Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 86

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 86 :Kế hoạch

Lâm Tuyết Canh đã từng nghe tiểu cô nương ồn ào kia nhắc đến chuyện liên quan tới nam nhân này.

Cô nương kia nói người này vốn có rất nhiều vết thương cũ không rõ nguồn gốc từ xưa, vẫn luôn dùng vải bố trắng che lại. Hắn bị điếc cả hai tai, mù mắt trái, vốn còn lại một con mắt tốt, có thể đọc khẩu hình để trò chuyện như thường, khiến người ta thường quên mất tai hắn không thể nghe.

Thế nhưng trước đó vài ngày hắn lại bị rất thương nặng, đến cả con mắt còn lại cũng mất rồi.

Cô nương kia còn nói người này trời sinh tính tình phóng khoáng, luôn trân quý mạng sống, nhờ ông chủ và bà chủ quán trọ nhất định phải chăm sóc hắn thật tốt. Hắn vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành, nhất định sẽ vì nó mà tỉnh lại.

“Thật là đáng thương, đều đã như này, mà vẫn có người chờ để lợi dụng ngươi đấy.”

Lâm Tuyết Canh khẽ thở ra, hơi thở hóa thành sương trắng mờ mịt quanh màn lụa, nàng nhàn nhạt nói: “Vậy mà có người lại nghĩ ngươi quý trọng mạng sống? Một kẻ quý mạng, sao lại để mình thành ra thế này?”

Nam nhân nằm trên giường khép hờ hai mắt, gương mặt in đầy vết sẹo dài hẹp kỳ dị, ngủ rất say, hơi thở đều đặn.

Hắn tất nhiên không thể đáp lại nàng.

Nếu hắn đã mất thính giác, như vậy ngay cả câu hỏi của nàng, hắn cũng không thể nghe được một chữ.

Lâm Tuyết Canh quan sát hắn một lúc lâu, sau đó cúi người xuống cầm lấy cánh tay hắn. Nàng tháo từng vòng vải băng quấn trên cánh tay hắn, vết thương rắn cắn mấy hôm trước vẫn còn hiện lên màu tím bầm.

Tạng phủ suy nhược, khí huyết ngưng trệ, độc tan rất chậm.

“Ngươi còn có tâm nguyện gì, đáng để ngươi dùng thân thể tàn tạ thế này để sống lay lắt hậu thế?”

Lâm Tuyết Canh đặt tay hắn lại lên giường.

Nàng đứng dậy buông màn lụa xuống, đang định quay người rời đi, tay lại bỗng bị người giữ lấy.

Chính xác hơn là, ngón út bị người nắm lấy.

Lâm Tuyết Canh dừng bước, nàng cúi đầu nhìn lại, trong màn lụa thò ra một bàn tay trắng bệch, xương ngón tay gồ ghề, vết sẹo đỏ thẳm quỷ dị làm cho người sợ hãi, kéo dài từ mu bàn tay đến phần sâu trong bị màn lụa che khuất.

Tay hắn không có sức lực gì, ngón trỏ và ngón cái chỉ khẽ đặt lên ngón út của nàng, đầu ngón tay lạnh buốt.

“Ngươi…”

Ngón út của Lâm Tuyết Canh khẽ động, tay kia liền vô lực mà trượt xuống, buông thõng bên mép giường.

Nam nhân tên là Thương Thuật kia vẫn chưa tỉnh lại, dường như chỉ là theo bản năng nắm được gì đó, rồi lại buông ra.

Lâm Tuyết Canh đứng nguyên tại chỗ, lặng lẽ nhìn bàn tay thon dài trắng bệch của hắn, rồi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn lụa rơi trên khuôn mặt mơ hồ không rõ kia.

Cách một lớp màn lụa, hình bóng người kia tĩnh lặng và yếu ớt, tựa như một khúc gỗ mục bị dây đỏ lá phong quấn quanh, nửa chìm nửa nổi, sống dở chết dở.

Lâm Tuyết Canh lặng lẽ nhả ra hít vào một ngụm khói thuốc, làn khói lượn lờ che khuất vẻ mặt nàng, rất lâu sau nàng cầm tẩu thuốc xoay người đẩy cửa bước ra.

Ánh sáng lập tức tối xuống, bước chân nàng giẫm lên tấm thảm Ba Tư mềm mại.

Nàng đã quay lại lầu các ở chợ Quỷ khi nãy.

