Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 88
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 88 :Mộng cũ
“Cô và Lâm Tuyết Canh sớm muộn gì cũng phải giải quyết oán cũ, nhưng không thể là lúc này, cũng không thể là ở chợ Quỷ. Chúng ta cũng không quen thuộc nơi này, còn Lâm Tuyết Canh thì đối với quy tắc nơi này đã rõ như lòng bàn tay. Bây giờ tốt nhất cô nên rời khỏi chợ Quỷ cùng Tạ Ngọc Châu, đến sơn trang Thương Lãng chờ ta. Giải quyết chuyện của Tần Gia Trạch xong, rồi lại bàn bạc kỹ hơn.” Ôn Từ phân tích với Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi cụp mắt trầm ngâm một lúc, ngẩng đầu nhìn Ôn Từ: “Nhưng ta không muốn tách khỏi huynh.”
Ôn Từ khoanh tay, hừ lạnh một tiếng: “Không biết là ai ở Gia Châu bỏ rơi ta mà đi luôn đấy.”
“Không phải huynh vẫn canh cánh chuyện đó sao, vậy nên ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi huynh nữa.”
Diệp Mẫn Vi vẫn nhớ đến tiếng gào giận của Ôn Từ trong thức hải chúng sinh, bèn trịnh trọng hứa hẹn với hắn.
Ôn Từ nghiêng đầu nhìn Diệp Mẫn Vi, dưới vành nón cói là đôi mắt ngập tràn kiên định của nàng. Từ khi đến Dự Quân đến giờ, quả thật nàng chưa từng rời xa hắn, ngay cả lần vào thức hải chúng sinh, nàng đều ở bên hắn.
Khoảng thời gian gần đây nàng vẫn luôn biểu hiện khá tốt, rất dịu dàng, lại như thật lòng để tâm đến hắn.
Thế nên một số điều trước kia không muốn nói ra, hắn cũng dần dần muốn nói với nàng.
Ôn Từ bật cười, như đùa giỡn nói: “Không sao, cô cũng đâu phải lần đầu bỏ rơi ta, ta sớm quen khi bị cô bỏ rơi rồi.”
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ động, như muốn giải thích điều gì đó, lại thấy Ôn Từ tiến gần nàng một bước, cúi người nhìn thẳng vào mắt nàng.
Hắn chậm rãi nói: “Nhưng cô cũng biết rất rõ, ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cô. Nên nếu ta bị nhốt, thì chỉ có một mình ta bị nhốt, nhưng nếu cô gặp chuyện, thì hai chúng ta sẽ cùng gặp chuyện.”
“Huống chi người đang phải trốn nợ là cô, người giỏi tính toán nhất thiên hạ như cô tự cân đo đong đếm xem khoản này tính sao cho lợi, nghe lời ta đi.”
Ôn Từ rất hiểu cách nghĩ của Diệp Mẫn Vi, biết nàng có thói quen cân đo mọi thứ như tính toán sổ sách. Thế nhưng lần này Diệp Mẫn Vi lại im lặng, nàng khẽ giọng đáp: “Không thể tính như thế được.”
Ôn Từ chỉ coi như nàng đã đồng ý, hắn xoay người men theo con đường này đi xuống núi, nói: “Chúng ta quay lại tìm Ngọc Châu thôi.”
Diệp Mẫn Vi nhìn bóng lưng Ôn Từ đi xa vài bước, vẫn chưa đuổi theo.
Ôn Từ dừng bước xoay người lại nhìn nàng, nghiêng đầu nói: “Sao vậy, cô muốn vào xem nô lệ giao đấu à? Cảnh tượng ấy vô cùng máu me, ta xem xong mấy ngày liền gặp ác mộng.”
Cuối cùng Diệp Mẫn Vi cũng cất bước, nàng đuổi kịp Ôn Từ, hỏi: “Sau đó thì sao?”
Ven con đường dẫn đến trường sinh tử, khách khứa qua lại tấp nập, tiểu nhị đứng cửa vẫn lớn tiếng rao gọi, tiếng thét thảm thiết xen lẫn tiếng reo hò hoàn toàn tương phản vẫn cứ không dứt bên tai, nỗi đau và kh*** c*m đồng thời diễn ra.
“Sau đó ta đã tiêu sạch tiền để mua lại toàn bộ trường đấu nô, thả hết các nô lệ trong đó. Nhưng chưa đến mấy năm, chợ Quỷ lại mọc lên một trường đấu nô mới.” Ôn Từ nhàn nhạt nói.
