Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 87

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 87 :Cải khí

Diệp Mẫn Vi từng quan sát tiểu cô nương này và đoán được nàng vô cùng sùng kính mình. Nhưng phản ứng vui mừng quá đỗi của đối phương vẫn nằm ngoài dự đoán của Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi nghi hoặc nhìn tiểu cô nương đang nhảy cẫng lên vì phấn khích, lại nhìn nàng ta dần bình tĩnh lại, lúc này mới chỉ vào đống quần áo trong lòng đối phương, nói: “Ta có thể giúp ngươi đưa mấy bộ quần áo này đi trả không?”

Tiểu cô nương chớp mắt, vui mừng reo lên: “Ngài… Ngài muốn giúp ta đưa quần áo thật sao?”

Diệp Mẫn Vi không quá hiểu tại sao câu nói này lại khiến đối phương kích động như vậy.

Dừng một chút, Diệp Mẫn Vi nói: “Chợ Quỷ không cho phép trộm cắp, cho nên ta nhất định sẽ giúp ngươi đưa những quần áo này đến tay chủ nhân của chúng. Ta có một số việc phải làm, mong ngươi giữ bí mật, đừng nói với ai rằng đã gặp ta.”

“Oa… ta và ngài… là bí mật chỉ có hai người chúng ta biết sao!”

Diệp Mẫn Vi im lặng không nói gì.

Cô nương trước mặt hơi thở không thuận, sắc mặt đỏ bừng, suy nghĩ như thể đã bay xa mấy chục ngàn dặm, hoàn toàn hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Diệp Mẫn Vi chân thành nói: “Ngươi có phải bị bệnh rồi không?”

Tiểu cô nương ấy lắc đầu lia lịa như trống bỏi, suýt nữa thì nhảy lò cò tại chỗ để chứng minh mình vẫn khỏe mạnh tràn đầy sức sống, nàng nói: “Ngài định làm gì vậy? Ta có thể đi cùng ngài không?”

“Không cần, chỉ cần đưa quần áo cho ta là được rồi.”

Khi Diệp Mẫn Vi vươn hai tay ra, tiểu cô nương có chút tiếc nuối giao những bộ quần áo đó ra, còn nhỏ giọng nói: “Phiền ngài quá, quần áo cũng nặng nữa.”

Dừng một chút, nàng giơ tay lên làm dấu, nói: “Ngài yên tâm, chuyện gặp ngài ta tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ ai! Nhà ta là tiệm giặt nổi tiếng trong chợ Quỷ đấy, sau này ngài đến nhà ta giặt giũ xông hương, ta tuyệt đối không lấy tiền!”

Diệp Mẫn Vi ôm lấy đống quần áo nặng trĩu, nhìn ánh mắt đầy kích động của tiểu cô nương, cô nương này cũng không biết đã nghe được những chuyện gì mà ánh mắt lại mãnh liệt và nóng bỏng như vậy.

Ánh mắt tràn đầy mong đợi đó tựa như một loại tình cảm kỳ lạ.

Khác hẳn với những ánh mắt nàng nhận được suốt một năm nay, cũng không giống ánh mắt của Ôn Từ.

Diệp Mẫn Vi nhớ lại việc mình từng được vây quanh ở nha hành, chợt trầm ngâm nói: “Ngươi… muốn ta đề chữ cho ngươi sao?”

Tiểu cô nương lập tức mừng rỡ như hoa nở, liên tục gật đầu.

“Vậy đợi ta làm xong việc rồi quay lại tìm ngươi.”

Diệp Mẫn Vi ôm đống quần áo đi rất xa rồi, lúc quay đầu lại tiểu cô nương vẫn đứng dưới chiếc đèn lồng đỏ bên đường, hân hoan vẫy tay tiễn nàng.

Diệp Mẫn Vi quay đầu, lẩm bẩm nói: “Vì sao nàng lại vui đến thế nhỉ?”

Khi Diệp Mẫn Vi đến nơi ở của Gần Gia Trạch, nàng đã tháo nón cói, thay một bộ quần áo giống với tiểu cô nương kia. Nàng cúi đầu ôm quần áo, nói rõ mục đích đến với người hầu canh cửa, rồi theo người hầu bước vào trong.

