Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 89

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 89 :Mắc kẹt

Việc Ôn Từ yêu cầu Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu rời khỏi chợ Quỷ sớm thật ra không được Diệp Mẫn Vi tán thành.

Theo suy nghĩ của nàng, Lâm Tuyết Canh đã có một số hiềm khích với nàng, vậy thì sau khi nàng hoàn thành hai nét cuối ở chỗ Tần Gia Trạch, nàng nên tìm đến Lâm Tuyết Canh để hỏi cho rõ ràng.

Ngược lại Ôn Từ chẳng liên quan đến chuyện này, hắn mới là người nên dẫn theo Tạ Ngọc Châu rời khỏi chợ Quỷ sớm, đến sơn trang Thương Lãng để nói rõ tình hình thu thập được ở đây, rồi đợi bắt giữ Tần Gia Trạch.

“Nếu cô ở lại chợ Quỷ, sau khi Tần Gia Trạch bị bắt thì sơn trang Thương Lãng cũng chỉ có thể giao hắn cho Thái Thanh Đàn Hội. Tiên môn ba tông mà nắm được bộ não của cô chẳng lẽ sẽ trả lại cho cô chắc? Vậy thì chúng ta trà trộn vào chợ Quỷ còn có ý nghĩa gì?”

“Huống hồ cô đi tìm một người muốn mạng của cô để hỏi cho rõ, cô nghĩ cô hỏi được chắc? Hay là cô muốn đi tìm chết?”

Ôn Từ quả nhiên giận đến sôi máu.

Diệp Mẫn Vi muốn nói nàng rất tò mò về hiềm khích giữa nàng và Lâm Tuyết Canh, và nàng nghĩ mình chưa dễ chết như vậy.

Nhưng vì mỗi lần nàng cãi nhau với Ôn Từ, kết quả hình như đều khiến Ôn Từ bị tổn thương, nên Diệp Mẫn Vi trầm mặc một lúc, rồi chỉ vào Tạ Ngọc Châu nói: “Nhưng Ngọc Châu cũng đồng ý với ý kiến của ta mà.”

“Con!?” Tạ Ngọc Châu chỉ vào chính mình.

Việc chứng kiến các sư phụ cãi nhau đã trở thành hoạt động thường ngày của Tạ Ngọc Châu, nàng vốn đang căng thẳng vì bầu không khí giằng co, không ngờ mình lại đột nhiên bị gọi tên.

Ôn Từ nheo mắt nhìn Tạ Ngọc Châu, Tạ Ngọc Châu từ từ quay đầu lại, hạ tay xuống nói: “À… con thấy… con thấy chúng ta nên đồng cam cộng khổ, tiến thoái cùng nhau!”

“Con thấy thì có ích gì?” Ôn Từ một câu liền chặn họng Tạ Ngọc Châu.

Tạ Ngọc Châu nhìn sang Diệp Mẫn Vi, thầm nghĩ đại sư phụ của nàng thật quá đề cao nàng rồi, nhị sư phụ của nàng đã bao giờ nghe lời nàng đâu?
Mà ánh mắt của đại sư phụ vẫn sáng quắc như cũ, hiển nhiên vẫn kỳ vọng Tạ Ngọc Châu có thể đưa ra ý kiến phản đối hợp lý.

Tạ Ngọc Châu thực ra cũng không muốn hai vị sư phụ chia cách, theo nàng thấy thì địa lệnh thu nhỏ cũng chỉ còn thiếu hai nét nữa thôi, tìm cơ hội sửa xong rồi cùng nhau rời đi là được.

Nàng bị ép phải lên tiếng, đang định khuyên tiếp thì từ phía xa trên đường phố truyền đến tiến bàn luận kinh thiên động địa, dường như hội đấu giá đã có biến động lớn.

Ba người họ lúc đó đang đứng dưới tán liễu ven sông vắng vẻ, nghe thấy tiếng huyên náo liền nhanh chóng leo lên bậc thềm chạy ra đường cái.

Mọi người đều đổ dồn về một hướng, chỉ thấy trên “Thiên Kim Bảng” treo ở trung tâm chợ Quỷ, ba ngày sau sẽ tổ chức hội đấu giá phương pháp luyện chế thương tinh bỗng nhiên thay đổi quy tắc.

Người bán phía sau tuyên bố hủy bỏ đấu giá, đến lúc đó sẽ trực tiếp công khai phương pháp luyện chế thương tinh cho thiên hạ, không thu một đồng bạc, ai có mặt đều có thể biết được.

Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu đứng giữa biển người đông nghẹt, nghe thấy người phía sau lớn tiếng nói: “Vạn Vật Chi Tông này làm cái trò gì thế, trăm vạn bạc trắng không lấy, lại đem phương pháp quan trọng như thế phát tán tùy tiện?”

Lại có người nói: “Buổi đấu giá của Lâm Tuyết Canh có khi cũng sắp sửa thay đổi?”

Buổi đấu giá Xích Linh Tràng là do chính Lâm Tuyết Canh tuyên bố, còn phương pháp luyện chế thương tinh thì người bán phía sau vẫn chưa lộ diện, đa số người vẫn đoán người bán này là Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi quay sang nói với Ôn Từ: “Tần Gia Trạch chắc là vì tuân thủ kết sinh khế nên mới làm như vậy, nhưng sao ban đầu lại tổ chức đấu giá, rồi bây giờ lại đột ngột thay đổi chứ?”

Nàng cũng không nhìn ra lý do hành sự như thế của Tần Gia Trạch từ A Phúc.

Ôn Từ lại vẻ mặt nghiêm trọng, hắn khoanh tay trầm ngâm nói: “Hoài Bắc phản loạn… tiên môn và Vệ Uyên…”

Dừng một chút, ánh mắt hắn trầm xuống: “Hắn đang… gây áp lực.”

“Gây áp lực?”

Tạ Ngọc Châu vừa hỏi xong thì thấy Ôn Từ chỉ vào nàng và Diệp Mẫn Vi nói: “Hai người lập tức rời khỏi chợ Quỷ! Những chuyện còn lại để ta lo.”

Tạ Ngọc Châu nói: “Nhưng…”

“Bây giờ đi ngay! Không được dừng lại dù chỉ một khắc.” Ôn Từ hiếm khi dùng giọng gắt gỏng đến vậy.

Tạ Ngọc Châu đã nghĩ sẵn trong đầu từ lâu nhưng không kịp nói ra thì như vịt bay được nửa đường thì bị nhị sư phụ đá văng khỏi giá đá.

Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu gần như bị Ôn Từ đẩy ra khỏi đám đông, bị Ôn Từ kéo đi loạng choạng về phía trước men theo con phố lớn dẫn thẳng đến Bến Mê, đi ngược hướng với dòng người.

“Sao vậy? Sao lại vội vã bắt chúng con rời đi vậy! Vậy nhị sư phụ sao lại không đi?” Tạ Ngọc Châu vừa chạy vừa la.

Diệp Mẫn Vi cũng hỏi: “Huynh nghĩ ra điều gì rồi sao?”

Ôn Từ chỉ nghiêm nghị nói: “Đừng nói nhiều!”

Vì Tạ Ngọc Châu và Diệp Mẫn Vi không hợp tác chút nào, Ôn Từ dứt khoát bế ngang Diệp Mẫn Vi lên sải bước đi nhanh về đằng trước. Mặc dù Tạ Ngọc Châu đã được buông ra, nhưng nàng không còn cách nào khác ngoài đi theo hai vị sư phụ của mình, những người qua đường đều quay lại nhìn, chỉ trỏ như thể đang xem náo nhiệt.

Đúng lúc này, từ cửa sổ lầu hai một ngôi nhà bên đường truyền ra tiếng cãi nhau, rồi bất ngờ một chiếc rương gỗ nặng trịch từ trên cửa sổ rơi xuống, như thể trong lúc tranh cãi bị ai đó không cẩn thận xô ra cửa sổ.

Ngay bên dưới cửa sổ đó, một cô nương đang đi qua, kinh hãi ngẩng đầu nhìn chiếc rương từ trên trời rơi xuống.

Chợ Quỷ cấm cố ý làm người khác bị thương, nhưng bất ngờ phải chết thì không thể tránh. Thấy chiếc rương đó gần như sẽ đập thẳng vào đầu nữ tử, thì nam nhân đang bế người kia đột nhiên thân nhẹ như yến bước tới mấy bước, xoay người nhấc chân đá chiếc rương đó sang một bên, rồi mới đặt người trong lòng xuống.

Người xung quanh đều ồ lên tiếng kinh ngạc cảm thán.

Ôn Từ ngồi xổm xuống, hỏi nữ tử vừa thoát được một kiếp kia: “Cô không sao chứ?”

Nữ tử kia ngồi bệt dưới đất, kinh hồn chưa định mà khóc nức nở.

Từ trên lầu vang lên tiếng bước chân dồn dập, rồi một ông lão chạy xuống, miệng không ngừng xin lỗi, rồi chạy đến xem chiếc rương rơi bên cạnh, chiếc rương kia có khóa đã bị vỡ hai góc, móp méo hoàn toàn.

