Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 85
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 85 :Mật đàm
Quả nhiên, Diệp Mẫn Vi bắt đầu kể cho Tạ Ngọc Châu nghe về những suy nghĩ của nàng trong việc lật bàn.
Diệp Mẫn Vi nói với Tạ Ngọc Châu: “Trước đó ta từng kể cho con về cấu tạo linh mạch trong châu tin tức, con còn nhớ không?”
Tạ Ngọc Châu nhăn mặt, trong đầy nàng hiện lên những hoa văn rối rắm vòng vèo, nhỏ giọng đáp: “Biết chút… cái biết cái không.”
“Nó có thể phát huy tác dụng trong Xích Linh Tràng, trong đó có thể thấy được rất nhiều thiết kế dùng để né tránh sự hạn chế của Xích Linh Tràng. Hơn nữa con xem…”
Vừa nói, Diệp Mẫn Vi vừa đưa tay ra khỏi Xích Linh Tràng, Vạn Tượng Sâm La đàn dừng lại trên lớp màn chắn màu lam ấy.
Diệp Mẫn Vi kích hoạt Vạn Tượng Sâm La, chiếc vòng tay kêu ong ong như thể bị thứ gì đó trói buộc, còn ranh giới trên Xích Linh Tràng thì dập dành lên như mặt nước nổi gợn sóng, có quy luật và nhịp nhàng.
“Khi kích hoạt linh khí như thế này, có thể nhìn thấy cấu trúc của Xích Linh Tràng, lại kết hợp với thiết kế giải trừ Xích Linh Tràng trong châu tin tức…”
Diệp Mẫn Vi vung bút như bay, không thể sử dụng kính thạch có thể thấy được mạch linh lực, nàng liền nghĩ cách khác, vừa thử nghiệm vừa giải thích cho tạ Ngọc Châu tình hình thử nghiệm Xích Linh Tràng gần đây của nàng.
Kết luận chính là —— Diệp Mẫn Vi định bố trí một trận pháp linh mạch bao quanh Giới Bích, khiến cả Giới Bích và Xích Linh Tràng đồng thời mất đi hiệu lực.
Nhưng thiết kế cả trận pháp linh mạch này cực kỳ phức tạp, hiện tại nàng vẫn chưa nghĩ ra hoàn chỉnh.
Tạ Ngọc Châu cúi đầu nhìn đại sư phụ mình viết kín cả quyển sổ đầy những ký hiệu và đồ hình linh mạch.
Từ sau khi đại sư phụ của nàng đổi não, cách náng miêu tả các nguyên lý thuật pháp và linh mạch trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, giống như cuối cùng nàng đã hiểu được cách tư duy của người bình thường, có thể từng bước tháo gỡ và giải thích rõ ràng cho nàng nghe.
Vì vậy dù Tạ Ngọc Châu có hơi đau đầu khi đọc, nhưng cũng miễn cưỡng hiểu được năm sáu phần.
Tạ Ngọc Châu cũng thử viết viết vẽ vẽ theo sư phụ mình, hỏi một chút về thiết kế trận pháp linh mạch, rồi băn khoăn nói: “Nhưng mấy ngày nay, Lâm Tuyết Canh vẫn không có động tĩnh gì sao? Nàng ta rốt cuộc nhìn nhận người như thế nào chứ? Chẳng lẽ nàng ta không muốn gặp mặt nói chuyện với người một lần?”
Diệp Mẫn Vi vừa viết vừa đáp: “Mỗi ngày nàng đều điểm lại kho báu của mình theo giá thị trường một lần, sáng nay điểm lại thiếu đúng năm trăm lượng mới được một trăm triệu lượng.”
“……”
Tạ Ngọc Châu nghi hoặc: “Lâm Tuyết Canh và Bạch Vân Khuyết tuyệt giao, chẳng lẽ là vì chê Bạch Vân Khuyết nghèo quá? Không thể nào!”
Nét bút của Diệp Mẫn Vi đang vẽ lại đột nhiên khựng lại, làm mực loang một vệt. Nàng đặt bút lông xuống đứng thẳng dậy, nhìn về phía một tòa lầu các trên dãy núi trên đảo.
“Sư phụ, sao vậy?” Tạ Ngọc Châu cũng nhìn theo.
