Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 92

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 92 :Tâm thần

Một tiếng nổ lớn vang lên từ cánh cổng của Tự Tại Hiên, kế đó là tiếng cửa bị bật tung, đèn lồng treo trên cửa đung đưa dữ dội, trong ánh lửa chập chờn hai người lao ra ngoài, chính là Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu.

Diệp Mẫn Vi nắm chặt cổ tay Tạ Ngọc Châu, kéo nàng chạy băng băng qua rừng cây hướng đến dưới chân núi. Tạ Ngọc Châu đầu óc một mảnh hỗn loạn, bóng cây lướt qua thân ảnh Diệp Mẫn Vi cực nhanh, tiếng bước chân hỗn loạn, bóng lưng của đại sư phụ nàng vẫn điềm tĩnh và đáng tin cậy như thường, nhưng bàn tay nắm lấy nàng của đại sư phụ thì hết sức lạnh lẽo, thậm chí còn đang run rẩy.

“Đại sư phụ… Chúng ta cứ thế này mà bỏ chạy, nhị sư phụ phải làm sao đây?” Tạ Ngọc Châu gọi tên nàng ở phía sau Diệp Mẫn Vi.

Gió đêm thổi tung tóc Diệp Mẫn Vi, nàng đeo kính thạch lên, không quay đầu lại, đáp: “Chờ đã, Ôn Từ đang nói chuyện với ta.”

Châu tin tức trên người Ôn Từ là Diệp Mẫn Vi chuẩn bị sẵn cho bất cứ tình huống nào mà đặt trên người hắn, giờ cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

Nàng thấy Ôn Từ đang ngồi dựa vào cây cột, co chân lên, nghiêng đầu mỉm cười trêu chọc. Người vốn luôn xinh đẹp và rực rỡ như bướm giữa muôn hoa, giờ thật sự bị bươm bướm bao quanh, chúng vỗ cánh bay ra từ vết thương hắn, như đang gặm nhấm sinh mệnh của hắn, không ngừng không nghỉ.

“Diệp Mẫn Vi, vừa rồi sao nàng run rẩy vậy? Bình tĩnh chút, đừng biến thành người không giống nàng nữa.” giọng điệu hắn vẫn thong dong.

Hiện tại Ôn Từ không thể nhìn thấy Diệp Mẫn Vi, cũng không nghe được giọng nàng, nhưng hắn biết Diệp Mẫn Vi đang nhìn chăm chú vào hắn.

Diệp Mẫn Vi siết chặt tay Tạ Ngọc Châu, trong mắt nàng rừng cây chập chờn trước mặt hòa làm một với khuôn mặt của Ôn Từ, nàng th* d*c dữ dội vì chạy vội, tựa như muốn giấu đi sự run rẩy và tiếng tim đập như sấm của nàng.

“Nói ngắn gọn, tình thế nguy hiểm đã vượt quá dự đoán ban đầu của chúng ta, nàng nhất định phải lấy lại bộ não của mình trước khi Tần Gia Trạch công bố phương pháp luyện chế thương tinh, ngăn cản hắn bước lên bục đấu giá.”

Tiếng gió rền vang, bước chân và tiếng hít thở của Diệp Mẫn Vi đều rất nặng nề, trong âm thanh nặng nề đó, nàng lại lần nữa nghe thấy giọng nói của Ôn Từ.

“Mộng đẹp đang trong tay nàng, nàng còn nhớ ta từng nói, nàng có thể dùng nó để làm gì không?”

Diệp Mẫn Vi sững người.

— Chỉ cần ta hoàn toàn buông hết phòng bị, mở rộng ý chí với nàng, nàng sẽ có thể dùng nó xâm nhập tinh thần của ta, chi phối ý chí của ta, thấy được tất cả mộng cảnh mà ta chứng kiến, mượn dùng thuật Túng Mộng từ ta.

Đêm hôm đó, dưới bầu trời đầy sao nơi sa mạc, lời Ôn Từ từng nói với nàng chợt vang vọng trong tâm trí.

Giờ phút này, Ôn Từ chậm rãi nói: “Giờ ta sẽ làm như thế, ta sẽ hoàn toàn rộng mở tâm thần của ta với nàng, để nàng điều khiển ý niệm của ta. Nàng biết khi nào nên mượn yểm thuật thông qua ta mà, đúng không?”