Chiếc rương đó vô cùng nặng nề, ông lão muốn nhấc cũng không nhấc nổi.

Tạ Ngọc Châu tức giận nói: “Ông không đi xem người suýt nữa bị ông hại chết thế nào, lại chạy tới xem cái rương của mình trước à?”

“Tiểu cô nương, phiền cô giúp một tay trước đi! Rương này phải nâng lên trước đã rồi nói tiếp!” ông lão run rẩy nói.

Diệp Mẫn Vi đứng ở một bên bước tới trước, giúp ông lão nâng chiếc rương lên, Tạ Ngọc Châu thấy vậy tuy trong lòng bực bội nhưng cũng chạy lại đưa tay cùng nâng chiếc rương.

Ôn Từ ngẩng đầu nhìn về phía vòm trời, đồng tử đột ngột co chặt, hắn quát Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu: “Mau buông rương đó xuống!”

Hắn lời còn chưa dứt thì ông lão kia đã buông tay trước, nói: “Giao lại cho các người đấy.”

Chiếc rương này quá mức nặng nề, nghiêng ngả trong tay Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu, rồi rơi xuống, hoàn toàn vỡ tung trên mặt đất, rốt cuộc lộ ra thứ bên trong.

Trong rương nặng nề lại có rất nhiều viên đá sắc nhọn, trong đó còn có một chiếc tẩu thuốc đã bị gãy.

Tẩu thuốc đó được làm từ gỗ tử đàn hồng sắc, đầu và thân tẩu đều khảm vàng, nhưng lúc này đã gãy thành bảy tám đoạn, khảm vàng cũng rơi ra vỡ vụn.

Từ bên đường vang lên tiếng vỗ tay không nhanh không chậm, Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thu Nương — không, là Lâm Tuyết Canh mặc váy lụa màu xanh đen thêu kim hoa rực rỡ, chậm rãi rảo bước đi tới.

“Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư quả nhiên tâm địa lương thiện, chẳng nỡ thấy chết mà không cứu.”

Nữ tử khóc nức nở kia và ông lão đều thu lại vẻ sợ hãi, lặng lẽ lùi về sau lưng Lâm Tuyết Canh. Chỉ thấy trên vòm trời giữa những hàng chữ nhấp nháy, hiện lên dòng chữ như sau.

— Vu Ân Từ làm hỏng tẩu thuốc của Lâm Tuyết Canh, giá trị không thể định.

— Diệp Mẫn Vi, Tạ Ngọc Châu làm hỏng tẩu thuốc của Lâm Tuyết Canh, giá trị không thể định.

Trong chợ Quỷ, việc xác định ai là người làm hư hại tài vật không xét đến quá trình, mà căn cứ vào người trực tiếp gây tổn hại tài vật cuối cùng. Vì thế trách nhiệm quy về Ôn Từ người đã đá vào chiếc rương gây ra phá hoại đầu tiên, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu cùng thả chiếc rương gây ra phá hoại lần thứ hai.

Hiển nhiên ông lão này rất thông thạo quy tắc của chợ Quỷ.

Đám đông vây xem xôn xao bàn tán, mọi người khiếp sợ không thôi, không ngờ đây lại là chủ nhân Mộng Khư và Vạn Vật Chi Tông, còn Lâm Tuyết Canh cũng xuất hiện.

“Hiện tại ba người các ngươi đều nợ tiền ta. Các ngươi có biết nợ tiền ở chợ Quỷ là chuyện gì không?”

Lâm Tuyết Canh mỉm cười nhẹ, đứng trước mặt Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu, từ tốn nói: “Người làm hỏng tài vật của người khác thì phải bồi thường tương đương, bồi thường thế nào do chủ nhân vật bị hỏng quyết định.”

Ánh mắt nàng lần lượt lướt qua gương mặt tái mét của Ôn Từ, ánh mắt chăm chú nhìn nàng của Diệp Mẫn Vi, và vẻ ngỡ ngàng của Tạ Ngọc Châu đang trốn sau lưng hai người kia.

Lâm Tuyết Canh nhàn nhàn nói: “Ta tạm thời muốn lấy tự do của các ngươi.”

Nửa canh giờ sau, Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu liền bị giam vào một gian phòng tối tăm không thấy ánh sáng trong Tự Tại Hiên.

Từ lúc Lâm Tuyết Canh nói ra câu đó — ta muốn tự do của các ngươi, bọn họ lập tức mất khả năng hành động, không thể phản kháng dù chỉ một chút, bị áp giải thẳng vào trong Tự Tại Hiên. Chính là dù đã vào căn phòng đen nhánh, họ vẫn không thể cử động, chỉ có thể cứng đờ mà vây dựa vào quanh một cây cột.

