Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 93

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 93 :Tình thế nguy hiểm

Diệp Mẫn Vi len qua đám đông tiến về Thiên Kim Lâu đang tổ chức hội đấu giá, hai bên đường ánh đèn rọi sáng các lầu các, đám đông chen chúc, tiếng cười nói, tiếng trống nhạc và tiếng hát của đào hát xuyên qua thân thể nàng, mọi ánh đèn rọi bóng lấp loáng trong mắt nàng.

Còn một canh giờ nữa là đến hội đấu giá phương pháp luyện chế thương tinh, sau đó sẽ là phần đầu giá Xích Linh Tràng của Lâm Tuyết Canh. 

Sau hội đấu giá Tần Gia Trạch hẳn sẽ dùng địa lệnh thu nhỏ để rời khỏi chợ Quỷ, địa lệnh thu nhỏ ấy đã bị nàng chỉnh sửa, chắc sẽ khó mà phát động được. Nhưng nếu Tần Gia Trạch cẩn thận kiểm tra linh mạch bên trong, dùng bộ não ấy, hẳn là sẽ sửa lại được. 

— Nàng nhất định phải lấy lại đầu óc của mình trước khi Tần Gia Trạch công bố phương pháp luyện chế thương tinh, ngăn cản hắn bước lên đài đấu giá.

Lời của Ôn Từ vang lên trong đầu Diệp Mẫn Vi, rồi ngay sau đó, bao nhiêu hình ảnh và âm thanh khác như tìm được khe hở, ào ạt trào ra, ùn ùn kéo đến.

— Vạn Vật Chi Tông chắc đã coi Vu tiên sinh là ký ức vô dụng, xóa sạch toàn bộ rồi.

— Ta trở lại thế gian này, chính là để nói cho Diệp Mẫn Vi biết, ta thích nàng.

— Nhưng khi ta đứng trước mặt nàng, nàng vậy mà đã quên sạch ta rồi, quên sạch sẽ chẳng còn chút nào. Đó là năm mươi năm đấy!

“Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ những thứ này nữa.” Diệp Mẫn Vi lẩm bẩm nói.

Thiên Kim Lâu ngày càng lại gần trong mắt nàng, càng lúc càng cao lớn che khuất tầm nhìn.

Nàng luồn lách qua khe hẹp trong đám đông mà tiến về phía trước, nàng cố ép bản thân dẹp yên những âm thanh hỗn loạn trong đầu, dựng lên một con đê cao vững chắc. Nàng nhủ thầm, bây giờ không phải lúc để hồi tưởng những thứ đó, không được hồi tưởng nữa.

Thế nhưng bộ não đáng ghét này lại chẳng chịu nghe lời nàng. Cái tủ thuốc khổng lồ rung lắc muốn đổ, ngăn kéo liên tục rơi xuống trong đầu, nàng chỉ có thể băng qua giữa tiếng nổ vang và những mảnh vỡ ký ức văng tung tóe.

— Cả đời này ta sẽ mãi mãi, mãi mãi không tha thứ cho cô, ta tuyệt đối không tha thứ!

— Diệp Mẫn Vi, chúng ta quen biết đã mấy chục năm, ta vẫn không thể tưởng tưởng được một người như cô, rốt cuộc sẽ yêu một người như thế nào.”

— Chúc mừng nàng, Diệp Mẫn Vi, cô sắp được như ý nguyện rồi.

Bên ngoài tiếng người ồn áo huyên áo, rộn ràng tấp nập, Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng đứng trước Thiên Kim Lâu, hơi thở dồn dập.

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt men theo các tòa lầu các nguy nga chạm trổ rồng phượng, dát vàng nạm bạc, từng tầng một hướng lên cao.

Nàng thông qua châu tin tức trên người A Phúc, thấy được người mà nàng đang tìm đang ngồi trong một gian phòng trong Thiên Kim Lâu. Tần Gia Trạch mặc áo tím đầu đội kim quan, tay chống trán như thể đau đầu đến không chịu nổi, quát lớn: “Canh an thần đâu? Còn không mau mang tới cho ta!”

