Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 73
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 73 :Tô trạch
Trong nửa ngày này đã xảy ra quá nhiều chuyện, thật sự vượt quá sức chịu đựng của Tạ Ngọc Châu, nàng chỉ cảm thấy choáng ngợp, đầu óc vang lên ong ong.
Nàng chậm rãi nhớ lại, nhị sư phụ nàng từng mượn tên “Tô Triệu Thanh” đại náo đại hội yểm sư và Ninh Dụ, vì vị yểm sư xông qua toàn bộ mộng cảnh Mộng Khư này chưa từng xuất hiện trước hiện thế nhân, nên không dễ bị vạch trần.
Không ngờ rằng vị chính chủ Tô Triệu Thanh xưa nay luôn kín tiếng ấy lại tìm đến vào lúc này.
Càng không ngờ, Tô Triệu Thanh không phải đến tìm nhị sư phụ nàng tính sổ, mà là để báo ân với nhị sư phụ.
Tạ Ngọc Châu nhìn quanh bốn phía, những bàn ghế đồ sứ trong phòng này đều là đồ cổ trên trăm năm, vậy mà lại mang ra để bọn họ thoải mái sử dụng. Than hồng bên lò sưởi khiến căn phòng ấm áp, lư hương hình thú nghê phả ra làn khói trắng lượn lờ, đó là loại hương Thụy Lân rất quý hiếm.
Chưa nói đến những món trang trí mạ vàng vẽ bạc, tất cả đều toát lên hai chữ “Phú quý”.
Đây chính là phủ đệ của Tô Triệu Thanh.
Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy như mộng như ảo, những ngày tháng nàng bị nhốt trong Phù Quang Tông dường như đã là chuyện của kiếp trước.
Nàng lại chậm rãi cúi đầu nhìn giường đệm rộng rãi và mềm mại bên cạnh, trên đó đang nằm hai vị sư phụ của nàng.
Đại sư phụ nàng miễn cưỡng gắng gượng đến khi bước vào Tô trạch, thì cũng như nhị sư phụ hộc máu ngất xỉu, hôn mê bất tỉnh.
Tô Triệu Thanh gánh vác toàn bộ trách nhiệm chăm sóc họ, đám gia nhân nhà họ Tô cũng vội vã không ngừng, dìu Thương Thuật, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi vào phòng nghỉ ngơi. Đại phu vừa bắt mạch cho Thương Thuật xong ở phòng bên cạnh, giờ lại tất bật sang bắt mạch cho Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi.
Lão đại phu vuốt chòm râu phán rằng chứng bệnh của Thương Thuật quả thực kỳ lạ, ông không nhìn ra nguyên nhân. Nhưng bệnh trạng của Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ thì lại rõ ràng, do dùng thuốc để ép bản thân gắng gượng, khiến cơ thể tiêu hao quá độ, cần phải tẩm bổ tĩnh dưỡng cho tốt.
Vì Thương Thuật, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi lần lượt ngã bệnh, là người duy nhất còn lại trong số bốn người, Tạ Ngọc Châu không còn cách nào khác, đành phải đứng ra gánh vác mọi việc, giả vờ trấn tĩnh, bày ra dáng vẻ làm chủ tình hình.
Nàng từ từ quay đầu lại nhìn người trong phòng, nữ tử nàng vội vã thoáng nhìn trên xe ngựa không biết đã đi đâu mất, trong phòng ngoài gia nhân ra chỉ còn một vị công tử chừng ba mươi tuổi dung mạo thanh tuấn — và một con chim nhỏ đậu trên vai hắn.
Chim nhỏ cất cao giọng: “Mấy vị không sao là tốt rồi.”
Tạ Ngọc Châu nhìn con chim nhỏ một cái, lại nhìn vị công tử ấy, trong lòng lặp lại bảy tám lần từ “trấn định”.
May mà vị công tử kia mở miệng giải thích trước: “Triệu Thanh không tiện nói chuyện, đành phải dùng con chim này truyền lời. Đây là vật nàng gọi ra từ cơn ác mộng bằng yểm thuật, lời nó nói chính là ý chí của Triệu Thanh. Gặp nhau kiểu này quả thật thất lễ, mong Tạ tiểu thư bao dung.”
Tạ Ngọc Châu liên tục nói không dám, nàng bái tạ với vị công tử kia và chú chim nhỏ, nói: “Cảm tạ Tô cô nương và công tử tương trợ… À, vẫn chưa biết quý tính đại danh của công tử?”
