Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 53
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 53 :Kết Cục
Sau khi quay lại với công việc, Minh Di trở nên bận rộn hơn bao giờ hết.
Lịch chiếu của《Thăng Tiên》 đã ấn định, được xếp vào suất chiếu Tết. Theo thời gian, đoàn phim 《Thăng Tiên》 bắt đầu dần tung ra các ấn phẩm quảng bá. Trong khi đó, 《Lạc Trần Truyện》 với tư cách là bộ phim được quay cùng thời điểm với 《Thăng Tiên》, dường như đã quyết tâm đối đầu đến cùng, cũng đã ấn định thời gian ra rạp vào dịp Tết.
Đương nhiên, ấn tượng của cư dân mạng về Minh Di vẫn dừng lại ở mức “diễn xuất kém”, vì vậy đa số đều không mấy lạc quan về 《Thăng Tiên》.
Mặc dù sau hàng loạt tin tức được phanh phui gần đây, cảm tình của cư dân mạng đối với Minh Di đã tốt hơn, nhưng do trong khoảng thời gian này cậu chỉ tham gia chương trình thực tế mà không có thêm tác phẩm điện ảnh hay truyền hình nào, nên bọn họ vẫn không biết liệu diễn xuất của cậu có thực sự tiến bộ hay không. Bọn họ lo sợ Minh Di sẽ diễn hỏng, hủy hoại danh tiếng của đạo diễn Kỷ.
Ngược lại, danh tiếng trước đây của Yến An lại khá tốt. Không bàn đến nhân phẩm của diễn viên chính, chỉ nói riêng về phim, khán giả lại đặt nhiều kỳ vọng vào 《Lạc Trần Truyện》hơn.
Và những lời chê bai này đã bắt đầu có sự chuyển biến sau khi bộ phận tuyên truyền của 《Thăng Tiên》 tung ra trailer đầu tiên.
Fan nguyên tác của 《Thăng Tiên》 đều biết, câu chuyện này xoay quanh việc Vô Vọng Tiên Tôn không ngừng tìm kẻ thù báo thù để được phi thăng, xen kẽ trong đó là những đoạn hồi tưởng về quá khứ của ngài, có một phần lớn miêu tả về thời niên thiếu của Vô Vọng Tiên Tôn.
Nhưng mà, nếu nói thời niên thiếu của Ứng Bất Nhiễm là một ngọn lửa rực cháy, thì thời thanh niên của gã lại là một đống tro tàn lụi, sự chuyển biến này vô cùng quan trọng.
Vì vậy, fan nguyên tác rất lo lắng, sợ rằng việc giao một nhân vật như vậy cho một diễn viên thiếu kinh nghiệm có thể sẽ không thể hiện được sự chuyển biến sâu sắc này.
Thế nhưng, phía nhà sản xuất không hề né tránh vấn đề này. Ngay trong trailer đầu tiên, bọn họ đã thẳng thắn trình chiếu các phân cảnh của cả hai giai đoạn.
Thiếu niên gầy gò với ánh mắt rực lửa không chịu khuất phục, còn vị tiên tôn cao cao tại thượng thì lạnh lùng như băng tuyết, uy nghiêm không thể xâm phạm.
Cư dân mạng: Có vẻ thú vị đấy.
【Bỏ qua diễn xuất đi, nhan sắc này là thật sao?】
【Tôi chỉ là một người qua đường thuần túy, cho hỏi đây là ai vậy, diễn viên mới của làng giải trí à?】
【… Chỉ xem trailer thì có vẻ cũng ổn, nếu phim chính thức giữ được phong độ này thì cũng không phải là không chấp nhận được.】
【Dù sao thì có chết tôi cũng không đi xem, nếu tôi mà xem phim của YMD đóng, tôi sẽ trồng cây chuối ăn “cờ”!】
【Tạo hình này đỉnh thật sự, chỉ cần gương mặt này thôi tôi cũng nguyện mua vé rồi!】
Có một bộ phận khán giả là những sinh vật thị giác, chỉ cần diễn viên chính ưa nhìn là vẫn có thể thu hút được những người xem vì nhan sắc.
Do đó, sau khi Minh Di xuất hiện đầy kinh diễm trong trailer đầu tiên, cậu đã lập tức dùng nhan sắc của mình phủ sóng khắp các nền tảng mạng xã hội. Không nói đâu xa, ít nhất cũng đã đẩy độ hot của 《Thăng Tiên》 lên cao.
Trước đây, các vai diễn của Minh Di luôn có vẻ ngoài tầm thường, tạo hình làm sao được đầu tư thiết kế riêng tâm huyết đến thế. Khán giả xem xong chỉ cảm thấy sáng mắt, như thể được quen biết lại cậu một lần nữa.
Thêm vào đó, trong các phân cảnh của trailer, diễn xuất của Minh Di không hề có dấu hiệu tệ đi. Vì vậy, một bộ phận những người từng la lối kiên quyết không đi xem, thực ra đều đã âm thầm quyết định đợi phim ra rạp sẽ lén đi xem thử.
Còn 《Lạc Trần Truyện》, với tư cách là tác phẩm chuyển mình của Yến An, cũng nhận được sự quan tâm rất lớn.
