Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 86

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 86 :Ngủ Riêng, Phải Ngủ Riêng

Giang Đề đã tận mắt xem trận chung kết tổng đó.

Trận thua ấy cậu không cho rằng có liên quan gì đến Trần Hiệt.

Thậm chí chàng trai đó đã làm đến giới hạn của bản thân, chỉ tiếc là lúc đó AD Hoa Huyền dùng Dùng hết 200% công lực để... Kéo sập cả đội, cho dù thiên thần giáng thế cũng không cứu vãn nổi cục diện.

Thứ gọi là chức vô địch, muốn có được nó mà chỉ dựa vào thực lực thì chưa đủ, còn phải có thêm chút vận may.

Mà trận chung kết đó thì vận may của EOG đúng là cho chó ăn sạch.

Chuyện cũ không muốn nhắc lại.

Cả phòng huấn luyện tràn ngập tiếng thở dài.

Triệu Bắc Nam chán chường nói: "Dù khi đó Hoa Huyền có AFK, bọn mình cũng không thua thảm đến mức như vậy."

Time: "Chả thế à."

Các đội trong nước biết rõ nội tình năm đó đều cảm thán thay cho EOG, nhưng đối thủ trong trận ấy thì không hề hay biết.

Fig thắng quá nhẹ nhàng liền cho rằng EOG chỉ là một đội nhỏ yếu nhớt, kéo theo cả khu vực thi đấu Hoa Hạ cũng chẳng được họ coi trọng.

Vì thế mới có sự kiện Fig và BNZ khống điểm như hôm nay.

Họ toàn nhắm vào quả hồng mềm mà bóp, trong mắt họ thì EOG chính là quả hồng mềm không đáng nhắc tới ấy.

Xem ra huấn luyện viên của BNZ trước đó biểu diễn thâm tình với Tần Thư trên mạng, không những không phải là coi trọng EOG mà ngược lại còn ẩn chứa vài phần khinh miệt sâu xa.

Toàn đội EOG tức đến chết, tâm thái nổ tung.

Quốc nhục.

Quốc nhục!

Đêm đó, trận BNZ gặp Fig cuối cùng vì diễn xuất của Fig nhỉnh hơn một bậc nên vui vẻ giành được thành tích tốt hạng tư vòng bảng, thành công lấy được quyền đối đầu với EOG.

Mấy ngày sau, trên mạng nổi lên sóng gió dữ dội, một lượng lớn fan E-Sports trong nước đổ về Paris, kết đoàn kéo tới cổ vũ trực tiếp cho EOG.

Tất nhiên EOG vừa phải gánh kỳ vọng vô hạn, đồng thời cũng phải chịu áp lực không hề nhỏ.

Cư dân mạng trong nước còn ra tối hậu thư cho EOG, thua đội nào cũng được duy nhất không được thua Fig và BNZ.

Nếu thua khuyên là ở lại Paris luôn đi.

"Á—!!" Time ôm đầu đập bàn thình thịch, "Fan mùa này hung hãn quá rồi, thua là không cho về nước, áp lực như núi Thái Sơn á"

Trần Hiệt tháo tai nghe, động tác thong thả uống một ngụm nước thản nhiên nói: "Cho dù fan không yêu cầu, trận này tôi cũng không cho phép thua."

Nỗi nhục một năm trước, lần này anh nhất định phải rửa sạch.

Chiếc cúp đã đánh rơi, anh cũng phải tự tay giành lại.

"Đúng thế." Trái lại Triệu Bắc Nam bình tĩnh hơn nhiều, "Có gì mà áp lực như núi chứ? Năm ngoái thua chủ yếu là vì thằng Hoa Huyền đó làm loạn, năm nay khác rồi."

Hắn ta nói: "Năm nay chúng ta có bé Đề mà."

Bề ngoài Giang Đề vẫn giữ khí thế lạnh lùng cao ngạo.

"Ừ, tôi sẽ cố gắng không kéo chân mọi người."

"Nói gì mà kéo hay không kéo chân chứ? Chỉ cần cậu đừng làm loạn như Hoa Huyền là được." Time buột miệng nói không nghĩ ngợi.

Cloud thuận miệng tiếp lời: "Làm loạn à? Bé Đề có đội trưởng mà."

Triệu Bắc Nam lỡ lời buột ra: "Chẳng phải cũng sợ cậu ấy với đội trưởng làm loạn trước trận đấu sao? Thật là..."

Phòng huấn luyện đột nhiên im phăng phắc.