Nam tử đáp lễ, dịu dàng mỉm cười nói: “Tại hạ Lận Tử An.”
Tạ Ngọc Châu khựng lại, đầu óc xoay chuyển, nàng vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng hành lễ, mắt mở to mà ngẩng đầu lên.
“Ngài là Lận Tử An, Lận tiên sinh? Chính là vị Lận tiên sinh Tô gia ở Tây Hà? Nói như vậy Tô cô nương là… người Tô gia ở Tây Hà?”
Chẳng trách Tô trạch này lại giàu có như thế!
Thiên hạ này người họ Tô đâu chỉ hàng ngàn hàng vạn, trong họ Tô mênh mông vô số kể, nổi tiếng nhất không ai khác chính là họ Tô ở Tây Hà.
Họ Tô Tây Hà là thương gia lớn buôn trà và muối truyền đời năm thế hệ, giàu có vô biên, từng được ca tụng rằng nửa thiên hạ vàng bạc đều từ Tô gia mà ra. Tạ gia dù giàu, nhưng so với Tô gia chẳng khác nào hạt muối bỏ biển.
Thế nhưng trời chẳng chiều lòng người, đời trước của gia chủ Tô gia có nhiều con cháu yểu mệnh, chỉ có một cô con gái lớn đến tuổi thành niên, lão gia chủ liền kén một vị con rể vào cửa. Sau khi lão gia chủ qua đời, vậy mà lại không màng đến các huynh đệ con cháu họ Tô nhà mình, chỉ đích danh chàng rể đó tiếp quản sản nghiệp Tô gia.
Chàng rể đó không ai khác mà chính là nam tử ôn hòa tao nhã trước mặt nàng, Lận Tử An.
Song, lời đồn về Lận Tử An xưa nay chẳng hề liên quan đến hai chữ “ôn hòa”.
Nói cho cùng hắn mang họ Lận không phải họ Tô, nhưng sau khi lão gia chủ qua đời, các chi bên nhà họ Tô lập tức dấy loạn. Vậy mà vị Lận Tử An trước đây không có tiếng tăm gì lại ra tay như sấm sét, không đến ba năm đã đứng vững, dẹp yên phân tranh của Tô gia, thậm chí còn thanh trừng một lượt đám ăn hại trong gia tộc.
Thậm chí có mấy chi thứ Tô gia bị hắn đưa vào đại lao cả nhà, người này thủ đoạn có thể nói là tàn nhẫn.
Tuy rằng từ đó về sau làm ăn của Tô gia càng phát đạt hơn xưa, nhưng mọi người đều xì xào Tô gia này e rằng sắp đổi sang họ Lận chứ không phải họ Tô nữa.
Trong số tất cả những lời đồn đại, lời bàn tán và giai thoại về Tô gia, thì con gái duy nhất của lão gia chủ, thê tử của Lận Tử An vẫn luôn là một ẩn số, không ai biết tên nàng.
Tạ Ngọc Châu kinh ngạc nói: “Vậy nên Tô cô nương chính là…”
Lận Tử An đứng thẳng dậy, mỉm cười nói: “Thê tử của tại hạ.”
Ngừng lại một chút, hắn bổ sung: “Cũng là chủ nhân của Tô gia này.”
Tạ Ngọc Châu cố đè nén kinh ngạc, gắng gượng bình thản gật đầu, nói: “Thì ra là vậy.”
Nhưng trong lòng nàng lại là sóng to gió lớn, thầm nghĩ ai mà ngờ được con gái duy nhất của gia chủ Tô gia, lại chính là vị yểm sư đại danh hiển hách trong tiên môn và yểm sư, người duy nhất từng vượt qua ba mươi hai tầng mộng cảnh của Mộng Khư —Tô Triệu Thanh!
Nhị sư phụ của nàng hóa ra lại mượn danh của một người khó lường.
Chú chim nhỏ của Tô Triệu Thanh nói với Lận Tử An: “Tử An, bọn họ từ xa đến, mệt mỏi gió bụi, chàng hãy thu xếp cho họ nghỉ ngơi đàng hoàng, đợi hai vị tôn thượng tỉnh lại rồi hẵng bàn bạc kỹ hơn.”
