Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 77
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 77 :Chuông
Gió đêm thổi khẽ qua, Diệp Mẫn Vi chăm chú nhìn vào mũi nhọn trong mắt Ôn Từ, nàng hỏi: “Vậy huynh sẽ tha thứ cho ta sao?”
Ôn Từ chậm rãi mà chắc chắn lắc đầu: “Ta không tha thứ cho cô. Sao, muốn từ bỏ sao?”
Diệp Mẫn Vi cũng lắc đầu, nàng chắc nịch nói: “Ta không từ bỏ.”
Ôn Từ không tỏ ý kiến, mỉm cười nói: “Được, không hổ là cô, Diệp Mẫn Vi.”
Lời chê cười, phỉ báng, trách móc hay phủ nhận của người đời chưa từng lay chuyển được Diệp Mẫn Vi, nàng không có khái niệm phải đối đầu với ai, cũng vì thế, nàng không có khái niệm khuất phục.
Cho nên Diệp Mẫn Vi vĩnh viễn không khuất phục.
Ngày tháng ở Tô trạch dần trở nên gió êm sóng lặng, đến cả Tạ Ngọc Châu cũng dần quen với việc mỗi đêm ác mộng xuất hiện đủ loại vật từ trong hoa, có thể giống như đám người hầu Tô trạch thản nhiên đối mặt.
Hôm đó trong bữa tiệc tẩy trần, Tô Triệu Thanh đã kể cho Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu nghe mối quan hệ giữa mình và Ôn Từ, nói chủ nhân Mộng Khư có ơn cứu mạng mình, mời bọn họ ở lại phủ yên tâm dưỡng thương, muốn ở bao lâu cũng được, chờ có kế hoạch tiếp theo sẽ cùng hành động.
Ôn Từ nhờ Tô Triệu Thanh dò la tin tức của Tần Gia Trạch và yểm thú, bọn họ liền tạm thời tĩnh dưỡng ở Tô trạch.
Chính là ngày xuân dịu dàng, ánh nắng rực rỡ ấm áp đến lạ lùng, Ôn Từ theo lệ vẫn ngủ bù ở trong phòng, còn Diệp Mẫn Vi, Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật thì phơi nắng ở ngoài sân.
Còn Thương Thuật làm sao ra được đến sân, không phải vì hắn tỉnh lại, thật ra hắn là bị thuật Khiên Ti “kéo” ra đây. Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đã cải tiến hộp Khiên Ti, kéo ra được vài sợi tơ có thể điều khiển thân thể như khống chế con rối.
Vì thế Tạ Ngọc Châu liền nối dây vào tay chân Thương Thuật, điều khiển một chút là Thương Thuật liền thuận lợi đứng dậy. Dưới điều khiển của hộp Khiên Ti, hắn đi lại trơn tru có thể chạy nhảy như thường, nhìn từ sau lưng chẳng khác gì người bình thường, chỉ là nhìn chính diện sẽ thấy mắt hắn vẫn nhắm nghiền, thật ra vẫn đang hôn mê.
Đại phu nói nằm lâu sẽ tổn hại sức khỏe, nên Tạ Ngọc Châu điều khiển Thương Thuật để hắn ra sân ngồi bên cạnh các nàng cùng nhau phơi nắng.
Tạ Ngọc Châu ngả người nằm trên bãi cỏ, duỗi dài tay cảm thán: “A, mùa xuân thật tốt mà, thích mùa xuân nhất.”
Dừng một chút, nàng nheo mắt lại, cảm thấy vô cùng may mắn: “May mà ta không biến trở lại thành Sách Ngọc sư quân.”
Từ đêm giao thừa đến hôm nay khi xuân về hoa nở, những chuyện xảy ra với nàng lên xuống phập phồng cứ như một giấc mộng dài. Tạ Ngọc Châu nhớ đến nhị ca nàng dắt tay nàng nhảy xuống khỏi Bích Tiêu Các, nhớ đến hai vị sư phụ của nàng máu me đầy mình hôm đó, không khỏi thấy lòng chùng xuống.
“…… Đại sư phụ, người nói xem, có phải con quá ích kỷ không?” Tạ Ngọc Châu lẩm bẩm.
