Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 91

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 91 :Lý do

Diệp Mẫn Vi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Lâm Tuyết Canh, ánh nến hắt lên khiến đường nét nàng như phủ một lớp đỏ rực, dường như người này đang đứng giữa biển lửa, ngày đêm bị thiêu đốt, không phút nào yên ổn.

Trong mắt Lâm Tuyết Canh đầy rẫy khát khao, tựa như đang cố gắng tìm kiếm một đáp án cho vòng xoáy nàng đang sa vào, mà đáp án ấy ngoài Diệp Mẫn Vi ra thì chẳng còn ai có thể cho nàng.

Đáng tiếc Diệp Mẫn Vi cũng không thể.

Diệp Mẫn Vi muốn nói cho Lâm Tuyết Canh biết, nàng cũng không rõ vì sao bản thân mình lại chọn nàng.

Nhưng khi Diệp Mẫn Vi nhìn vào đôi mắt vừa đau khổ vừa phẫn kia trước mắt, đột nhiên nhận ra Lâm Tuyết Canh thật ra cũng biết rõ, nàng không biết.

Lâm Tuyết Canh hiểu Diệp Mẫn Vi không thể cho nàng đáp án.

Có lẽ nàng chỉ không biết ai có thể cho nàng đáp án mà thôi.

Diệp Mẫn Vi cảm thấy nếu giờ nói ra một câu không biết, hình như có chút tàn nhẫn, thế nên nàng đổi lời: “Ngươi cùng yểm thú của ta ngày ngày sống chung suốt sáu năm, ngươi hẳn càng hiểu nó hơn ta, càng có thể đoán được lý do nó chọn ngươi.”

Lâm Tuyết Canh rũ mắt, không tỏ ý kiến mà bật cười: “Nó không biết nói, chỉ có thể cho ta thấy ký ức của ngươi và linh khí thương tinh, nói cho cùng nó chỉ là một phần ý chí của ngươi, ta hiểu không phải là nó.”

Lâm Tuyết Canh ngước mắt nhìn Diệp Mẫn Vi, đáy mắt ẩn chứa một tầng sáng mơ hồ khó đoán: “Ta hiểu chính là ngươi, sư phụ.”

Mỗi lần nàng ta gọi nàng là sư phụ, trong giọng nói luôn mang theo sự phức tạp và kỳ quặc.

“Ta biết ngươi không rành thế sự, dù ta có kể hết những gì ta trải qua cho ngươi nghe, thì ngươi cũng chỉ sẽ mở to đôi mắt bình tĩnh như thế nhìn ta, như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

“Ta biết ngươi và chủ nhân Mộng Khư đều thích sự tự do nằm ngoài quy tắc, các ngươi khinh thường quy tắc, không chịu tuân phục quy tắc. Nhất là ngươi, ngươi thậm chí không chịu lý giải lòng người trên đời này, ngươi không biết việc đem thứ mà người đời thèm nhỏ dãi giao vào tay một đứa trẻ dễ bị thao túng sẽ gây ra hậu quả thế nào, ngươi chỉ biết suy nghĩ kỳ lạ mà muốn dùng pháp tắc ngươi biết để đối đầu tất cả.”

Dừng một chút, Lâm Tuyết Canh đứng thẳng dậy, ánh mắt dần lạnh lùng: “Cho nên giờ ta mới có thể lợi dụng quy tắc, khiến các ngươi trở thành tù nhân của ta như bây giờ.”

“Ta hiểu ngươi, thậm chí có khi còn hiểu ngươi hơn chính bản thân ngươi, chính vì thế ta mới không hiểu lý do ngươi chọn ta. Ta tư chất hơn người sao? Người thiên tư thông minh hơn ta, chăm chỉ hơn ta, một lòng hướng đạo hơn ta, ba tông tiên môn có khối người. Ngươi thích ta sao? Ngươi rõ ràng chẳng ưa gì đứa trẻ như ta.”

