Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 74

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 74 :Mộng đẹp

Con đường trong ác mộng như một tòa mê cung, mỗi ngã rẽ lại chia ra vô số lối nhỏ, ngoằn ngoèo quanh co không biết dẫn đến đâu.

Diệp Mẫn Vi bước qua những thi thể chất đầy dưới đất, máu nhuộm đỏ đôi giày và vạt váy của nàng, nơi tĩnh mịch hôi tanh nồng nặc này, ngay cả lũ quạ hay kền kền mổ thi thể cũng không thấy bóng dáng.

Nàng nhìn về phía những ngôi nhà và cửa tiệm ven đường, trong bộ khung màu lam của mộng cảnh, khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, trước cửa từng nhà treo dải tua vải đầy màu sắc, dường như đang ăn mừng một lễ hội nào đó.

Tất cả những trang trí hân hoan bị nước mưa xối ướt sũng, trở nên ủ rũ tiêu điều, từng giọt nước nhỏ xuống từ dải tua rực rỡ, không ngừng rơi vào đống thi thể chất đầy trước cửa.

Diệp Mẫn Vi vừa đi vừa quan sát, bỗng khựng bước lại.

Cuối con đường xuất hiện bóng dáng một cậu bé.

Nàng từng gặp đứa trẻ này, nó là Ôn Từ khi còn nhỏ, chỉ là từ xương quai xanh kéo dài đến cằm, có một vết bớt đỏ như máu chạy dọc qua cổ.

Nó có gương mặt như búp bê sứ, nhưng lại mặc một bộ quần áo vải gai màu xám giản dị, đứng giữa làn mưa ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt lạnh băng bình thản.

Diệp Mẫn Vi nhìn hắn một lát, thử gọi: “Ôn Từ?”

Đứa trẻ ấy lại không đáp lời, nó đột nhiên xoay người chạy về phía một con ngõ nào đó, Diệp Mẫn Vi lập tức bước nhanh đuổi theo.

Thân hình nhỏ nhắn ấy chạy băng băng giữa đường phố mưa gió, bước chân bắn lên từng đợt bọt nước, dường như nó rất quen thuộc với con đường mê cung này, như thể nó đã bị giam cầm ở nơi này từ lâu, từng ngóc ngách đều đã từng bước qua.

Diệp Mẫn Vi đuổi theo nó quanh co ngoắt ngoéo, cuối cùng quẹo qua một ngã rẽ, đứa trẻ đó bỗng dưng không thấy bóng dáng, tầm mắt lại mở rộng thoáng đãng, trước mắt xuất hiện một khoảng đất trống rộng lớn.

Chỗ trống trải này có lẽ từng là khu chợ của tòa thị trấn này, nhưng giờ đây mặt đất cũng đã chất đầy thi thể.

Giữa chợ có một bức tượng, xem chừng mới được dựng, cũng được treo đầy những dải tua vải màu sắc rực rỡ như trên cửa nhà bá tánh, dải tua bị mưa gió vùi dập mà lắc lư.

Trong đám thi thể ngang dọc tứ tung, có một kẻ nằm ngửa mặt ngay thềm đá dưới chân tượng, đầu gối lên bậc cao nhất.

Mái tóc đen điểm chuông nhỏ đủ màu sắc sặc sỡ của hắn bị nước mưa thấm ướt xõa tung trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt hơi mở, trên áo dính máu loang lổ đậm nhạt, trông như lưỡi dao gỉ sét lâu năm lốm đốm vết rỉ.

Diệp Mẫn Vi khựng lại một chút, rồi bước nhanh hơn, tà váy máu đỏ quét qua bậc thềm, nàng ngồi xổm xuống bên người đó, đỡ lấy vai hắn.

“Ôn Từ.”

Ôn Từ lúc này đã là dáng vẻ người trưởng thành nhưng không hề đáp lại, thậm chí hắn không có chút phản ứng nào, chỉ mở mắt lờ đờ như nửa tỉnh nửa mê, nước mưa không ngừng trượt qua khóe mắt hắn, chảy dài xuống gương mặt, lăn vào cổ.

“Ôn Từ, đây chỉ là một cơn ác mộng. Khi chúng ta phá Thiên Kính Trận đã giết rất nhiều ảnh người, huynh không thích nhìn thấy máu, cho nên mới lại gặp ác mộng.”