“Lâm Tuyết Canh có khách…”
Dừng một chút, ánh mắt Diệp Mẫn Vi thoáng động, bổ sung thêm: “Là Tần Gia Trạch đến rồi.”
“Tần Gia Trạch!?”
Trên chỗ địa thế cao nhất của chợ Quỷ có một toà các nhỏ ba tầng, trên cửa các treo một tấm biển hiệu viết ba chữ “Tự Tại Hiên”, chính là nơi Lâm Tuyết Canh mở ra để tiếp khách từ bốn phương, làm nghề cải tạo linh khí. Bước lên tầng cao nhất của tòa lầu các này liền có thể nhìn bao quát toàn bộ chợ Quỷ.
Trong chợ Quỷ không có ngày đêm, vậy nên chỉ có đêm không có ngày, phóng tầm mắt ra thì hơn nửa nơi ẩn mình trong bóng tối, chỉ có những con phố đèn đuốc sáng trưng là người qua lại đông đúc.
Âm thanh ồn ào không truyền đến nơi đây, từ xa nhìn lại đám đông giống như đang diễn một vở kịch câm.
Một nữ tử trẻ tuổi đang tựa vào lan can, nàng mặc một chiếc áo dài vân hoa rực rỡ màu xanh đen, bên cạnh là đèn lồng đỏ chiếu sáng khuôn mặt nàng, dù là dưới ánh đèn ấm ấp như vậy, vẻ mặt nàng vẫn lạnh lẽo đến mức kinh người.
“Lâu ngày không gặp, bà chủ Lâm vẫn y như xưa.” Một giọng nói vang lên từ căn phòng phía sau.
Lâm Tuyết Canh không nhanh không chậm mà quay người lại, dùng tẩu thuốc vén rèm châu lên, quan sát nam nhân đang đứng trong phòng.
Nam nhân mặc một thân áo tím, bên hông đeo ngọc bội, trên tay mang nhẫn nạm ngọc bích viền vàng, phong phái vẫn hoa quý như xưa. Tuy nhiên hắn không búi tóc, hình như cũng gầy đi không ít, hai gò má hơi lõm vào, còn trong mắt đầy tơ máu, lại mơ hồ toát ra một vẻ cuồng nhiệt.
Đôi mắt lá liễu của Lâm Tuyết Canh nhìn chằm chằm Tần Gia Trạch hồi lâu, rồi nàng thong thả bước qua rèm châu, nói: “Vương phủ Lai Dương đã bị khám xét, nghe nói triều đình và tiên môn đều đang truy nã ngươi, Tần tiên sinh.”
“Thứ cần mang đi ta đã mang đi rồi, chỉ còn lại cái vỏ rỗng, muốn khám xét thì cứ khám xét. Còn về truy nã, ngài với ta ai mà chẳng đang bị truy nã?” Tần Gia Trạch không hề bận tâm, ý cười nhẹ nhàng.
Lâm Tuyết Canh cúi đầy gõ nhẹ tẩu thuốc vào cạnh bàn, thờ ơ nói: “Hôm nay Tần công tử đến đây chỉ để tán gẫu với ta thôi sao?”
Tần Gia Trạch biết Lâm Tuyết Canh từ trước đến nay không thích vòng vo, cho nên cũng không giấu giếm, hắn cười nói: “Tự nhiên là đến để làm ăn với ngài.”
Tần Gia Trạch nói rõ ý đồ đến, hắn nói mình mang đến một món linh khí, muốn nhờ Lâm Tuyết Canh hạn chế ảnh hưởng của Xích Linh Tràng đối với nó, khiến nó có thể có hiệu lực trong Xích Linh Tràng.
Tiểu đồng bên cạnh Tần Gia Trạch tất cung tất kinh mà dâng lên một chiếc hộp gỗ, phía trên hộp gỗ còn đặt một phiếu hiệu.
Hắn nói: “Đã lấy phiếu hôm nay đến đây, không phá quy của của bà chủ Lâm.”
Thị nữ nhận lấy hộp từ tay tiểu đồng, dâng lên cho Lâm Tuyết Canh. Lâm Tuyết Canh liếc mắt nhìn phiếu hiệu một cái, thậm chí không buồn xem bên trong hộp là linh khí gì, liền nói thẳng: “Món làm ăn này ta không làm.”
Tần Gia Trạch nói: “Ngài xem thử ngân phiếu trong hộp đã.”