Lâm Tuyết Canh chỉ vào Tạ Ngọc Châu, giễu cợt nói: “Ngươi thích loại người như nàng ta, ngây thơ cưng chiều, bốc đồng ngang ngược, ủng hộ chính nghĩa, một đứa ngốc may mắn. Thậm chí chiều theo tâm nguyện của nàng ta, bất chấp nguy hiểm liều mạng xông vào Phù Quang Tông cứu nàng ta ra ngoài, nếu ngươi là một sư phụ tốt yêu thương đồ đệ yêu quý đến vậy…”

Lâm Tuyết Canh hơi im lặng, sự im lặng này ở trong căn phòng ánh sáng yếu ớt kéo dài một cách khác thường, ánh nến nhảy nhót bất an.

Nàng nói: “Ta không hiểu, nếu là vậy, rốt cuộc vì sao ngươi lại chọn ta? Rốt cuộc vì sao lại là ta?”

Trong tầm mắt của Diệp Mẫn Vi, Lâm Tuyết Cách cách nàng có hơi xa xôi, váy áo và gương mặt mờ nhòe trong bóng tối. Nàng không thể nhìn rõ biểu cảm của Lâm Tuyết Canh, chỉ nghe được tiếng thở dồn dập của Lâm Tuyết Canh. 

“Thu Nương” luôn thờ ơ và lạnh nhạt ngày thường ấy, cuối cùng cũng đã cởi bỏ lớp vỏ lạnh như băng sương, lộ ra máu thịt đang cháy rực, phát ra tiếng nổ lách tách như tro tàn bùng lên lần cuối.

Giọng của Lâm Tuyết Canh vang lên, tựa như ngọn lửa sắp tắt, nhưng trong ngọn lửa vẫn cuồn cuộn một lớp sương khói thanh tỉnh.

“Nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm gì, Vạn Vật Chi Tông.”

Diệp Mẫn Vi đối với khái niệm tình thân rất nghèo nàn, càng không thể tưởng tượng cảm giác mất đi người thân. Nàng nhớ đến bà bà ở Ninh Dụ luôn nắm chặt tay nàng gọi Tiểu Vân Nhi, nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng thể hiểu được.

“Ta không biết.” nàng thành thật nói.

Trong căn phòng tối tăm không thấy ánh mặt trời, lẫn mùi bụi bặm và cỏ khô lặng đi một nhịp. Chỉ nghe giọng nói Lâm Tuyết Canh vang lên, ngọn lửa như sắp tắt ấy dường như lại bùng lên, nàng lặp lại một lần: “Ngươi không biết?”

“Ngươi không biết, nhưng ta biết.” Lâm Tuyết Canh đáp như thế.

“Nếu ngươi là ta, ngươi sẽ xóa sạch tất cả ký ức về người nhà và Bạch Vân Khuyết, chỉ để lại cho bản thân một lời cảnh tỉnh rằng không bao giờ được dính líu đến Bạch Vân Khuyết và Huyền Hải Môn nữa, cứ như vậy rời khỏi Bạch Vân Khuyết. Như thế ngươi sẽ không đau, sẽ không phẫn nộ, không có gì có thể cản trở nghiên cứu của ngươi…”

“Lâm Tuyết Canh!”

Ôn Từ nãy giờ luôn im lặng quan sát tình thế sắc mặt đột ngột thay đổi, hắn linh cảm Lâm Tuyết Canh muốn nói điều gì, nóng nảy mà hét lên tên nàng.

Hắn không thể động đậy, lại giãy giụa cũng là vô ích, chỉ có thể nghe nàng nói ra tất cả, từng câu rành rọt.

“Bởi vì ngươi đã làm như vậy rồi mà, Vạn Vật Chi Tông! Trong ký ức của ngươi không có lấy một người thân, sư trưởng hoặc bằng hữu, thậm chí không có cả vị chủ nhân Mộng Khư đã đồng hành với ngươi suốt năm mươi năm! Ngươi đã xóa sạch tất cả bọn họ rồi!”