Tần Gia Trạch không thường sống trong chợ Quỷ, lần này đến chợ Quỷ đã thuê trọn một tửu lâu tên là Bảo Lai ở chân núi, trong tửu lâu rộng lớn, chỉ có Tần Gia Trạch và người hầu của hắn ở, vô cùng trống trải.

Tần Gia Trạch ở chợ Quỷ thường đóng cửa không ra ngoài, hôm nay hiếm lắm mới ra khỏi cửa. Trước đây ở vương phủ Lai Dương, mỗi lần hắn ra ngoài tất nhiên đều rình rang, thị vệ đông nghịt. Vài lần gần đây Diệp Mẫn Vi từ chỗ A Phúc nhìn thấy Tần Gia Trạch, bên người hắn đều chỉ mang theo một hai người hầu.

Tần Gia Trạch có được bộ não của nàng, chỉ cần thấy đám đông là choáng váng, chắc cũng bị choáng váng đến trời đất quay cuồng nên mới rút kinh nghiệm.

Nàng đi theo người hầu đi lên lầu hai, vào phòng đặt quần áo xuống, bỗng nghe thấy ngoài cửa có người gọi tên người hầu này, giọng rất gấp.

“A Long! A Long!”

Người hầu này nhíu mày, có chút không kiên nhẫn nói: “Cái tên A Phúc đó lại tìm ta có chuyện gì?”

“Tiền đã trả cho tiệm rồi, ngươi về đi… Đừng gọi nữa, đến đây đến đây!” hắn vẫy tay với Diệp Mẫn Vi rồi vội vàng rảo bước đi về hướng gọi mình.

Diệp Mẫn Vi đi theo sau hắn, A Long bước chân rất nhanh, nàng thì lại đi không nhanh không chậm. Đến khi A Long bước nhanh biến mất ở cầu thang, Diệp Mẫn Vi dừng bước, nàng quay đầu đi thẳng vào một căn phòng phía đông, nhẹ nhàng đẩy ra phòng bước vào rồi đóng cửa lại.

Nàng bước thẳng đến chiếc tủ trong phòng, lấy ra một chiếc hộp gỗ sơn đen được giấu sau những chồng sách, đặt lên bàn, sau đó từ tay áo rút ra chiếc chìa khóa Ôn Từ vội vã chế tạo hôm qua, c*m v** ổ khóa.

Chìa khóa xoay tròn, ổ khóa khẽ cách một tiếng vang nhỏ, mở ra.

Chiếc hộp mở ra, bên trong hộp là một địa lệnh thu nhỏ.

Đó là một miếng bài gỗ hình vuông lớn bằng lòng bàn tay, trên mặt khắc các rãnh sâu nông khác nhau, Diệp Mẫn Vi nhìn lướt qua một lượt linh mạch đồ khắc trên đó, điêu khắc có phần thô ráp, không phải bút pháp của Ôn Từ.

Diệp Mẫn Vi lẩm bẩm nói: “Chắc là ta làm từ trước kia.”

Nhưng xem ra Tần Gia Trạch sau khi có được nó cũng không chỉnh sửa gì nhiều với nó.

Diệp Mẫn Vi cầm lấy dao khắc bắt đầu chỉnh sửa lại các mạch linh mạch, trong mọi âm thanh đều yên ắng, nàng thần sắc chuyên chú, dao hạ vững chắc, các đường linh mạch dần dần thay đổi vi diệu dưới dao của nàng.

Khi Diệp Mẫn Vi đang chăm chú chỉnh sửa, ánh mắt nàng bỗng nhiên trầm xuống, ta cũng ngừng lại.

Nàng nhìn thấy Tấm Gia Trạch bước ra từ kiệu trong sân thông qua A Phúc. Dưới lầu vang lên tiếng gọi: “Vương gia, sao ngài lại về sớm như vậy…”

Tiếng bước chân nhanh chóng tiến gần, Diệp Mẫn Vi còn hai nét nữa nhưng trong lòng biết không kịp hoàn tất chỉnh sửa. Nàng lập tức quyết định, bỏ địa lệnh thu nhỏ vào trong hộp, khóa lại, nhét lại vào chỗ cũ sau đống sách, rồi nhẹ nhàng đóng cửa tủ.