“Bao nhiêu bạc ta cũng không làm.”
Thị nữ bên cạnh phụ họa: “Muốn linh khí có thể hoạt động ở trong Xích Linh Tràng, việc buôn bán này từ trước đến giờ cô nương chúng ta chưa từng nhận. Tần tiên sinh, làm ăn ở chợ Quỷ không thể cưỡng cầu, mời ngài quay về cho.”
Lâm Tuyết Canh dường như cảm thấy nên nói đã nói hết, xoay người vào trong, nghiễm nhiên là tư thế tiễn khách.
Lại nghe Tần Gia Trạch bật cười khẽ phía sau nàng, nói: “Sao thế, bà chủ Lâm sợ bây giờ ta đã có được bộ não của Vạn Vật Chi Tông, nhờ vậy mà nghiên cứu ra bí mật của Xích Linh Tràng, tranh mất việc làm ăn với ngài?”
Lâm Tuyết Canh đã bước nửa người vào trong bóng tối, bước chân nàng khựng lại, cầm tẩu thuốc xoay người lại. Giữa khói lượn lờ, nét mặt nàng trở nên mơ hồ.
“Xem ra, ngươi còn có một mối làm ăn khác muốn bàn.”
Tần Gia Trạch mỉm cười sâu xa, nói: “Phải, ta còn một món làm ăn lớn hơn, muốn cùng bà chủ Lâm hợp tác.”
Dừng một chút, Tần Gia Trạch nói: “Món làm ăn của thiên hạ, của giang sơn xã tắc, của phú quý khắp thiên hạ, không biết bà chủ Lâm có cảm thấy hứng thú không?”
Bên kia, Tạ Ngọc Châu đã chèo thuyền nhỏ đưa Diệp Mẫn Vi quay lại bờ, trong suốt quãng đường Diệp Mẫn Vi vẫn luôn ngồi ngay ngắn trên thuyền thần sắc đăm chiêu. Thuyền nhỏ dừng ở dưới liễu rủ bên bờ, Tạ Ngọc Châu cầm đèn ngồi cạnh đại sư phụ mình, nhỏ giọng hỏi: “Đại sư phụ, người đã nhìn thấy gì rồi ạ?”
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi như rơi vào nơi xa xăm, nàng trầm ngâm nói: “Chuyện linh khí xuất hiện trong phản loạn Hoài Bắc, có vẻ có liên quan đến Tần Gia Trạch.”
Trong Tự Tại Hiên giữa núi rừng, Lâm Tuyết Canh ngồi trên ghế thái sư bằng gỗ hoa lê, một tay chống lên bàn, chậm rãi nói: “Chuyện phản loạn Hoài Bắc, là do ngươi đứng sau?”
Tần Gia Trạch mỉm cười từ tốn, hắn nâng chén trà nhấp một ngụm rồi nói: “Có phải hay không lại có gì khác nhau? Trong quân có người dùng thuật pháp làm binh khí, chuyện này đã rõ như ban ngày, tiên môn chẳng lẽ sẽ tin Vệ Uyên sao?”
“Hòa bình giữa tiên môn và triều đình trước nay chỉ là lừa mình dối người, chỉ là mầm họa bị che giấu mà thôi.”
Vệ Uyên âm thầm ẩn nhẫn trong triều suốt nhiều năm, sau khi lợi dụng loạn linh khí để lập ra thành Thiên Thượng, mới bị tiên môn phát hiện. Thế nhưng khi tiên môn bao vây trừ khử thành Thiên Thượng, thành Thiên Thượng chỉ phòng thủ chứ không phản kích, Vệ Uyên tuy có quân quyền nhưng chưa từng điều động binh lực triều đình.
Tiên môn khi thảo phạt Vệ Uyên, cũng không dám làm khó triều đình.
Hai bên đều không muốn kéo triều đình vào, tránh để sự việc lan rộng, cứ như thể Vệ thái phó trong triều và Vệ Uyên ở thành Thiên Thượng là hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
“Có ý nghĩa gì đâu? Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, triều đình sẽ không từ bỏ sức mạnh của linh khí, thuật pháp sớm muộn gì cũng sẽ thâm nhập vào quân chính, điều đó nhất định sẽ uy h**p đến căn cơ của tiên môn. Mâu thuẫn giữa tiên môn và triều đình sớm muộn gì cũng sẽ gay gắt đến mức không thể cứu vãn, trên đời này chắc chắn sẽ xảy ra một trận đại chiến. Giờ đây cuộc chiến loạn đó đã cận kề trước mắt, bà chủ Lâm, thiên hạ sắp đại loạn rồi!”