Giọng của Lâm Tuyết Canh vang dội và rõ ràng, mang theo ác ý sảng khoái nào đó, vang vọng khắp phòng, Ôn Từ lập tức cứng người.

Trong yên tĩnh, ánh nến khe khẽ nhảy nhót, bóng Ôn Từ đồ dài trên tường. Hắn chậm rãi siết chặt nắm tay, cắn chặt môi dưới, ánh mắt u ám không nói lời nào.

Diệp Mẫn Vi mở to mắt quay sang nhìn Ôn Từ, hắn lại không nhìn nàng.

“Trong ký ức của ta… không có… Ôn Từ?” Diệp Mẫn Vi lòng tràn đầy mờ mịt, mà sâu thẳm trong mờ mịt ấy lại dâng lên một tia bất an.

Lâm Tuyết Canh cầm lấy thanh linh kiếm “Điệp Minh”, tiếng va chạm giữa đầu gỗ và sắt lạnh vang lên vô cùng chói tai.

“Vạn Vật Chi Tông nhìn qua là không thể quên, quen xóa bỏ những ký ức vô dụng. Ta đã xem bảy phần ký ức của yểm thú, ngay cả đoạn lẽ ra liên quan đến Vu tiên sinh cũng không hề xuất hiện lấy một tí bóng dáng của hắn.”

Lâm Tuyết Canh bước đến bên Ôn Từ, nàng cúi đầu nhìn hắn, thương hại nói: “Ta đoán Vạn Vật Chi Tông nhất định đã xem Vu tiên sinh là ký ức vô dụng, nên xóa sạch toàn bộ rồi.”

Ánh mắt Ôn Từ cụp xuống, sắc mặt hắn tái nhợt, mỗi đã bị cắn đến rớm máu.

Lâm Tuyết Canh lại càng nói càng hả hê, thậm chí giễu cợt mà cười ra tiếng: “Sao thế, chủ nhân Mộng Khư không muốn để nàng biết à? Ngươi cũng cảm thấy rất mất mặt chứ gì? Vạn Vật Chi Tông dứt khoát vô tình vứt bỏ ngươi, thế mà ngươi vẫn cứ thích nàng, hết lần này đến lần khác cứu nàng khỏi nước lửa, thậm chí sẵn sàng trả giá bằng tính mạng vì nàng, thật nực cười biết bao!”

Đôi mắt Diệp Mẫn Vi khẽ run lên, nàng đột nhiên thấy không thể tin nổi, hoang mang, mà lại bừng tỉnh đại ngộ. Tựa như có người đột nhiên đá tung cánh cửa phủ đầy bụi, trong làn tro bụi mù mịt, mọi nghi vấn trong quá khứ ào ạt kéo về từ tận sâu ký ức.

Dù thế nào đi nữa Ôn Từ cũng không chịu nói cho nàng biết, vì sao bọn họ lại đoạn tuyệt, hắn luôn không tin rằng nàng thích hắn, luôn mang theo phẫn nộ và bi thương.

Hắn giống như đang nói đùa, nói rằng đây không phải là lần đầu nàng bỏ rơi hắn.

Nỗi đau lộ ra từ những lời nói lặt vặt đó của hắn, đột nhiên như dán sát vào mắt nàng, rõ ràng đến mức khiến nàng kinh hãi.

Chỉ là Ôn Từ từ trước đến nay kiêu ngạo, hắn không muốn để nàng biết, hắn đã vì nàng mà cúi đầu nhường nhịn đến mức nào.

— Đợi khi cô nhớ đến ta, ta sẽ tha thứ cho cô.

Nhưng đây không phải sự nhượng bộ của Ôn Từ.

Chỉ có sự không bao giờ tha thứ của hắn, là điều thật sự không thể buông bỏ.

Khi Diệp Mẫn Vi còn đang ngẩn người, Ôn Từ vẫn luôn cúi đầu im lặng lại bỗng nhiên bật cười cùng với Lâm Tuyết Canh, tiếng cười đó từ thấp dần cao, hắn ngước mắt nhìn về phía Lâm Tuyết Canh, dường như bỗng chốc biến thành một người khác, còn cười rực rỡ hơn cả Lâm Tuyết Canh.