Diệp Mẫn Vi gần đây đúng lúc rất nhạy cảm với từ “ích kỷ”, nghe vậy đôi mắt sáng rực.
Chỉ thấy Tạ Ngọc Châu nhìn lên trời, tiếp tục nói: “Đại tỷ, nhị ca con… Họ vì cứu con mà phản bội sư môn, các người vì con cũng bị thương nặng, Thương Thuật thậm chí… đến giờ hôn mê bất tỉnh. Con luôn cảm thấy… rất có lỗi với mọi người, tất cả chỉ vì một câu không muốn của con.”
“Vậy tại sao con không muốn?” Diệp Mẫn Vi hỏi.
“…… Con nói những lời này có thể sẽ thấy con không biết tốt xấu, nhưng con chính là không muốn sống cuộc đời của Sách Ngọc sư quân. Nàng thuộc về Phù Quang Tông, cũng bị trói buộc bởi Phù Quang Tông, dù hiện tại con không muốn gánh trọng trách của Phù Quang Tông, đợi sau khi con biến lại thành nàng cũng nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý, vì tông môn và tiên đạo mà dốc hết sức lực.”
“Nói cho cùng con chính là không có đủ tự tin để chống lại ý chí của Sách Ngọc sư quân. Con mới rời nhà được một năm, con còn có hàng trăm hàng ngàn nguyện vọng chưa thực hiện, con muốn mở rộng tầm mắt, ngắm cảnh đẹp, kết bạn, học thêm bản lĩnh, con muốn tự do tự tại rong ruổi khắp nơi. Cuộc đời con vừa mới bắt đầu, sự tự do của con vừa mới bắt đầu, con không cam lòng.”
Tạ Ngọc Châu quay đầu nhìn Diệp Mẫn Vi, nghiêm túc nói: “Con cũng không muốn mất đi người và nhị sư phụ.”
Đôi mắt xám đen của Diệp Mẫn Vi vẫn luôn bình thản, nàng nói: “Thì ra là thế.”
Tạ Ngọc Châu nghĩ một chút, cảm thấy có chút không đúng. Nàng bèn bật dậy từ đám cỏ, nói: “Không đúng… người còn chưa biết vì sao con không muốn biến lại thành Sách Ngọc, vì sao người lại dốc hết sức đến cứu con? Người không hỏi, không khuyên con?”
“Con không muốn, chẳng phải đã đủ rồi sao? Nếu một người không làm điều mình muốn, thì khác gì con rối bị hộp Khiên Ti điều khiển.”
Diệp Mẫn Vi buông đầu gối, ngồi xếp bằng giữa ánh nắng ngày xuân.
Cùng là gió ấm mùa xuân, giống hệt như ngày nàng và Tạ Ngọc Châu trở thành thầy trò một năm trước.
“Khi ta không biết mình là người thế nào, là con khiến ta trở thành sư phụ của con, đó là thân phận đầu tiên mà ta có được. Lần này, dù ta không biết vì sao con kiên quyết như vậy, nhưng cái gọi là sư phụ chẳng phải chính là khi đồ đệ có điều muốn làm mà không làm nổi, thì phải giúp nàng hoàn thành sao?”
Tạ Ngọc Châu ngơ ngẩn nhìn Diệp Mẫn Vi, vành mắt nàng hơi đỏ lên, mũi cũng sụt sịt, đưa tay ôm lấy đại sư phụ, dịu dàng gọi: “Sư phụ…”
Diệp Mẫn Vi giơ tay lên, nàng vừa vỗ lưng Tạ Ngọc Châu vừa nói: “Ta là nghĩ như vậy, nhưng Ôn Từ nói ta là người ích kỷ, cho nên có lẽ chúng ta đều rất ích kỷ, nên mới cùng chung chí hướng.”
Tạ Ngọc Châu cảm thấy, đại sư phụ của nàng xưa nay rất có năng lực phá hỏng mọi bầu không khí cảm động.
Nhưng chủ đề này cũng thực sự khiến nàng tò mò.