Ngay khi Tần Gia Trạch đẩy cửa bước vào, Diệp Mẫn Vi đã leo ra ngoài cửa sổ.

Chỉ nghe rầm một tiếng cửa mở toang, Tần Gia Trạch bước vào với dáng vẻ rối loạn. Tóc hắn rối tung, hai mắt đầy tơ máu, sắc mặt cực kỳ tệ, vừa vào phòng đã ngồi vật xuống tháp mềm, day huyệt thái dương không nói tiếng nào. Hai tên người hầu vội vã đi theo sau, A Phúc hỏi đầy thấu hiểu: “Vương gia có phải lại đau đầu nữa rồi không?”

“Đem một bát canh an thần tới đây!” Tần Gia Trạch nhíu mày, như thể muốn day rách huyệt thái dương mình ra.

“Vương gia, đại phu đã dặn rồi, canh an thần tuy trị đau đầu nhưng hại thân. Trước khi ngài vào chợ Quỷ gần như ngày nào cũng uống, đại phu ngàn vạn lần dặn dò kỹ, trong khoảng thời gian này ngài không thể uống nữa! Ngài cố nhịn chút đi.”

A Phúc vừa khuyên vừa đi nhóm hương an thần lên, Tần Gia Trạch lại âm u nói một câu: “Nhịn?”

Trong nháy mắt đồ trên bàn đều bị hất xuống đất, ấm chén vỡ tan tành, nước trà văng tung tóe, lư hương đổ lăn, tro hương bay khắp phòng.

“Ha ha ha ha… Ngươi bảo ta nhịn!” Tần Gia Trạch bật cười như điên loạn, sau đó là tiếng ầm ầm choáng váng vang khắp gian phòng, giá gỗ đổ xuống, bàn bị lật tung, Tần Gia Trạch gào rú như mất trí đập phá tan tành căn phòng.

“Diệp Mẫn Vi rốt cuộc đã động tay chân gì trong thuật Dịch Sinh!” Tần Gia Trạch ôm đầu, gào to.

Nhân vật chính trong lời hắn lúc này đang đứng trên mái hiên hẹp tầng một, áp sát người vào tường bên ngoài cửa sổ.

Chấn động trong phòng truyền qua vách tường, Diệp Mẫn Vi liếc qua khe cửa sổ nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong phòng, thầm nghĩ: Nàng thật sự chưa làm gì cả.

Thế nhưng cho dù nàng không làm gì, Tần Gia Trạch hoàn toàn tiếp nhận bộ não của nàng, vẫn không thể hòa hợp được với nó.

Khi nàng đối lấy bộ não của Tần Gia Trạch, liền phát hiện tư duy của nàng đã khác biệt hoàn toàn so với người thường. Cái đầu mới này tự do mà khó kiểm soát, nó có cách xử lý ký ức riêng của mình, biết nên ghi nhớ điều gì, nên lãng quên điều gì, chẳng cần nàng phải phí tâm nữa.

Nàng rũ bỏ thân phận quản gia chuyên lo toan mọi việc, rốt cuộc được giải thoát khỏi “tủ thuốc” khổng lồ trong đầu mình.

Còn Tần Gia Trạch, bị bỏ lại trước tủ thuốc trầm mặc, cao lớn ấy, hoàn toàn trông chờ vào chủ nhân sắp xếp mọi thứ, thì phải làm sao đối mặt với cơn lũ của thế gian này ập tới hắn?

Hiện giờ xem ra, quả nhiên hắn đang vùng vẫy đến vô cùng khổ sở trong cơn lũ ấy.

“Vương gia! Vương gia bớt giận!”

Bọn người hầu run rẩy quỳ xuống, có người cẩn trọng nói: “Tiểu nhân nghe nói Diệp Mẫn Vi đã đến chợ Quỷ, mấy ngày nay tin tức về nàng ta truyền rộng khắp chợ Quỷ, chúng ta đi bắt nàng về tra hỏi cho rõ?”

Tần Gia Trạch chống tay lên bàn, ánh mắt nặng nề nói: “Ngươi đi bắt? Bắt người ở chợ Quỷ trăm điều kiêng kị, ai trong các ngươi hiểu được quy tắc chợ Quỷ? Muốn bắt Diệp Mẫn Vi, vẫn phải dựa vào Lâm Tuyết Canh.”