Lâm Tuyết Canh nhả ra một ngụm khói, hương vị cay nồng quẩn quanh khắp phòng, nàng nói: “Chuyện đó thì liên quan gì đến ta?”
Tần Gia Trạch cười lớn, hắn nói: “Đã đi đến nước này, Vệ Uyên không thể không dùng đến mức mạnh của thành Thiên Thượng, đến lúc đó sẽ là đại chiến thuật pháp linh khí, trên đời này chưa từng có một cuộc chiến tranh nào dùng thuật pháp làm vũ khí, cảnh tượng ấy hẳn sẽ vô cùng hùng tráng! Vệ Uyên và tiên môn, không bên nào có thể toàn thân rút lui, nhất định sẽ hai bên đều thua thiệt.”
“Và đó chính là thời cơ của chúng ta.”
Lâm Tuyết Canh nhìn chằm chằm vào Tần Gia Trạch, chỉ thấy trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn tràn đầy ánh sang cuồng nhiệt và phấn khích, hắn nhấn mạnh từng chữ một: “Vệ Uyên thì là gì chứ? Tên hoàng đế bù nhìn bị hắn thao túng kia thì là gì chứ? Ta mới là quý tộc thực sự có dòng dõi hoàng quyền.”
“Huống chi… thứ thần thông thống trận thiên hạ đó, hiện giờ đang nằm trong tay ta.”
Tầm Gia Trạch gõ nhẹ lên đầu mình, hắn cười nói: “Ngài chưa từng nghiên cứu ra phương pháp luyện chế thương minh, Vạn Vật Chi Tông đến giờ cũng chưa nhớ ra phương pháp luyện chế thương tinh, ta đã nghiên cứu thành công rồi.”
Lâm Tuyết Canh sắc mặt lạnh nhạt nhìn vào mắt hắn, nói: “Thì ra là vậy, đúng là ngư ông đắc lợi trong cuộc chiến chim cò đánh nhau.”
Tần Gia Trạch khẽ mỉm cười: “Đây đều không phải ý nguyện của một mình ta, trong triều cũng có không ít người chán ghét Vệ Uyên mà ủng hộ ta, chỉ là ngại thế lực của Vệ Uyên quá mạnh. Nếu thành Thiên Thượng thất thế, ngài và ta lại có thể mang đến sức mạnh thuật pháp, thì một sớm một chiều liền có thể xoay chuyển càn khôn.”
“Ngươi đã có bộ não của Vạn Vật Chi Tông, còn cần ta làm gì?”
“Không hẳn vậy, bà chủ Lâm giỏi tùy cơ ứng biến, đem linh mạch thiên biến vạn hóa, còn ta bộ não này lại giỏi suy tính căn nguyên cơ chế. Ngài giỏi quyền cước, ta giỏi nội công, chúng ta hợp sức mới có thể long phượng tương hội, thiên hạ vô địch.”
Tần Gia Trạch đứng dậy, ngắm nhìn căn phòng Tự Tại Hiên với lan can chạm khắc tinh xảo bày biện hoa mỹ, từ tốn nói: “Bà chủ Lâm kiếm hết tài phú của chợ Quỷ là có thể thỏa mãn sao, ngoài chợ Quỷ thiên hạ rộng lớn biết bao, tài phú mênh mông không cùng, vàng chất như núi, ngọc xếp thành đống, chất đầy cả chợ Quỷ cũng không là gì cả. Đến lúc đó ai có thể nhắm vào ngài, ai có thể trói buộc được tự do của ngài? Những kẻ ngài hận đều phải quỳ rạp dưới chân ngài.”
Dừng một chút, Tần Gia Trạch nói: “Bao gồm cả Vạn Vật Chi Tông.”
Lâm Tuyết Canh nhìn thẳng vào mắt Tấn Gia Trạch, khói thuốc chậm rãi bốc lên giữa hai người, sau một hồi trầm mặc, Lâm Tuyết Canh nhàn nhạt nói: “Linh khí trong hộp của ngươi, để lại đi. Ta lấy năm trăm lượng bạc, ngày mai ngươi tới lấy.”