Trong bóng tối vang lên giọng nói của Diệp Mẫn Vi, nàng lúc nào cũng bình tĩnh thậm chí còn hiếu kỳ, nàng nói: “Tại sao chúng ta lại không thể cử động chút nào?”

“Cô không nghe thấy sao? Lâm Tuyết Canh lấy đi tự do của chúng ta rồi.” Ôn Từ lạnh lùng nói.

Giọng Tạ Ngọc Châu vang lên: “Con từng xem qua quy tắc của Giới Bích rồi, chính là không nợ tiền người khác thì vạn sự đại cát, nhưng nợ tiền người khác thì chuyện lớn đấy! Chợ Quỷ cái gì cũng có thể mua bán, nên chủ nợ có thể yêu cầu người nợ dùng bất cứ thứ gì để trả, cũng bao gồm tự do.”

“Nhưng quy tắc của Giới Bích là phải bồi thường tương đương mà.” Diệp Mẫn Vi nói.

Ôn Từ chậm rãi nói: “Giá trị này, tính theo mức độ quan trọng của tài vật với chủ nhân. Trên vòm trời hiện lên giá trị không thể định, chứng tỏ tẩu thuốc đó đổi với Lâm Tuyết Canh vô cùng quý giá. Thế nên bây giờ nàng ta lấy đi tự do của chúng ta, Giới Bích vẫn chưa phán định chúng ta đã bồi thường đủ.”

Diệp Mẫn Vi như có điều suy nghĩ: “Lâm Tuyết Canh sẵn lòng hy sinh vật mà nàng ta trân quý nhất để bắt ta, vậy thì ta quả thật rất quan trọng với nàng ta.”

Ôn Từ im lặng một lúc rồi tức giận nói: “Sao… khụ khụ… cô lại còn… tự hào vì chuyện đó à?”

Trong căn phòng nhỏ hẹp này tràn ngập mùi cỏ khô và bụi bặm, nói chuyện một lúc thầy trò ba người liền bắt đầu ho liên tục. Ôn Từ vừa ho vừa thấp giọng hỏi: “Diệp Mẫn Vi, ngón tay cô còn cử động được không?”

Diệp Mẫn Vi thử động đậy ngón tay, nói: “Có thể nhúc nhích một chút.”

Trong bóng tối dày đặc, nàng cảm giác có thứ gì đó được đẩy vào lòng bàn tay mình.

Cứng rắn lại ấm áp mang theo nhiệt độ cơ thể, bề mặt lồi lõm nhẹ, là chiếc nhẫn và vòng tay của Ôn Từ.

Diệp Mẫn Vi hỏi: “Huynh đưa cho ta mộng đẹp này làm gì?”

Ôn Từ hạ giọng nói: “Cô cứ cầm lấy là được rồi.”

Trong căn phòng không thấy ánh sáng mặt trời ấy, ngay cả một tia sáng nhỏ cũng không có, thời gian trôi qua cũng khó có thể đếm được, quả thực muốn bức người ta phát điên.

Tạ Ngọc Châu dựa vào cây cột, thấp giọng nói: “Chắc là đã qua rất lâu rồi nhỉ… Con ngủ một giấc lại tỉnh dậy, đói quá rồi.”

Ôn Từ trầm mặc một lát, rồi nói: “Lâm Tuyết Canh chẳng lẽ muốn nhốt chúng ta ở đây đến khi hội đấu giá kết thúc?”

“Nếu chỉ là như vậy, ta đâu cần hy sinh vật quý giá nhất của mình?” giọng nói của Lâm Tuyết Canh vang lên.

Cửa phòng được mở ra, Lâm Tuyết Canh đã lâu không thấy mặt xách một chiếc đèn lồng từ từ bước vào trong phòng, ánh sáng bất thình lình làm Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu phải nheo mắt lại.

Lâm Tuyết Canh đặt đèn lồng lên bàn bên cạnh, nàng một thân mặc đồ tối gần như hòa vào trong bóng tối, nhìn ba người ngồi dưới đất, khẽ cười một tiếng.

“Tẩu thuốc đó là món quà đầu tiên ta nhận được từ cha mẹ, cũng là di vật duy nhất họ để lại cho ta, ta quý nó như sinh mạng. Nếu có ai bắt ta dùng mạng để đổi lấy nó, ta cũng nguyện vì nó mà chết, Giới Bích hiểu rõ giá trí của nó trong lòng ta.”

Lâm Tuyết Canh đứng trước mặt họ, cúi người xuống rồi nói: “Nói cách khác, trong ba người các ngươi, ta có thể một chọn một kẻ để đền mạng.”