Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 75

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 75 :Dao động

Tạ Ngọc Châu không ngờ rằng việc đầu tiên tỉnh lại sau khi đại sư phụ và nhị sư phụ kề vai chiến đấu, đồng thời bị thương lại là một trận cãi nhau ầm trời.

Trận này cãi đến mức dùng cả thuật pháp, cánh cửa phòng của họ trực tiếp vì thuật Sinh Cức mà mọc bít kín lại, đóng chặt suốt cả buổi sáng mới mở ra được. Khi Tạ Ngọc Châu canh giữ ở ngoài cửa rón rén gõ cửa bước vào, hai vị sư phụ của nàng mặt không còn chút máu, mà không khí thì căng như dây đàn, trong lòng nàng không khỏi thầm nghĩ rốt cuộc hai người lấy đâu ra sức mà cãi nhau vậy trời.

Mặc dù Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ chóng mặt đau đầu, yếu ớt vô lực nhất thời, nhưng ít nhất cũng đã tỉnh lại. Người mà rơi vào hôn mê sớm nhất là Thương Thuật thì vẫn chưa tỉnh lại.

Toàn thân Thương Thuật đã được gỡ hết băng vải, làn da trắng bệch khiến người ta kinh hãi đầy những vết sẹo đỏ sẫm nhìn mà rợn người, rải rác từng tấc da không theo quy luật nào.

Hắn yên lặng bất động nằm trên giường, như một người sống sót sau khi trải qua ngàn dao vạn kiếm.

Tạ Ngọc Châu ngồi trước giường Thương Thuật nói: “Thương Thuật vẫn còn hôn mê, đại phu nói tạng phủ cả người huynh ấy đã suy kiệt từ lâu, xem mạch tượng… thì giống như một ông già gần đất xa trời cận kề cái chết, giờ còn một hơi thở đã là kỳ tích rồi. Không biết Thương Thuật từng trải qua chuyện gì, sao trên người lại có nhiều vết sẹo kỳ quái thế này, tạng phủ lại làm sao sẽ tàn tạ đến mức này.”

Tạ Ngọc Châu càng nói càng thấy chua xót, Diệp Mẫn Vi nghe xong liền bước tới mép giường Thương Thuật, nàng đeo kính đá lên cúi người xuống, kính đá lóe lên ánh sáng lam, nàng cẩn thận quan sát những vết sẹo quỷ dị trải khắp người Thương Thuật.

“Trong những vết sẹo này, phần lớn đều còn lưu lại linh lực.”

Diệp Mẫn Vi nâng cánh tay hắn lên, lại nhìn về phía cổ Thương Thuật, nói: “Trong vết sẹo bên mắt phải là nơi linh lực còn sót lại mạnh nhất, được duy trì bởi hai bên phù văn, mắt trái là vết sẹo có linh lực thứ nhì, tiếp theo là vết sẹo trên cổ bên phải. Những vết sẹo còn lại thì linh lực còn sót lại không nhiều lắm.”

Ngón tay nàng khẽ vạch trong không khí bên cạnh, nói: “Xem tốc độ linh lực tan rã thì vết sẹo đầu tiên hình thành có lẽ từ hơn trăm năm trước.”

Tạ Ngọc Châu kinh ngạc nói: “Con cứ tưởng Thương Thuật mới hơn ba mươi tuổi… Vậy ra huynh ấy thật sự là một ông lão rồi sao? Vậy huynh ấy… huynh ấy còn sống được bao lâu nữa?”

Ngừng một chút, Tạ Ngọc Châu lộ ra vẻ áy náy: “Lần này vì cứu con, con mắt còn lại của Thương Thuật cũng mù nốt, con phải báo đáp ân tình của huynh ấy thế nào đây? Lẽ nào… lẽ nào cô nương mà huynh ấy muốn tìm, chính là con ư?”

Ôn Từ dựa vào đầu giường nhìn Thương Thuật, giọng điệu nhàn nhạt: “Ai mà biết mấy chuyện hắn kể là thật bao nhiêu phần, giả bao nhiêu phần chứ?”

Những gì Thương Thuật từng kể với họ trước đây đều phủ một tầng sương mù. Hắn rốt cuộc có thật từng trộm vận may của người khác để sống hay không, lại có thật đang tìm kiếm một cô nương hay không, mọi thứ đều không ai biết chắc, dù chúng có là thật, thì cũng chưa chắc đã là toàn bộ sự thật.