Trước kia Tạ Ngọc Châu nghĩ rằng hai vị sư phụ của nàng đều là cao nhân thể ngoại, sống đến từng tuổi này thì cũng đã đoạn tình tuyệt ái, hơn nữa mối quan hệ giữa hai người thật sự phức tạp, nên chưa từng nghĩ theo hướng tình yêu nam nữ.
Mà nay nàng như được khai sáng, thế gian này thứ phức tạp nhất chẳng phải chính là tình yêu nam nữ sao!
Tạ Ngọc Châu buông Diệp Mẫn Vi ra, hưng phấn hỏi: “Đại sư phụ, người và nhị sư phụ hiện tại rốt cuộc là quan hệ gì vậy?”
Hiển nhiên đây cũng là điều Diệp Mẫn Vi đang quan tâm, nàng ngồi nghiêm chỉnh, giống như đang thảo luận thuật pháp vậy, nói: “Là thế này, trước đây bọn ta từng thân mật da thịt, từng ôm nhau, từng hôn nhau, ta thích huynh ấy, huynh ấy cũng thích ta. Bây giờ thì, huynh ấy có vẻ muốn ta theo đuổi huynh ấy.”
“……Hả?”
Biểu cảm của Tạ Ngọc Châu biến hóa không ngừng, đầu tiên là kinh ngạc hưng phấn, cuối cùng toàn bộ chuyển sang nghi hoặc chân thành.
Nàng hoàn toàn không hiểu gì, ngơ ngác hỏi: “Sư phụ, hai người… hai người mấy bước này có phải là… ngược hết rồi không?”
Diệp Mẫn Vi khiêm tốn hỏi: “Con thấy ta nên theo đuổi huynh ấy như thế nào?”
“Con… con cũng không biết đâu!”
Tạ Ngọc Châu hoàn toàn không có kinh nghiệm, tuy rằng có chút cảm tình với Vệ Uyên, nhưng cũng không thể xem là chung tình, chỉ là thích vẻ ngoài và khí chất của người ta mà thôi.
Huống hồ, trong mấy quyển thoại bản tài tử giai nhân nàng từng xem, chỉ cần là tài tử và giai nhân thì chắc chắn sẽ nhìn trúng nhau, trao tín vật là định tình cả đời, làm gì có mối quan hệ nào rối rắm như hai vị sư phụ nhà nàng? Huống hồ hai vị sư phụ hành xử khác người như vậy, không thể dùng tâm lý người thường để suy đoán.
Tạ Ngọc Châu cũng ngồi nghiêm chỉnh, nàng nghiêm túc nói: “Vậy nhị sư phụ có từng nói, hy vọng người theo đuổi ngài ấy như thế nào không?”
Diệp Mẫn Vi liền kể lại cuộc trò chuyện giữa nàng và Ôn Từ trên mái nhà cho Tạ Ngọc Châu nghe. Tạ Ngọc Châu trước nay luôn thiên vị Diệp Mẫn Vi, lần này lại đứng về phía Ôn Từ.
Nàng chống cằm suy nghĩ một lát, nghiêm túc gật đầu nói: “Con cảm thấy nhị sư phụ nói rất có lý.”
“Tại sao?”
“Khi đại sư phụ và người mà mình thích cùng một lòng, người sẽ dốc toàn lực giúp hắn đạt được tất cả nguyện vọng. Lúc ấy người có sức hút nhất, rất khiến người khác cảm động.”
Tạ Ngọc Châu chỉ vào mình: “Ví dụ như chuyện con biến lại thành Sách Ngọc sư quân.”
“Nhưng khi ý muốn của đại sư phụ và người mình thích không trùng khớp, người sẽ luôn lấy ý mình làm chuẩn… mà nhị sư phụ thì lại luôn nhường nhịn người.”
Tạ Ngọc Châu liếc về cánh cửa phòng đóng kín nơi xa, hạ giọng nói: “Đại sư phụ, ba tháng người không từ mà biệt đó, người không biết nhị sư phụ đã khổ sở đến mức nào. Người còn nhớ ban ngày nhị sư phụ thường rất buồn ngủ đúng không? Ba tháng đó con chưa từng thấy ngài ấy chợp mắt vào ban ngày, ban đêm càng không thể ngủ được, nói là đau đầu, ngày nào cũng đến hiệu thuốc mua thuốc an thần, uống như không cần mạng sống vậy.”