“Ôn Từ.”

“Ôn Từ?”

Dù cho Diệp Mẫn Vi nói gì, Ôn Từ vẫn luôn im lặng không nói gì, ánh mắt cụp xuống trống rỗng, không có sắc bén, không có giận dữ, cũng chẳng có sức sống.

Diệp Mẫn Vi đưa tay vẫy vẫy trước mặt hắn, im lặng một lúc rồi thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Như thể chán chường vô vị, nàng đặt tay lên thềm đá, Vạn Tượng Sâm La tỏa ra, ánh sáng lam chầm chậm lóe lên.

Cỏ dại trong khe đá bắt đầu mọc um tùm, mọi mảnh đất tr*n tr** đều dâng lên sắc xanh nồng đậm. Cây cối bên đường bị nước mưa xối bạc nhược ngẩng đầu dậy, rũ sạch cành lá, nở hoa kết quả; dây leo nhỏ trong đất len lỏi trườn ra, quấn quanh tường, cánh cửa, tượng đá và những thi thể đầy đất mà sinh trưởng, chồi non hóa thành lá xanh, nụ hoa bung nở rực rỡ.

Cơn mưa dường như cũng nhẹ đi phần nào, trong mưa phùn lất phất, thế giới dần được bao phủ bởi sắc xanh và hoa cỏ, sắc máu gần như bị xóa nhòa hoàn toàn.

Diệp Mẫn Vi chống cằm, nàng dường như vẫn chưa hài lòng, ngón tay gõ nhẹ xuống mặt đất.

Trên gạch đá lạnh băng xám xịt kia dần dần kết thành một tầng đá trong suốt, nhưng viên đá ấy chậm rãi lan rộng, bao phủ toàn bộ nền đá u ám thành một màu trắng ngọc rạng rỡ.

Thế giới này không còn chút dáng vẻ u ám hay sắc máu nào, sự sống mới được tái sinh từ cái chết, vạn vật tươi tốt lộng lẫy.

Bên cạnh Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ chầm rãi mọc lên dây leo, chúng đan xen rồi vươn cao lên giao nhau trên đỉnh đầu họ, lại tiếp tục sinh trưởng như thể nương tựa lẫn nhau, che chắn mưa gió cho hai người bên dưới.

Mạch xanh lam của ác mộng sau thị kính từ dày đặc từ từ trở nên thưa đi, giấc mộng này đang dần dần từ sâu thẳm hóa thành nhẹ nhàng.

“Cô là ai?” Ôn Từ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng rất nhỏ.

Hắn dường như đã tỉnh lại đôi chút, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

“Ta là Diệp Mẫn Vi.”

“Diệp Mẫn Vi là ai?”

“Ừm… là người huynh ghét.”

“Ta ghét cô sao?”

Ôn Từ khẽ giọng nói, hắn như có chút mờ mịt, hỏi: “Vì sao ta… ghét cô?”

Lá trên dây leo quanh họ tiếp tục sinh trưởng, từ trong tán lá xanh lộ ra những nụ hoa nhỏ nhắn.

“Huynh từng nói ta ích kỷ vô tình, không hiểu thế nào là thích, huynh từng nói ta đã làm tổn thương huynh.”

“…… Vậy còn cô?”

“Ta không nhớ nữa. Nhưng mà, nếu bây giờ ta bắt đầu bù đắp chắc là vẫn kịp nhỉ? Ta sẽ không làm tổn thương huynh nữa, cũng sẽ không để bất cứ thứ gì khác làm tổn thương huynh.”

Diệp Mẫn Vi quay người lại, nàng chống tay xuống đất cúi người nhìn vào mắt Ôn Từ, nói: “Huynh không thích thấy máu, vậy ta sẽ làm một cặp thị kính, để huynh thấy máu đều hóa thành những thứ khác, được không?”

Ôn Từ chậm rãi chớp mắt, trong tầm mắt hắn, dây leo trên đầu nàng xanh um, hoa vàng đang chầm chậm nở rộ, hương thơm quẩn quanh chóp mũi.

Một con bướm nhẹ nhàng bay đến, đậu lên đóa hoa vàng rực rỡ.

Cô nương lạ lẫm mà quen thuộc này quay đầu theo ánh nhìn của hắn, nhìn thấy con bướm sặc sỡ ấy, rồi khi nàng quay đầu lại trong mắt đã nổi lên ý cười.