Người này luôn luôn thần bí khó lường, bề ngoài thì có vẻ lười nhác tùy tiện, nhưng lại nắm giữ nhiều manh mối nhất về tất cả mọi người. Hắn như vừa là nông phu vừa là hoa màu, vất vả cật lực duy trì mạng sống, rồi đến một lúc nào đó lại thu hoạch từng phần có giá trị trong đó, cho đến khi chết.

So với cuộc đời thật sự của hắn mà nói, những gì hắn bộc lộ ra ngoài chỉ là phần nhỏ bé nhất.

Diệp Mẫn Vi nhẹ nhàng đặt tay Thương Thuật lại vào trong chăn, nàng nói: “Không biết mục đích hắn muốn lợi chúng ta để đạt được, bây giờ có thành hay chưa.”

Dừng một chút, nàng nói: “Hy vọng hắn được như ý nguyện, dù gì những gì chúng ta muốn, hắn đều giúp chúng ta làm được cả.”

Tạ Ngọc Châu nghe vậy có hơi ngạc nhiên, nàng liếc nhìn Diệp Mẫn Vi một cái, rồi ghét sát lại Ôn Từ thì thầm: “Không ngờ đại sư phụ còn có thể nói ra mấy lời như vậy, nhị sư phụ, người nói xem, có phải tâm địa đại sư phụ càng lúc càng mềm không?”

Ôn Từ bên kia lại không đáp lời, Tạ Ngọc Châu quay đầu nhìn, chỉ thấy nhị sư phụ nàng đang cứng cổ quay sang hướng khác, như thể quyết không chịu quay đầu liếc nhìn đại sư phụ nàng lấy một cái.

Tạ Ngọc Châu lúc này mới phát hiện, từ khi vào phòng đến giờ sắc mặt Ôn Từ cứ khó coi, như vẫn còn đang tức giận. Hắn không hề tiếp lời Diệp Mẫn Vi, mà chỉ nói mỗi một câu là để trả lời nàng.

Nàng lại nhìn sang đại sư phụ… môi nàng thế mà còn bị rách một đường.

Tạ Ngọc Châu nghĩ thầm, lần này hai vị sư phụ của nàng cãi nhau thật là dữ dội, họ vẫn là lần đâu tiên cãi đến mức có thương tích.

Nhưng mà… vết thương này sao lại bị thương trên môi được? Chắc không đến mức bị tát một cái chứ!

Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy tình hình không ổn, liền ghé sát vào Diệp Mẫn Vi, thấp giọng hỏi nhỏ: “Sư phụ, vừa nãy người với nhị sư phụ rốt cuộc cãi nhau vì chuyện gì vậy?”

Giọng Tạ Ngọc Châu nói nhỏ như muỗi, Diệp Mẫn Vi lại chẳng hề hạ giọng chút nào. Nàng nhìn về phía Tạ Ngọc Châu, dùng một ánh mắt bình tĩnh, đường đường chính chính nói: “À, vì ta hôn huynh ấy.”

Diệp Mẫn Vi lời này như tiếng sét giữa trời quang, Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ đồng loạt bị giật nảy người.

Cái cổ cứng đờ của Ôn Từ tức thì xoay lại, hắn tức giận hét: “Diệp Mẫn Vi! Sao cô cái gì cũng dám nói vậy!?”

Người gây ra chuyện thì chẳng thấy có gì sai: “Sao lại không thể nói?”

“Hôn hôn hôn… Đại sư phụ người…” Tạ Ngọc Châu nghẹn họng, nói năng lắp bắp đến mức quơ chân múa tay lên, tay nàng chỉ loạn lên mặt: “Là là… hôn chỗ nào?”

Diệp Mẫn Vi chỉ vào môi: “Nơi này.”

Tạ Ngọc Châu nhìn vào vết thương trên môi đại sư phụ, bừng tỉnh đại ngộ hét lên: “Thì ra là vậy! Thì ra là vậy!”

Hai mắt nàng sáng bừng, hưng phấn nói: “Đại sư phụ người… người có tình cảm với nhị sư phụ rồi à!”

“Đúng vậy, ta cũng thấy vậy…”

Ôn Từ vốn đang định phất tay áo bỏ đi, ở trước cửa quay phắt người bước trở vào, như thể bị đâm trúng chỗ đau tức giận mắng: “Cô nghĩ gì? Cô muốn gì thì phải có cho bằng được, cô cho là gì thì nó sẽ là như vậy sao? Cô muốn tay ta, muốn thân thể ta, rồi sao nữa? Lỡ như cô không muốn nữa thì phải làm sao đây?”

Tạ Ngọc Châu che miệng, không thể tin được: “Thân thân thân thể!?”

“Chuyện này có liên quan gì đến việc ta có thích huynh bây giờ hay không.”