Trước đây, Yến An luôn đóng những vai đáng yêu, tích cực như mặt trời nhỏ. Để chuyển mình, trong bộ phim này, cậu ta vào vai một vị tiên quân bị đày xuống trần gian. Khi xuống nhân gian, tiên quân mới phát hiện yêu ma lộng hành, hắn đã vượt qua bao gian khó, để rồi nhận ra kẻ chủ mưu đứng sau gây ra đại họa cho nhân gian lại đến từ tiên giới.
Cuối cùng, tiên quân đã giết kẻ chủ mưu, chấm dứt loạn lạc yêu ma và trở về tiên giới.
【Phải nói là, xét từ góc độ huyền học, cái tên 《Lạc Trần Truyện》 đặt không hay lắm, đặc biệt là khi đặt cạnh 《Thăng Tiên》, trông cứ như sắp bị đè bẹp đến nơi vậy.】
【Kể một câu chuyện kinh dị nhé, Yến An, diễn viên chính, sau khi đóng phim này, đã thật sự rớt khỏi thần đàn đấy.】
【Cậu ta có rớt đâu, sang năm cậu ta kết hôn với “Ông hoàng nhà quê” rồi, hoàn toàn không rớt nhé?】
【Haha, thôi đi, “ông hoàng nhà quê” ngày nào cũng dính tin đồn tình cảm với ngôi sao khác, biết đâu ngày nào đó lại hủy hôn thì sao.】
【Thú vị đấy, rốt cuộc ai mới có thể thực sự thăng tiên trong suất chiếu Tết này? Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi.】
Khoảng thời gian này, không chỉ Minh Di đi khắp nơi quảng bá cho 《Thăng Tiên》, mà Yến An cũng vậy, cả hai đều dốc hết sức lực, muốn dìm đối phương xuống vũng bùn.
Hai người bay khắp nơi, khó tránh khỏi việc trùng lịch trình. Có một lần, Minh Di và Yến An cùng tham gia một chương trình thực tế, khi đi ngang qua một phòng hóa trang ở hậu trường, cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng Yến An đang khóc.
Từ nhỏ Yến An đã được nuông chiều, ngày ngày tỏa sáng như mặt trời nhỏ, hiếm khi có khoảnh khắc hèn mọn như vậy. Dường như cậu ta đang gọi điện cho ai đó, vừa khóc vừa suy sụp nói: “Em không nói là không tin anh, em chỉ… chỉ hỏi một chút thôi, hỏi một chút cũng không được sao?”
“Anh nói chuyện tin tưởng với em, nhưng ngày nào anh cũng có tin đồn tình cảm với người khác, anh bảo em phải tin anh thế nào?”
“Lục Nghệ Phong, anh đừng có lúc nào cũng lấy chuyện cũ ra để đè em, lúc đầu là anh chủ động muốn giúp em, sao bây giờ lại thành ra em thấp hơn anh một bậc rồi?”
“Được, được, chúng ta không nói chuyện này nữa, cứ vậy đi, lát nữa em còn phải lên chương trình…”
Giọng Yến An nhỏ dần, cuối cùng chuyển thành tiếng nấc nghẹn ngào.
Minh Di đứng ngoài cửa nghe một lúc rồi đẩy cửa bước vào.
Yến An nghe có người vào, hoảng hốt lau nước mắt, quay lại thấy là Minh Di, lập tức thu lại vẻ yếu đuối, xù hết gai nhọn lên với cậu: “Là anh!”
“Anh đứng ngoài cửa nghe bao lâu rồi?” Hốc mắt Yến An đỏ hoe vì khóc, môi mím chặt, trừng mắt nhìn Minh Di: “Thấy tôi thảm hại thế này, chắc anh vui lắm nhỉ.”
Minh Di đóng cửa lại, thản nhiên thừa nhận: “Phải, thấy cuộc đời cậu rơi xuống đáy vực, tôi thật sự rất vui.”
“Anh đừng đắc ý, tôi sẽ không gục ngã đâu,” Yến An lau mặt, kiên quyết nói: “Tôi nhất định sẽ vượt qua anh một lần nữa, sẽ sống tốt hơn anh!”
“Yến An, nhiều năm trôi qua như vậy, cuối cùng cậu cũng xem tôi là đối thủ cạnh tranh rồi, đây lại là một chuyện nữa khiến tôi vui đấy.” Trên môi Minh Di lộ ra một nụ cười chế giễu.
Cậu nhìn quanh phòng hóa trang nhỏ bé: “Cảm giác bị người khác giẫm lên đầu không dễ chịu chút nào nhỉ, nhưng cảm giác đó, trước đây tôi thường xuyên cảm nhận được từ cậu.”
“Cậu được mọi người tung hô, lúc nào cũng được hưởng ưu đãi, còn tôi, giống như con chuột dưới cống rãnh, chỉ có thể âm thầm nhìn cậu, tức giận ghen tị với cậu, hận không thể xé nát cái bộ mặt giả tạo của cậu, nguyền rủa cậu mau chết đi.”
“Tôi vẫn luôn nghĩ, đó là cha mẹ của tôi, tại sao cậu có thể an tâm ở lại, cướp đi tình yêu vốn thuộc về tôi.”
Những lời này của Minh Di đã hoàn toàn xé toạc lớp vỏ hòa bình giả tạo giữa hai người, phơi bày mọi mâu thuẫn ra ánh sáng.
