Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 84
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 84 :Quy tắc
Ba người Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu vẫn còn bàng hoàng, bọn họ tạm thời rời xa chốn đông đúc dữ dội này trước, tìm một góc vắng bên rìa đảo gần mặt nước để nghỉ ngơi.
Diệp Mẫn Vi ngồi trên bậc đá bên mép nước, bối rối nhìn ánh sáng đèn phản chiếu trên mặt nước. Ngoài Xích Linh Tràng, còn có rất nhiều thuyền nhỏ đang chèo về hướng bến đò Bến Mê, bận rộn không biết mệt mỏi.
Nơi đây và thế giới bên ngoài đảo lộn như trời đất, kỳ dị lạ lùng, khiến người ta bụng đầy nghi vấn, đầu óc ong ong.
Hai bên bậc đá cây xanh rợp bóng, tiếng người từ phố hẻm nơi xa vang vọng mơ hồ.
Ôn Từ đứng cạnh nàng, cầm một viên đá ước lượng trong tay rồi ném xuống nước, viên đá nảy lên trên mặt nước tạo ra mười ba gợn sóng.
Hắn như thể nhìn thấu suy nghĩ của Diệp Mẫn Vi, nói thẳng: “Sao vậy, cảm thấy không quen à? Ở bên ngoài, từ tiên môn quan phủ cho tới bá tánh bình dân đều sợ Diệp Mẫn Vi như cọp dữ, ghét cay ghét đắng, vậy mà ở chợ Quỷ lại thành anh hùng được tôn sùng?”
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một lát rồi đáp: “Ta cảm thấy thứ họ yêu không phải là ta.”
Nàng hiếm khi nhìn thấu thế sự đến vậy.
“Dĩ nhiên không phải rồi, nơi này là tiền tài thắng cảnh, người ta chỉ yêu thần tài thôi.”
Ngừng một chút, Ôn Từ vỗ tay nói: “Nhưng trùng hợp, trước mắt cô chính là một trong những thần tài của chợ Quỷ.”
Người đời vốn chẳng đồng lòng, ai cũng có lợi ích riêng, kẻ cười người khóc, ngươi sống ta chết, ngươi trừ yêu ma của ngươi, ta thờ phật của ta, chẳng ai bận tâm ma của ngươi, phật của ta có khi là một hay không.
Ôn Từ đưa tay chỉ vào quyển sách trong tay Diệp Mẫn Vi, nói: “Quy tắc của Giới Bích nhằm bảo vật tài vật của mọi người. Nó coi thân thể cũng là tài vật, vì vậy ở chỗ này giết chóc, đánh nhau, giam cầm đều sẽ bị Giới Bích ngăn lại.”
“Giới Bích tước đi quyền làm hại lẫn nhau của mọi người, Xích Linh Tràng lại tiêu trừ uy lực của linh khí, linh khí không còn là hung khí, giống như vàng bạc châu báu, đối với người trong chợ Quỷ mà nói đều chỉ là công cụ kiếm tiền mà thôi.”
Trong mắt Diệp Mẫn Vi phản chiếu sóng nước lấp lánh, nàng trầm ngâm nói: “Vì có quy tắc của Giới Bích, nên nơi này liền trở thành một thế giới hoàn toàn khác với bên ngoài sao?”
Ôn Từ trầm mặc một lát, không phải không có giễu cợt: “Thoạt nhìn thì khác, nhìn kỹ rồi cô sẽ phát hiện, thật ra chẳng có gì khác biệt.”
Chữ màu lam trên vòm trời không ngừng nhảy nhót hiện lên, tiếng người huyên náo vọng lại từ xa, còn sóng nước vỗ vào bậc đá vang lên lách tách.
Diệp Mẫn Vi im lặng một lúc, quay đầu nhìn sang Ôn Từ: “Vậy nếu ta muốn làm huynh bị thương thì sẽ thế nào?”
Ôn Từ quả quyết nói: “Cô không làm được đâu.”
“Ta có thể thử không?”
“Cô thử xem.”