“Nhưng nghe nói trước đó bà chủ Lâm đã gặp Diệp Mẫn Vi, trên vòm trời còn hiện ghi chép, vậy mà đến nay Diệp Mẫn Vi vẫn ung dung tự tại… Vương gia, bà chủ Lâm thật sự đáng tin chứ?”

“Nếu chỉ cần gặp vài lần là có thể bắt được Diệp Mẫn Vi, nàng ta sớm đã chết đến ngàn lần rồi.”

Tần Gia Trạch day trán, ngồi xuống chiếc ghế thái sư, thấp giọng nói: “Bên ngoài, bên người Diệp Mẫn Vi có chủ nhân Mộng Khư, ở chợ Quỷ có lệnh cấm tổn thương và giam giữ người của Giới Bích, mọi việc đều cần trao đổi, muốn bắt được Diệp Mẫn Vi tất phải trả cái giá tương xứng. Kế hoạch lần này chỉ có Lâm Tuyết Canh mới có thể làm được, và nàng ta chắc chắn sẽ làm.”

Dừng một chút, hắn cười lạnh nói: “Rốt cuộc ngoài những kẻ đã chết trong tay nàng, thì Vạn Vật Chi Tông chính là kẻ thù mà nàng ta căm hận nhất.”

Diệp Mẫn Vi đứng bên cửa sổ, nghe vậy thì im lặng một lát, rồi lặng lẽ thở dài một hơi.

Không ít tu sĩ của tiên môn căm ghét nàng, vì nàng “trộm” thuật pháp chế tạo linh khí, khiến cho bí pháp bị lộ.

Chân Nguyên Khải tự xưng là sư huynh của nàng hận nàng, vì nàng làm nhục sư môn, hắn còn nghi ngờ nàng dùng người luyện thương tinh.

Rất nhiều bá tánh hận nàng trong đó có cả A Nghiêm, là vì đám linh phỉ do nàng tạo ra hoành hành khắp nơi, làm hại bao người nhà tan cửa nát.

Những người mong nàng biến mất khỏi thế gian này, ai nấy đều có lý do vô cùng chính đáng, vậy thì lý do của Lâm Tuyết Canh lại là gì?”

Trước kia Diệp Mẫn Vi không hiểu, giờ đây nàng càng lúc càng rõ vì sao những người ấy lại hận nàng. Nàng dường như cần phải nỗ lực hơn, dành cả đời này để khiến việc nàng còn sống có thể vượt thắng những mối hận khiến người ta muốn nàng chết.

Đó là một trận chiến còn lâu dài hơn việc nghiên cứu thuật pháp và linh mạch.

“Diệp Mẫn Vi giờ đã không còn bộ não thiên phú dị bẩm của nàng, chỉ còn là một tên linh phỉ nắm giữ vài món linh khí mà thôi, đã không có giá trị gì…”

Đối thoại trong phòng vẫn còn tiếp tục, Diệp Mẫn Vi nghe thấy dưới lầu truyền đến vài tiếng mèo kêu rất khẽ, vì thế cùi đầu. Chỉ thấy dưới lầu có một người đang đứng đội nón cói che khăn kín mít, ngẩng đầu nhìn nàng bằng đôi mắt phượng.

Đó chính là Ôn Từ.

Tần Gia Trạch cố ý trụ tại một khách đ**m vắng vẻ ít người, cho nên nơi này sát rừng núi, ngay dưới cửa sổ là cánh rừng cành lá tươi tốt, Ôn Từ đứng dưới tàng cây nhìn nàng.

Diệp Mẫn Vi khẽ lắc đầu với hắn, ý bảo Ôn Từ rằng nàng chưa kịp sửa xong.

Ôn Từ nhíu mày ra dấu với nàng, bảo nàng hãy xuống trước đã, rồi vươn tay ra đón.

Diệp Mẫn Vi liếc nhìn cửa sổ bên cạnh, sau đó dời sang vị trí mà cửa sổ chắc chắn không thể nhìn thấy nàng, khẽ bước một bước về phía trước, nhảy xuống theo hướng của Ôn Từ.