Diệp Mẫn Vi thấp giọng: “Nhưng huynh…”

Ôn Từ bật cười khẽ, như vừa nhớ lại gì đó, nhẹ nhàng nói: “À phải, chẳng phải nàng từng muốn ta tha thứ cho nàng sao?”

“Nhưng huynh không chịu.” Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng thốt lên câu đó.

Ôn Từ không nghe thấy giọng nàng, nhưng như thể hắn biết nàng đang nói gì. Hắn im lặng thoáng chốc, nhắm mắt lại tựa vào cột, lười biếng nói: “Chỉ cần ta đối với nàng còn một chút ý niệm chống cự, nàng sẽ không thể xâm nhập tinh thần ta.”

“Cho nên từ giờ trở đi, ta sẽ không lại nói từ ‘không’ nào với nàng nữa, nàng có thể tùy ý làm bất kỳ chuyện gì mà nàng muốn làm với ta, kể cả vĩnh viễn thay đổi ý chí của ta.”

Hắn chậm rãi nói từng chữ: “Chúc mừng nàng, Diệp Mẫn Vi, nàng đã được toại nguyện rồi.”

Tạ Ngọc Châu và Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng chạy khỏi rừng núi, lao vào dòng người tấp nập ồn ã dưới chân núi. Chiêng trống vang trời, khúc nhạc vui vang vọng phố lớn ngõ nhỏ, vô số đèn lồng bay vào trời đêm, những đào hát đeo mặt nạ đi cà kheo vừa múa vừa đi qua bên người các nàng, đây chính là lễ hội mừng hội đấu giá của chợ Quỷ.

“Hôm nay… hôm nay chính là hội đấu giá? Chúng ta bị nhốt lâu thế cơ á!?”

Tạ Ngọc Châu kinh ngạc mà nhìn quanh bốn phía, nàng ngẩng đầu nhìn lên vòm trời, rồi trừng mắt chỉ vào không trung: “Đại sư phụ, đại sư phụ, người nhìn kìa!”

Diệp Mẫn Vi theo Tạ Ngọc Châu ngẩng đầu nhìn lên, trên vòm trời giữa vô vàn ghi chép giao dịch, lại hiện lên tên nàng.

— Vu Ân Từ hiến dâng tâm thần cho Diệp Mẫn Vi.

“Nhị sư phụ… Ngài ấy đã tặng gì cho người vậy?” Tạ Ngọc Châu nghi hoặc, không thể tin nổi.

Diệp Mẫn Vi đứng giữa dòng người đông đúc, nàng trầm mặc không nói gì mà ngẩng đầu nhìn hàng chữ kia bay l*n đ*nh không trung, như một vì sao lướt qua trong muôn ngàn giao dịch, mọc lên phía đông rồi lặn xuống hướng tây. Trên cặp kính thạch bình thường phản chiếu pháo hoa và đèn lồng bốc lên từ chợ Quỷ, nàng khẽ hé môi muốn nói gì, nhưng rồi lại ngậm chặt.

Đầu bên kia của châu tin tức, Lâm Tuyết Canh vẫn đứng trước mặt Ôn Từ im lặng không nói. Cuối cùng nàng hành động, thần sắc khó đoán, cúi người xuống lục soát châu tin tức trên người Ôn Từ, siết chặt trong tay.

“Muốn cứu chủ nhân Mộng Khư thì đến giết ta trước đi, ta chờ ngươi, sư phụ.”

Hạt châu nhỏ rơi vào bóng tối, mọi hình ảnh kể cả Ôn Từ bị bươm bướm vây quanh đều biến mất, mắt Diệp Mẫn Vi run lên.

“Đại sư phụ… Người…” Tạ Ngọc Châu lo lắng nhìn Diệp Mẫn Vi.

Khi nàng gọi Diệp Mẫn Vi là đại sư phụ, Diệp Mẫn Vi đột nhiên quay đầu nhìn về phía nàng. Trong mắt Diệp Mẫn Vi cuồn cuộn sóng to gió lớn hiếm thấy, như thể nàng đang đứng một mình giữa cơn lũ của bản thân.

Sóng to gió lớn như vậy, giọng Diệp Mẫn Vi lại rất vững vàng.

“Ngọc Châu, con còn nhớ trận pháp linh mạch ta đã dạy cho con không?” Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa tháo kính thạch bình thường trên sống mũi xuống, thay bằng cặp kính thạch thủy tinh.

Tạ Ngọc Châu ngơ ngác, nàng hỏi: “Sư phụ người là nói… trận pháp linh mạch khiến Giới Bích và Xích Linh Tràng mất đi hiệu lực?”