Hắn giống như đã quyết tuyệt, đem tất cả bất kham và đau khổ đốt thành một đống lửa lớn, sắc mặt tái nhợt hiện lên vệt đỏ khác thường.

Ôn Từ nghiêng đầu đi, chuông màu sắc rực rỡ bên tóc khẽ lướt qua má, hắn nói: “Ngươi thấy vậy đã buồn cười rồi sao? Vậy thì cái này có tính là gì đâu, ngươi có biết ta đã biết nàng quên ta như thế nào không? Ta rơi vào thức hải chúng ta, lão già trong đó không chịu tản ta ra, một hai phải bắt ta ở lại đời đời kiếp kiếp thay ông ta canh giữ nơi đó. Ta giằng co với ông ta ba năm, cuối cùng ta đồng ý với ông ta, ta nói ta còn tâm nguyện chưa thành, ta quỳ gối dưới đất cầu xin ông ta! Cầu xin ông ta cho ta rời đi một lần!”

“Ta quay về thế giới này, chỉ để nói với Diệp Mẫn Vi, rằng ta thích nàng.”

Ôn Từ cười nói: “Ngươi nghĩ ta không hiểu nàng sao? Ngươi nghĩ ta sẽ hy vọng xa vời nàng thích ta sao? Ta chỉ muốn nói với nàng, chỉ muốn để nàng biết tâm ý của ta. Rồi ta sẽ nói với nàng, không cần tuân thủ ước định nữa, từ nay về sau hãy quên ta đi.”

“Chỉ một câu nói như vậy thôi! Chỉ một câu như vậy! Câu nói ấy ta đã cất giấu bao nhiêu năm, ta mang theo tâm tình như thế nào để đến gặp nàng lần này. Thế mà khi ta đứng trước mặt nàng, vậy mà nàng lại đã quên ta, quên sạch sẽ chẳng còn chút nào. Đó là năm mươi năm đấy!”

Lâm Tuyết Canh bị bất ngờ, ngẩn ngơ nhìn Ôn Từ. Nhưng Ôn Từ lại cười càng lúc càng rực rỡ đến mức sắc nhọn như lưỡi dao: “Cười đi!! Sao ngươi không cười nữa? Không buồn cười sao!!”

Lâm Tuyết Canh lại không tự chủ được mà lùi lại một bước.

“Vậy thì sao? Nàng xuống núi tìm ta giúp đỡ, chỉ mới nói hai câu, ta lại không thể buông bỏ được nàng.”

Ôn Từ rõ ràng là đang chế giễu chính mình, nhưng lại thản nhiên đến mức như đang châm chọc người khác.

“Vu Ân Từ chính là một tên hèn mọn, hắn chính là thích Diệp Mẫn Vi, đầu rơi máu chảy cũng thích, vĩnh viễn không có được cũng vẫn thích. Ta cũng không thể chịu được hắn, ta biết làm gì với Vu Ân Từ đây? Giết hắn sao? Ngươi giết hắn đi!”

“Sau khi hắn chết hồn phách quay về thức hải chúng sinh, tinh phách không tiêu tan, hắn vẫn cứ thích Diệp Mẫn Vi. Tốt nhất ngươi hãy hủy luôn cả thức hải chúng sinh, mọi người cùng chết cả đi, trên đời này chẳng cần có gì cả, tất cả đều hủy sạch hết!”

Hắn như thể móc ra tất cả những lời chôn giấu nơi đáy lòng, những thứ âm u mục rữa ấy cuối cùng cũng thấy lại ánh sáng, cứ việc máu me đầm đìa, nhưng lại đau đớn thoải mái.

“Thế mới tốt, vậy thì Vu Ân Từ sẽ không còn thích Diệp Mẫn Vi nữa!”