Hắn có thể cứu những người trong một trường đấu, nhưng không thể cứu hết nô lệ của toàn bộ phường Nhân Nô, không thể ngăn cản những con người bị đưa đến từ khắp nơi, càng không thể cứu hết dân đen chịu áp bức khắp thiên hạ.
Chợ Quỷ này có sụp thì vẫn sẽ có chợ Quỷ khác mọc lên, một nhóm nô lệ có được tự do thì lại có nhóm nô lệ khác thay thế. Chỉ cần lòng tham con người còn tồn tại, thì chợ Quỷ vẫn sẽ tồn tại, kẻ yếu dưới sự áp bức mãi mãi phải bò rạp trong thế gian.
Diệp Mẫn Vi nhìn phía những khách khứa mang đầy kỳ vọng, nàng lướt qua vai họ bước đi.
“Nếu nơi này có thể dùng linh khí, bọn họ chắc chắn sẽ dùng linh khí để khiến trường đấu nô càng thêm thống khổ, máu me và tàn khốc. Nhưng huynh có thể nói tất cả đều là lỗi của huynh sao?”
Dừng một chút, Ôn Từ nói: “Nên ta mới bảo cô, đừng gánh tất cả nợ nần lên lưng mình. Ta không rõ vì sao Lâm Tuyết Canh đối với cô lòng mang hận ý, nhưng lý lẽ cũng giống nhau thôi.”
Diệp Mẫn Vi cùng hắn sóng vai bước đi, xuống núi đi trên phố, hòa vào dòng người, nàng nghĩ Ôn Từ vẫn là Ôn Từ như trước kia.
Dù nàng làm gì, dù người khác nhìn nàng như thế nào, hắn mãi mãi sẽ nói rằng nàng không sai.
Thậm chí ngay cả khi người đời chưa lên tiếng chỉ trích, hắn đã đi trước một bước nói rằng nàng không có gì phải trách.
Như thể hắn từng gánh lấy tội nghiệt nặng nề, chịu đau đớn đến mức không muốn để nàng phải gánh một chút nào.
Bóng hình Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ tan biến giữa dòng người dưới chân núi. Mà giờ phút này ở phía bên kia sườn nùi, dưới ánh đèn lồng đỏ treo cao, trong Vân Yên Các rời xa dòng người dưới chân núi và tiếng ồn ào huyên náo, Lâm Tuyết Canh đang nằm ngủ say bên chiếc bàn gỗ trong kho báu của mình.
Nàng những năm đó tu đạo được Bạch Vân Khuyết dốc lòng bồi dưỡng, thế nên chỉ vài năm đã nhập đạo Trúc cơ, nay hơn ba mươi tuổi mà vẫn mang dung mạo thiếu nữ thanh xuân.
Có được gương mặt trẻ trung xinh đẹp như vậy, Lâm Tuyết Canh lại mặc áo lụa nhung màu xanh đen u ám, nàng nằm yên trên chiếc kỷ nhỏ bằng gỗ tử đàn, đầu gối lên cánh tay, tẩu thuốc gỗ đàn đỏ vẫn nằm lẳng lặng trong tay.
Lâm Tuyết Canh ngủ trong cảnh phú quý khiến người ta cực kỳ ngưỡng mộ, nhưng lại mơ thấy một giấc mộng hỗn loạn mà thê lương.
Thuở thiếu thời nàng đứng trong cơn mưa lớn, quần áo trên người ướt đẫm máu tươi, trường kiếm trong tay ánh bạc trắng như tuyết, bởi vì giết quá nhiều người, bàn tay kia đang run rẩy, cầm kiếm cũng không vững nữa.
Tay còn lại, nàng ôm lấy một khối thương tinh cũng đẫm máu.
Rừng sâu rậm rạp, mưa lớn như trút nước, trước mặt nàng là một con bạch lộc, như sương khói ngưng tụ thành ảo ảnh, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một lớp ánh sáng trắng an lành.
“Ngươi cũng muốn rời bỏ ta sao?” giọng nàng run rẩy, không hẳn chất vấn mà như cầu xin.
Con bạch lộc ấy lặng lẽ lùi về sau hai bước, sau đó hóa thành một làn khói trắng bay về phương xa, biến mất giữa mưa lớn mịt mù.
Nàng không níu kéo cũng không đuổi theo, nước mưa đầm đìa trút xuống người nàng, bị máu trên áo nhuộm đỏ, tạo thành một vũng máu loãng dưới chân nàng.