Diệp Mẫn Vi rút một cây trâm bạc khỏi tóc, ánh bạc lóe lên, Ôn Từ cũng không né tránh. Ngay giây tiếp theo, trên mu bàn tay trái trắng muốt của Ôn Từ liền xuất hiện một vết cắt máu chảy ròng ròng, máu nhanh chóng chảy ra nhuộm đỏ mu bàn tay.
Cả người gây thương và người bị thương đều sửng sốt, nhất thời bầu không khí ngưng trệ.
Ôn Từ nhíu mày xoay tay mình, nói: “Sao có thể?”
Hắn đột nhiên nghe thấy tiếng vang trong trẻo của cây trâm rơi xuống đất, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đẩy ngã xuống đất, một bàn tay ấm áp che lên mắt hắn: “Đừng nhìn!”
Tầm mắt của Ôn Từ một mảnh tối đen, hắn ngơ ngác nói: “Chút máu này thôi mà ta đâu đến mức gặp ác mộng…”
Bàn tay hắn được người nhẹ nhàng cầm lấy, nước mát lạnh đổ lên, động tác của Diệp Mẫn Vi hơi hấp tấp, nàng sốt ruột nói: “Ở đây thuốc trị thương cũng không có tác dụng… Huynh đau không?”
Ôn Từ như cứng người lại, hắn gỡ tay Diệp Mẫn Vi khỏi mắt mình, đôi mắt thẳng tắp nhìn vào ánh mắt có chút hoảng loạn của Diệp Mẫn Vi.
“Cô hỏi ta, có đau không?” hắn dường như cảm thấy câu hỏi này thốt ra từ miệng nàng khiến người ta khó mà tin nổi.
Diệp Mẫn Vi gật đầu, nghiêm túc nói: “Có cần ta ra đề toán cho huynh tính không?”
“…… Đề toán?”
Diệp Mẫn Vi giải thích rằng, trước kia khi nàng bị thương chỉ cần nghĩ sang chuyện khác là có thể hoàn toàn quên đi cơn đau. Nhưng lần trước khi nàng ăn thạch tín, đã toàn tâm toàn ý cảm nhận nỗi đau đó, thấy rằng mùi vị đó thật sự quá khó chịu.
“Ta không muốn huynh phải chịu đau đớn như vậy, ta có thể làm gì để khiến nó biến mất không?”
Ánh mắt của Diệp Mẫn Vi chân thành, như thể nàng bằng lòng dốc hết toàn lực để tránh cho Ôn Từ phải chịu bất kỳ đau khổ nào. Mà Ôn Từ sững người nhìn nàng, tựa như trong thoáng chốc không biết phải đáp lại thế nào.
Trong lúc hai người đang yên lặng, chỉ nghe giọng nói hưng phấn của Tạ Ngọc Châu vang lên: “Đại sư phụ nhị sư phụ, hai người đang làm gì đó!”
Hai người họ vừa quay đầu liền thấy một bóng dáng màu cam đang chạy xuống bậc đá. Đôi mắt của Tạ Ngọc Châu sáng lấp lánh như thiêu đốt, một tay cầm đồ ăn thức uống mới mua, tay kia chỉ l*n đ*nh vòm trời.
Trên vòm trời từng hàng chữ đang nhảy múa, trong đó có tên của hai người họ.
— Vu Ân Từ tặng thân thể cho Diệp Mẫn Vi một lần.
Tạ Ngọc Châu cố gắng tỏ ra nghiêm túc nói: “Con mới rời đi có một chút xíu thôi… nhị sư phụ, người đã tặng thế nào vậy!”
Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi hai người đồng thời im lặng, những lời nói trước khi mọi chuyện xảy ra lại ùa về trong đầu họ.
—— Ta có thể thử không?
—— Cô thử xem.
Câu đối thoại đó đã bị Giới Bích coi là một giao dịch đạt thành, Ôn Từ cứ như vậy hiến tặng chính mình, tạm thời trở thành vật sở hữu của Diệp Mẫn Vi.
Cho nên khi Diệp Mẫn Vi làm hắn bị thương một lần, quy tắc cũng không có cản trở gì.
Cuối cùng thì thử nghiệm này vẫn là do chính Tạ Ngọc Châu hoàn thành, nàng cầm viên đá định ném vào đại sư phụ của mình, tay mới giơ lên đã không thể động đậy giữa không trung, hoàn mỹ hiện ra hiệu quả ngăn cản của quy tắc Giới Bích.