Vài đôi mắt xoẹt xoẹt xoẹt đồng loạt nhìn về phía Trần Hiệt và Giang Đề.

Cặp đôi nam–nam kia, một người đang uống nước thì khựng lại, một người đang ăn bánh nhỏ thì dừng miệng.

Vài giây sau các đồng đội đồng loạt phát ra những tiếng ho mờ ám, ngầm hiểu nhau.

Giang Đề: "......"

Trần Hiệt: "......"

Tai Giang Đề ửng đỏ nhưng không ảnh hưởng tới việc cậu muốn đấm người.

Đáng ghét, dựa vào đâu mà nghi ngờ cậu chứ?

Giang Đề cậu là loại đàn ông bị d*c v*ng làm mờ đầu óc sao?

Giang Đề cầm điện thoại lên, mặt lạnh lùng gửi cho Trần Hiệt một tin nhắn WeChat.

[JT: Tối nay bắt đầu ngủ riêng phòng]

[Daddy Công Chúa: ?]

-

Lần này tới tham gia giải thế giới phần lớn các đội từ nơi khác đến đều được sắp xếp ở cùng một khách sạn.

Bình thường EOG khá hướng nội, rất ít khi trực tiếp chạm mặt các đội khác.

Hôm nay không gọi đồ ăn, cả nhóm hiếm hoi cùng xuống nhà hàng ăn uống, vừa khéo chạm mặt đội Fig của Đức.

Vốn EOG định lờ đi nhưng đối phương lại chủ động chào hỏi một cách thân thiện.

Chào xong lúc rời đi, đội trưởng của họ dùng đôi mắt xanh lục ấy cố tình liếc Giang Đề mấy lần.

Không biết có phải ảo giác của Giang Đề hay không nhưng trong mấy ánh mắt đó, dường như đối phương mang theo vài phần dò xét xen lẫn v* v*n khiến cậu rất khó chịu.

Ăn xong năm người EOG lại sang quán bar gần đó ngồi một lát.

Ba đồng đội muốn mua vài chai rượu mang về, lại không thông thạo ngôn ngữ nên đành kéo Trần Hiệt đi làm phiên dịch.

Giang Đề tạm thời bị để lại ở khu nghỉ.

Cậu buồn chán cầm điện thoại chơi Đấu Địa Chủ, bên tay là một ly đồ uống không cồn.

Đúng lúc này phục vụ đột nhiên đi tới đặt trước mặt cậu một ly cocktail, nói gì đó rất nhanh bằng tiếng Pháp chuẩn chỉnh.

Giang Đề nghe không hiểu tiếng Pháp, nhưng thấy phục vụ quay đầu nhìn về một hướng nào đó liền biết ly rượu này có người mời.

Cậu ở Paris lạ nước lạ cái, không có bạn bè.

Trần Hiệt và đồng đội cũng không thể nào gọi rượu cho cậu.

Giang Đề men theo ánh mắt của phục vụ nhìn sang, là tên mắt xanh của đội Fig.

Tên mắt xanh đứng trước quầy bar, từ xa vẫy tay cười với cậu.

Giang Đề cảm thấy tên đó đúng là có bệnh, chậm rãi giơ một ngón giữa về phía hắn ta coi như cảm ơn ly rượu.

Mắt xanh: "......"

Rất nhanh Trần Hiệt quay lại.

Anh xoa đầu Giang Đề hỏi: "Sao lại có rượu ở đây?"

Giang Đề liếc sang mắt xanh.

Trần Hiệt thuận theo tầm mắt của cậu nhìn qua.

Vì thế hai đội trưởng của hai đội đối mắt nhau.

Trong nháy mắt, trong không khí lan ra một luồng khí không thiện ý.

Giây trước mắt xanh còn cười tươi thân thiện với Giang Đề, giây này đã bày ra tư thế cao ngạo với Trần Hiệt.

Tính tình Trần Hiệt cũng tốt, cảm xúc vẫn luôn không biểu hiện gì nhiều.

Anh chỉ nâng ly rượu lên, ngay trước mặt mắt xanh chậm rãi nghiêng qua nghiêng lại đổ hết xuống đất.

Giữa các động tác toát ra phong thái phóng khoáng như đang làm nghi thức tế bái thứ gì đó bẩn thỉu.

Mắt xanh cũng không phải kẻ ngốc, phim Trung Quốc xem không ít sao có thể không biết động tác này đại diện cho điều gì?