“Mỗi ngày ngài ấy đều phải mắng người vài câu, nói muốn trả lại túi Càn Khôn cho người, đường ai nấy đi với người, nhưng vừa gặp lại, thấy người bị thương ở vương phủ Lai Dương, liền không nhắc đến việc rời đi hay bệnh tật nữa.”
“Điều nhị sư phụ muốn nhất trong lòng chính là người, nếu ý nguyện của người trái ngược với ngài ấy, ngài ấy vẫn sẽ chọn người.”
Tạ Ngọc Châu càng nói càng hiểu, đến mức khoảnh khắc này như bỗng nhìn thấu nhị sư phụ mình.
Nhị sư phụ của nàng thực ra là người rất cô đơn, tính khí bướng bỉnh, miệng lưỡi xấu xa, lại dễ bất an.
Hắn thật ra rất mong được yêu một cách kiên định, nhưng lại không có lòng tin với người mình yêu.
Vì vậy hắn nổi nóng, nói một đằng nghĩ một nẻo.
Mà trong lòng lại đầy bi thương.
Tạ Ngọc Châu cảm thấy mình có một chút bản lĩnh ở phương diện này, chắc có thể làm quân sư hoặc bà mối.
Nàng phân tích: “…… Nhị sư phụ chắc cũng rất hy vọng người có thể đối đãi với ngài ấy như vậy, không phải người thành toàn, mà là lựa chọn ngài ấy.”
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ lay động, sâu trong đôi mắt xám đen chôn giấu một tia chấn động, nàng cúi đầu bắt đầu suy nghĩ cẩn thận.
Tạ Ngọc Châu phát hiện, mấy ngày gần đây đại sư phụ của nàng tính toán thuật pháp ít đi rất nhiều, nàng còn tưởng rằng sau khi đại sư phụ đổi não thì dễ mệt mỏi hơn.
Thì ra là đại sư phụ đang nghĩ đến nhị sư phụ.
Tạ Ngọc Châu không biết nên thương ai hơn nữa, nhị sư phụ không dễ dàng, đại sư phụ muốn theo đuổi nhị sư phụ, cũng không dễ dàng chút nào!
Những ngày bình yên chưa được bao lâu, Tô Triệu Thanh đã dò la được tin tức của Tấn Gia Trạch, hiện tại trong chợ Quỷ có một người bán hàng danh tiếng đang lên, gần như chia đôi thiên hạ với Lâm Tuyết Canh, người đó hình như chính là Tần Gia Trạch đã biến mất.
Còn yểm thú của Diệp Mẫn Vi từ lần xuất hiện ở Ninh Dụ đến nay, cũng đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng, chưa từng hiện thân.
Từ khi Diệp Mẫn Vi xuống núi, rất nhiều chuyện nàng gặp phải đều có bóng dáng chợ Quỷ ẩn sau, “đồ đệ” Lâm Tuyết Canh được yểm thú của nàng chọn đó tuy chưa từng hiện thân, nhưng vẫn như có như không ảnh hưởng đến quỹ đạo của nàng.
Tên hung thủ từng xông vào Bạch Vân Khuyết giết hơn bốn mươi người kia, cô nương trẻ dùng người luyện thương tinh.
Diệp Mẫn Vi cũng cảm thấy, hẳn là phải đến chợ Quỷ một chuyến.
Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ, Tạ Ngọc Châu thu dọn hành trang, bọn họ mang theo Thương Thuật rời khỏi Tô trạch, khi chào từ biệt với chủ nhân đã tiếp đãi bọn họ, cuối cùng cũng gặp được chân dung thật của Tô Triệu Thanh.