Tạ Ngọc Châu biết được dòng chữ khiến người ta hào hứng trên vòm trời kia chỉ là kết quả của cuộc thử nghiệm của hai vị sư phụ của nàng, không khỏi có chút thất vọng. Nàng đưa rượu và đồ ăn mới mua trên phố cho Ôn Từ, khi Ôn Từ nhận lấy đồ từ tay Tạ Ngọc Châu, trêm vòm trời ánh sáng lam lập lòe kia lại hiện thêm dòng chữ mới.
—— Tạ Ngọc Châu tặng Vu Ân Từ một vò đào tửu, ba cái bánh nướng thịt dê.
“Con thấy không bao lâu nữa con cũng sẽ nổi danh ở chợ Quỷ, sau này mà mua đồ thì phải chạy thật nhanh mới được!”
Tạ Ngọc Châu cũng ngồi xuống bên cạnh hai vị sư phụ của mình, ba người vừa hay chiếm trọn một bậc đá, nàng duỗi hai chân ra nói với bọn họ: “Con vừa đi một vòng quanh, nơi này mua bán linh khí thật sự rất hoa hòe lòe loẹt, Lâm TuyếtCanh quả nhiên là lợi hại!”
Giới Bích đã đứng sừng sững suốt cả ngàn năm, chợ Quỷ dựa vào Giới Bích mà sinh ra, luôn là nơi giao dịch làm ăn không thể lộ ra ánh sáng. Sau khi Lâm Tuyết Canh đến chợ Quỷ, nghề buôn bán linh khí mới phát triển mạnh mẽ, đến mức hiện giờ chiếm tới bảy tám phần toàn bộ chợ Quỷ.
Làm ăn nhộn nhịp trên đường khiến tiên môn vô cùng chướng mắt, nếu không phải Xích Linh Tràng kia bài xích cùng với sự bảo hộ của Lâm Tuyết Canh, nơi này e rằng sớm đã bị tiên môn san bằng.
Nói đến đây, Tạ Ngọc Châu không khỏi cảm thấy lẫn lộn: “Chuyện của Lâm Tuyết Canh nói cho cùng cũng là khó bề phân biệt mà. Năm đó Bạch Vân Khuyết như mặt trời giữa trưa, Lâm Tuyết Canh còn nổi bật hơn cả đệ tử nội môn của Bạch Vân Khuyết, nàng rốt cuộc vì sao phải phản bội Bạch Vân Khuyết, còn giết vào sư môn tàn sát hàng chục người chứ?”
Trước kia cũng vì sự tồn tại của Lâm Tuyết Canh, thái độ của tiên môn với linh khí còn để lại đường sống, không như hiện giờ căm hận đến tận xương tủy đến vậy.
Khi đó yểm thú của Diệp Mẫn Vi vừa xuất hiện, chuyện linh khí bị phơi bày, Thái Thanh Đàn Hội khi ấy ba tông môn có ý kiến khác nhau, Tiêu Dao Môn phản đối quyết liệt sự tồn tại của linh khí, Phù Quang Tôn mơ hồ không nói, còn Bạch Vân Khuyết thì lại tích cực.
Mà Bạch Vân Khuyết tích cực nhất, lại vừa hay đang chủ trì Thái Thanh Đàn Hội khi đó, bọn họ tìm được yểm thú và đứa trẻ được yểm thú lựa chọn —— Lâm Tuyết Canh, liền bất chấp phản đối của mọi người, giữ Lâm Tuyết Canh ở lại Bạch Vân Khuyết tu hành.
Trên danh nghĩa Lâm Tuyết Canh bái Vạn Vật Chi Tông làm sư phụ, cùng yểm thú ngày đêm làm bạn, yểm thú cũng chỉ giao linh khí và ký ức cho nàng. Nhưng yểm thú rốt cuộc không thể nói chuyện giao lưu, trên thực tế suốt sáu năm từ mười tuổi đến mười sáu tuổi, Lâm Tuyết Canh luôn sống trong Bạch Vân Khuyết nhận sự dạy dỗ, đối với nàng mà nói Bạch Vân Khuyết chẳng khác nào sư môn.