“Ta nói có liên quan là có liên quan!”

Tạ Ngọc Châu nhìn trái nhìn phải, hai tay múa loạn như muốn xin bài giảng: “Hai người đang nói cái gì vậy? Không chỉ là tình cảm, mà… mà đến cả thân thể rồi? Chuyện này là sao! Hai người mau kể kỹ cho con nghe đi mà!”

“Con bớt xen vào chuyện của người khác đi!”

Ôn Từ vứt lại một câu, mặt đen như đít nồi quay đầu đi, như thể không thể chịu nổi thêm một khắc nào trong phòng nữa, sải bước rời đi.

Cửa phòng bị mở mạnh ầm một tiếng, Tạ Ngọc Châu lúng túng quay sang nhìn đại sư phụ vẫn ngồi đó với đôi mắt vô tội.

Bóng dáng Ôn Từ đã đi mất hút, nhưng dư âm từ cú mở cửa vẫn khiến cửa phòng rung lắc.

“Đại sư phụ, người không đuổi theo nhị sư phụ sao!?” Tạ Ngọc Châu trong giọng nói có mong chờ không kìm nén được.

“Con muốn thấy ta đánh nhau với huynh ấy à?” Diệp Mẫn Vi chân thành hỏi.

Tạ Ngọc Châu mắt sáng rực lên một chốc, rồi như ngọn nến bị thổi tắt, xẹp xuống.

“Vậy… vậy thôi bỏ đi.”

Dù gì nàng cũng còn chút lương tâm, không thể xúi hai vị sư phụ vừa mới tỉnh lại lại tiếp tục bị thương.

Đang nói thì thấy mặt trời ngoài mái nhà đối diện dần khuất, ánh hoàng hôn vàng rực từ cánh cửa đang mở rộng lan tràn vào trong, đã là lúc hoàng hôn. Đây là buổi tối đầu tiên kể từ khi họ tỉnh lại, hai vị sư phụ của Tạ Ngọc Châu sẽ trải qua một đêm tỉnh táo ở Tô trạch.

Tạ Ngọc Châu nhìn quanh bốn phía, thấy trong sân không có gia nhân nào, bèn nhỏ giọng nói với Diệp Mẫn Vi: “Người còn nhớ vị Tô Triệu Thanh, người đã đón chúng ta tới đây nói muốn báo ân không?”

“Ừ, đây chẳng phải là phủ đệ của nàng ta sao?”

“Phải rồi, nhị sư phụ cũng nói có thể tin tưởng nàng… nhưng mà, Tô Triệu Thanh là người rất kỳ quái. Không riêng gì nàng, mà cả tòa Tô trạch này cứ vào đêm là lại trở nên kỳ lạ vô cùng.”

Tạ Ngọc Châu cau mày, tựa như không biết phải dùng lời gì để diễn tả sự kỳ lạ ấy.

Ánh nắng dần yếu đi, trong đình viện tối tăm, đột nhiên từ mặt đất trống không bốc lên rất nhiều sương mù ấm áp, cả trong lẫn ngoài phòng đều ẩm thấp và oi bức, tầm mắt mơ hồ một mảnh, cứ như cả phủ đệ này hóa thành một hồ tắm khổng lồ.

Ngoài phòng vang lên tiếng người hầu, người nọ gõ cửa sân báo là có thể đi dùng bữa tối, giọng điệu trấn định như thể đã quá quen với cảnh tưởng này.

Tạ Ngọc Châu chỉ vào làn sương trắng mờ mịt kia, nói: “Đại sư phụ, người xem, lại đến rồi! Mỗi ngày cảnh tượng đều khác nhau, hôm nay là sương nóng.”

Lúc này, Ôn Từ vừa rời khỏi sân mặt hầm hầm bước nhanh qua Tô trạch, các người hầu đi ngang qua đều lần lượt hành lễ với hắn. Hắn như thể hoàn toàn không nhìn thấy họ, hắn chỉ tiếp tục bước đi một cách giận dữ dọc theo hành lang, băng qua hành lang, giẫm lên đường gạch, dẫm lên cỏ, đi mãi cho tới khi trước mặt không còn lối đi nào nữa.

Hắn đã đến bên bờ hồ lấp lánh ánh nước.

Tô trạch nằm cạnh hồ, xuyên qua vườn sau là đến bến thuyền nhỏ, bên mép nước có buộc một chiếc thuyền con. Lúc ánh chiều tà ngả về tây, cả mặt hồ rực rỡ ánh cam đỏ như đang bốc cháy, chói mắt mà nóng rát.