A Phúc vội vã đáp: “Đang sắc rồi ạ, vương gia người chờ một chút, sắp xong ngay thôi.”

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khựng lại, rồi dời về phía vòm trời màu lam phía trên lầu các. 

Nơi đó đang lướt qua vô số ghi chép giao dịch.

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi hơi lay động, dường như nhớ ra điều gì, trầm ngâm nói: “Quy tắc… quy tắc ở nơi này.”

Nàng im lặng một lát, sau đó bước về phía cánh cửa lớn của Thiên Kim Lâu. Tiểu nhị ở cửa giơ tay ngăn nàng lại, tiểu nhị cười híp mắt nói: “Khách quan! Ngài đến muộn quá rồi, bên trong đã đầy không vào được nữa đâu, hay là ngài ở bên ngoài từ từ đợi, chờ người ta ra rồi ngài hẵng vào. Hoặc đợi đến phiên sau?”

Diệp Mẫn Vi nhìn về phía tiểu nhị.

Cô nương này mặc váy gấm họa vân màu lam, không giống như người phú quý, đeo một cặp kính thạch cổ quái, trong mắt là màu xám đen sâu không thấy đáy.

Nàng lấy ra một đồng tiền đồng, đưa cho tiểu nhị.

“Ai da, ngài làm gì vậy, chỉ một văn tiền thì không đáng…”

Diệp Mẫn Vi giơ tay lên, trên ngón tay nàng là chiếc nhẫn vàng và chuông nhỏ ánh sáng lập lòe, tay nàng chỉ lên vòm trời, nàng nói: “Ta có thể vào không?”

Tiểu nhị ngẩng đầu nhìn thấy trên vòm trời hiện lên dòng chữ, kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Diệp Mẫn Vi, không thể tin nổi: “Vạn… Vạn Vật Chi Tông?”

Dù Thiên Kim Lâu đã chật kín người, nhưng người trong chợ Quỷ vẫn ùn ùn kéo đến Thiên Kim Lâu. Như thể chỉ cần đứng gần Thiên Kim Lâu hơn một chút, là có thể truyền vào tai họ sớm hơn tin tức vật phẩm sắp làm khiếp sợ thế nhân, như tiếng đồng tiền bạc trong trẻo rơi vào trong tay họ. 

Cho nên đường của Tạ Ngọc Châu chạy đến Giới Bích liền trở nên thông thoáng, càng rời xa Thiên Kim Lâu người càng thưa thớt, trên cầu dài dẫn đến bến đò vốn luôn đông nghịt dòng người trong nửa tháng qua, nay vắng vẻ không một bóng người.

Một thân ảnh màu cảm đỏ lướt nhanh qua cầu dài dưới ánh đèn lồng, Tạ Ngọc Châu gần như ngã nhào dưới Giới Bích. Bốn phía lặng ngắt như tờ, nàng lấy ra quyển sách Diệp Mẫn Vi đưa cho nàng, mở đến trang có vẽ trận pháp linh mạch.

“Tiếp theo… từ đây…”

Tạ Ngọc Châu tìm được chỗ còn thiếu chưa hoàn thành, cố gắng nhớ lại thuật toán liên quan trong đầu, nàng nhặt lấy một viên đá vẽ xuống đất.

“Tích khe… đúng rồi, ở đây dùng tích khe, linh thương…”

Phương xa phía sau không ngừng vang lên tiếng pháo hoa và tiếng chiêng trống như bùa đòi mạng. Tạ Ngọc Châu ngày càng căng thẳng, như thể linh hồn thoát xác mà nhìn bản thân hành động, giống như tay chân cả đầu óc đều không còn là của mình nữa.

Nàng hoảng loạn nói: “Bên dưới chắc là… tính thế nào nhỉ.”

Nàng hẳn là nhớ được, nàng từng đi theo đại sư phụ của nàng tính toán, nàng rõ ràng có thể tính được!

Tạ Ngọc Châu tim đập như trống, tay chân lạnh băng, lòng bàn tay toát một lớp mồ hôi mỏng, trơn đến mức không nắm chặt viên đá được.

