quốc, cậu đã bị coi thường nặng nề.
Sắc mặt cậu không tốt chút nào.
Các đồng đội liên tục an ủi bảo rằng lên sân đấu rồi chứng minh bằng thực lực là xong.
Người cuối cùng lên tiếng là đội trưởng của Fig, tên mắt xanh, người đánh cùng vị trí với Trần Hiệt.
Cùng đường thì khinh nhau, trong khi các đồng đội khác đều dành cho Trần Hiệt sự tôn trọng, yêu thích và ngưỡng mộ, thì chỉ riêng hắn ta, câu nào câu nấy đều là mỉa mai châm chọc.
Trần Hiệt chẳng buồn để tâm, ngược lại sắc mặt Giang Đề càng lúc càng lạnh, càng lúc càng khó coi.
Thậm chí Giang Đề đã muốn cầm dép ném thẳng vào mặt cái thằng khốn đó.
Thấy cậu sắp bùng nổ, Trần Hiệt cười khẽ kéo đầu cậu ấn vào lòng mình nói: "Lên sân rồi, anh cho em cơ hội đánh nát mặt tên đó."
Trên màn hình, tên mắt xanh vẫn tiếp tục nói lời khiêu khích.
Giang Đề cọ cọ mặt vào bả vai rộng rãi của Trần Hiệt.
Cậu không hiểu tiếng Đức, chỉ nghĩ thằng khốn kia chắc vẫn đang bôi nhọ Trần Hiệt và EOG.
Không ngờ người luôn bình thản là Trần Hiệt đột ngột khựng lại, ánh mắt và sắc mặt cùng lúc tối sầm xuống.
Giang Đề lập tức quay đầu nhìn màn hình, thấy phụ đề hiện ra nội dung lời nói của tên mắt xanh:
Hắn ta nói rằng vốn dĩ đường dưới của khu vực Trung Quốc rất yếu nhưng xạ thủ mới của EOG thì trông rất ổn áp, hắn ta rất muốn làm quen, thậm chí nôn nóng muốn xin thông tin liên lạc.
MC ở ngoài khung hình cười đùa: "Chắc Pray sẽ không cho phép đâu nhỉ?"
Tên mắt xanh cười phá lên nói rằng trông họ hoàn toàn không xứng đôi.
Vút! một tiếng xé gió vang lên, một chiếc giày bay thẳng về phía màn hình tivi.
Không phải Giang Đề ném nhưng ném đúng ý cậu vô cùng.
Triệu Bắc Nam nhảy lò cò bằng một chân đi nhặt giày, vừa nhặt vừa chửi: "Mù rồi thì đi bệnh viện đi, cái thứ gì đây chứ!"
Time lại cười khoái chí: "Ha ha ha, lần đầu tiên tôi nghe có người nói đội trưởng với bé Đề không xứng đó!"
Ngay lập tức hắn nhận về cả phòng ánh mắt như dao.
Đặc biệt là Trần Hiệt, dù đứng xa nhất nhưng ánh mắt lại lạnh nhất sắc nhất.
Time rùng mình, lập tức nhận sai: "Đội trưởng, em sai rồi. Anh với bé Đề mà không xứng á? Rõ ràng hai người là tiên đồng ngọc nữ mà."
Trần Hiệt lạnh lùng thu ánh mắt lại, đứng dậy xách túi thiết bị đi ra ngoài.
Những người khác cũng theo sau.
Time và Triệu Bắc Nam đi cuối.
Time lẩm bẩm: "Vậy là... Thằng khốn đó để ý bé Đề rồi?"
Triệu Bắc Nam hạ giọng đáp: "Chắc vậy. Lần này anh Hiệt phải lên đồng rồi. Nếu hôm nay thua trận này, không chỉ coi như mối thù lần trước chưa báo được mà còn đồng nghĩa với việc anh Hiệt thua tình địch. Ngượng chết luôn..."
Cloud lại nói: "Thế này mà cũng gọi là tình địch à? Bé Đề có thèm nhìn tới cái thằng đó đâu."
Triệu Bắc Nam hỏi ngược lại: "Cậu không có lòng tự tôn đàn ông à?"
Giang Đề đi cạnh Trần Hiệt, miệng thì không nói gì nhưng tai đã vểnh cao hết mức lén nghe cuộc trò chuyện của đồng đội.
Chỉ một câu lòng tự tôn đàn ông ấy lập tức khiến cậu hiểu ra vì sao tối hôm đó tâm trạng Trần Hiệt lại không tốt như vậy.
Tình địch...
Hóa ra là thế.
Trước trận đấu chính thức, EOG không chỉ một lần nghiên cứu Fig mà cũng vô số lần tua lại băng ghi hình trận chung kết năm ngoái.