Lâm Tuyết Canh đi dọc theo hành lang, ánh sáng đèn lồng đỏ treo cao chiếu sáng gương mặt nàng lúc sáng lúc tối, nàng gọi: “Tiểu Mai.”

Thị nữ trẻ tuổi ấy bóng dáng hiện ra trong phòng, nói: “Có.”

Lâm Tuyết Canh nhàn nhạt nói: “Ta nhớ trong hầm băng còn lưu một gốc tuyết liên, lấy ra sắc thuốc đi.”

Thị nữ kinh ngạc ngẩng đầu, sững sờ một lát rồi mới nói: “…… Vâng.”

Lâm Tuyết Canh để lại câu nói đó, rồi dọc theo thang lầu chậm rãi bước xuống, nàng giơ tờ ngân phiếu năm trăm lượng mà Tần Gia Trạch vừa đưa, lật qua lật lại nhìn.

Tuyết liên của nàng giá trị liên thành, có tiền cũng chưa chắc mua được, nếu quy đổi thành giá ở chợ Quỷ, thì một vạn lượng cũng không quá đáng.

Lâm Tuyết Canh vung tẩu thuốc, lắc đầu nói: “Lại không đủ một trăm triệu lượng rồi.”

Lúc này, ba người Diệp Mẫn Vi, Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ đang ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ nơi mặt nước yên tĩnh, ngồi đối diện nhau, chia sẻ từng tình hình mà mọi người thu thập được.

Diệp Mẫn Vi kể từng tận mọi chuyện nàng đã thấy cho Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ nghe, rồi không phải không có tiếc nuối nói: “Châu tin tức bị Lâm Tuyết Canh phát hiện, nàng đã ném hạt châu vào trong rừng rồi.”

Tạ Ngọc Châu trầm ngâm: “Trong hộp của Tần Gia Trạch rốt cuộc là linh khí gì? Đợi khi hắn đi lấy linh khí, trên vòm trời chắc sẽ hiện tên giao dịch thôi.”

Ôn Từ ngồi xếp bằng trong thuyền, vài viên đá ở trong tay hắn thay phiên nhảy nhót, hắn lắc đầu nói: “Ta nghe nói những giao dịch liên quan đến Lâm Tuyết Canh hiếm khi xuất hiện trên vòm trời.”

“Tại sao?”

“Nàng không bị Xích Linh Tràng trói buộc, có thể tùy ý ra vào giữa chợ Quỷ với thế giới bên ngoài bằng thuật pháp. Chỉ cần nàng rời khỏi chợ Quỷ trong bất kỳ phân đoạn nào đó của giao dịch, thì sẽ bị coi là giao dịch gián đoạn, không hiện lên vòm trời.”

Nói đoạn, Ôn Từ giơ tay ra, những viên đá giữa không trung rơi vào lòng bàn tay hắn, hắn trầm ngâm nói: “Nhưng ta đại khái biết linh khí của Tần Gia Trạch là gì rồi.”

Đó hẳn là một tấm địa lệnh thu nhỏ.

Tình báo của chợ Quỷ có mạng lưới thông suốt bốn phương, cũng có cửa tiệm chuyên ghi chép và buôn bán thông tin từ trên vòm trời mỗi ngày. Ôn Từ đi tra xét mua bán ghi chép vòm trời mấy tháng gần đây, ở trong đó tìm được tung tích vài vị tai mắt của Tần Gia Trạch.

“Gần đây tai mắt của hắn thường xuyên mua bán tình báo, trong đó còn có tin tình báo quân sự. Chỉ mới một tháng trước, một tên tai mắt trong số đó đã bỏ ra số tiền lớn treo thưởng, đặt mua một tấm địa lệnh thu nhỏ. Địa lệnh thu nhỏ này bị đẩy giá rất cao, chứng tỏ hắn cần gấp.”

Địa lệnh thu nhỏ là linh khí dùng để dịch chuyển tức thời, nếu có thể phát huy hiệu lực trong chợ Quỷ, Tần Gia Trạch liền có thể lập tức rời khỏi chợ Quỷ đi đến nơi đã định sẵn.

Diệp Mẫn Vi nói: “Hắn muốn phòng trường hợp bất trắc, dùng để bỏ trốn à?”

“Đầu tiên hắn bỏ ra số tiền lớn để mua, lại còn xin Lâm Tuyết Canh cho phép địa lệnh thu nhỏ có hiệu lực trong chợ Quỷ ngay trước hội đấu giá bắt đầu, hắn là định dùng trong hội đấu giá lần này.” Ôn Từ đáp.