Tạ Ngọc Châu dần dần nghĩ không ra bất cứ thứ gì, chỉ có thể nghe được tiếng tim đập đinh tai nhức óc của bản thân, nàng mờ mịt vô thố ngẩng đầu lên, lại thấy bên cạnh là một chiếc túi vải.

Đó là túi vải thêu hoa sen màu trắng nhạt mà nàng chưa từng rời người suốt mấy tháng qua, là túi Càn Khôn của nàng.

Trong túi Càn Khôn có yểm thú của Sách Ngọc sư quân.

Nếu giờ phút này người đứng đây là Sách Ngọc sư quân, người mà nhìn quen sóng to gió lớn nhất định sẽ không hoảng loạn thất thố như nàng, không cần tốn nhiều sức lực mà vẫn có thể hoàn thành trận pháp này.

Tạ Ngọc Châu vô thức nhìn về phía kết giới Xích Linh Tràng bên cạnh Giới Bích. Nàng nghĩ, nếu nàng vượt qua kết giới kia, là sẽ có thể thả ra yểm thú trong túi Càn Khôn.

Ánh sáng màu lam của Xích Linh Tràng phản chiếu trong ánh mắt Tạ Ngọc Châu.

Nàng như thể bị thứ gì đó mê hoặc, quỳ trên mặt đất giữa mấy phép toán lệch lạc, ngước nhìn Giới Bích cao ngất đâm thẳng vào trong bóng tối cùng Xích Linh Tràng màu lam bên cạnh nó, tay dần vươn về phía túi vải bên cạnh.

— Loại người như nàng ta, ngây thơ cưng chiều, bốc đồng ngang ngược, ủng hộ chính nghĩa, một đứa ngốc may mắn. Vì tâm nguyện tùy hứng của nàng ta, các ngươi bất chấp nguy hiểm liều mạng xông vào Phù Quang Tông cứu nàng ta ra ngoài.

Tay Tạ Ngọc Châu đột nhiên khựng lại.

Nàng cắn chặt răng, rút tay về vỗ vỗ mặt mình. Tạ Ngọc Châu cúi đầu nhìn quyển sách, nhặt viên đá lên: “Suy nghĩ linh tinh cái gì, đại sư phụ và nhị sư phụ còn đang đợi mình!”

Ngày đó ở Phù Quang Tông, các sư phụ của nàng, đã chiến đấu đến đổ máu như thế mới giành được tự do cho nàng, thậm chí Thương Thuật còn vì vậy mất đi một con mắt, sao nàng có thể nảy lên ý niệm lùi bước vào lúc này?

Nàng có thể làm được, là Tạ Ngọc Châu có thể làm được, không liên quan gì đến Sách Ngọc sư quân cả.

Tạ Ngọc Châu lấy ra dao điêu khắc mà Diệp Mẫn Vi đưa cho nàng, cố gắng kìm nén sự run rẩy nơi đầu ngón tay, nằm rạp dưới Giới Bích vẽ lại trận pháp.

Bến Mê vắng không một bóng người, nhưng Thiên Kim Lâu lại náo nhiệt quá mức. Tần Gia Trạch vén rèm trúc nhìn xuống đám người mua đang chờ đợi dưới lầu — bởi vì hắn sẽ công bố phương pháp luyện chế thương tinh khắp mọi nơi, những người kia không còn là người mua, mà là khán giả.

Hắn nhếch môi cười một cái, quay đầu nhìn gian phòng xa hoa mỹ lệ này, và Diệp Mẫn Vi đang đứng sau rèm ngọc bích xanh biếc.

“Ta nghe nói Vạn Vật Chi Tông mấy hôm trước rơi vào tay bà chủ Lâm, sao, bà chủ Lâm lại để ngài chạy ra ngoài?”

Tần Gia Trạch bước qua rèm ngọc, giọng nói đầy dò xét: “Ngài làm sao tìm ra ta?”

Nơi này sương phòng nhã tọa vô số, tất cả phòng đều đã được đặt kín. Trước khi bước lên đài đấu giá, không ai biết ai là người bán, ai là người mua, thế nhưng Diệp Mẫn Vi lại gõ đúng chuẩn cửa phòng hắn.