Lận Tử An đáp lời, cẩn thận căn dặn đại phu và người hầu một phen, có thể thấy là người từng có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh nhiều năm. Sau khi mọi chuyện thu xếp đâu vào đấy, Lận Tử An khách khí mời Tạ Ngọc Châu sang phòng bên nghỉ ngơi.
Tạ Ngọc Châu đi theo họ ra khỏi phòng, trong đầu vừa nghĩ về các lời đồn quanh Tô gia, vừa lặp lại lời Lận Tử An vừa nói.
Hắn nói Tô Triệu Thanh là chủ nhân của Tô gia.
Lận Tử An ôn hòa lễ độ, hẳn là xuất thân từ dòng dõi thư hương, là quân tử nhã nhặn.
Tạ Ngọc Châu lại mơ hồ cảm thấy, người sát phạt quyết đoán, thủ đoạn sắt đá nắm giữ việc làm ăn của Tô gia như lời đồn, có lẽ không phải Lận Tử An, ngược lại như là… Tô Triệu Thanh đang dùng yểm thuật để nói chuyện cùng nàng kia.
Tạ Ngọc Châu thầm tặc lưỡi cảm thán trong lòng.
Tô Triệu Thanh dùng yểm thuật đưa họ đến biệt phủ của Tô gia nằm tại Tán Châu, chứ không phải trạch viện chính của Tô gia ở Tây Hà, nơi này nằm trên tuyến đường trà, chắc hẳn là một biệt uyển của Tô gia. Nhìn cách bài trí và gia nhân trong trạch, ngày thường Tô Triệu Thanh và Lận Tử An thường lui tới đây.
Trăng sáng treo cao trên Tô trạch dần dần lặn xuống, mặt trời lại mọc lên ở phía đông, lặp đi lặp lại, mùa xuân dần tới.
Ba ngày sau, trong một trận mưa xuân, Diệp Mẫn Vi mới dần tỉnh lại.
Sáng sớm mưa phùn rơi trên những cành lá non, phát ra tiếng xào xạc khe khẽ, dù trời mưa nhưng ánh sáng trong phòng vẫn đủ, bóng cây đung đưa hắt trên cửa, qua khe cửa sổ khẽ mở có thể thấy được một tia màu xanh.
Diệp Mẫn Vi chớp chớp mắt, ngước nhìn rèm giường bằng lụa thêu vân văn màu bạc, mọi vật trong phòng với nàng đều mơ hồ, mờ nhòe thành từng mảng sắc màu, nhưng rõ ràng đều rất tươi đẹp và rực rỡ quý giá.
Nàng từ từ nhớ lại những gì đã xảy ra trước lúc ngất xỉu, đoán rằng nơi này hẳn là Tô trạch, vị Tô Triệu Thanh thật kia, xuất thân có vẻ rất giàu có.
Vì nằm quá lâu, toàn thân Diệp Mẫn Vi cứng đờ và mệt mỏi, nàng chầm chậm duỗi tay chân, rồi quay đầu sang bên.
Bên cạnh nàng còn có một người đang nằm.
Ôn Từ chỉ mặc một chiếc áo mỏng trắng, tóc dài rũ xuống gối, thân thể nằm nghiêng, vùi trong chăn gấm xanh, ngủ say sưa.
Đây là lần đầu tiên hắn mặc màu trắng, trông mảnh mai và tinh khôi đến thế, đẹp đến độ như hoa sen mới nở, khiến Diệp Mẫn Vi suýt không nhận ra.
Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn, thấy nàng và Ôn Từ mỗi người đắp một cái chăn. Như vậy là tốt rồi, bằng không lúc Ôn Từ tỉnh lại e là nàng sẽ khó mà giải thích rõ ràng.
Nàng nhớ Ôn Từ không thích nàng chạm vào người hắn, nếu không phải do tình thế ép buộc, hễ nàng vừa chạm vào là hắn sẽ lập tức tránh đi.
Vì vậy Diệp Mẫn Vi cũng quay người lại, cẩn thận quan sát Ôn Từ, trước tiên nàng kiểm tra hơi thở của Ôn Từ, hơi thở hắn vẫn đều đặn và bình thường. Sau đó Diệp Mẫn Vi vén cổ áo hắn lên, làn da Ôn Từ trắng hơn người Trung Nguyên ba phần, từng tấc hiện ra dưới ánh sáng, những vết thương khi xông trận đều đã biến mất, không để lại chút sẹo nào.