Đó là một buổi bình minh trời quang mây tạnh, từ nơi chân trời rạng sáng chậm rãi bước tới một cô nương. Ánh đèn rực rỡ trong Tô trạch soi rõ dung nhan của cô nương ấy. Gương mặt nàng trắng trẻo thanh tú mà gầy yếu, mặc áo gấm tím nhạt thêu hoa phù tang viền vàng, búi tóc cài châu ngọc sáng lấp lánh, đẹp đẽ quý phái lại im lìm không tiếng động, như một đóa hoa diên vĩ thêu trên bình phòng gấm.
Xinh đẹp nhưng không có sinh khí.
Nàng được những con chim xám đen ngậm áo kéo đi bay tới chỗ mọi người, như một con búp bê người còn sống. Những con chim đó kéo áo khiến nàng quỳ xuống đất, cúi đầu dập đầu ba lần với Ôn Từ.
Mà cô nương ấy vẫn luôn nhắm mắt, lặng lẽ không tiếng.
Khi con gái út của Tô gia tám tuổi, ngoài ý muốn ngã xuống và mắc chứng “mộc cương chứng”, cả ngày mê man, ngoài hô hấp và nhịp tim ra chẳng khác gì người chết. Lão gia chủ Tô gia tìm thầy trị bệnh không có kết quả, cuối cùng đưa Tô Triệu Thanh vào Mộng Khư.
Mộng Khư đánh thức tinh thần của Tô Triệu Thanh, nàng lấy tinh phách mà bước đi trong cõi Mộng Khư, được chủ nhân Mộng Khư trợ giúp, lĩnh ngộ được đạo yểm thuật, cuối cùng vượt qua ba mươi hai tầng mộng cảnh, trở thành yểm sư.
Thế nhưng thân thể nàng vĩnh viễn sẽ không có chuyển biến tốt đẹp, yên lặng không một tiếng động, tuy còn tri giác nhưng lại chẳng thể phản ứng.
Thân thể ấy chính là nhà giam cầm tù hồn phách nàng, chỉ có trong mộng nàng mới có thể tỉnh lại.
Chim chóc được triệu tới từ ác mộng ngậm lấy thân thể Tô Triệu Thanh nâng dậy, con chim bay vòng trên đầu nàng phát ra những tiếng kêu trầm lạ thường.
“Cảm tạ tiên sinh đã ban cho ta thế giới này.”
Tạ Ngọc Châu và Diệp Mẫn Vi đứng bên cạnh đều kinh ngạc, còn Ôn Từ thì chỉ quan sát thân thể của Tô Triệu Thanh một lát, khẽ mỉm cười nói: “Ngươi lớn rồi.”
“Ta từng nói ngươi không cần báo ân ta, ngươi có thể lớn lên thật tốt, ta đã thấy mãn nguyện lắm rồi.”
Trước đây Ôn Từ không mấy thích yểm thuật, bản thân hắn vốn đã bị giam cầm trong ác mộng, lại còn phải lợi dụng ác mộng của người khác để hại người.
Thế nhưng sau khi thấy Tô Triệu Thanh, hắn bắt đầu cảm thấy yểm thuật có lẽ vẫn có chút ý nghĩa nào đó.
Khi mặt trời ló rạng, chú chim tan thành mây khói, thân thể của Tô Triệu Thanh mềm nhũn đổ xuống, được Lận Tử An ở bên ôm vào lòng.
Lận Tử An ôm Tô Triệu Thanh không còn sức lực hành lễ với Ôn Từ và những người khác, họ cũng đáp lễ với Lận Tử An. Nắng sớm chầm chậm chiếu rọi mặt đất, Lận Tử An nhìn bóng dáng bốn người khuất dần nơi cuối con đường, rồi cúi đầu nhẹ nhàng đặt thân thể của Tô Triệu Thanh vào chiếc xe bốn bánh bên cạnh.
Vị công tử áo trắng ấy nhẹ nhàng đẩy chiếc xe nhỏ, chở theo cô nương trên xe nhỏ chậm rãi tiến vào sâu trong phủ đệ.
“Triệu Thanh, hoa đào cuối cùng cũng nở rồi.” Lận Tử An dịu dàng nói.
Hắn bẻ một cành đào từ nhánh cây bên đường, cài ra sau tai Tô Triệu Thanh.