Diệp Mẫn Vi dùng ánh mắt xám đen trầm tĩnh quen thuộc nhìn chăm chú vào hắn, nàng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ nói: “Ta đến để chứng kiến ngươi thực hiện kết sinh khế.”

Ánh mắt Tần Gia Trạch tối sầm lại, hắn từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới nhìn lên quan sát Diệp Mẫn Vi một lượt, cười nhạo: “Thái độ của Vạn Vật Chi Tông bây giờ vẫn cao cao tại thượng như thế, thật khiến người ta ngưỡng mộ mà.”

Hắn chắp tay sau lưng bước đến nên chiếc ghế gỗ đàn, ngồi xuống nâng chén trà bên cạnh lên, thong thả nói: “Cho đến tận hôm nay, Vạn Vật Chi Tông hiểu biết đối với thế đạo này vẫn còn nông cạn đến đáng thương, cho rằng chỉ một tờ giấy kết sinh khế là có thể trói buộc được bổn vương sao?”

Diệp Mẫn Vi cụp mắt nhìn chằm chằm Tần Gia Trạch, nàng không tỏ ý kiến: “Vậy sao?”

Tần Gia Trạch dường như thật sự thấy Diệp Mẫn Vi vừa đáng thương vừa buồn cười, hắn dùng đôi mắt phủ kín tơ máu lại khinh miệt nhìn Diệp Mẫn Vi, nói: “Bổn vương sẽ dạy cho Vạn Vật Chi Tông đạo lý của thế gian này.”

“Ngài cho rằng công khai với thiên hạ phương pháp luyện chế thương tinh và linh khí linh mạch, phân tranh là sẽ bởi vậy mà chấm dứt, ai ai cũng đều sẽ có được thương tinh và linh khí sao?”

“Đồ vật không thể từ không mà thành, thương tinh cần nguyên liệu, nguyên liệu phải khai thác khoáng sản, còn khoáng sản thì có thể bị khống chế. Luật pháp một khi ban bố, liền sẽ khiến kẻ khai thác lậu bị xử tử, kẻ ngấm ngầm chế tạo linh khí chẳng khác nào tàng trữ vũ khí, cả nhà bị diệt. Những điều này mới chỉ là phần nổi mà thôi.”

“Ngài cho rằng lực lượng mạnh nhất thiên hạ là linh mạch, thuật pháp hoặc linh khí sao? Đương nhiên không phải, lực lượng mạnh nhất thiên hạ là quyền thế!”

Tần Gia Trạch đứng dậy, hắn đi đến trước mặt Diệp Mẫn Vi, nhìn chằm chằm vào mắt nàng đầy giễu cợt: “Ngài nghĩ loạn linh khí kéo dài đến ngày nay, mọi người đang tranh đoạt chính là cái gì? Triều đình, tiên môn, linh phỉ, bọn họ hướng tới thật sự là thuật pháp linh mạch sao? Bọn họ tranh đoạt chính là quyền lực có thể đứng trên người khác, đó mới là nhân thế!”

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ lay động, nàng chỉ nhìn vào đôi mắt tràn đầy cuồng nhiệt của Tần Gia Trạch, không nói gì.

Tần Gia Trạch cảm thấy hôm nay Diệp Mẫn Vi trông như có chút khác lạ.

Vạn Vật Chi Tông vốn là một quái nhân không màng đến sinh tử, sóng gió cũng không kinh động. Nhưng lần trước khi gặp nàng ở địa cung, sự bình tĩnh của nàng rất nhẹ nhàng tự tại, còn hôm nay sau lưng sự bình tĩnh của nàng, dường như che giấu một thứ gì đó vô cùng nặng nề.

Tần Gia Trạch nhìn Diệp Mẫn Vi dò xét, chỉ cảm thấy đối phương đã mất hết tất cả, chỉ còn lại sự vùng vẫy trong tuyệt vọng, không khỏi thêm vài phần khinh miệt.

“Còn về kết sinh khế, muốn vượt qua kết sinh khế có quá nhiều cách, ví dụ như hôm nay.”