Có lẽ vì vừa cãi nhau với Lục Nghệ Phong, cảm xúc kích động của Yến An lại bị khơi dậy. Cậu ta bỗng không muốn giả vờ nữa, bất chấp tất cả mà hét lên với Minh Di: “Phải! tôi đã cướp cha mẹ của anh, tôi cố ý đấy! Tôi cứ ngỡ họ là cha mẹ của tôi, đều tại anh! Tại sao anh lại quay về, nếu không phải vì anh, tôi đã không phải sợ mất họ, mất đi gia đình của tôi!”
“Tôi phải xuất sắc hơn anh! Tôi phải có tính cách tốt hơn anh! Tôi phải phù hợp làm con của ba mẹ hơn anh! Tôi phải nhận được nhiều tình yêu thương nhất!” Giọng Yến An đã khàn đi, nghẹn ngào nói: “Như vậy tôi sẽ không phải lo lắng bị bỏ rơi…”
Nghe xong những lời tuôn ra như trút giận của Yến An, Minh Di lại cười khẽ: “Đúng, chính là như vậy, cuối cùng cậu cũng nói thật rồi.”
“Thực ra cậu cũng không muốn bị tôi vượt qua.”
“Thực ra cậu cũng hận tôi.”
Minh Di bình thản nhìn Yến An: “Cảm ơn cậu, điều tôi muốn nghe, chính là những lời này.”
“Lẽ nào tôi không nên hận anh sao?” Mắt Yên An ngấn lệ: “Chính sự xuất hiện của anh đã khiến tôi hiểu ra, mọi thứ tôi có đều là giả, lẽ nào tôi không nên hận anh sao?”
“Cậu nên hận tôi sao?” Minh Di hỏi lại, đồng thời tiến thêm một bước: “Nếu không có sự hoán đổi đó, người phải chịu khổ mười bốn năm chính là cậu.”
“Là tôi đã thay cậu chịu khổ mười bốn năm.” Minh Di nhẹ giọng nói: “Là cậu đã thay tôi hưởng thụ mười bốn năm vinh hoa phú quý.”
“Không phải cậu nên cảm ơn tôi sao?”
Giọng Minh Di nhẹ như lời mê hoặc: “Đừng chối bỏ, cậu nghĩ kỹ lại xem, có phải cậu nên cảm ơn tôi không.”
“Ba của cậu thích đánh người, tôi thường xuyên bị ông ấy đánh. Mẹ của cậu không thích tôi, hồi cấp hai trường không có nhà ăn, bà ấy không mang cơm trưa cho tôi, tôi đói quá, lại không có tiền, chỉ đành nhặt đồ ăn thừa của người khác để lót dạ. Anh trai cậu cũng xem tôi như người hầu, thường bắt tôi bò trên đất làm ngựa cho hắn ta cưỡi.”
Yến An ngơ ngác nhìn Minh Di, bỗng không nói nên lời.
Minh Di nhìn thẳng vào cậu ta: “Cậu nghĩ kỹ lại xem, cậu có nên hận tôi không?”
Không hiểu sao Yến An không dám nhìn thẳng vào mắt Minh Di nữa.
“Yến An, cậu chính là tu hú chiếm tổ chim khách,” Minh Di nói: “Tôi bị cha mẹ cậu đẩy khỏi tổ, suýt nữa thì tan xương nát thịt. Cậu đã thắng từ lâu rồi, từ khi sinh ra, đã thắng tôi cả vạn bước.”
“Cậu còn muốn chứng minh điều gì với tôi nữa?”
Minh Di truy hỏi: “Vượt qua tôi, rồi sao nữa? Sẽ có người tiếp tục yêu thương cậu sao?”
Sắc mặt Yến An trở nên vô cùng khó coi. Cậu ta nghĩ đến gia đình họ Yến đã lâu không liên lạc, nghĩ đến Lục Nghệ Phong không ngừng cãi vã, nghĩ đến những người hâm mộ đã quay lưng bỏ đi.
Dường như, thật sự sẽ không có ai tiếp tục yêu thương cậu ta nữa.
Yến An ngây người nói: “Vậy tôi có thể làm gì? Nếu không trở nên xuất sắc hơn, có giá trị hơn, tôi sẽ bị Lục Nghệ Phong bỏ rơi, sẽ bị làng giải trí đào thải, tôi thật sự không thể mất thêm gì nữa.”
Minh Di mỉa mai: “Lục Nghệ Phong, cậu đang nói đến cái thứ bẩn thỉu tự cho mình là hay ho đó sao?”
“Cậu cướp đi cuộc đời của tôi, hưởng thụ tài nguyên của tôi, học được bao nhiêu thứ, cuối cùng lại chỉ dựa vào đàn ông để sống?”
Minh Di nhíu mày: “Cho cậu một lời khuyên, nếu cậu cứ mãi trông chờ được người khác lựa chọn, thì cuối cùng chắc chắn sẽ bị bỏ rơi.”
Yến An ngơ ngẩn nhìn cậu, mờ mịt như một đứa trẻ: “…Vậy tôi phải làm sao?”
“Cậu có thể trở thành người đưa ra lựa chọn.” Minh Di rũ mắt xuống, nhìn đôi tay của Yến An: “Và, đôi tay này của cậu không phải để trưng, có thể dùng để tát vào mặt gã đàn ông tồi tệ, hoặc ném tấm séc vào mặt hắn, bảo hắn cút đi.”