Trước kia họ đã thảo luận hai phương án để phá hỏng kế hoạch của Tần Gia Trạch, tuy rằng cuối cùng chọn dùng phương án chỉnh sửa địa lệnh thu nhỏ, nhưng Diệp Mẫn Vi vẫn luôn nghiên cứu trận pháp linh mạch khiến Giới Bích và Xích Linh Tràng mất hiệu lực.

Trong lúc nghiên cứu, Tạ Ngọc Châu vẫn luôn ở bên cạnh học hỏi, nay trận pháp đó đã tính toán được tám phần.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu, đôi mắt xám đen kia xuyên thấu qua kính thạch thủy tinh nhìn thẳng vào mắt Tạ Ngọc Châu, nàng nói: “Ngọc Châu, con đến bên dưới Giới Bích hoàn thành trận pháp linh mạch đó, khiến Giới Bích và Xích Linh Tràng mất hiệu lực.”

Tạ Ngọc Châu trừng lớn đôi mắt, nàng nhất thời không tin nổi tai mình, hoảng hốt nói: “Nhưng… nhưng sư phụ, trận pháp đó người vẫn chưa tính xong mà…”

“Ta đã dạy con phương pháp tính toán, và con cũng học rất tốt.”

Diệp Mẫn Vi lấy ra quyển sổ nhỏ ghi chép đầy công thức và hình vẽ đặt vào tay Tạ Ngọc Châu, ánh mắt nàng trầm tĩnh và chắc chắn: “Con có thể hoàn thành tất cả.”

Tạ Ngọc Châu cầm quyển sổ ấy, chỉ cảm thấy vật nhỏ trong tay nặng tựa ngàn cân, ánh mắt đầy hoảng sợ: “Sư phụ, người muốn giao chuyện này cho con sao? Nhưng… nếu con thất bại, vậy người và nhị sư phụ…”

“Con có thể làm được.” Diệp Mẫn Vi như thể đang đưa ra một lời hứa nào đó, nàng vỗ nhẹ vai Tạ Ngọc Châu, khiến đầu óc đang trống rỗng hỗn loạn của Tạ Ngọc Châu sông cuộn biển gầm.

Diệp Mẫn Vi lùi về sau hai bước, Tạ Ngọc Châu ôm lấy quyển sách mà đại sư phụ nàng vừa đưa, ngơ ngác nhìn theo đại sư phụ nàng.

Diệp Mẫn Vi nói với nàng: “Không còn kịp nữa rồi. Bây giờ ta sẽ đi tìm Tần Gia Trạch, ta sẽ kéo dài thời gian, chờ con hoàn thành.”

“Sư phụ!” Tạ Ngọc Châu vươn tay định nắm lấy Diệp Mẫn Vi, lại thấy Diệp Mẫn Vi xoay người, ống tay áo màu lam lướt qua lòng bàn tay nàng. Sư phụ nàng hoàn toàn hòa vào đám đông cuồn cuộn, theo đoàn đào hát đeo mặt nạ tiến về Thiên Kim Lâu, nơi đang tổ chức hội đấu giá.

Chợ Quỷ náo nhiệt phi thường, người người chen chúc đi ngang qua Tạ Ngọc Châu, ai cũng hướng về hướng Thiên Kim Lâu, chỉ có Tạ Ngọc Châu là đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Sự ngẩn ngơ ấy chỉ kéo dài chốc lát, cô nương áo cam đỏ bỗng nhiên siết chặt cuốn sách. Nàng khẽ cắn môi quay đầu đi ngược dòng người, ngước mắt nhìn về phía đỉnh vòm trời lấp lánh ánh sáng lam, đứng sừng sững ở nơi xa, Bến Mê Giới Bích cao lớn mơ hồ kia.

Còn một canh giờ nữa là đến hội đấu giá phương pháp luyện chế thương tinh của Tần Gia Trạch. 

Trong Tự Tại Hiên, Lâm Tuyết Canh vung tay ném viên châu tin tức ra ngoài cửa sổ, rồi tra thanh kiếm Điệp Minh về vỏ, thanh kiếm không vương một giọt máu, lóe ánh bạc lạnh lẽo.

Nàng vừa định xoay người rời khỏi phòng giam này, lại nghe sau lưng nàng lần nữa vang lên tiếng cười của Ôn Từ.

Người cười cợt buông lời lười nhác nói: “Ngươi còn muốn chế giễu ta sao? Người có thể giễu cợt ta, còn chưa ra đời đâu.”