Tần Gia Trạch chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người chen chúc xô đẩy, ghé sát bên tai Diệp Mẫn Vi nói nhỏ: “Bổn vương tất nhiên sẽ làm đúng lời hứa, công bố phương pháp luyện chế thương tinh ngay tại đây. Nhưng ngài nghĩ trong những người nghe được phương pháp này hôm nay, có bao nhiêu người có thể còn sống rời khỏi chợ Quỷ?”

Cùng lúc đó ở Bến Mê xa xôi, Tạ Ngọc Châu đang vẽ ra một mảng lớn quy luật trận pháp phức tạp dưới bức Giới Bích. Nàng cố gắng xua đi tạp niệm, tự nhủ Diệp Mẫn Vi vẫn đang ở bên mình dạy nàng từng bước, dựa vào ký ức hoàn thành từng phần trận pháp bằng số thuật. 

Tạ Ngọc Châu giơ lên con dao khắc trong tay, cuối cùng nàng cũng hoàn thành một nửa trận pháp, thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Xích Linh Tràng lấy Giới Bích làm ranh giới, giờ chỉ cần vượt qua Xích Linh Tràng, vẽ nốt nửa còn lại ở mặt kia của Giới Bích là xong.

Tạ Ngọc Châu rốt cuộc cũng nở một nụ cười, nàng lau mồ hôi đứng dậy, nhặt lấy đồ đạc của mình định bước ra khỏi Xích Linh Tràng, nhưng khi bước qua màn chắn màu lam thì đột ngột dừng lại.

Tạ Ngọc Châu bỗng cảm nhận được, bầu không khí có chút khác thường.

Bến Mê là bến đò nhộn nhịp khôn cùng, cho dù giờ tất cả mọi người đều tập trung ở gần Thiên Kim Lâu, trong khoảng thời gian dài như vậy, Bến Mê cũng không nên không có thuyền mới cập bến, không có khách mới bước vào chợ Quỷ.

Tạ Ngọc Châu bị một dự cảm điềm xấu nào đó bao phủ. Nàng áp sát Giới Bích, cố gắng mở to mắt, rốt cuộc ở trên mặt nước tối tăm bên ngoài Bến Mê, mơ hồ nhìn thấy bóng người.

Ngay khoảnh khắc nàng nhìn thấy bóng người đầu tiên, nàng liền ý thức được đó là một biển người mênh mông, lặng lẽ ẩn trong bóng tối, lơ lửng trên mặt nước.

Một chùm pháo hoa bắn lên không trung từ Thiên Kim Lâu xa xôi, chiếu sáng sự tối tăm, chớp nhoáng rọi sáng tầm nhìn của Tạ Ngọc Châu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy nàng nhìn thấy đạo bào và giáp trụ đan xen chiếu sáng lẫn nhau, như những dãy núi đen không tiếng động đè nặng trên mặt nước, nhìn chằm chằm vào hòn đảo này, vào bến đò này.

“Tiên môn… Thái Thanh Đàn Hội… Triều đình… Quân đội…” Tạ Ngọc Châu đối mặt với thiên quân vạn mã này, không dám tin mà lẩm bẩm.

Dao khắc trong tay nàng rơi xuống đất.

“Đã xảy ra chuyện gì? Đây là chuyện gì vậy…”

Trong đầu nàng hiện lên bộ dáng lạnh lùng sắc bén xua đuổi các nàng rời đi của Ôn Từ trước đó, thần sắc muốn nói lại thôi. Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy hô hấp ngưng trệ, bị cảm giác sợ hãi và hoảng loạn tột độ bao phủ.

Phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ… Nàng phải làm sao bây giờ?

Tạ Ngọc Châu nhìn về phía Giới Bích cao ngất phía sau, trong suy nghĩ hỗn loạn tuyệt vọng nảy sinh.

Lúc này nàng thật sự có thể hoàn thành trận pháp, khiến Giới Bích và Xích Linh Tràng mất hiệu lực, phá hủy lệnh cấm không sát thương không giết chóc sao?

Nếu nàng làm như vậy… như vậy chợ Quỷ sẽ ra sao?