Tạ Ngọc Châu xoa nhẹ chiếc đèn lồng, nghĩ lại những lời đại sư phụ đã nói, nàng nói với lòng có thông cảm: “Tần Gia Trạch như là đang mưu tính chuyện khó lường gì đó, sau lưng người này liên lụy dây mơ rễ má, rất phức tạp.”

Nhưng Tạ Ngọc Châu lại cảm thấy dù họ có biết được những chuyện này thì cũng không biết nói với ai. Trên đời này hầu hết thế lực đối với họ đều như hổ rình mồi, nếu họ đi tìm những người đó thì chẳng khác nào dê vào miệng cọp.

“Tính tới tính lui, người chúng ta có thể tin được, cũng chỉ có sơn trang Thương Lãng và Tô cô nương.” Tạ Ngọc Châu thở dài một tiếng.

“Ngọc Châu nói có lý.” Ôn Từ gật đầu.

Tạ Ngọc Châu nhìn nhị sư phụ mình đầy vẻ mê mang, lại không biết bản thân nói có lý ở đâu.

Ôn Từ nói với Diệp Mẫn Vi: “Giờ chúng ta có hai con đường có thể đi. Con đường thứ nhất, cô tính ra trận pháp khiến Giới Bích và Xích Linh Tràng mất hiệu lực. Khi chúng ta tìm được Tần Gia Trạch, để Ngọc Châu khởi động trận pháp, bắt lấy Tần Gia Trạch ép hắn trả lại bộ não, rồi lại giao hắn cho sơn trang Thương Lãng.”

Tạ Ngọc Châu vừa nghe mình phải đi khởi động trận pháp, nghĩ đến những linh mạch phức tạp cần vẽ tay kia, e sợ bản thân không thể đảm nhiệm, hỏi: “Vậy con đường thứ hai thì sao ạ?”

Ôn Từ tung hứng viên đá trong tay, nhìn Diệp Mẫn Vi: “Cô còn nhớ cấu tạo linh mạch của địa lệnh thu nhỏ không?”

Diệp Mẫn Vi lắc đầu, nàng mở to đôi mắt sáng ngời và bình tĩnh, đáp: “Nhưng ta chắc có thể suy tính ra từ thuật pháp tương tự.”

“Tấm địa lệnh thu nhỏ này điểm đi và điểm đến là cố định, được thiết lập bởi cấu tạo linh mạch.” Ôn Từ nói.

Diệp Mẫn Vi chớp chớp mắt, hiểu ra: “Vậy ta sẽ sửa địa lệnh thu nhỏ của Tấn Gia Trạch.”

Nàng suy nghĩ một lát, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ sửa điểm đến địa lệnh thu nhỏ của hắn, sửa thành sơn trang Thương Lãng.”

Ôn Từ tán đồng: “Ta cũng nghĩ vậy.”

Tạ Ngọc Châu nghe hai vị sư phụ của mình bàn bạc trôi chảy, im lặng một lát, không khỏi vỗ tay: “Hai người quả nhiên là thiên tài!”

Thầy trò ba người nhất trí tán đồng, chọn phương án đánh bất ngờ này làm phương án chính.

Xét đến rất nhiều quy tắc hạn chế của chợ Quỷ, đầu tiên họ cần tránh bị ghi tên lên vòm trời, tiếp theo phải tránh phạm vào tội trộm cắp hay gây thương tích cho người khác.

Để đạt mục đích sửa địa lệnh thu nhỏ của Tần Gia Trạch, họ lên kế hoạch một cách vòng vo.

Thế là ngày hôm sau, khi tùy tùng A Phúc của Tần Gia Trạch đi trên phố thì đâm phải một cô nương đầu đội nón cói mặc áo đỏ cam. A Phúc bị đâm đến loạng choạng lùi vài bước, còn chưa kịp mắng, đã thấy cô nương đó vội vàng xin lỗi với hắn rồi bước nhanh rời đi.

“Không có mắt à!”

Mặc dù bóng cô nương đã khuất xa, A Phúc vẫn tức tối mắng lớn, chống nạnh chửi rửa. Nhưng khi hắn quay đầu lại, lại thấy trên đường trước mặt hắn rơi xuống một túi thơm lụa màu vàng nhạt.

A Phúc lập tức trợn tròn mắt, cảnh giác nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy người qua đường tấp nập không ai chú ý đến hắn, hắn bèn vui vẻ ra mặt.

Hắn ung dung nhặt túi thơm lên, mở ra xem, bên trong lại đầy bạc và trân châu.