Minh Di không nói nhiều, chỉ để lại một câu “tự lo cho tốt” rồi rời đi, bỏ lại một mình Yến An trong phòng hóa trang, ngẩn ngơ thất thần.
Yến An nghĩ, cậu ta có nên hận Minh Di không?
Trước đây câu trả lời lúc nào cũng là chắc chắn, nhưng lần này không hiểu sao, một cảm giác tội lỗi không tên cứ dâng lên trong lòng.
Yến An rệu rã ngồi xuống ghế. Có lẽ, có lẽ cậu ta nên cảm thấy tội lỗi, chỉ là trước đây cậu ta không chịu thừa nhận.
Chỉ cần không thừa nhận, cậu ta sẽ không cần phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của Minh Di. Chỉ cần không thừa nhận, những đau khổ xảy ra với Minh Di sẽ không liên quan đến cậu ta.
Chỉ cần không thừa nhận, cậu ta có thể đứng ngoài cuộc, mãi mãi đứng trên đỉnh cao của đạo đức.
Không biết bao lâu sau, có người đẩy cửa bước vào: “Thầy Yến, xong chưa ạ?”
Yến An lau mặt, nặn ra một nụ cười khó coi: “Xong ngay đây.”
……….
Gần đến cuối năm, 《Thăng Tiên》 tổ chức lễ công chiếu, có không ít nhà phê bình và giới truyền thông đến dự. Các nhóm xem phim cũng đã vào vị trí, chuẩn bị dùng ánh mắt sắc bén để phán xét bộ phim này.
Là một trong những diễn viên chính, đương nhiên Minh Di cũng có mặt. Tạ Vân Hiết thì đến với tư cách là nhà đầu tư kiêm người nhà, thản nhiên ngồi bên cạnh cậu.
Minh Di nói nhỏ với Tạ Vân Hiết: “Em hơi căng thẳng.”
Tạ Vân Hiết cũng nói nhỏ: “Anh cũng hơi căng thẳng, em sờ thử xem, tim của chồng em có phải đang hoảng lắm không.”
Minh Di: “…”
Minh Di bất lực lườm Tạ Vân Hiết một cái, giữa chốn đông người mà lại nói những lời linh tinh gì thế.
Tạ Vân Hiết nhìn xung quanh, lén dùng đầu gối cọ vào đầu gối Minh Di: “Không cần căng thẳng, anh đã lén hỏi đạo diễn Kỷ rồi, ông ấy nói rất tốt.”
Minh Di mới không làm bậy với anh giữa chốn đông người, nghiêm túc khép đầu gối lại, khẽ “ừm” một tiếng.
Không gian tối dần, bộ phim nhanh chóng bắt đầu.
Bộ phim kể câu chuyện gì, Minh Di đã thuộc nằm lòng, nhưng lúc này nhìn chính mình trên màn ảnh rộng, cậu bỗng cảm thấy có chút xa lạ.
Người đó, vừa giống lại vừa không giống cậu.
Minh Di nhìn thiếu niên lăn lộn trong bùn đất, bị roi vọt, bị chà đạp, rồi lại thấy cậu ta ngộ đạo, từng bước leo l*n đ*nh Vô Vọng Sơn.
Minh Di nghĩ đến bản thân mình, nghĩ đến Tạ Vân Hiết, nghĩ đến nhiều “vai phụ” hơn nữa đang vật lộn trong số phận.
Ngắm đóa hoa sen thanh tịnh, ắt biết lòng không nhiễm bụi trần.
Có bao nhiêu “vai phụ” có thể giữ vững sơ tâm, chống lại áp lực nặng nề của số phận?
Có lẽ, họ cũng giống như Ứng Bất Nhiễm, chỉ cách “thăng tiên” một cơ hội mà thôi.
Bộ phim kết thúc khi trận đại chiến hạ màn, pháp khí hoa sen bao quanh người Ứng Bất Nhiễm vỡ tan thành từng mảnh, màu máu dần tan biến.
Ứng Bất Nhiễm mở mắt, một lần nữa nhìn thấy ánh sáng trắng mà gã đã thấy lần đầu tiên khi gặp tiên nhân lúc còn nhỏ.
Trong ánh sáng trắng lướt qua hình ảnh và giọng nói của những người đã khuất, gã đã tỉnh táo lại từ trong cơn điên loạn nhập ma, vươn tay về phía những gương mặt quen thuộc.
“Bất Nhiễm, sau này con muốn trở thành người như thế nào?”
“Con muốn… làm một người bình thường hạnh phúc.”
Cùng với đoạn đối thoại hồi tưởng, ánh sáng trắng đó ngày càng sáng hơn, chiếm trọn màn hình.
Tiếng nhạc cuối phim phiêu diêu vang lên, cả khán phòng sáng đèn trở lại.
Khán giả im lặng một lúc, rồi sau đó, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Minh Di không kìm được quay đầu lại, chưa kịp thấy khán giả phía sau, đã thấy ánh lệ trong mắt Tạ Vân Hiết bên cạnh trước tiên.
Minh Di không khỏi ngỡ ngàng, vậy mà Tạ Vân Hiết lại… khóc?
Tạ Vân Hiết cũng không muốn, nhưng ai bảo người đóng phim là vợ anh cơ chứ. Anh xem mà không kìm được, đặt mình vào hoàn cảnh của Minh Di, đau lòng chết đi được.