Ôn Từ cuối cùng cũng dừng bước bên bờ hồ, vẻ mặt căng cứng của hắn dần dịu lại, như thể được tự do, rốt cuộc có thể từ trong phế phủ thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Trong mắt hắn phản chiếu ánh hoàng hôn cam đỏ, hồ nước sáng lấp lánh, mí mắt chậm rãi rũ xuống.

Hắn cúi đầu, lấy tay che mặt, mười ngón tay siết chặt, chuông và xích trên mu bàn tay chạm nhau phát ra tiếng leng keng khe khẽ.

Mấy chục năm trước, cũng vào lúc ánh chiều tà ngả về tây thế này, hắn từng ngồi trong căn nhà gỗ ở núi Côn Ngô kể cho Diệp Mẫn Vi nghe câu chuyện của mình, kể về những cánh cửa gỗ cao ngất sơn màu rực rỡ, dịch bệnh kinh hoàng, và bản thân hắn bị gọi là dịch ma.

Hắn hỏi nàng, hắn nên làm gì?

Nàng nói, ta vất vả chữa khỏi bệnh cho ngươi, giờ ngươi lại không muốn xuống núi nữa à?

Hắn dĩ nhiên là muốn, cả đời này hắn đều khao khát, đến nằm mơ cũng khao khát.

Nhưng hắn không biết bản thân có tư cách để thực hiện ước mơ ấy hay không.

“Vì sao không thể? Nếu ngươi tiếp tục ở lại đây, cũng chẳng có bất kỳ chuyện gì xảy ra và thay đổi, chẳng có bất cứ ai chết đi sống lại. Ngươi cứ xuống núi đi làm điều ngươi muốn làm, sống có giá trị hơn là cái chết hay ru rú trên núi, thế chẳng phải tốt hơn sao?”

Khi ấy nàng nói như vậy, nhẹ nhàng mà quả quyết giống hệt như trong cơn ác mộng ban ngày.

Hắn nói với nàng, trước kia hắn đã nghe đủ lời nguyền rủa và tiếng khóc thảm thiết, phần đời còn lại hắn muốn sống trong tiếng cười của mọi người.

Nàng nói — vậy thì ngươi hãy đi khắp cửu châu, lắng nghe tiếng cười của thế nhân.

Diệp Mẫn Vi vẫn luôn như thế, luôn có thể dễ dàng cắt đứt quá khứ, gạt bỏ lớp mốc meo mục nát trong hắn, cũng cắt đứt luôn hắn.

— Ta nghĩ là ta thích, nhưng huynh nghĩ không phải vậy. Thế nên chỉ cần huynh cho là ta thích, vậy ta chính là thích huynh.

Diệp Mẫn Vi đang dụ dỗ hắn.

Có lẽ suy nghĩ của nàng vốn không phải như vậy, nhưng hắn thật sự bị mê hoặc, trong lúc mơ màng, vào khoảnh khắc không biết nàng là ai trong giấc mơ, và cả giây phút vừa tỉnh dậy nhớ ra nàng là ai, hắn đều khát khao được buông lời đồng ý.

Ôn Từ như đang trơ mắt nhìn mình lặp lại vết xe đổ.

Khi nãy hắn không phải xông cửa bỏ đi, mà là tranh đường bỏ chạy.

Ôn Từ chậm rãi cúi người xuống, hắn nghiến răng nói: “Vu Ân Từ, ngươi đúng là đồ vô dụng, ta thật khinh thường ngươi.”

Làn sương ẩm thấp oi bức từ sau lưng hắn tràn tới, dần dần bao lấy hắn. Thân ảnh Ôn Từ cứng đờ, hắn chậm rãi hạ tay xuống, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, tiếng chuông trên mu bàn tay rung động.

Hắn chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy trong sương mù dày đặc có một thân ảnh đang cầm đèn tiến đến, bóng đen này kỳ dị méo mó, từ mơ hồ dần rõ ràng, đầu ngựa thân người, chính là La Sát mặt ngựa chuyên câu hồn nơi địa phủ.

La Sát ấy trong miệng phát ra giọng trầm khàn, giọng điệu lại vô cùng nhẹ nhàng: “Ngài bây giờ trông còn trẻ hơn cả ta, ta thật sự không thốt được câu Vu thúc thúc, vẫn nên gọi ngài là Vu tiên sinh đi.”

Sự cảnh giác trong mắt Ôn Từ tiêu tán, tiếng chuông trên tay cũng ngừng vang.

Hắn chắp tay sau lưng xoay người, nhàn nhạt nói: “Tô Triệu Thanh, ngươi đây là muốn hù dọa ai đây?”