Hắn biết lúc này Tô Triệu Thanh đang tỉnh, nàng có thể nghe được giọng nói của hắn, cũng có thể ngủi được hương hoa, chỉ là nàng không thể điều khiển bất cứ xương thịt nào trên thân thể mình để đáp lại.
Tô Triệu Thanh cũng từng nói thân thể này chẳng còn tác dụng gì.
Nhưng Lận Tử An lại cảm thấy, chính vì trái tim vẫn đang đập cả ngày lẫn đêm, huyết mạch vẫn chảy trôi, bộ não mới duy trì được sự sống, từ bộ não yên lặng ấy sinh ra tinh thần “Tô Triệu Thanh”, tạo nên sinh mệnh nàng, và trở thành thê tử của hắn.
Lận Tử An mỉm cười dịu dàng, hắn hôn nhẹ lên trán nàng, nói: “Đợi đến tối nàng tỉnh lại, chúng ta lại cùng nhau nói chuyện về mùa xuân nhé.”
Ánh xuân rực rỡ, Diệp Mẫn Vi dời ánh mắt khỏi đôi vợ chồng đang dần khuất xa trong chiếc xe nhỏ, nhìn sang Ôn Từ.
Ôn Từ liếc nhìn nàng, hỏi: “Sao thế?”
“Mối liên hệ giữa người với người trong thế gian này, thật khiến người ta hâm mộ. Giữa huynh với các đào kép ở Phong Y Đường, giữa huynh với Tô Triệu Thanh, giữa Tô Triệu Thanh với trượng phu nàng, giữa A Nghiêm với A Hỉ, giữa Tôn bà bà và con gái bà.”
Ngừng lại một chút, Diệp Mẫn Vi nói: “Ta cũng muốn có một mối liên hệ như vậy, Ôn Từ, huynh dạy ta đi.”
Ánh mắt Ôn Từ khẽ dao động.
Diệp Mẫn Vi tiếp tục nói: “Còn cả mong muốn của huynh, tình yêu mà huynh muốn, nếu huynh dạy ta, ta sẽ dốc toàn lực học theo.”
Ánh nắng dần rõ ràng, trời đất được bao phủ bởi ánh sáng mờ ảo và dịu dàng, Tạ Ngọc Châu đi phía trước, hào hứng nhìn những bông hoa bên đường. Ôn Từ chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi một lát, đột nhiên cúi đầu hôn nàng.
Nụ hôn rất nhẹ rất nhanh, như làn gió xuân lướt qua.
“Nụ hôn này, coi như trả lại cái lần trước cô hôn ta.”
Ôn Từ hừ nhẹ một tiếng, thản nhiên nói: “Chuyện thứ nhất, chính là nếu cô muốn làm gì với ta, nhất định phải hỏi trước xem ta có đồng ý không.”
Diệp Mẫn Vi mở to mắt nhìn hắn, rồi gật đầu.
Ôn Từ từng nghe Thiên Cơ lão nhân nói, mối quan hệ giữa người với người giống như việc buộc chuông.
Khi con người chào đời trong tay nắm một bó chuông, gặp được người mình trân quý, sẽ buộc chuông lên người họ. Vì thế khi họ bước đi trong thế gian này, dây tơ trong tay kéo động những chiếc chuông trên người những người hắn kết nối, sẽ phát ra tiếng kêu leng keng leng keng.
Dù cách xa trăm dặm, vẫn có thể cảm ứng.
Khi còn trẻ hắn quá cố chấp, gặp được Diệp Mẫn Vi, trong tay nắm chặt bó chuông ấy, hắn đã buộc chuông lên người nàng hết cái này đến cái khác, đến mức gần như buộc hết bó chuông trong tay.
Cho nên bất kể nàng ở đâu, làm gì trong thế gian này, cũng đều khiến vô số chiếc chuông của hắn rung lên leng keng.
Nàng không hề cảm nhận được, nhưng hắn lại nghe thấy được, dù cách xa trăm dặm, vẫn có thể cảm ứng.
Giờ đây dường như Ôn Từ đang tận mắt chứng kiến, Diệp Mẫn Vi đem chuông của nàng, cũng buộc lên người hắn.