Anh cúi đầu lau khóe mắt, cảm thương nói: “Đúng là một bi kịch lớn thật mãn nhãn… Nhưng đây có thật là bi kịch không? Cuối cùng em có phi thăng không?”
Minh Di lặng lẽ đưa cho anh một tờ khăn giấy: “Tùy anh hiểu thế nào thôi.”
Ánh sáng trắng đó, có thể nói là ảo giác lúc hấp hối khi hồi quang phản chiếu, cũng có thể là thần quang tiếp dẫn mà tiên giới chiếu xuống khi nhân vật chính tìm lại được sơ tâm và phi thăng thành công.
Tạ Vân Hiết khẳng định: “Anh là người ngoài nghề, nhưng anh vẫn thấy, phim này của em đóng rất hay.”
Minh Di mỉm cười. Một mình Tạ Vân Hiết nói hay thì không được, hay hay không, vẫn phải để khán giả đánh giá.
Sau buổi xem phim, Minh Di và các thành viên chủ chốt khác của đoàn phim đã có phần giao lưu với giới truyền thông và khán giả.
Câu hỏi Minh Di nhận được nhiều nhất là “Rốt cuộc Ứng Bất Nhiễm có phi thăng hay không”, câu trả lời của cậu vẫn như vừa rồi, tùy vào cách hiểu của mỗi người.
Đây vốn là một cái kết mở.
Sau lễ công chiếu, giới truyền thông và các nhà phê bình trở về viết bài, đều đưa ra những lời khen ngợi.
【Thật lòng mà nói, ban đầu tôi rất không lạc quan về YMD. Cậu ấy quá trẻ, diễn xuất trước đây cũng rất tệ, tôi đã rất lo cậu ấy không thể đảm đương được vai diễn này, cũng thường xuyên nghi ngờ tại sao đạo diễn Kỷ lại chọn cậu ấy. Mãi cho đến khi xem xong bộ phim này, tôi dường như đã hiểu được lựa chọn của đạo diễn Kỷ.】
【Họ thật sự quá giống nhau, tôi không nói là giống về trải nghiệm, mà là giống về quá trình tâm lý. Tôi tin rằng, chắc chắn Minh Di cũng đã từng tuyệt vọng giãy giụa trong vũng lầy như Ứng Bất Nhiễm, vì vậy khi cậu ấy đóng vai này, có thể nói là có một ưu thế trời cho.】
【Phim thật sự rất hay, diễn xuất, kịch bản, nhạc phim, không có điểm nào chê được. Dù chưa xem 《Lạc Trần Truyện》, nhưng tôi dám nói, đây chắc chắn sẽ là một con hắc mã của mùa phim Tết năm nay.】
Những lời khen như vậy không chỉ có một người, những lời khen ngợi tràn ngập trên mạng đã khơi dậy sự tò mò và mong muốn tìm hiểu của cư dân mạng, rất nhiều người đã nổi lên tâm lý phản nghịch, mua vé định đến rạp phim để xem thử.
——–
Mùng một Tết, 《Thăng Tiên》 và 《Lạc Trần Truyện》 là hai bộ phim hot nhất mùa phim Tết, doanh thu tăng trưởng ngang ngửa nhau.
Nhưng dần dần, cùng với danh tiếng của 《Thăng Tiên》 không ngừng tăng lên, hai bộ phim nhanh chóng tạo ra khoảng cách.
Vô số người bước ra từ rạp chiếu phim, nước mắt còn chưa lau khô đã rút điện thoại ra, giới thiệu bộ phim này cho bạn bè và người thân.
【Mọi người đi xem đi, ngọt lắm, Ứng Bất Nhiễm với sư huynh ngọt đến mức tôi mất hết lý trí luôn.】
【Ai nói YMD diễn xuất không tốt, diễn xuất của YMD quá đỉnh luôn, xem nước mắt mà anh ấy lừa được của tôi này [Hình ảnh][Hình ảnh]】
【Hu hu hu, tôi là fan nguyên tác, tôi thừa nhận, YMD vừa xuất hiện đã thật sự đẹp đến mê hồn, còn về diễn xuất và tình hình cải biên, tôi không nói nữa, mọi người cứ ra rạp xem đi, cảm giác chấn động đó không thể diễn tả bằng lời được đâu.】
【Hahaha, trạng thái tinh thần của tôi rất tốt nhé, mọi người đi xem đi, phim này ngọt lắm, nhan sắc của nhân vật chính cũng siêu đỉnh, tuyệt đối không lỗ đâu.】
Cũng có người hỏi 《Lạc Trần Truyện》 thế nào, khu vực bình luận trả lời uyển chuyển hơn nhiều.
【Nói sao nhỉ, tôi xem quen mấy vai đáng yêu trước đây của anh ấy rồi, tự dưng anh ấy đóng vai nghiêm túc, tôi cứ thấy không hợp.】
【Cảm giác trạng thái của Yến An khi đóng phim này không tốt lắm, biểu cảm hơi gồng, kịch bản thì khá ổn, xem được.】
【Nhan sắc không gánh nổi, tôi cứ bị ảo giác anh ấy là tiểu tiên quân ngây thơ hạ phàm du ngoạn. Nhưng xem thì vẫn xem được, ở mức trung bình thôi, nếu không có 《Thăng Tiên》 để so sánh, tôi sẽ thấy phim này khá hay.】
Để quảng bá phim, Minh Di đã bay đến khắp nơi trên cả nước tham gia các buổi cinetour của đoàn phim. Khi doanh thu vượt mốc 2 tỷ, cậu còn đặc biệt tự tay vẽ một bức tranh thủy mặc.