Trong thời gian đó Bạch Vân Khuyết dụng tâm bồi dưỡng Lâm Tuyết Canh, có thể nói là kỳ vọng rất lớn.
“Cha con nói…” Tạ Ngọc Châu nhắc đến cha nàng Tạ Chiêu, đột nhiên nhớ ra cha nàng thực ra không phải cha ruột mình, lòng bỗng dâng lên một trận chua xót.
Tạ Ngọc Châu đè nén sự chua xót ấy, tiếp tục nói: “Cha con nói, trước đây ông từng gặp Lâm Tuyết Canh ở Bạch Vân Khuyết, cảm thấy cô nương đó là một người thông minh lại hiểu lễ, có tình cảm sâu đậm với mọi người trong Bạch Vân Khuyết, cũng không hiểu vì sao sau đó lại làm ra chuyện như thế.”
Sau vụ thảm án ở Bạch Vân Khuyết do Lâm Tuyết Canh gây ra, tiên môn hoàn toàn thay đổi thái độ đối với linh khí.
Yểm thú từ sau lần đó cũng mất kiểm soát, rời khỏi Lâm Tuyết Canh xuất quỷ nhập thần ở trên thế gian, tùy tiện ban phát linh khí. Linh phỉ lần lượt xuất hiện, chính thức mở ra “loạn linh khí” kéo dài đến tận bây giờ.
Dù thế nào đi nữa, Lâm Tuyết Canh cũng là một nét bút đậm mực rực rỡ trong loạn linh khí, là khởi điểm cho vô số chuyển biến sau này.
Diệp Mẫn Vi khẽ lắc đầu, sau một lúc suy nghĩ nàng nói: “Nhưng chắc hẳn cũng có liên quan đến ta.”
Mọi thứ sinh ra từ linh khí trên thế gian này, luôn có dính dáng đến nàng.
Dù là oán hận hay tình yêu, dù là những bá tánh bị linh phỉ hại chết, hay những kẻ kiếm tiền nhờ giao dịch linh khí ở đây; cũng hoặc là sư huynh vô cùng đau lòng muốn bắt nàng về sư môn, hay là Tần Gia Trạch dã tâm bừng bừng lại cao cao tại thượng, hoặc Lâm Tuyết Canh nơi lầu các giữa núi sâu thẳm khó đoán đó.
Bọn họ mỗi người đều tích tụ đầy bụng yêu hận, muốn nói với nàng điều gì đó, nhưng lại không thể từ nàng mà có được đáp án như ý.
“Đi thôi.” Ôn Từ giơ tay bị băng bó vung một cái trước mặt Diệp Mẫn Vi, búng ngón tay một tiếng.
Hắn trêu chọc: “Lát nữa lại đi dạo phố, đừng có tùy tiện nhận đồ người khác cho nữa, thần tài.”
Trong số những người đó còn có Ôn Từ, nhưng mối liên hệ giữa Ôn Từ và nàng không phải do linh khí tạo ra, mà là do chính bản thân nàng tạo ra.
Diệp Mẫn Vi đứng dậy trước Ôn Từ một bước, váy áo xanh lam khẽ đung đưa, nàng cúi người vươn tay về phía hắn: “Ta kéo huynh dậy.”
Ôn Từ ngồi trên bậc đá, hắn nhìn tay Diệp Mẫn Vi, ngạc nhiên nói: “Ta chỉ bị thương tay, chứ đây phải bị liệt chân.”
Tay của Diệp Mẫn Vi vẫn cố chấp lơ lửng trong không trung. Ôn Từ trầm mặc một lát, dùng tay không bị thường, bàn tay đeo nhẫn vàng và chuỗi chuông vươn ra để Diệp Mẫn Vi nắm lấy cổ tay, kéo hắn đứng dậy khỏi đất.
Diệp Mẫn Vi sau khi kéo Ôn Từ đứng dậy, nghiêm túc nhận xét: “Bị kéo dậy kiểu này, trông huynh có vẻ không thoải mái lắm.”
Ngừng một chút, Diệp Mẫn Vi đưa hai tay ra nói: “Lần sau ta sẽ nắm lấy cả hai cổ tay của huynh rồi mới kéo huynh dậy.”