Thuốc trị thương đó tuy khiến hai người bây giờ mê man mệt mỏi, yếu ớt nằm đây, nhưng quả thực vẫn rất có hiệu quả.
Diệp Mẫn Vi hài lòng rút tay về, thầm nghĩ tình trạng của Ôn Từ xem ra vẫn ổn, nhưng vì hắn uống thuốc nhiều hơn nàng nên chắc vẫn cần ngủ thêm một lúc.
Ôn Từ chưa từng ngoan ngoãn như vậy, đầu hắn nửa vùi trong gối, mặc cho Diệp Mẫn Vi làm gì cũng không mắng, không phản kháng.
Diệp Mẫn Vi đột nhiên phát hiện, đây đúng là cơ hội tốt ngàn năm có một.
Ý nghĩ vừa lóe lên, nàng liền không chút khách sáo mà đưa tay kéo tiếp phần cổ áo vừa hé ra, kéo mãi đến khi vạt áo của Ôn Từ trượt xuống khỏi vai. Lớp áo mỏng rơi xuống, cổ và vai Ôn Từ hoàn toàn lộ ra ngoài, trắng nõn như ngọc, đường nét xương cốt rõ ràng.
Cổ áo đã bị kéo tới cực hạn, Diệp Mẫn Vi đành tiếc nuối dừng tay, nàng rút tay lại gối đầu lên cánh tay, chăm chú quan sát Ôn Từ.
Giữa những sắc màu mờ mịt trong mắt nàng, Ôn Từ là người rõ nét nhất, thậm chí là duy nhất rõ ràng.
Bên dưới cổ áo mở rộng, làn da của hắn như mặt đất bị tuyết bao phủ, có những đường nét nhấp nhô tinh tế trong trắng nõn, bên dưới lớp da ấy là một trái tim đang đập ổn định, như nham thạch nóng chảy chôn sâu dưới lòng đất.
Diệp Mẫn Vi bỗng nảy sinh một h*m m**n kỳ lạ.
Nàng cúi đầu lại gần, hít sâu hương thơm trên người Ôn Từ, chóp mũi gần như chạm vào bờ vai hắn. Quả nhiên nàng ngửi thấy mùi hoa quen thuộc, hương thơm nhẹ nhàng, hương mặt trời xuyên qua lớp không khí ẩm ướt, như một ngày xuân vừa tạnh mưa sắp nắng lên.
Mùi hương ấy giống hương hoa khô mà Ôn Từ từng tặng nàng vào tiết Kim Thần, nhưng lại không hoàn toàn giống.
Diệp Mẫn Vi nghiêm túc suy nghĩ, hương trên người Ôn Từ là ấm áp, bên trong ẩn chứa sức sống nồng nhiệt.
Như ánh mặt trời mùa xuân cùng muôn hoa bị chôn vùi trong nham thạch dưới lớp tuyết.
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu lên, gương mặt Ôn Từ ở ngay trước mắt nàng, hắn yên tĩnh nhắm mắt lại, đôi môi nhạt màu gần như chạm vào trán nàng.
Diệp Mẫn Vi nghĩ, nếu hôn hắn một cái thì chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Ôn Từ như cảm nhận được gì đó, bỗng nhiên nhíu mày thật sâu. Như thể trên nền tuyết đột nhiên nổi lên một dãy núi, vẻ mặt hắn trở nên đau đớn và bất an.
Hắn hơi hé miệng, cắn chặt môi, hơi thở đột nhiên dồn dập.
Mọi thứ trước mắt Diệp Mẫn Vi bỗng trở nên mơ hồ, nàng như lại “ụp” một tiếng chìm xuống nước, tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ trở nên mơ hồ không rõ.
Khi Diệp Mẫn Vi lần nữa tỉnh táo lại, phát hiện mình đang đứng giữa một con phố máu loãng loang lổ.
Phóng tầm mắt nhìn trên phố không một bóng người, hai bên đường chất đầy xác chết, máu đỏ tươi tanh hôi men theo khe hở gạch đá chảy qua dưới chân nàng, tiếng mưa rơi bên tai lại lần nữa trở nên rõ ràng.
Diệp Mẫn Vi đeo kính thạch nhìn quanh bốn phía, lẩm bẩm nói: “Là ác mộng.”
Nàng lại bị kéo vào cơn ác mộng của Ôn Từ.
Không biết có phải vì tiếng mưa rơi ngoài thực tại hay không, ác mộng của hắn cũng đang là trời mưa.