Trong tranh, Ứng Bất Nhiễm một mình bước đi giữa núi non, một người một kiếm, chỉ để lại bóng lưng cô liêu.
Cũng chính vào lúc này, cư dân mạng mới biết, vậy mà Minh Di còn có tài vẽ tranh!
Bức tranh này được tài khoản chính thức của 《Thăng Tiên》 đăng lại, làm thành poster mừng doanh thu vượt mốc 2 tỷ.
Thế nhưng sau khi vượt 2 tỷ, doanh thu vẫn điên cuồng tăng lên. Khi sắp chạm mốc 3 tỷ, người hâm mộ chạy vào Weibo của Minh Di, giục cậu mau vẽ thêm một bức nữa.
Minh Di suy nghĩ một lát, rồi dùng màu nước vẽ một thiếu niên đang dùng cỏ đuôi chó trêu một con chó, tông màu khá ấm áp và tươi sáng.
Cũng là bóng lưng, nhưng không phải là cảnh từng xuất hiện trong phim, mà là một phân cảnh trong nguyên tác.
Lúc đó Ứng Bất Nhiễm vẫn còn nhà.
Minh Di nhìn chằm chằm vào bức tranh dưới tay mình, có chút xuất thần. Bỗng có người từ sau lưng ôm lấy cậu, cọ cọ vào cổ cậu: “Vẽ xong chưa? Họa sĩ nhỏ.”
Minh Di mỉm cười, đặt bút xuống.
May mà, cuối cùng cậu cũng không phải là Ứng Bất Nhiễm.
Cậu bây giờ đã có nhà rồi.
………
Kể từ khi 《Thăng Tiên》 ra rạp, Tạ Vân Hiết vẫn luôn cho một đội ngũ chuyên nghiệp theo dõi bộ phim này.
Không lâu sau, anh báo cho Minh Di biết, 《Thăng Tiên》 đã bước vào quy trình xét duyệt của Liên hoan phim Kim Phượng lần thứ 36, và có khả năng rất lớn sẽ được đề cử.
Minh Di sững người, trước khi quay 《Thăng Tiên》, cậu hoàn toàn không biết bộ phim này lại có tiềm năng như vậy.
Minh Di có chút không chắc chắn hỏi: “Vậy em… có khả năng được đề cử Nam diễn viên chính xuất sắc nhất không?”
Tạ Vân Hiết mỉm cười: “Có lẽ.”
Hệ thống vẫn luôn online chơi game trong đầu Tạ Vân Hiết, lúc này bỗng lên tiếng: 【Nếu cậu có thể giành được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, trở thành Ảnh đế, thế giới này sẽ hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của hệ thống chủ, trở thành một thế giới mới độc lập.】
Minh Di có chút căng thẳng hỏi: “…Nếu tôi không giành được thì sao?”
Hệ thống bình tĩnh đáp: 【Vậy thì sang năm giành tiếp, hoặc năm sau nữa, năm sau sau nữa, cho đến khi nào cậu giành được thì thôi.】
Hệ thống chủ chỉ quan tâm đến dữ liệu thu được từ thí nghiệm, còn về mặt thời gian thì ngài ấy không vội.
Tuy nói vậy, nhưng Minh Di vẫn hy vọng cậu có thể sớm ngày trở thành Ảnh đế.
Hệ thống chủ sớm có được kết quả thí nghiệm thành công một năm, thì một số vai phụ đang giãy giụa trong số phận có thể sớm được giải thoát một năm.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy tiếng lòng của cậu, năm đó, 《Thăng Tiên》 và 《Lạc Trần Truyện》 cùng được đề cử cho các hạng mục Phim truyện xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất, Nam diễn viên chính xuất sắc nhất và Thiết kế mỹ thuật xuất sắc nhất.
Nhưng ngay trước ngày diễn ra liên hoan phim, Minh Di nhận được điện thoại của Yến An.
Bên phía Yến An có chút tiếng gió, như thể đang đứng trên một tòa nhà cao, cậu ta nói với Minh Di: “Em sắp đi rồi.”
Minh Di nhíu mày: “Cậu đi đâu?”
Ngừng một lát, Minh Di lại nói: “…Không phải vì cảm thấy ngày mai sẽ thua tôi mà cậu định đi tìm cái chết đấy chứ?”
Yến An sững lại một chút, rồi không nhịn được mà bật cười: “Anh đang nghĩ gì vậy, không phải anh nghĩ em định nhảy lầu đấy chứ.”
“Không phải, ý em là, em sẽ rời khỏi đây, rút khỏi làng giải trí.” Giọng Yến An rất bình tĩnh: “Những năm qua em kiếm được một ít tiền, một phần trả lại cho nhà họ Yến, một phần trả cho Lục Nghệ Phong, phần còn lại cho anh, xem như là bồi thường của em.”
Minh Di nhướng mày: “Cuối cùng cũng bị lương tâm cắn rứt rồi à?”
