Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 76
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 76 :Chứng minh
ặm, phát hiện một kẻ quen thói vu khống người khác đang nằm ác mộng thấy mình rơi vào địa ngục hấp hơi. Ác mộng này hơi nóng cuồn cuộn, trùng hợp dạo gần đây trời lại trở lạnh, ban đêm là xuân lạnh se sắt, ta bèn dẫn hơi nóng trong ác mộng về phủ đệ sưởi ấm cho mọi người, cũng tiết kiệm được không ít than củi.”
Lại có người dùng hơi nóng trong địa ngục hấp hơi để sưởi ấm, thật đúng là kẻ gan lớn bản lĩnh cao.
Ánh nắng đã tắt hẳn, trong Tô trạch từng chiếc đèn lồng được thắp lên, ánh đèn vô cùng mờ ảo trong làn sương mù. Ôn Từ vung tay hất nhẹ làn sương nóng, lạnh nhạt nói: “Chút than củi chẳng đáng là bao, Tô gia ở Tây Hà chẳng lẽ còn không kham nổi?”
“Bình thường đương nhiên là kham được, chỉ là dạo gần đây mới tiêu một khoản tiền lớn, phải tiết kiệm một chút.”
La Sát mặt ngựa lắc lắc cái đầu dài của mình, thở dài nói: “Vu tiên sinh, ngài và Vạn Vật Chi Tông hành tung thật là đắt giá, ta đã đấu giá bốn lần ở chợ Quỷ, phải bỏ ra vạn lượng bạc trắng mới mua được hành tung các ngài.”
“Chợ Quỷ? Là Lâm Tuyết Canh?”
“Ừ, từ lúc Vạn Vật Chi Tông xuống núi tới nay, nàng ta vẫn luôn nắm giữ hành tung của các ngài, cứ ba tháng lại đem ra đấu giá trên bảng vàng chợ Quỷ một lần. Lần đầu tiên mua được chính là vương Lai Dương – Tần Gia Trạch, lần thứ hai là do ta đấu thắng.”
La Sát mặt ngựa buông tay, chiếc đèn rách rưới trong tay bỗng bay lên giữa không trung. Dù đèn lồng đã tàn tạ, ánh sáng lại sáng rực, chầm chậm chiếu rọi bến thuyền nhỏ này.
La Sát mặt ngựa nói: “Không ngờ sau hai mươi bảy năm, người bị bầy sói bao vây lại biến thành ngài.”
Ôn Từ cười tự giễu, sương mù mơ hồ, gương mặt cứng đờ của mặt ngựa khiến người ta khó mà tưởng tượng được yểm sư đang điều khiển nó là dáng vẻ gì, giờ phút này lại là biểu cảm gì.
Hắn nhàn nhạt nói: “Hai mươi bảy năm… vậy mà đã trôi qua hai mươi bảy năm rồi.”
Lần đầu tiên hắn gặp được Tô Triệu Thanh, nàng mới chỉ là đứa trẻ tám tuổi, lạc lối sợ hãi trong Mộng Khư.
Mộng Khư đối với người trưởng thành tâm trí thuần thục mà nói là nơi hung hiểm vạn phần, chứ đừng nói là một đứa trẻ ngây thơ. Ôn Từ từ trước đến nay không bao giờ can thiệp vào người rèn luyện trong Mộng Khư, nhưng cũng chưa từng thấy đứa trẻ nào nhỏ đến thế dám xông vào Mộng Khư, ngạc nhiên đến mức phá lệ ra tay giúp đỡ Tô Triệu Thanh.
Không ngờ Tô Triệu Thanh lại ngộ tính hơn người, hắn chỉ giúp nàng hai lần nàng đã biết một hiểu mười, từ tầng mộng cảnh thứ mười trở đi như cá gặp nước, một đường phá qua ba mươi hai tầng mộng cảnh, ngay cả Ôn Từ năm xưa cũng bất ngờ.
Gió từ hồ thổi đến thổi tan sương mù, chiếc đèn lồng triệu ra từ ác mộng lắc lư trên đầu họ.