“Bướm thì sao? Ta sẽ biến tất cả máu tanh thành bướm.”

Ánh mắt Ôn Từ khẽ run rẩy.

Cô nương ấy ngửa đầu hít một hơi thật sâu, nói: “Thật tuyệt, mùi máu tanh đều hóa thành hương hoa, trên người huynh lúc nào cũng có mùi hương hoa ấy.”

Ôn Từ khẽ động cánh mũi: “Trên người ta… Có mùi như vậy sao?”

Nàng bèn cúi người xuống, cúi sát gần cổ hắn khẽ ngửi, nói: “Bây giờ thì chưa, nhưng đợi huynh tỉnh lại rồi sẽ ngửi thấy, mùi hương trên người huynh còn thơm hơn hương hoa ở đây cả trăm lần.”

Ngừng một chút, nàng nói: “Cho nên khi nãy ta suýt nữa thì hôn huynh rồi.”

“Tại sao… Cô thích ta sao?”

“Ta nghĩ là ta thích, nhưng huynh lại nghĩ là không. Vậy nên chỉ cần huynh cho là ta thích, thì ta chính là thích huynh rồi.”

Cô nương ấy dùng đôi mắt xám đen chăm chú nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh tỏa sáng, không hiểu vì sao lòng Ôn Từ run rẩy dữ dội.

“Cô nói dối, không ai thích ta cả.”

“Người người đều thích huynh.”

“Ta đã hại chết quá nhiều người rồi, ai ai cũng mong ta chết đi.”

“Không đúng. Người mà hại chết quá nhiều người, ai ai cũng mong chết đi là ta mới phải.”

“Vậy cô định làm gì?”

“Ừm… nếu cái chết của ta có ý nghĩa lớn lao, vậy thì ta sẽ sống sao cho có giá trị hơn cả cái chết, vậy chẳng phải được rồi sao?”

Ôn Từ còn muốn nói gì đó, nhưng nàng dường như không muốn tiếp tục, cúi đầu, rồi thực sự hôn hắn.

Nụ hôn nhẹ nhàng và ấm áp, chạm vào rồi rời đi.

Nàng ngẩng đầu nghiêm túc quan sát sắc mặt hắn thật kỹ, như thể đang chờ đợi hắn tức giận, đợi hắn tức giận mắng chửi, đợi hắn phản kháng hoặc bỏ chạy.

Nhưng Ôn Từ chẳng làm gì cả, chỉ đầy vẻ mờ mịt trong mắt.

“Huynh không thấy buồn lòng chứ?” Diệp Mẫn Vi hỏi.

Ôn Từ lắc đầu.

Nàng khẽ mỉm cười, nói: “Vậy thì tốt.”

Sau đó nàng lại lần nữa cúi đầu hôn hắn. Diệp Mẫn Vi tuy không thành thạo, nhưng lại có một loại bình thản gần như bản năng, cùng Ôn Từ hòa nhịp hơi thở, quấn quýt môi lưỡi, giao hòa nước bọt, như muốn đánh thức mùi hương hoa nàng yêu thích từ tận sâu trong máu thịt hắn.

Ôn Từ dần dần ngẩng đầu bắt đầu đáp lại nàng, vừa tham lam vừa tha thiết. Diệp Mẫn Vi càng cúi thấp người hơn, đến khi Ôn Từ bất chợt ôm lấy eo nàng, nàng liền theo lực đạo nặng nề của hắn đè lên người hắn, gắn bó thân mật.

Tiếng mưa càng lúc càng nhỏ, bị những âm thanh khác thay thế, mà hương hoa lại càng lúc càng nồng, lan tỏa từ bờ môi chóp mũi.

Trong khoảng trống của nụ hôn, Diệp Mẫn Vi lẩm bẩm: “Huynh… ngửi thấy chưa? Chính là hương này đó.”

Hương hoa trên người huynh.

Người ôm lấy nàng siết chặt tay, giữ chặt nàng trong lòng, đầu vùi sâu vào cổ nàng.

Hắn từng chữ từng chữ nói: “Diệp Mẫn Vi.”

Lúc này mới thật sự là giọng của Ôn Từ.

Luôn nghiến răng nghiến lợi, không cam lòng, lại không thể làm gì được.