Ôn Từ quả nhiên ôm lấy nàng một cách chuẩn xác và vững vàng, không phát ra tiếng động nào. Diệp Mẫn Vi ôm lấy cổ hắn, thấp giọng nói: “Khẩu kỹ của huynh đúng là lợi hại, vừa rồi tiếng của A Phúc bắt chước giống hệt.”

Tiếng quát đuổi đám người hầu chính là do Ôn Từ bắt chước.

Ôn Từ như thể đương nhiên nhướng mày cười nhẹ, đặt nàng xuống đất, đưa ngón tay lên trước miệng ra dấu suỵt, rồi kéo Diệp Mẫn Vi rảo bước rời khỏi khách đ**m này.

“Chỉ còn hai nét nữa thôi, ta chưa kịp sửa xong.”

Vừa đi trong núi rừng, Diệp Mẫn Vi vừa kể lại những việc mình vừa làm và những gì đã nghe cho Ôn Từ.

Điều Ôn Từ để tâm lại không phải cái này, sau khi hắn nghe Diệp Mẫn Vi nói xong mọi chuyện, thần sắc nghiêm trọng nói với nàng: “Cô đưa linh mạch đồ cho ta, hai nét cuối cùng để ta sửa, còn cô, bây giờ phải rời khỏi chợ Quỷ ngay.”

“Tại sao?”

Ôn Từ còn chưa kịp đáp, thì đã nghe từ xa truyền đến tiếng hét thảm thiết. Hai người liếc nhau, rồi lập tức chạy về phía phát ra âm thanh.

Chạy không bao lâu, trong rừng liền xuất hiện một con đường lớn, cuối đường có một tòa lầu các hình tròn được vây kín tường rào, tường rào chỉ chừa một cánh cửa nhỏ. Có rất nhiều người đang men theo đường tiến vào bên trong, cửa có tiểu nhị đứng thu tiền, khách trả tiền tiểu nhị đưa thẻ bài, mới được cho vào.

Tiếng thét thảm thiết và reo hò, tiếng vỗ tay hết đợt này đến đợt khác, càng thêm vang dội. Tiểu nhị đứng cửa và khách khứa bước vào cửa đều mắt điếc tai ngơ với tiếng thét thảm thiết, thậm chí trong mắt còn hiện vẻ phấn khích.

Ôn Từ dừng bước, hắn nheo mắt quan sát nơi đó hồi lâu, rồi bảo Diệp Mẫn Vi: “Đi xuống theo con đường này không xa là đến phường Nhân Nô, là nơi buôn bán nô lệ của chợ Quỷ. Chỗ này hẳn là trường đấu nô, bên trong đang có nô lệ bị ép giao đấu.”

“Giao đấu? Quy tắc của chợ Quỷ chẳng phải không được tổn thương người khác sao?” Diệp Mẫn Vi hỏi.

“Chợ Quỷ bảo vệ không phải là con người, mà là tài sản, hay nói đúng hơn là quyền xử trí tài sản của chủ nhân. Chỉ là trùng hợp, chúng ta là chủ nhân của chính mình.”

Ôn Từ nhàn nhạt nói: “Còn sinh mạng của nô lệ không thuộc về chính mình, bọn họ là tài sản của chủ nhân. Quy tắc của chợ Quỷ, đảm bảo chủ nhân của bọn họ có thể tùy ý xử trí bọn họ.”

Trước khi Lâm Tuyết Canh đặt chân vào chợ Quỷ, Ôn Từ đã từng đến chợ Quỷ vài lần, khi ấy chợ Quỷ còn chưa có linh khí, trong đó tràn ngập giao dịch nô lệ, tế phẩm, xương người da người. 

Bên ngoài tuy có tầng tầng lớp lớp trật tự, huyết thống; tiền tài; tu vi, thì trật tự của chợ Quỷ chỉ càng tr*n tr** hơn, chỉ có tiền tài.

“Cho nên ta nói nơi này thoạt nhìn thì khác bên ngoài, nhưng nhìn kỹ thì chẳng có gì khác nhau.”

Dừng một chút, Ôn Từ nhìn Diệp Mẫn Vi: “Vì vậy, cô ở nơi này cũng không hoàn toàn an toàn, nếu Lâm Tuyết Canh thật sự có sát tâm với cô, cô cần nhanh chóng rời khỏi phạm vi thế lực của nàng ta.”