Yến An im lặng một lúc rồi nói: “Em không biết chút tiền này có đủ để bồi thường cho hai mươi mốt năm của anh hay không… Xin lỗi, nhưng hiện tại em chỉ có ngần này thôi, nếu sau này em kiếm được tiền, em sẽ tiếp tục trả cho anh.”
Minh Di không từ chối tiền của Yến An, nhàn nhạt hỏi: “Không kết hôn với Lục Nghệ Phong nữa à?”
Yến An nhếch môi, nhìn ra màn đêm ngoài cửa xe: “Anh ta muốn em rút khỏi giới giải trí sau khi kết hôn, ở nhà làm nội trợ toàn thời gian, nhưng em thấy, đó không phải là cuộc sống em muốn, nên em đã tát anh ta một cái rồi bỏ đi.”
“Chị gái đã nói, chỉ những thứ có được bằng chính đôi tay của mình mới thực sự thuộc về mình, những gì không thuộc về mình, cuối cùng cũng sẽ mất đi. Em thấy chị ấy nói rất đúng.”
“Em đi chuyến bay tối nay, điểm đến là bên kia đại dương.”
“Minh Di, xin lỗi,” Yến An chớp mắt, nước mắt rơi xuống, ngơ ngác nói: “Em nghĩ, có lẽ em thực sự đã sai rồi.”
Minh Di nói: “Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cậu, nhưng tôi rất vui, vì kiếp này vẫn có thể nghe được lời xin lỗi của cậu.”
Sau khi cúp điện thoại, Minh Di thở dài một hơi, nhìn về phía Tạ Vân Hiết bên cạnh.
Tạ Vân Hiết bước tới, ôm lấy cậu.
Minh Di vùi mặt vào lòng Tạ Vân Hiết, giọng rầu rĩ, nói: “Anh ơi, Yến An nói cậu ấy sắp rút khỏi giới giải trí rồi, cậu ấy để lại tiền cho em, một mình bay sang nước ngoài, sẽ không kết hôn với Lục Nghệ Phong nữa…”
Tạ Vân Hiết: “Cũng tốt, món nợ rối rắm này không tính cho rõ được, cứ vậy đi.”
Minh Di: “Cứ vậy đi.”
Việc Yến An tự nguyện rút lui hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Minh Di.
Thụ chính chia tay công chính, rút lui khỏi làng giải trí, đi ra nước ngoài, có thể xem như cả tuyến cốt truyện và tuyến tình cảm đều sụp đổ hoàn toàn.
Minh Di có dự cảm, mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Rõ ràng Tạ Vân Hiết cũng có cảm giác giống cậu. Anh bỗng nghĩ ra điều gì đó, kéo tay Minh Di lên, cong môi cười: “Để đề phòng, chúng ta cần phải làm thêm một việc nữa.”
Minh Di nghi hoặc bị Tạ Vân Hiết kéo ra ngoài.
Chỉ thấy Tạ Vân Hiết gọi mấy người vệ sĩ, cùng họ bước vào thang máy.
Để tham dự liên hoan phim ngày mai, họ đã đặt phòng trước tại một khách sạn gần địa điểm tổ chức. Nếu không có gì bất ngờ, Lục Nghệ Phong, người cũng tham gia liên hoan phim, hẳn cũng đang ở khách sạn này.
Quả nhiên, thang máy đi xuống một tầng, khi mở ra lần nữa, họ vừa hay đụng mặt Lục Nghệ Phong.
Lục Nghệ Phong chau mày, cầm điện thoại đang gấp gáp ra lệnh điều gì đó: “Chặn cậu ta lại! Không có sự cho phép của tôi, sao cậu ta có thể rời khỏi tôi!”
Tạ Vân Hiết ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh, các vệ sĩ lập tức tiến lên, giữ chặt Lục Nghệ Phong.
Lục Nghệ Phong đang vội gọi điện, không để ý cảnh tượng trong thang máy, đến khi bị vệ sĩ giữ lại mới đột nhiên nhận ra sự có mặt của Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết trực tiếp lấy điện thoại từ tay hắn: “Ông chủ của các người đã bị vệ sĩ nhà họ Tạ bắt rồi, không muốn hắn chết thì tốt nhất là đừng chặn Yến An lại.”
Sau khi Lục Nghệ Phong phản ứng kịp, hắn tức giận muốn giật lại điện thoại: “Tạ Vân Hiết, anh lại phát điên cái gì thế, trả lại cho tôi!”
Tạ Vân Hiết nhìn sang Minh Di bên cạnh: “Nhung Nhung, em nói xem, anh có nên trả điện thoại cho hắn không?”
Minh Di vuốt cằm ra vẻ trầm ngâm, rồi dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cười tủm tỉm nói với Lục Nghệ Phong: “Tôi nhớ ra rồi, sinh nhật năm 18 tuổi của tôi, chính là anh vì bênh vực Yến An mà không phân biệt đúng sai, nhốt tôi trong phòng phải không?”
“Tôi cũng không muốn làm gì Lục tổng đâu,” Minh Di cười nói: “Chỉ mời Lục tổng thử cảm giác bị nhốt trong phòng giống tôi xem sao.”
Lục Nghệ Phong mở to mắt.
Thì ra Minh Di vẫn luôn nhớ đến hắn.
Mối thù nhỏ năm đó, vậy mà Minh Di vẫn nhớ đến tận bây giờ!