A Phúc cười tít mắt, nhanh chóng cất kỹ túi thơm vào ngực, ngân nga vui vẻ dạt dào đắc ý rời đi. 

Tạ Ngọc Châu, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đứng ở góc phố xa xa, nhìn theo A Phúc khuất xa, mà trên vòm trời vẫn không hề hiện thông tin mua bán — Vì A Phúc không biết mình bị người ta cố tình giao dịch, nên không bị tính là giao dịch.

Tạ Ngọc Châu đập tay với hai vị sư phụ của nàng.

Trong túi thơm kia tự nhiên có lẫn châu tin tức của Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi nhân đó mà quan sát nhất cử nhất động của A Phúc.

Chiều hôm đó, A Phúc quả nhiên đã theo Tần Gia Trạch đi lấy linh khí.

Lâm Tuyết Canh bày ra một cánh cửa, bảo A Phúc bước qua cửa để lấy linh khí, dường như quầy hàng phía sau cánh cửa nằm ngoài chợ Quỷ. Khi A Phúc ôm linh khí trở về, trên vòm trời quả nhiên không hiện tên của Lâm Tuyết Canh và Tần Gia Trạch.

Tần Gia Trạch lập tức mở hộp kiểm tra, hài lòng nhận lấy.

Diệp Mẫn Vi nói với Ôn Từ: “Huynh đoán không sai, đó quả nhiên là một tấm địa lệnh thu nhỏ.” 

A Phúc tiêu xài số tiền ngoài ý muốn này rất phung phí chẳng hề tiếc rẻ chút nào, khiến người ta lo lắng rằng không lâu sau hắn sẽ đem cả châu tin tức đi tiêu luôn.

May mà hắn tiêu bạc trước chứ chưa đụng đến trân châu, châu tin tức vẫn tiếp tục được giữ trong túi, thật giả lẫn lộn với trân châu. A Phúc đi lại khắp nơi, Diệp Mẫn Vi liền mượn hắn để nắm rõ tình hình nơi ở của Tần Gia Trạch.

Do quy tắc bảo vệ của chợ Quỷ, người trong chợ Quỷ thường rất lơ là cảnh giác, chỗ ở của Tần Gia Trạch cũng không ngoại lệ.

Diệp Mẫn Vi trải một tấm bản vẽ dưới đất, nói với Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ: “Đây là bố trí các phòng trong nơi ở của Tần Gia Trạch, hộp linh khí luôn được để trong phòng ngủ của hắn, trên hộp có khóa. Chìa khóa thì A Phúc giữ một chìa, ngày ngày mang theo bên người.”

“Nhưng chợ Quỷ cấm trộm cắp, chúng ta làm sao trộm chìa khóa chứ?” Tạ Ngọc Châu nói.

Ôn Từ khoanh tay, chậm rãi nói: “Ai nói chúng ta định trộm?”

Không quá hai ngày, A Phúc đưa quần áo của Tần Gia Trạch đến tiệm giặt đồ và xông hương, lúc quay về thì gặp đúng lúc có người biểu diễn bên đường. Không biết đang diễn cái gì, mà dòng người chen chúc xô đẩy náo nhiệt vô cùng.

A Phúc vừa bước vào con phố đó thì lập tức bị đám người nuốt chửng, là đi cũng chẳng đi được mà lui cũng chẳng xong, bị chen lấn tới mức người tròn như bánh bị ép thành bánh nén. Đã vậy còn có người xô đẩy, chẳng biết tay ai nghịch ngợm mà suýt nữa xé toạc áo hắn ra.

“Là ngươi! Có phải ngươi lấy túi thơm của ta không!” một giọng nói vang lên sau lưng hắn, A Phúc kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy cô nương mặc áo cam đỏ đang đứng ngay phía sau hắn.

“Mau trả lại cho ta!” cô nương kia đưa tay ra s* s**ng vạt áo và cổ tay áo của hắn, như thể đang tìm túi thơm của mình.

“Tránh ra! Ở đây ai có thể trộm đồ? Ai lấy túi của cô chứ!” A Phúc giận dữ chửi rủa.

Hai người tranh cãi hồi lâu, bị dòng người đẩy qua đẩy lại, chẳng ai thoát ra được. A Phúc vùng vẫy một hồi lâu, mới rốt cuộc tìm được kẽ hở, giận dữ đến mức chửi mẹ nó vừa đẩy vừa chen ra khỏi đám đông, tránh vào một cửa tiệm bên cạnh.