Giờ đã trở thành yểm sư danh tiếng lẫy lừng, Tô Triệu Thanh điều khiển La Sát mặt ngựa nói: “Năm đó nếu không nhờ cha mẹ ta quyết đoán và lòng tốt của ngài, e rằng ta cũng như các huynh đệ tỷ muội khác, không sống đến khi trưởng thành đã chết yểu rồi.”
Ôn Từ khoanh tay, hỏi: “Kẻ hại các ngươi, sau này có tra ra được không?”
“Chỉ là đám chú bác thân thích thôi, lòng tham của kẻ này dây dưa với lợi ích của kẻ kia, như đám sâu mọt bám vào đại thụ của Tô gia. Tóm lại, nay ta đã tiễn tất cả họ xuống gặp huynh đệ tỷ muội của ta rồi.”
“Giờ thân thể của ngươi thế nào?”
“Vẫn như cũ, e rằng cả đời này cũng chỉ được vậy thôi.”
Hồ trước mặt họ trong đêm tối trở thành một mảng đen vô bờ, ánh đèn trên những chiếc thuyền lác đác như sao lấp lánh trong bóng đêm.
Ôn Từ xưa nay hiếm khi khen ai, thế mà lại khen Tô Triệu Thanh: “Sớm biết ngươi là cô nhóc lợi hại như thế.”
La Sát mặt ngựa bật cười, trên gương mặt đáng sợ chẳng thay đổi biểu cảm gì — dĩ nhiên nó cũng chẳng có biểu cảm để thay đổi, tiếng cười trầm đục nhưng lại chân thành.
“Vu thúc thúc… không, Vu tiên sinh, hiện giờ ta đã ba mươi lăm, từ lâu đã không còn là cô nhóc nữa rồi. Năm đó ta nói với ngài về những nguyện vọng của mình, nay mười phần cũng đã đạt được tám chín phần, ta cũng đã tìm được phu quân cùng ta sánh bước trọn đời.”
La Sát mặt ngựa im lặng một lúc rồi hỏi: “Ngài thì sao? Vu tiên sinh, đã hai mươi bảy năm trôi qua, Vạn Vật Chi Tông vẫn là mộng đẹp chưa thành của ngài sao?”
Tầng mộng cảnh cuối cùng của Mộng Khư, chính là ác mộng và mộng đẹp của bản thân chủ nhân Mộng Khư.
Đến tận hôm nay, Diệp Mẫn Vi đã quên hết tất cả, chỉ có đứa trẻ nhỏ tuổi từng vượt qua tầng mộng cảnh thứ ba mươi hai năm xưa, nàng đẩy cửa bước qua đại môn cao vời, đi qua con phố nhuộm đỏ máu tươi, tận mắt thấy mộng đẹp của chủ nhân Mộng Khư trên tầng lầu cao.
Gió trên mặt hồ thổi mạnh hơn, thổi tan làn sương nóng mơ hồ quanh Ôn Từ, từng sợi mỏng như khói chảy dọc theo đường nét xương cốt hắn, như gột bỏ lớp mạng che mặt, lại như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng.
Gương mặt xám xịt cứng đờ của La Sát mặt ngựa cũng trở nên rõ ràng hơn.
Ôn Từ cuối cùng không trả lời, hắn chỉ nghiêng đầu thản nhiên cười giễu nói: “Ngươi triệu con này đêm nay, thật xấu đến cực điểm.”
Bên kia, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu đi theo người hầu trong Tô trạch, hơi nóng bốc lên khiến tầm mắt một mảnh mơ hồ, Tạ Ngọc Châu cố mở to hai mắt, cảm thán: “Cuối cùng con cũng hiểu sau khi đại sư phụ gỡ kính thạch xuống, trong mắt là cái cảnh tưởng gì rồi.”
Trên kính đá của Diệp Mẫn Vi nhấp nháy ánh sáng lam, nàng nói: “Đây là sương mù triệu từ ác mộng, thực lực nàng ta rất mạnh.”