Có lẽ chính là vì nàng quá ô uế, nên con bạch lộc không dính bụi trần ấy tránh nàng còn không kịp.
Thương tinh rơi xuống đất, phát ra tiếng động hỗn loạn mơ hồ.
“Tại sao… tại sao…”
“Nếu đã như vậy thì khi xưa vì sao phải chọn ta? Mọi chuyện đều vì ngươi mà ra! Ngay cả ngươi cũng lợi dụng ta sao! Ngươi nói ta biết tại sao!!”
Linh kiếm rơi xuống đất, chuôi kiếm treo lủng lẳng một chiếc chuông đã bị mưa làm ướt sũng, nàng quỳ rạp xuống giữa làn mưa ôm mặt gào khóc.
Ngay cả cơn mưa lớn cũng không thể gột rửa sạch máu của kẻ khác vấy trên người nàng.
Đó là lần cuối cùng nàng rơi lệ.
Cảnh tượng bỗng trở nên mờ nhòe, như thể thời không đột ngột thay đổi. Lâm Tuyết Canh từ trong màn mưa lớn bước ra, nhìn thấy chính mình đang nằm ngửa dưới đất.
Toàn thân nàng ẩm ướt và nhớp nháp, thấm đẫm máu tươi, nhưng lần này máu không phải của người khác, mà là của chính nàng.
Dường như ở khoảnh khắc hấp hối, nàng được ai đó ôm vào lòng.
Khuỷu tay người ôm nàng run rẩy, hắn nói với nàng: “Xin lỗi…”
Cảnh tượng trước mắt vô cùng xa lạ.
Nàng quá đỗi mệt mỏi, tầm nhìn mơ hồ không thể thấy rõ khuôn mặt người kia, chỉ có thể nghe thấy giọng nói trầm ấm và dịu dàng của hắn, hắn nói với nàng: “Ta không phải ân nhân của nàng, ta chưa từng làm gì tốt cho nàng cả, ta không xứng với nàng…”
Hắn nâng vai nàng lên, siết chặt nàng trong vòng tay, nàng ngửi thấy mùi hương trầm sạch sẽ từ cổ hắn, hắn thấp giọng lặp đi lặp lại bên tai nàng, nói hắn xin lỗi.
Tại sao lại xin lỗi? Hắn có lỗi gì với nàng chứ?
Nàng lại nghe thấy chính mình trả lời hắn, như thể nặn ra từ lồng ngực hơi thở cuối cùng, yếu ớt và chậm rãi: “Đừng khóc… không cần phải xin lỗi… là ta tự nguyện… huynh phải… sống tiếp…”
“Xin lỗi.”
Ngừng lại một chút, người đó thì thầm nói: “Chờ ta, ta nhất định sẽ lại tìm được nàng.”
Khi nghe thấy câu này, nàng dường như bỗng nhiêm gom góp được chút sức lực, cuối cùng mở to mắt nhìn rõ khuôn mặt hắn.
Hàng mày nét mắt hắn như tranh thủy mặc, khuôn mặt thanh tú phi phàm, ánh mắt dâng đầy cảm xúc, trên cánh tay có một vết sẹo rất dài màu đỏ thẫm.
Lâm Tuyết Canh giật mình tỉnh dậy khỏi cơn mộng, suýt nữa bị ánh sáng lấp lánh của vàng bạc làm chói mắt, nàng nhíu mày giơ tay che mắt, ngơ ngác nhìn quanh phòng đầy kho báu của mình.
Một đoạn ác mộng mà nàng đã quen thuộc, xen lẫn một giấc mộng lạ nàng chưa từng mơ, tất cả đều chân thực như người lạc trong đó.
Tiểu Mai đứng bên cạnh nàng, có chút lo lắng hỏi: “Cô nương gặp ác mộng sao?”
Lâm Tuyết Canh không trả lời nàng, Tiểu Mai xưa nay là người tinh ý, nàng nhìn vẻ mặt Lâm Tuyết Canh, chần chừ một lát rồi nói: “Cô nương, dạo gần đây có chuyện gì sao? Sao ngài lại đột nhiên quyết địng thu hồi toàn bộ khoản tiền đã cho vay? Như vậy e là sẽ tổn thất rất nhiều tiền lời.”
Lâm Tuyết Canh trầm mặc hồi lâu, rồi mới cầm lấy tẩu thuốc, khôi phục lại vẻ điềm nhiên.
Nàng bình thản nói: “Nuôi một kẻ bệnh tật, thì tiền hao hụt cũng phải bù đắp từ chỗ khác.”