Bước chân của Lâm Tuyết Canh hơi khựng lại, nàng không đáp lời Ôn Từ, có vẻ như cơn giận ban nãy đã tiêu hao quá nhiều sức lực của nàng, khiến nàng không còn hơi sức đôi co.

Ngay lúc nàng định tiếp tức bước đi, lại nghe Ôn Từ hờ hững nói: “Ngươi vừa rồi có một chỗ nói sai rồi, kiếm Điệp Minh này quả thực là do Diệp Mẫn Vi tự mình rèn ra, theo nàng mấy chục năm. Nhưng cái tên của nó, là do ta đặt.”

“Bởi vì ta từng nói ta ghét nhìn thấy máu, nên lúc nàng rèn kiếm đã cố ý khiến kiếm chạm máu thì hóa bướm. Thanh kiếm này do ta đặt tên, hoa văn do tay ta khắc, chuông do ta treo, mọi thứ đều do ta định đoạt, đây chính là mệnh kiếm duy nhất trong đời nàng.”

— Ta khiến huynh thấy máu, đều hóa thành bướm, được không?”

Trong cơn ác mộng cuối cùng thành mộng đẹp đó, Diệp Mẫn Vi đã từng nói như vậy với hắn. 

Thật ra nàng đã làm như vậy từ lâu lâu rồi.

Sau khi mất trí nhớ nàng vẫn chẳng khác gì quá khứ, một chút cũng không đổi.

“Chẳng lẽ ta là tên ngốc sao? Chẳng lẽ ta lại dễ dàng như vậy, tùy tiện mà chung tình với ai sao?”

Ôn Từ bật cười khẽ, chậm rãi thấp giọng nói: “Máu thịt mọc lên từ xương trắng của người đời, bên ngoài máu thịt phủ da, áo thô vải tang, gấm vóc lụa là, trâm ngọc châu ngọc, phấn son phấn má, từng tầng từng lớp tô son trát phấn. Liếc mắt nhìn một cái lại hoa cả mắt, không phân biệt rõ là người hay thú, là quỷ hay thần.”

“Nhưng ngươi xem Diệp Mẫn Vi, nàng chỉ có một trái tim, một trái tim lộ rõ không giấu, dễ dàng chạm tới, nóng rực như thiêu đốt.”

Cho dù trái tim ấy không phải đập vì ngươi, lẽ nào ngươi không chấn động vì nó sao?

Một thiên tài bước trước nhật nguyệt sao trời như vật, bằng tư thái tung hoành vạn phương không gì không làm được của nàng, đi thực hiện điều ước nhỏ nhoi nhất của ngươi. Đó không phải vì nàng yêu ngươi, chỉ là vì nàng có thể làm được.

Thế nhưng lẽ nào ngươi không yêu nàng sao?

Ôn Từ ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Tuyết Canh, trong ánh đèn tối tăm, bướm đỏ bay lượn trong bụi mờ, bóng lưng màu xanh đen của Lâm Tuyết Canh căng chặt và cứng đờ.

Ôn Từ nheo mắt, nói: “Thật sự có người đồng thời hiểu được Diệp Mẫn Vi mà vẫn có thể chỉ đơn thuần căm ghét nàng sao? Lâm Tuyết Canh, ngươi thực sự muốn lấy mạng nàng sao?”

Nàng dùng ánh mắt hoàn toàn chân thành không che giấu của minh, dâng lên thứ cho dù không phải thứ ngươi mong muốn, cũng vẫn đủ khiến người rung động, khiến người chỉ có thể cắn răng nghiến lợi mà yêu nàng. Giống như hắn vậy.

Lâm Tuyết Canh không phủ nhận, lại cũng chẳng thừa nhận. Cuối cùng nàng cất bước, xách đèn biến mất trong hành lang dài sau cánh cửa, cánh cửa ấy đóng lại.

Ôn Từ nhìn bóng dáng Lâm Tuyết Canh biến mất sau cánh cửa, rốt cuộc cũng thở dài một hơi thật dài.

Hắn buông lỏng toàn thân, ngửa đầu tựa vào cây cột, trong bóng tối mịt mùng không thấy ngón tay, nụ cười giễu cợt nơi khóe môi Ôn Từ dần dần biến mất. Những cánh bướm bay xung quanh hắn, hắn mệt mỏi nhắm mắt lại.

“Đêm nay e là sẽ rất náo nhiệt đây.”