Sắc mặt hắn ta trong khoảnh khắc trở nên cực kỳ khó coi, lờ mờ có ý giận dữ bộc phát.

Trần Hiệt cười nhẹ đặt ly xuống chủ động gọi phục vụ tới.

Trước tiên anh ôn hòa xin lỗi vì hành động đổ rượu xuống đất sau đó boa cho cô ta gấp mười lần tiền tip.

Phục vụ không hề tức giận.

Lúc này anh mới nắm tay Giang Đề đứng dậy rời đi.

Giang Đề không nhịn được ngoái đầu lại thưởng thức thêm một lần biểu cảm như thể ăn phải cứt của tên mắt xanh.

Vui chết cậu rồi.

Tối hôm đó về lại khách sạn, Trần Hiệt hầu như không nói gì, khí chất cả người lạnh lẽo đến đáng sợ.

Huấn luyện xong anh còn tự mình tăng ca thêm hai tiếng.

Các đồng đội đều nhận ra đội trưởng có gì đó không ổn nhưng muốn hỏi cũng chẳng dám.

Ba giờ sáng Trần Hiệt nhẹ tay nhẹ chân trở về phòng.

Quả nhiên Giang Đề đã ngủ, chui trong chăn chỉ lộ nửa cái đầu với một chỏm tóc ngốc ngếch, dáng ngủ hiếm khi ngoan ngoãn như vậy.

Trần Hiệt đứng bên giường lặng lẽ nhìn cậu một lúc.

Không nhịn được cúi đầu hôn lên trán chàng trai.

Sau đó anh vào phòng tắm.

Mười lăm phút sau người đàn ông khoác áo choàng tắm đi ra, yết hầu khẽ chuyển động, cổ thon dài nhìn rất cấm dục.

Vốn định đi ngủ nhưng thật sự không buồn ngủ chút nào, anh cầm máy tính bảng ngồi bên cạnh Giang Đề, mở video ở chế độ im lặng bắt đầu nghiên cứu đối thủ.

Một giọt nước từ ngọn tóc rơi xuống sống mũi cao thẳng, Trần Hiệt bỗng nhấn tạm dừng video.

Vài giây sau anh như không có chuyện gì tiếp tục phát.

Nhưng chưa được bao lâu anh lại tạm dừng.

Một bàn tay bất ngờ tập kích vòng eo anh, không an phận mà mò mẫm lung tung.

Ban đầu anh còn tưởng là bạn nhỏ trong mơ vô thức duỗi tay sang thôi.

Ai ngờ càng được đà lấn tới, lúc này đã chui thẳng vào vạt áo anh, những ngón tay lạnh lạnh nhẹ nhàng chạm vào cơ bụng.

Thậm chí còn đi xuống.

Trần Hiệt: "......"

Từ khi tới Paris, anh chưa hề ăn mặn.

Ngày thường nhịn không trêu chọc thì còn chịu được.

Giờ đêm khuya, nguồn nhiệt ngay bên cạnh, chuyện này mà còn nhịn được một là anh là Liễu Hạ Huệ hoặc hai là anh không phải đàn ông.

Trần Hiệt chậm rãi thở ra một hơi nặng nề sau đó hất máy tính bảng sang một bên.

Hất chăn lên áp người xuống chàng trai tóc ngốc nào đó.

"Ưm... Chết tiệt, anh đánh lén."

Giang Đề mở mắt, vừa đạp vừa đá.

Trần Hiệt bóp cằm cậu, đáy mắt cuộn trào d*c v*ng đáng sợ như dã thú.

"Nói cho hẳn hoi chút đi, Giang Tiểu Đề, rõ ràng là em tấn công trước."

"Em chỉ đánh thường vài phát thôi." Giang Đề cắn răng không nhận.

Trần Hiệt khẽ cười cắn nhẹ vành tai cậu.

"Vậy bạn trai không quan tâm, em ép anh tung chiêu cuối rồi, tối nay bắt buộc phải để anh solo mấy trăm hiệp."

Giang Đề run rẩy vì sợ.

Mấy... trăm... hiệp...

Dựa vào lịch sử giao tranh trước đây với người đàn ông này, cậu tin chắc, tên này tuyệt đối làm được.

Trần Hiệt bắt đầu hôn Giang Đề.

Từng cái dày đặc giống như khí hậu mùa đông ẩm lạnh nơi đây, mưa rơi không dứt, dính dấp.

Chàng trai bị hôn đến mức không nói nên lời.