Ôn Từ nhìn nàng một lúc lâu, sau đó xoay người hừ một tiếng, giọng hờ hững nói: “Cô đúng là nhiều ý tưởng thật.”
Diệp Mẫn Vi đi theo hắn bước vào phố hẻm, Tạ Ngọc Châu cũng từ bậc thang nhảy xuống, đi theo họ, thầy trò ba người lại một lần nữa hòa vào dòng người tấp nập trong phố.
Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu mất ba ngày để đi hết từng ngõ ngách của chợ Quỷ.
Ngoài những khu vực liên quan đến buôn bán linh khí, họ còn ghé qua các cửa tiệm bán vũ khí binh giới, sách cấm, công văn quan phủ, kỳ trân dị thú, nô lệ, cổ độc.
Ở đây đâu đâu cũng là chuyện làm ăn, cho dù có tránh thế nào thì giao dịch vẫn cứ diễn ra, càng đừng nói còn có giữa ba người họ tặng đồ cho nhau.
Vì thế chẳng bao lâu sau, họ liền ở trong một tiệm sách ngay bên cạnh cuốn sách bán chạy nhất 《Mười ba gia chú Giới Bích quy》, nhìn thấy một chồng sách 《Vạn Vật Chi Tông du chợ Quỷ đồ sách》.
Bên trong sách đánh dấu kỹ càng tỉ mỉ những nơi, những của từng từng xảy ra giao dịch liên quan đến Diệp Mẫn Vi, cùng các tuyến đường tham quan được suy đoán.
Lúc đó ông chủ tiệm sách phe phẩy quạt ba tiêu, lớn tiếng rao: “Khách quan xem thử đi, đây là sách mới nhất, bán chạy nhất đấy!”
Diệp Mẫn Vi cầm lấy một cuốn lật xem rất lâu, tán thưởng: “Quả thật làm rất đầy đủ.”
Sau đó đã bị Ôn Từ giật lấy cuốn sách từ tay nàng đặt lại lên sạp, kéo nàng đi xa.
Sau khi thăm dò khắp chợ Quỷ, họ liền bắt đầu phân công hành động. Ôn Từ trong tay có một phần danh sách mà Tô Triệu Thanh đưa cho, đó là tên các tai mắt của Tần Gia Trạch trong chợ Quỷ mà nàng tra được, Ôn Từ sẽ lần theo những người này để điều tra tung tích của Tần Gia Trạch.
Diệp Mẫn Vi thì quay lại nghề cũ, nàng dẫn Tạ Ngọc Châu thuê một chiếc thuyền nhỏ, lững lờ trôi trên mặt nước xung quanh Xích Linh Tràng.
Tạ Ngọc Châu ngồi trên mũi thuyền cầm cuốn 《Mười ba gia chú Giới Bích quy》, nói: “Con xem đi xem lại, ở đây chỉ cần không nợ tiền người khác thì vạn sự đại cát. Nhưng không thể làm người bị thương, không thể giết người, càng không thể cưỡng ép người khác giao dịch, chúng ta nên làm sao khiến Tần Gia Trạch trả lại đầu óc cho người đây?”
“Vậy thì làm cho Xích Linh Tràng và Giới Bích tạm thời mất đi hiệu lực.”
Diệp Mẫn Vi vừa cúi người vẽ vẽ viết viết trong sổ tay của nàng, vừa lách cách bấm bàn tính, giọng nhẹ nhàng.
Tạ Ngọc Châu từ từ hạ cuốn sách trong tay xuống, nghi hoặc hỏi: “làm cho Xích Linh Tràng và Giới Bích mất đi hiệu lực… chuyện này rất đơn giản sao?”
“Rất khó.”
“……” Tạ Ngọc Châu thầm nghĩ vậy sao người nói nhẹ nhàng đến vậy.
Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy đại sư phụ của mình là kiểu người, nếu là quy tắc mà nàng am hiểu thì nàng sẽ tận dụng quy tắc đó, nếu quy tắc bất lợi với nàng, nàng càng lật bàn.
Huống hồ, đại sư phụ của nàng giỏi nhất chính là lật bàn.