Còn Tạ Ngọc Châu thì thu lại vẻ tức giận giả vờ, lộ ra nụ cười mãn nguyện. Trong lòng bàn tay nàng đang cầm một khối đất sét chuyên dùng để làm khuôn đúc, trên đất in rõ ràng hình dạng một chiếc chìa khóa.

Vừa nãy lúc chen lấn nàng đã sờ được chìa khóa, nhưng rất nhanh lại đặt nó trở lại chỗ cũ.

“Chỉ là lấy ra in khuôn thôi, cũng chưa rời khỏi người hắn, quả nhiên không tính là trộm cắp.” Tạ Ngọc Châu hài lòng nói.

Đợi đến khi đào hát trên cao thu quạt lại nhảy xuông, đám đông dần dần giải tán, Tạ Ngọc Châu đi đến bên cạnh đào hát đang đeo mặt nạ, nói: “Nhị sư phụ, dùng cái này có thể làm giả ra được không?”

Ôn Từ vừa diễn xong một vở tạp kỹ, vén mặt nạ lên, lớp phấn nước trên mặt phác họa hoa mỹ và yêu dã, hắn đưa tay cầm lấy khối đất sét có khuôn in rõ ràng từ tay Tạ Ngọc Châu, nói: “Có thể.”

Dừng một chút, Ôn Từ xoay người nhìn về phía Diệp Mẫn Vi đang đội nón cói đi đến từ phía bên kia, nói: “Tiếp theo phải xem cô rồi.”

Diệp Mẫn Vi gật đầu.

Tần Gia Trạch ưa thích hương đạo, quần áo của hắn thường được đưa đi xông hương. Trước đó A Phúc cũng vì đưa quần áo đi xông hương mà bị Ôn Từ giở mưu chặn trên đường.

Không quá mấy ngày sau, bộ quần áo được giặt xong xông hương thơm ngát, do người trong tiệm giặt đồ ôm quần áo mang đến trả lại tận nơi ở của Tần Gia Trạch.

Tiểu cô nương tiệm giặt đồ đó cũng chừng mười lăm mười sáu tuổi, ôm đống quần áo nặng nề nhưng bước đi như bay, đi rất vững vàng kiên định. Khi rẽ qua góc phố, trước mặt nàng lại đột nhiên xuất hiện một nữ tử đầu đội nón cói, đang đứng ở trước mặt chặn đường nàng đi.

Cô nương tiệm giặt đồ vô cùng nghi hoặc mà nhìn nữ tử thân hình cao ráo thanh tú kia, định bước sang một bên để vòng qua nàng, như cô nương kia cũng bước sang một bên, lại chặn lối đi.

Tiểu cô nương này không khỏi tức giận, nàng giận dữ quát: “Ngươi là ai mà chắn đường người ta vậy!!”

Nàng ấy ngẩng đầu, dưới nón cói lộ ra đôi mắt xám đen, giọng nói của nàng ôn hòa: “Mấy hôm trước ngươi có phải đã mua một quyển 《Vạn Vật Chi Tông du chợ Quỷ đồ sách》 không?”

Tiểu cô nương trừng mắt nói: “Đúng vậy! Ta biết là bán hết rồi. Ta nói trước là ta đặt mua rất khó khăn, không bán lại đâu, ngươi tìm người khác đi.”

Nữ tử đội nón cói đột nhiên rút ra một đồng tiền từ trong ngực, gọi lại một đứa bé trai đang chạy qua bên cạnh, đưa đồng tiền đó cho nó, nói: “Cho ngươi đó.”

Đứa bé dãi dầm, nói năng còn chưa rõ cầm lấy đồng tiền, vui vẻ chạy đi.

Sau đó nữ tử chỉ lên vòm trời.

Tiểu cô nương ngẩng đầu nhìn theo, chỉ thấy giữa những dòng chữ trên vòm trời hiện lên một hàng chữ.

— Diệp Mẫn Vi tặng Trịnh Tam Tử một văn tiền.

Trong ánh mắt của tiểu cô nương chợt hiển lộ ánh sáng sáng rực, nàng mừng rỡ như điên nhìn sang Diệp Mẫn Vi, không thể tin được nói: “Ngài… Ngài là…”

Diệp Mẫn Vi đưa tay lên trước miệng làm dấu: “Suỵt.”

Tiểu cô nương vui mừng đến mức giậm chân tại chỗ, nói: “Ta gặp được người thật rồi! Ta gặp được người thật rồi!”