Giễu cợt và đau khổ trong mắt Lâm Tuyết Canh hoàn toàn bị Ôn Từ làm kinh sợ, như ngọn lửa bị sóng dữ động trời nuốt trọn. Nàng mở to mắt, khó tin mà nhìn Ôn Từ, không nói nên lời.

Ôn Từ quay đầu đi, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt chuyển sang nhìn nàng. Hắn tựa vào cây cột, trong mắt lưỡi dao lạnh thấu xương: “Sao, ngươi thấy ta đáng thương à? Ta chưa từng thấy mình đáng thương, Lâm Tuyết Canh, ngươi mới là người đáng thương nhất!!”

“Ta bị phụ lòng, nhưng ai mà chưa từng bị người phụ lòng? Ta bị tổn thương, chẳng lẽ ta chưa từng làm tổn thưởng người khác sao? Người ta thích không thích ta, thì đã sao? Chẳng lẽ như thế thì ta không còn là Vu Ân Từ nữa sao? Ta vẫn muốn nghĩ mọi cách để rời khỏi thức hải chúng sinh, ta vẫn muốn chu du khắp cửu châu, đi xem những lễ hội náo nhiệt nhất, ta vẫn muốn học múa hát tạp kỹ mà thích ta, ta vẫn muốn sống giữa tiếng cười của mọi người.”

“Ta vẫn thích Diệp Mẫn Vi, ta vẫn không yên lòng về nàng nên ta đi giúp nàng. Ta chưa từng làm điều gì trái với lòng mình, ta không thẹn với ai, cũng không thẹn với chính mình.”

“Nhưng ngươi thì sao? Lâm Tuyết Canh, ngươi không thẹn với chính mình à? Cuộc sống bây giờ của ngươi là điều ngươi muốn sao? Con người hiện tại của ngươi là dáng vẻ ngươi muốn trở thành sao? Ngươi có coi trọng chính mình không?”

Ánh mắt Lâm Tuyết Canh bỗng nhiên run rẩy, nàng siết chặt kiếm Điệp Minh, thấp giọng nói: “Im miệng.”

“Xem ra ngươi thấy mình rất đáng thương, thấy vận mệnh bất công, thấy bị lợi dụng bị phụ lòng, muốn trút giận lên ai đó? Buồn cười, vận mệnh công bằng với ai chứ!?”

“Ngươi có biết không, điều đáng sợ nhất của con người là tự oán tự trách, từ đó ngươi đã bị bẻ gãy lưng, rút đi gân cốt, ngày ngày sa lầy trong vũng bùn nhơ, mải mê tìm kiếm lý do cho sự bán thân không toại lòng của mình, vĩnh viễn không đứng dậy nổi!”

“Ta bảo ngươi câm miệng!”

Lâm Tuyết Canh giận không thể kiềm chế được, một ánh bạc lóe lên, Điệp Minh kiếm sắc bén vô cùng, chém ra một nhát xuyên chéo qua ngực Ôn Từ.

Tiếng cười châm chọc của Ôn Từ rốt cuộc cũng bị cắt ngang, theo đó là một ngụm máu phun ra.

Mà máu tươi phun ra từ miệng hắn, từ vết thương của hắn chảy xuống, ngay khoảnh khắc rơi xuống đất lại hóa thành những con bướm đỏ rực, như lá phát tung bay, bay múa đầy trời.

Diệp Mẫn Vi bỗng nhiên cảm thấy tay chân nhẹ hẫng, cơ thể nàng có thể cử động trở lại.

Bởi vì Lâm Tuyết Canh làm Ôn Từ bị thương, Giới Bích cho rằng nàng đã chọn Ôn Từ để trả nợ.

Ôn Từ, người từ đầu đến cuối cười nói giận dữ mà không liếc nhìn nàng một lần, cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn nàng.

Vô số bướm đỏ rực lướt qua khuôn mặt hắn, khóe miệng Ôn Từ nhếch lên, lộ ra nụ cười như mưu kế đã thực hiện được, giễu cợt nói: “Còn không mau chạy.”