“Cũng đúng, như Tô cô nương mỗi đêm đều thiên biến vạn hóa, chưa bao giờ để lộ chân thân…”
Tạ Ngọc Châu đang nói dở, chỉ thấy cuối làn sương lượn lờ đột nhiên mơ hồ sáng lên một chiếc đèn, kèm theo một cái bóng đen kỳ quái lừng lững đi tới, đến gần mới có thể nhìn rõ, hóa ra là một con La Sát mặt ngựa thân người!
Tạ Ngọc Châu suýt chút nữa hét lên.
Nhưng thấy bên cạnh La Sát lại bước tới hai nam tử dáng dấp tương tự, một người y phục rực rỡ, một người áo trắng, chính là Ôn Từ và Lận Tử An.
Phải nói rằng, cảnh tượng này phối hợp cùng làn sương mù lượn lờ và mặt ngựa hung thần ác sát, quả thật khiến người ta có cảm giác như La Sát đang dẫn đường, trên đường hoàng tuyền tình cờ hội ngộ.
Người hầu Tô trạch quả nhiên định lực thâm hậu, chẳng những không lấy làm lạ với làn sương nóng, mà khi nhìn thấy La Sát mặt ngựa cũng mặt không đổi sắc, thuần thục quay người hành lễ nói: “Phu nhân.”
Trên đầu La Sát mặt ngựa kia treo một chiếc đèn lồng rách, hoàn toàn không hợp với khắp nơi xa hoa tráng lệ của phủ đệ, dưới ánh đèn, mặt ngựa ấy cất giọng trầm thấp.
“Thật đáng mừng, tôn thượng và Vu tiên sinh cuối cùng đã tỉnh lại, Triệu Thanh đã sớm chuẩn bị tiệc tẩy trần cho các vị, xin mời Tạ tiểu thư và tôn thượng dời bước sang chính đường. Tối nay có đầu bếp từ Tương Tây và Kim Lăng lo liệu yến tiệc, còn có bánh hồng đặt riêng từ tiệm mứt nổi tiếng nhất trăm dặm quanh đây. Đêm nay chỉ minh các vị xem Tô trạch như nhà mình, ăn uống thoải mái, vui vẻ hết mình.”
Lận Tử An bước lên trước, nho nhã lễ độ vẫy tay nói: “Mời các vị theo ta.”
Ôn Từ từ bên cạnh La Sát bước tới, Diệp Mẫn Vi gọi hắn: “Ôn Từ.”
Nhưng Ôn Từ lại không đáp lời nàng, lướt qua vai nàng mà đi, bước chân không hề dừng lại.
Diệp Mẫn Vi nghi hoặc quay đầu nhìn bóng lưng Ôn Từ.
Tạ Ngọc Châu từng thấy cảnh hai người lạnh nhạt thế này trước kia. Khi đó nàng còn lo lắng không thôi, nay nàng chỉ vỗ vỗ lưng Diệp Mẫn Vi, lời nói thấm thía nói: “Không sao, không sao, tục ngữ nói rất hay, trời mưa đất trơn, phu thê cãi nhau không để bụng.”
Tiệc tẩy trần đêm nay cực kỳ long trọng, trong sảnh đường chạm trổ cầu kỳ của Tô gia, ca múa tấu nhạc, rượu ngon đồ ngon thứ gì cũng có.
Chắc là thân thể La Sát mặt ngựa quá cứng khó mà ngồi xuống ăn, chỉ trong chớp mắt đã thấy sương nóng và La Sát mặt ngựa đều biến mất, chỗ ngồi của nó thay bằng một vị mỹ nhân.
Chỉ là mỹ nhân mặt hoa da phấn này mắt phượng đưa tình, nhưng nửa th*n d*** lại là đuôi rắn — nghĩ cũng phải, đồ triệu từ ác mộng ra sao có thể bình thường được. Nhưng có điều bàn tiệc chỉ nhìn thấy nửa thân trên, thoạt nhìn vẫn khá bình thường.
Tạ Ngọc Châu cuối cùng đã hiểu vì sao người hầu Tô trạch lại bình tĩnh đến thế, mỗi đêm đều thay đổi mấy lần như vậy, xem nhiều tự nhiên cũng thành quen.
Thế nhưng đang ăn, Tạ Ngọc Châu bỗng phát hiện điều đêm nay càng kỳ lạ hơn là ở Diệp Mẫn Vi.