“Làm gì có thiếu hụt gì, ngài nhìn xem bạc trong khô này sắp chất không nổi nữa rồi.” Tiểu Mai chỉ vào căn phòng đầy vàng bạc tài bảo, vẻ mặt khó hiểu.
Lâm Tuyết Canh lắc đầu, nàng đứng dậy khoác áo choàng lên người, lại giao chìa khóa cho Tiểu Mai rồi bảo nàng khóa kho lại, nàng nói: “Ta từng nói với muội rồi, có một việc lớn cuối cùng cũng sắp kết thúc.”
Chợ Quỷ không thấy ánh sáng mặt trời, nhưng sa mạc thì ánh nắng lại rực rỡ đến mức quá đáng, thời tiết cuối xuân đầu hạ, sa mạc đã nóng hầm hập như thiêu như đốt.
Người bệnh đang ngủ say trên giường gầy gò và xanh xao, toàn thân đầy những vết sẹo như cắt người ta thành từng mảnh vụng trắng bệch, chẳng thể nào ghép lại được hình dáng ban đầu.
Lâm Tuyết Canh đứng bên giường, nàng chậm rãi đưa tay ra, ngón tay đặt lên mắt của Thương Thuật, che đi vết thương trên mi mắt hắn, cố gắng tưởng tượng ra dáng vẻ chưa từng bị thương của hắn.
Nếu ít sẹo hơn một chút, thân thể đầy đặn hơn một chút, dường như sẽ rất giống với nam nhân xa lạ trong giấc mơ kia.
“Là huynh sao?” Lâm Tuyết Canh nhỏ giọng hỏi.
Người bệnh vẫn im lặng ngủ say, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn.
Lâm Tuyết Canh im lặng một lúc, nàng như cảm thấy bản thân thật nực cười, nói: “Giấc mơ gì quái lạ, ta lại mơ thấy huynh?”
Nàng ngậm tẩu thuốc tựa người vào giường, khói thuốc mờ ảo lan tỏa, nàng nhàn nhạt nói: “Nghe tên họ Tần kia nói, huynh vốn định đến gặp ta. Sao, dùng dáng vẻ thế này đến tìm ta sao? Để ta phải tốn nhiều thuốc bổ như vậy, mời huynh tỉnh dậy để nói một lời.”
Lâm Tuyết Canh nhả ra một làn khói, chậm rãi nói: “Ta không có nhiều kiên nhẫn như vậy đâu, nếu huynh không tỉnh lại, thì sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại ta nữa.”
Nam nhân bệnh nặng ấy và nàng im lặng đối mặt, ánh nắng sa mạc dần yếu đi, hương vị cay nồng của khói thuốc dần dần ngập cả căn phòng.
Nam nhân đột nhiên động đậy ngón tay, khẽ khàng giãy giụa, như muốn giơ tay lên.
Lâm Tuyết Canh cúi đầu nhìn bàn tay đang run rẩy của hắn, sau khi trầm ngâm một lát thì đặt tay mình vào tay hắn.
Hắn nắm lấy đầu ngón tay nàng, lực đạo vẫn rất yếu, nhưng khi bắt được tay nàng thì không vùng vẫy nữa.
Mỗi lần nàng đến thăm hắn, hắn đều như vậy, giãy giụa một chút, cho đến khi chạm được vào nàng mới thôi.
“Huynh thật sự chưa tỉnh sao?
Lâm Tuyết Canh nắm lấy tay hắn, nhấc lên rồi lại thả xuống, hắn hoàn toàn không có chút sức lực nào, mặc nàng muốn kéo giật thế nào cũng không phản kháng, như thể nàng chỉ cần dùng thêm chút lực là có thể bóp nát xương hắn.
Hắn thực sự chưa tỉnh lại, chỉ là vô thức nắm lấy nàng.
Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, bật cười: “Ý niệm sống thật mạnh mẽ.”
Nàng buông tay hắn ra, bàn tay gầy gì đó rơi xuống giường, không còn động đậy.
Tẩu thuốc bằng gỗ tử đàn khảm vàng xoay một vòng trong tay Lâm Tuyết Canh, nàng bước ra khỏi làn khói mờ ảo, từ quán trọ ấy quay về chợ Quỷ, khi cánh cửa sau lưng khép lại, bóng dáng tan vào bóng tối trong chợ Quỷ, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.
Nàng đưa tẩu thuốc cho Tiểu Mai đang tiến gần đến, nói: “Chuyện ta đã nói, bắt đầu chuẩn bị đi.”