Trên mặt Tần Gia Trạch lộ ra tươi cười hài lòng.
Mà nơi xa trên chiếc thuyền nhỏ bên mép nước, Tạ Ngọc Châu lo lắng quan sát sắc mặt Diệp Mẫn Vi, chỉ thấy sư phụ nàng khẽ thở dài một tiếng, lộ ra vẻ mặt vừa như trong dự liệu lại vừa như khó hiểu.
“Đại sư phụ, sao vậy, sao vậy ạ?” Tạ Ngọc Châu hỏi.
Diệp Mẫn Vi nói: “Lâm Tuyết Canh, nàng cũng hận ta.”
Lại có thêm một người trên thế gian này căm hận nàng, muốn lấy mạng nàng.
“Hai người đang làm gì ở đây?”
Giọng nói của Ôn Từ vang lên, Tạ Ngọc Châu quay đầu lại, chỉ thấy hắn khoanh tay đứng trên bờ, kéo khăn che mặt xuống nói với hai người: “Ta tra được một vài manh mối về tai mắt của Tần Gia Trạch.”
Bên kia Tự Tại Hiên, Tần Gia Trạch đang chuẩn bị cáo từ rời đi, lại như thể đột nhiên nhớ ra điều gì đó, xoay người nói với Lâm Tuyết Canh: “Bà chủ Lâm, gần đây ngài có gặp người nào toàn thân quấn băng vải trắng, mất một con mắt không?”
Lâm Tuyết Canh nhíu mày: “Người toàn thân quấn băng vải trắng?”
“Ừ, hiện giờ hắn dùng cái tên là Thương Thuật.”
Nhìn thấy mặt lộ vẻ nghi hoặc của Lâm Tuyết Canh, Tần Gia Trạch cười nói: “Thôi vậy, hắn chắc chắn sẽ tìm đến ngài thôi. Đây là một người rất hữu dụng, xin hãy giữ hắn lại rồi bán cho ta, ta nhất định sẽ hậu tạ xứng đáng.”
“Hắn là ai?”
“Ừm… Điều đó khó nói lắm, hắn có quá nhiều thân phận. Đúng lúc gần đây ta đọc lại sử sách tiền triều, phát hiện một vài điều bất ngờ, muốn cùng hắn đàm đạo dưới ánh nến.” Tần Gia Trạch cười đến cao thâm khó đoán.
Cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc, Tần Gia Trạch được thị nữ dẫn men theo cầu thang xuống lầu.
Lâm Tuyết Canh dõi mắt nhìn theo bóng Tần Gia Trạch khuất dần, ánh mắt nghi hoặc bị vẻ lạnh lùng thay thế.
“Thật vô vị.” nàng mặt không biểu cảm nói.
Nàng nâng tẩu thuốc lên, đưa tay vào túi thuốc gắn trên ống, ngón tay khựng lại một chút, rồi móc ra một viên châu nhỏ xíu ở trong đó.
Lâm Tuyết Canh ngắm nhìn hoa văn như ẩn như hiện cực kỳ tinh tề trên hạt châu một lát, nói: “Cũng tạm gọi là có chút thú vị.”
Nàng đưa hạt châu ấy ra ngoài lan can, nhẹ nhàng buông tay để hạt châu rơi vào trong rừng.
Sau đó Lâm Tuyết Canh ôm tẩu thuốc ung dung bước vào căn phòng sâu nhất trong lầu các.
Nàng đẩy cánh cửa ra, tấm biển gỗ trên cửa lóe lên một trận ánh sáng màu lam, nàng liền bước một bước từ ánh đèn vàng mờ trong chợ Quỷ, tiến thẳng vào ánh sáng ban ngày trong quán trọ giữa sa mạc.
Ánh mặt trời chói chang nhất thời khiến Lâm Tuyết Canh phải nheo mắt lại.
Đó là một căn phòng không lớn không nhỏ, Lâm Tuyết Canh bước đến bên giường, vén rèm lụa bên giường lên, nàng dựa vào trụ giường ngắm nhìn nam nhân hôn mê bất tỉnh, sắc mặt tái nhợt, toàn thân đầy vết thương trên giường kia.
Nàng chậm rãi nói: “Tên của ngươi là Thương Thuật sao?”