Chỉ thấy đại sư phụ của nàng chỉ cắn một miếng bánh hồng, thì đã buông bánh hồng xuống cầm đũa lên, đôi đũa ngà trắng nhẹ nhàng gắp thức ăn tinh xảo, cứ như một người bình thường đang dùng bữa tiệc vậy.
Tình cảnh này thật sự hiếm có, Diệp Mẫn Vi xưa nay đối với sơn hào hải vị chẳng mấy bận tâm, Tạ Ngọc Châu kinh ngạc hỏi: “Thì ra đại sư phụ lại thích món Hồ Nam à!”
Ôn Từ đang trò chuyện cùng Tô Triệu Thanh, ánh mắt cũng liếc nhìn về phía Diệp Mẫn Vi.
Mỗi lần đũa hắn gắp món nào, đũa của Diệp Mẫn Vi cũng lặng lẽ theo sau, cũng gắp đúng món đó.
Hắn ăn thịt nàng cũng ăn thịt, hắn gắp tôm nàng cũng gắp tôm. Diệp Mẫn Vi vốn ăn rất ít, lại thuận tay trái, dùng đũa tay phải cực kỳ vụng về, vậy mà ngay cả thứ khó gắp như trứng cút, nàng thất bại mấy lần cũng kiên trì gắp bằng được.
Không chỉ vậy, những món mà Ôn Từ ăn qua trong lúc nàng đang chiến đấu với trứng cút, nàng cũng nếm lại từng món một.
Ôn Từ nhướng mày, ý nghĩ bỗng lóe lên, liền gắp một quả ớt cay đỏ tươi trong món ăn lên, mặt không biến sắc mà ăn vào.
Quả nhiên, Diệp Mẫn Vi lại gắp theo hắn, cũng gắp một quả ớt cay đỏ rực cho vào miệng.
Ngay sau đó sắc mặt nàng lập tức thay đổi, che miệng ho sặc sụa, mặt đỏ bừng, ho đến mức nước mắt tuôn rơi.
Những người ngồi cạnh Diệp Mẫn Vi vội vàng quan tâm hỏi han, nhưng Diệp Mẫn Vi nói không nên lời, chỉ lắc đầu, nước mắt tơi lã chã, vậy mà vẫn cố nuốt ớt cay xuống.
Tạ Ngọc Châu bảo rằng món ăn Hồ Nam vốn nồng cay đậm đà, nếu không ăn được cay thì nên thử các món Kim Lăng. Lận Tử An còn chu đáo đặt món Kim Lăng lại gần Diệp Mẫn Vi.
Thế nhưng khi Ôn Từ lại gắp ớt cay lên, Diệp Mẫn Vi dù đang ho sặc sụa cũng cố với tay gắp theo, lại gắp món ớt cay vừa khiến nàng rơi nước mắt kia lên.
Lần này vừa ăn vào Diệp Mẫn Vi ho càng dữ dội hơn, mắt đỏ hoe, đến cả tai cũng đỏ rực. Ai mà ngờ được bình thường trời sập cũng bình tĩnh nay lại bị mấy quả ớt hành cho thê thảm thế này.
Ôn Từ thật không hiểu Diệp Mẫn Vi đang cố làm gì.
Tạ Ngọc Châu cũng chân thành đặt câu hỏi: “Đại sư phụ… người đang tìm cảm giác mạnh sao?”
Người hầu vội rót trà cho nàng giải cay, mà Diệp Mẫn Vi thì ho khan, đôi mắt đẫm nước mắt kia vẫn chăm chú nhìn bàn thức ăn, như thể không muốn bỏ lỡ bất kỳ động tác nào của Ôn Từ.
Sự tò mò của nàng dường như càng lúc càng sâu, hệt như khi nghiên cứu thuật pháp trước kia, đối với hắn sinh ra mười phần nghiêm túc mà thăm dò d*c v*ng.
Ôn Từ nhìn Tạ Ngọc Châu, Lận Tử An và Tô Triệu Thanh cứ hỏi han Diệp Mẫn Vi, nhưng hắn vẫn không nói với Diệp Mẫn Vi một lời nào.