Một lát sau người đàn ông chống người dậy, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* đôi môi bị hôn đến đỏ mọng của Giang Đề, giọng trầm khàn khẽ nói: "Nhưng cho em một cơ hội, nói vài câu bạn trai thích nghe, bạn trai sẽ tha cho em."

"Anh muốn nghe gì?"

"Gọi... Chồng."

Giang Đề cố nhịn cái nóng nơi tai, nghiêm túc giơ nắm đấm lên: "Anh thấy nắm đấm này của em không? Nó vừa to vừa tròn đấy."

"......"

Trần Hiệt chống đầu bày ra vẻ đáng thương nhìn Giang Tiểu Đề của mình: "Vậy gọi một tiếng anh nghe thử, được không?"

Yêu cầu này thì cũng không quá đáng.

Nhưng Giang Đề vẫn mím môi.

Cậu nửa ngồi dậy, thò tay vào ngăn kéo do dự một hồi rồi lấy ra một cái hộp, nhắm mắt xấu hổ ném vào lòng Trần Hiệt.

Trần Hiệt cầm lên nhìn, là mùi chanh.

Anh cong môi cười vui vẻ kéo người vào lòng hôn mạnh một trận.

Giang Đề bị hôn đến biến dạng.

"Anh không thấy phiền hả? Muốn làm thì làm nhanh đi, bố đây còn phải ngủ nữa." Cậu bực bội nói.

Không khí yên tĩnh chảy trôi bỗng vang lên những tiếng sột soạt khe khẽ.

Trần Hiệt biết Giang Đề lâu ngày chưa làm liền kê hai cái gối dưới eo cậu.

Giang Đề bị hôn đến mơ mơ màng màng, rất thoải mái, lại nghe thấy người đàn ông này ác ý mở miệng: "Lúc mua chắc em tìm mùi cam lâu lắm nhỉ?"

"......"

Cũng đúng thôi. Trung tâm thương mại dưới khách sạn mua mấy thứ này khá tiện!nhưng lại không tìm được mùi cam cậu thích nên là mua đại mùi chanh.

Vừa lên phòng đã hối hận.

Chanh với cam có giống nhau đâu, một cái chua chua, một cái ngọt ngọt.

Nhưng thuốc hối hận thì không có.

Mặt Giang Đề đỏ tai thì nóng, chẳng buồn để ý Trần Hiệt giơ tay che lên đôi mắt đã đỏ rực.

Cậu tưởng Trần Hiệt sẽ dừng lại ở đây, ai ngờ trò ác còn ở phía sau.

"Thật ra trong vali có mùi cam." Trần Hiệt nói.

"...?"

"Anh đi lấy."

Trên người đột nhiên nhẹ hẳn.

Sau đó Giang Đề thấy Trần Hiệt quỳ một gối xuống đất mở vali ra.

Vali có một ngăn bên hông.

Kéo khóa ra toàn bộ là mùi cam, xếp chồng kín mít, ngay ngắn gọn gàng.

Mặt Giang Đề lúc thì đỏ bừng lúc thì xanh mét: "......"

Mẹ kiếp đi đánh giải mới có một tháng mà tên đó mang nhiều thế này là định cho cậu chết luôn ở Paris à?

"Chia phòng! Nhất định phải chia phòng!!"

Trần Hiệt gập người cậu lại, làm tới làm lui hết lần này đến lần khác, vừa làm vừa nói: "Bàn lại đã, bàn lại đã."

Bàn cái đầu anh.

Ngày hôm sau đồng đội phát hiện tâm trạng đội trưởng tốt lên nhiều, khóe môi treo một nụ cười nhẹ nhàng.

Nhưng nụ cười đó không đơn giản, giống như cáo vừa ăn no thịt, đắc ý thỏa mãn.

Ngược lại cục cưng AD của đội là Giang Tiểu Đề thì mắt sưng đỏ, giọng khàn đặc, trên mặt viết rõ ràng mấy chữ tôi rất mệt, đừng làm phiền.

Mệt thì mệt nhưng chơi game thì hung dữ vô cùng.

Lần này hẹn đấu tập với một đội đến từ Mỹ, ban đầu đối phương cực kỳ thân thiện.

Kết quả ván đầu tiên, Giang Đề đã đánh cho người ta sụp hẳn, phải kết thúc trận đấu sớm.

Từ đó, EOG mất đi một đội thiết lập quan hệ ngoại giao quốc tế nhưng mức độ ác danh trên trường quốc tế thì lại tăng lên không ít bậc.

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

8/12/2025

#DevilsNTT