Khi tiếng gọi “Diệp Mẫn Vi” vang lên, tiếng mưa hoàn toàn biến mất, mây đen tan đi, ánh nắng lan tỏa. Thi thể và máu tanh toàn bộ hóa thành bươm bướm rực rỡ sắc màu, nhẹ nhàng bay lên từ dây leo và hoa lá, xuyên qua ánh mặt trời bay về phía chân trời, như một trận mưa sắc cầu vồng.

Nàng luôn có bản lĩnh như vậy, biến cơn ác mộng thành giấc mộng đẹp.

Diệp Mẫn Vi mở to mắt, phát hiện mình lại trở về nằm trên chiếc giường mềm mại ở Tô trạch. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế trước khi bị triệu vào mộng cảnh, chóp mũi gần như chạm vào cổ của Ôn Từ.

Ngoài cửa sổ mưa xuân cũng đã ngừng rơi, ánh nắng rực rỡ, Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với Ôn Từ.

Nàng còn chưa kịp nói gì thì đã bị Ôn Từ đè xuống giường, hắn còn chưa khỏi hẳn vết thương nặng, hơi cử động một chút liền mặt trắng bệch, ho khan không ngừng.

Diệp Mẫn Vi duỗi tay vỗ nhẹ lên lưng hắn, nói: “Huynh tỉnh rồi…”

“Câm miệng!” Ôn Từ khẽ quát.

Rồi hắn cúi người xuống, một lần nữa hôn lên môi Diệp Mẫn Vi. Mái tóc đen của hắn rũ xuống vai nàng, ngón tay đeo nhẫn vàng siết chặt lấy tay nàng, quấn quýt không rời.

Khác hẳn với sự thiết tha trong mộng, Ôn Từ sau khi tỉnh mộng hôn đến mức dữ dội, mãnh liệt và sâu, như thể hận không thể nuốt lấy da thịt, đoạt đi hồn phách của nàng.

Thỉnh thoảng hắn sẽ buông Diệp Mẫn Vi ra một chút, rất khẽ mà ho khan vài tiếng, ho xong liền lại tiếp tục hôn nàng, lặp đi lặp lại, tuyệt không chịu dừng lại.

Diệp Mẫn Vi siết chặt tay Ôn Từ, vì thiếu dưỡng khí mà đầu óc trở nên choáng váng, đến khi cuối cùng có thể hít thở sâu một lần nữa thì lại bị hương hoa ấm áp nồng nàn bao phủ. Tủ thuốc khổng lồ trong đầu nàng dường như bị hương hoa ấy khóa chặt, không thể mở nổi bất kỳ ngăn kéo nào.

Mãi cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng người, hai người mới hơi tỉnh táo lại.

Tạ Ngọc Châu gọi từ bên ngoài: “Đại sư phụ, nhị sư phụ… Kỳ lạ thật, sao cửa lại không mở được?”

Ôn Từ vẫn hôn Diệp Mẫn Vi không buông, hắn nghiêng mắt nhìn sang, chỉ thấy trên cổ tay đang nắm chặt lấy tay hắn, Vạn Tượng Sâm La đang phát ra ánh sáng lam âm u.

Hắn quay đầu lại chạm vào ánh mắt của Diệp Mẫn Vi, ánh mắt nàng mơ hồ, nhưng lại như theo bản năng mà dùng thuật pháp.

Ánh mắt Ôn Từ khẽ động, rồi càng thêm hung hăng, đột nhiên hắn cắn một cái vào môi Diệp Mẫn Vi, khiến môi nàng rướm máu, vị tanh lan ra.

Sau đó hắn buông môi Diệp Mẫn Vi ra, cúi đầu c*n v** c* nàng một lần nữa, để lại một dấu răng chảy máu trên cổ nàng. Diệp Mẫn Vi khẽ rên lên hai tiếng, vô tội và hoang mang nhìn Ôn Từ.

Ôn Từ quần áo xộc xệch mà nằm đè lên người nàng — tất nhiên quần áo xộc xệch là do trước đó bị nàng kéo, ánh lửa nóng rực trong mắt.

Lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt, th* d*c dữ dội, cơ thể nóng như thiêu đốt.

Người này kẻ xấu còn lên tiếng trước: “Diệp Mẫn Vi, cô đang làm gì vậy!?”