Chỉ là từ lúc ấy đến khi bữa ăn kết thúc, hắn không hề đụng đến quả ớt nào nữa.
Yến tiệc tan, ban đêm xưa nay mới là lúc Ôn Từ tỉnh táo nhất, Tạ Ngọc Châu đã sớm trở về phòng nghỉ, Tô Triệu Thanh và Lận Tử An cũng bận xử lý việc nhà.
Trên trời là một vầng trăng khuyết, ánh trăng dịu dàng rọi xuống mái nhà, từng viên ngói ánh lên lớp bạc mờ. Ôn Từ ngồi dựa vào lớp ánh bạc đó, cánh tay đặt trên đầu gối, ôm theo một vò rượu, ánh mắt nặng nề nhìn lên vầng trăng mảnh mai.
Có người bước lên mái ngói đến bên cạnh hắn, giọng nói có hơi khàn khàn: “Đại phu nói, bây giờ chúng ta vẫn chưa được uống rượu.”
Ôn Từ quay đầu nhìn lại, thấy Diệp Mẫn Vi đang đứng cạnh mình, nàng mặc áo lụa xanh nhạt, đuôi tóc đen vương chút màu trắng, như cành cây dính tuyết, chỉ là đôi mắt vẫn còn hơi đỏ.
Ôn Từ chăm chú nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng cũng nói ra câu đầu tiên trong đêm nay với nàng: “Vậy cô muốn uống không?”
Diệp Mẫn Vi ngồi xuống bên hắn, rất tự nhiên đáp: “Muốn.”
Ôn Từ đưa vò rượu cho Diệp Mẫn Vi, nàng ngẩng đầu uống một ngụm, quả nhiên bị rượu mạnh cay đến nhíu mày nhắm mắt, cả lông mày cũng nhăn lại.
Ôn Từ thản nhiên nói: “Tối nay cô sao vậy?”
Diệp Mẫn Vi ôm đầu gối quay đầu nhìn Ôn Từ, ánh trăng rọi lên người Ôn Từ, phủ lên hắn một lớp ánh sáng lạnh lẽo, ánh mắt hắn sâu thẳm.
Rõ ràng chiều nay hắn còn đang giận, trước bữa tối cũng không chịu nói chuyện với nàng, mà giờ đây như bị dòng nước tên ánh trăng tưới sạch, mọi hờn giận và chế giễu như tro tàn nguội lạnh, chỉ còn vẻ bình lặng sâu thăm như biển đêm.
“Tô Triệu Thanh nói huynh thích ăn món Hồ Nam, nên ta muốn thử xem món huynh thích có vị gì.”
Dừng một chút, Diệp Mẫn Vi nhíu mày nói ra kết quả nghiên cứu của mình: “Rất cay, tại sao huynh lại thích mùi vị như vậy chứ?”
“Ta thuở nhỏ sống ở Tương Tây, nơi đó khí hậu ẩm ướt ôn hòa, khẩu vị chính là như vậy.”
“Vậy đầu bếp món Hồ Nam Tô Triệu Thanh mời đến, cũng là người huynh thích à?”
“Người nàng mời, là con trai của đầu bếp từng nấu cho ta lúc nhỏ, khi đó… ta bệnh không thể ra ngoài, nên bốn mùa thay đổi và mọi liên hệ với thế giới bên ngoài, rất lâu đều dựa vào món ăn bốn mùa.”
“Tô Triệu Thanh cũng biết những điều này sao?”
“Ừ.”
Diệp Mẫn Vi lắc nhẹ vò rượu, nàng quay đầu nhìn dãy mái ngói cao thấp phía trước, tựa như những dãy núi chồng chất, ánh đèn dưới mái hiên cháy lên màu ấm, phản chiếu cùng ánh trăng.
“Nàng ấy dường như rất hiểu huynh.”
“Bây giờ nàng ta hẳn là người hiểu ta nhất trên thế gian này, hơn cả cô.”
Diệp Mẫn Vi quay sang nhìn Ôn Từ, nói: “Vậy những điều nàng ấy biết, huynh cũng nói cho ta đi.”