Giang Đề chưa từng trực tiếp trải qua, chỉ thấy cũng bình thường.
Nhưng khi thực sự đối đầu cậu mới cảm nhận được áp lực không hề nhỏ.
Quả nhiên là giải thế giới, cũng quả nhiên là đương kim vô địch, thực lực vẫn cực kỳ dày.
Những thứ khác thì còn ổn, chỉ có điều lối đánh của đối phương rất dị, là kiểu mà trước đây khi thi đấu trong nước Giang Đề chưa từng gặp.
Không chỉ lối đánh, hệ tướng Fig hay dùng cũng không giống với meta phổ biến trong nước.
Chính vì vậy ngay ván đầu tiên, Giang Đề suýt nữa thì bị mấy chiêu trò quái lạ của Fig làm cho lệch thắt lưng.
Một pha dự đoán sai, bị đối phương thu mạng ngược lại, cậu bực bội vò tóc: "Sao tướng đó còn có thể chơi kiểu này được chứ?"
Trong tai nghe cả đội cười rộ lên.
Trần Hiệt thuận miệng hỏi theo: "Đúng vậy, sao lại chơi kiểu này được nhỉ?"
Triệu Bắc Nam ra suối đón Giang Đề: "Vậy là bé Đề sợ rồi sao?"
"Sợ?" ánh mắt Giang Đề tối sầm lại. "Tất cả đứng lên xem tôi thao tác đây!"
"Chuẩn bị nấu show hả?"
Giang Đề gật đầu.
Nhưng mà—
Không show được.
Ván đầu tiên do chưa kịp thích ứng với lối đánh của đối phương, cậu luôn không tìm được không gian xả sát thương, bị ép phải núp dưới ô bảo kê của đồng đội suốt cả ván.
May mà đường trên đánh quá gắt.
Trạng thái thi đấu của Trần Hiệt tốt hơn tất cả mọi người tưởng tượng.
Vốn dĩ Tần Thư chỉ dặn anh đánh chắc để thắng, nhưng anh lại chơi cực kỳ hung hãn, ngay từ đầu đã 1v1 solo với tên mắt xanh của Fig rồi đè chết hắn ta ngay trên lane.
Khoảnh khắc tên mắt xanh bỏ mạng vì chiến công đầu dưới tay Trần Hiệt, máy quay vừa hay cắt trúng một cú đặc tả toàn màn hình.
Biểu cảm của hắn ta cực kỳ đặc sắc, kinh ngạc, nghi ngờ không thể tin nổi rồi đến tức giận xen lẫn xấu hổ.
Khán đài lập tức phân thành hai thái cực.
Một bên là fan EOG reo hò điên cuồng, một bên là sự im lặng khó xử bên phía Fig.
Tên mắt xanh cố gán mạng đầu đó cho sự cố ngoài ý muốn, cùng lắm là do khinh địch.
Thế nên về sau hắn ta đánh nghiêm túc hơn hẳn.
Nhưng mà gần như mỗi lần solo đường hắn ta đều thua Trần Hiệt.
Thậm chí có một lần gọi thêm người tới định bắt chết Trần Hiệt lại bị anh phản sát cực căng, ăn liền hai mạng.
Chỉ riêng pha đó thôi đã đủ để chứng minh trước toàn thế giới ai mới là người có kỹ năng đường trên vượt trội hơn.
Về sau các pha mở giao tranh chủ yếu xoay quanh mid và rừng, Giang Đề thỉnh thoảng mới bị đào mộ sờ tới.
Phút 26 của ván đấu, Fig định lợi dụng quái để mở giao tranh.
Kết quả Triệu Bắc Nam lao vào đúng thời điểm, khống chế được cả năm người.
Trần Hiệt đứng ngoài hang tung chiêu xả sát thương, không chỉ cướp được quái ngay tại chỗ mà còn tiễn thẳng hai chủ lực đối phương lên bảng.
Một phút sau.
Giang Đề vừa bắn nhà chính vừa lẩm bẩm bất mãn: "Nói là để em chém hắn một lần mà kết quả ngay cả một mạng cũng không cho."
Cậu nghiến răng ken két: "Đồ lừa đảo!!"
"Há há há há há." Cả đội cười đến rung trời.
Mà còn có người cười to hơn nữa.
Khi bảng số liệu hiện lên, lượng sát thương của Giang Đề đội sổ.
Một chút che đậy mặt mũi tới vị trí AD phế vật này hệ thống cũng không cho.
Hai tay Giang Đề che mặt, chỏm tóc ngốc trước trán dựng loạn cả lên.
Xấu hổ chết mất......
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
8/12/2025
#DevilsNTT