Giọng hắn khàn đặc, vừa dứt lời đã ho sặc sụa.

Tạ Ngọc Châu có lẽ đang áp tai lên cửa nghiêm túc lắng nghe động tĩnh, gọi: “Đại sư phụ, nhị sư phụ, hai người tỉnh chưa ạ?”

“Rồi, ta với đại sư phụ có chuyện cần nói!” Ôn Từ tức giận đáp lại.

Ngoài cửa lập tức im lặng.

Diệp Mẫn Vi nhìn Ôn Từ một lát, nàng l**m vết máu trên môi mình, chân thành nói: “Rõ ràng là huynh cắn ta trước.”

“Là cô hôn ta trước.”

“Là huynh triệu ta vào ác mộng của huynh trước.”

“Ta nói rồi, ta không kiểm soát được chuyện đó!”

“Ta cũng không kiểm soát được.”

“Cô có cái gì mà không kiểm soát được?”

“Ta muốn hôn huynh, ta không kiểm soát được.”

Ôn Từ trợn to mắt, nhìn Diệp Mẫn Vi đầy kinh ngạc, hắn hơi há miệng, rồi lại tức giận ngậm lại.

Hắn đẩy mạnh Diệp Mẫn Vi ra, ngồi dậy dựa vào vách tường. Cổ áo Ôn Từ vẫn mở rộng, động tác này khiến nửa bên áo tuột xuống, hắn cúi đầu nhìn thoáng quần áo của mình.

Ôn Từ nhướng mày, hỏi: “Áo của ta lại là chuyện gì?”

“Cũng là ta kéo xuống.”

Diệp Mẫn Vi thản nhiên giải thích: “Ta không kiểm soát được. Nhưng mà, huynh chẳng phải cũng đâu kiểm soát được?”

Diệp Mẫn Vi tiến lại gần Ôn Từ, còn Ôn Từ thì theo bản năng lùi lại.

“Ta còn tưởng huynh không thích thân mật da thịt với ta.”

Diệp Mẫn Vi như thể phát hiện điều gì mới mẻ, mắt sáng rực: “Thì ra huynh rất thích.”

Ôn Từ nghẹn lời, ho dữ dội đến mức mặt đỏ bừng.

Diệp Mẫn Vi định đưa tay chạm vào hắn thì lại bị Ôn Từ gạt ra. Ôn Từ vừa ho vừa mạnh miệng nói: “Sao… bây giờ lại bắt đầu tò mò về ra nữa à? Lại muốn lặp lại một lần nữa à? Diệp Mẫn Vi… cất cái sự tò mò của cô lại đi! Ta là người chứ không phải sách vở hay đồ vật của cô!”

“Ta biết huynh là người, ta cũng là người mà.”

“Chúng ta không giống nhau.”

“Sao lại không giống nhau?”

Ôn Từ cười giễu cợt: “Tất nhiên là không giống, cuối cùng thì vẫn chỉ có mình ta động lòng, chỉ có mình ta nhớ.”

Diệp Mẫn Vi trầm ngâm một lúc, đột nhiên nắm lấy cổ tay Ôn Từ, nàng tách từng ngón tay đang nắm chặt lại thành nắm đấm của hắn ra, rồi đặt bàn tay ấy lên ngực mình.

Chỉ thấy Diệp Mẫn Vi nhắm mắt lại im lặng không nói, dưới cổ áo màu trắng đơn sơ của nàng, trái tim ấy đập rộn ràng, nhanh và mạnh mẽ.

Trong mọi âm thanh đều im lặng, tiếng tim đập của nàng dường như càng lúc càng vang, gần như đinh tai nhức óc, chấn động cả căn phòng.

Nhưng Ôn Từ lại hoảng hốt nghe được tiếng tim đập của cả hai.

Sau đó Diệp Mẫn Vi mở mắt, ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào mắt nàng, nàng nghiêm túc nói: “Huynh thấy không, không chỉ mình huynh, ta cũng động lòng.”

Đôi mắt Ôn Từ khẽ run lên, hắn như bị bỏng mà rút tay lại, lảng mắt sang chỗ khác, cài lại cổ áo của mình rồi bước nhanh xuống giường, lúc chạm đất suýt chút nữa bị vấp ngã, đúng là chạy trối chết mà.