Ôn Từ nghiêng mắt chăm chú nhìn vào mắt nàng, nhàn nhạt nói: “Tại sao ta phải làm thế?”
Ngừng chút, hắn đột nhiên hỏi: “Diệp Mẫn Vi, cô có sợ mất đi ta không?”
Diệp Mẫn Vi ngẩn người, nàng nghiêng đầu suy nghĩ, nói: “Vừa rồi trong làn sương thấy huynh đứng chung một chỗ với La Sát mặt ngựa, quả thực ta đã nghĩ nếu huynh chết đi có lẽ sẽ như vậy. Theo lời đồn, sẽ có La Sát đến bắt hồn huynh đi, dẫn huynh đi qua đường hoàng tuyền cầu Nại Hà, đầu thai chuyển kiếp.”
“Vậy cô sẽ thế nào?”
“Ta sẽ cướp huynh lại từ tay La Sát.”
Ôn Từ bật cười khẽ, như thể đáp án này hắn đã đoán được, rồi hắn ngước mắt chăm chú nhìn vào đôi mắt Diệp Mẫn Vi.
“Nhưng nếu ta không muốn ở lại nhân thế nữa thì sao, nếu ta muốn cùng La Sát đi hoàng tuyền, cô sẽ thế nào? Cô có nguyện từ bỏ tất cả mọi thứ trên đời này, cùng ta rời đi không?”
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi dao động, hiện lên vẻ do dự và hoang mang.
Ôn Từ nói tiếp: “Hôm đó ở thức hải chúng sinh, ta quả thực muốn quay về hiện thế, nên cô bằng mọi cách giữ ta lại cũng là đương nhiên. Nhưng nếu ta chính là muốn ở lại thức hải chúng sinh, nếu ta muốn vĩnh sinh vĩnh thế sống trong nơi tâm tưởng sự thành đó, cô sẽ làm gì? Cô bằng lòng từ bỏ thuật pháp, linh khí, thương tinh, yểm thuật, yểm tu, từ bỏ mọi thứ, mãi mãi ở lại bên ta không?”
Do dự trong mắt Diệp Mẫn Vi càng sâu, nàng nói: “Ta có thể nghĩ cách khiến huynh thay đổi ý muốn…”
Ôn Từ khẽ bật cười chế giễu: “Cô cho rằng mình thiên tư trác tuyệt thì có thể tùy tiện phớt lờ ý nguyện của người khác sao? Cô làm vậy thì có khác gì việc Sách Nhân đã làm với Ngọc Châu chứ!”
Trong mắt Diệp Mẫn Vi một tầng mờ mịt, nàng tựa như không tìm được đáp án.
Ôn Từ mỉa mai: “Diệp Mẫn Vi, cô là người ích kỷ nhất ta từng gặp. Cô không coi ai ra gì, làm theo ý mình, cái gọi là đặt mình vào hoàn cảnh người khác, cái gọi là đồng cảm như bản thân mình, đối với cô chẳng khác nào trò cười. Chúng ta quen biết nhau đã mấy chục năm, ta vẫn không thể tưởng tượng được một người như cô, đến tột cùng sẽ yêu người khác như thế nào.”
“Ta…”
Hắn lại cắt ngang nàng, nói: “Cô nói cô thích ta, vậy thì hãy khiến ta tin đi.”
Diệp Mẫn Vi phát hiện ngọn lửa trên người Ôn Từ vẫn chưa tắt, chúng đã nguội đi đông lại, như ánh dao lạnh giấu sâu trong đáy mắt hắn.
Ánh dao ấy chĩa thẳng về phía nàng, ánh mắt hắn chăm chú nhìn nàng.
“Diệp Mẫn Vi, hãy dốc hết toàn lực thử một lần đi, để ta nhìn cho rõ cái gọi là thích của cô, tình yêu của cô, hy sinh của cô, rốt cuộc là dáng vẻ thế nào.”
Hắn đã gãy thương sa trường, không còn đường lui, cũng chẳng còn đường trốn.
Đã không thể né tránh, chi bằng đối mặt trực diện.
Dù máu chảy đầm đìa, cũng phải dứt khoát một lần.