Nếu chỉ là bị nhốt bình thường thì không sao, nhưng bây giờ thì khác, bây giờ Lục Nghệ Phong đang vội vàng đuổi theo Yến An, nếu thật sự bị nhốt trong phòng một đêm, hắn sẽ hoàn toàn mất dấu Yến An!
“Không được! Các người không thể—” Lục Nghệ Phong bị tịch thu mọi thiết bị liên lạc, bị đẩy vào phòng, trơ mắt nhìn cánh cửa lớn đóng lại trước mặt, khóa chặt.
Hắn đứng trong căn phòng tối om, cảm giác thật lạnh lẽo.
Hắn bỗng nhận ra, lần này, có lẽ hắn thật sự mất Yến An rồi.
————
Liên hoan phim Kim Phượng lần thứ 36 thuận lợi khai mạc. Đoàn phim 《Thăng Tiên》 có mặt đầy đủ, đoàn phim 《Lạc Trần Truyện》 thiếu mất một Yến An.
Minh Di nhìn vị trí trống đó một lúc rồi dời mắt đi.
Tạ Vân Hiết vẫn ngồi bên cạnh Minh Di, hệ thống phát ra âm thanh mà chỉ hai người bọn họ nghe được: 【Không cần thấp thỏm chờ đợi nữa, để tôi tiết lộ bí ẩn cho nhé—Minh Di đã giành được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất năm nay.】
Ánh mắt Minh Di khẽ động.
Hệ thống có chút buồn bã nói: 【Thời khắc Minh Di nhận giải Kim Phượng, tôi sẽ tách khỏi cơ thể của ký chủ, rời khỏi thế giới này. Vốn dĩ tôi thật sự rất muốn xem hai tên cẩu nam nam chết tiệt các người căng thẳng thêm một lúc nữa, nhưng không còn cách nào khác, dù gì cũng đã ở bên nhau lâu như vậy, tôi muốn nói lời tạm biệt trước.】
【Tạ Vân Hiết không phải là ký chủ đầu tiên tôi gặp muốn thoát khỏi cốt truyện định sẵn, nhưng lại là ký chủ đầu tiên thành công hoàn toàn thoát khỏi cốt truyện. Cậu cũng vậy, Minh Di, cậu cũng là vai phụ đầu tiên hoàn toàn thoát khỏi cốt truyện.】
【Thực ra tôi cũng đoán được phần nào, tại sao hệ thống chủ lại bảo tôi cứ quan sát sự thay đổi, bởi vì, sẽ luôn có người thức tỉnh từ trong số phận hỗn loạn, tình trạng này cấm không được, thậm chí còn ngày càng nhiều hơn.】
【Có lẽ loài người là sinh vật không dễ dàng tin vào số phận, chính vì vậy, ngọn lửa văn minh của nhân loại mới có thể truyền từ đời này sang đời khác.】
Trên sân khấu bắt đầu công bố đề cử Phim truyện xuất sắc nhất, bộ phim đoạt giải là 《Thăng Tiên》.
【Nói hơi xa rồi, tóm lại, các người đã thành công.】
【Đợi hệ thống chủ thông qua kế hoạch của các người, có lẽ sẽ có nhiều vai phụ hơn được hưởng lợi từ đó, thoát khỏi số phận, trở thành nhân vật chính trong thế giới của họ.】
Trên sân khấu bắt đầu công bố đề cử Đạo diễn xuất sắc nhất, bộ phim đoạt giải là 《Thăng Tiên》.
【Nhiệm vụ của tôi trước nay luôn là giúp ký chủ đóng vai phản diện, uốn nắn lại tuyến cốt truyện. Sau lần này, có lẽ nhiệm vụ của tôi sẽ trở thành giúp các vai phụ thay đổi số phận, giành lấy cuộc sống mới.】
【Nhưng tôi vẫn sẽ không thích cặp đôi cẩu nam nam chết tiệt các người đâu, tôi sẽ mãi mãi nhớ hai người đã chơi đùa tôi như chó!】
【Cứ vậy đi, tạm biệt hai người.】
Trên sân khấu đang công bố đề cử giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, sau một khoảnh khắc dừng lại, khuôn mặt của Minh Di xuất hiện trên màn hình lớn.
“Liên hoan phim Kim Phượng lần thứ 36, Yến Minh Di.”
Trong tiếng vỗ tay vang dội, Minh Di lần lượt ôm các thành viên trong đoàn phim, rồi bước lên sân khấu.
Cậu nhận lấy chiếc cúp từ tay Ảnh đế kỳ cựu Quý Triển Vân. Trong tay cậu, con phượng hoàng vàng lấp lánh đang dang cánh muốn bay.
Quẻ Minh Di trong Kinh Dịch, hào từ của hào Sơ Cửu có câu: “Minh Di vu phi, thùy kỳ dực.”
Ý nghĩa cốt lõi của nó là: “Trong hoàn cảnh khó khăn, ánh sáng bị tổn hại, muốn bay đi như chim để thoát thân, nhưng lại bất đắc dĩ phải rủ cánh xuống để khiêm tốn bảo toàn bản thân.”
Và nay cậu đã từ trong bóng tối bước ra ánh sáng, cuối cùng cũng có thể dang rộng đôi cánh của mình để bay cao.
Toàn Văn Hoàn.