Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 52
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 52 :Bản Kiến Nghị Trọng Sinh
Minh Di tức muốn nổ phổi.
Tạ Vân Hiết đúng là đang đổ tội ngược lại cho cậu!
Nếu không phải Tạ Vân Hiết cố tình giả vờ ngoan ngoãn, Minh Di sao có thể bị anh lừa tháo còng tay ra được chứ?
Đáng ghét, lẽ ra không nên mềm lòng với anh!
Minh Di vừa giận vừa sốt ruột, nhưng bây giờ có hối hận cũng vô dụng, cậu bị Tạ Vân Hiết hôn đến quay cuồng cả đầu óc. Vì tay bị còng ra sau lưng nên cậu hoàn toàn không thể ngăn cản hành động của Tạ Vân Hiết được. Cúc áo ngủ bị Tạ Vân Hiết cởi ra, chỉ cần lột nhẹ một cái là bộ đồ ngủ mỏng manh đã tuột đến khuỷu tay.
Tạ Vân Hiết dùng sức hít hà ở cổ Minh Di, mê mẩn nói: “Nhung Nhung, em thơm ngọt quá… cứ như một chiếc bánh ngọt nhỏ vậy.”
b**n th** quá, Minh Di muốn lùi về sau, nhưng lại bị Tạ Vân Hiết phát hiện ý đồ và giữ chặt trong lòng, dùng răng nanh cắn nhẹ vào cổ cậu một cái để dọa dẫm: “Ngoan một chút nào.”
Minh Di lập tức cứng đờ, không dám động đậy nữa, cậu khẽ run rẩy, bất giác có cảm giác như mình đang bị một con mãnh thú to lớn để mắt tới.
Vị trí trên ngực vẫn còn có chút nhói đau, trở nên đỏ ửng. Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào đó, ánh mắt càng lúc càng đen kịt.
Minh Di chưa kịp hét dừng lại, Tạ Vân Hiết đã cúi đầu cắn xuống.
Một tiếng hét kinh hoàng bị ghì chặt trong kẽ răng, Minh Di mặt đỏ tai hồng muốn giãy giụa, nhưng Tạ Vân Hiết lại khống chế cậu chặt cứng trong lòng bàn tay, không cho phép cậu trốn thoát.
Đến khi Minh Di hoàn hồn, cậu phát hiện mình đã bị Tạ Vân Hiết đè xuống giường tự lúc nào. Sợi dây trên cổ là thứ duy nhất trói buộc hành động của Tạ Vân Hiết kêu lên loảng xoảng, anh một tay nắm lấy đầu gối cậu, l**m đầu răng: “Để chồng nếm thử xem, rốt cuộc thì bánh ngọt nhỏ có vị gì.”
Tạ Vân Hiết trong kỳ mẫn cảm quả thật rất khác so với bình thường.
Đến lúc này, Minh Di mới nhận ra Tạ Vân Hiết trước đây khi làm với cậu đã dịu dàng và kiềm chế đến mức nào.
Không giống như bây giờ… Ngay cả đầu ngón tay Minh Di cũng bị cắn đầy dấu răng, vì không chịu phối hợp gọi chồng mà mông cũng bị đánh đỏ ửng.
Minh Di vùi mặt vào gối, vành tai đỏ đến rỉ máu, những điều này đối với một thanh niên trẻ tuổi mà nói vẫn là quá sức chịu đựng.
Tạ Vân Hiết cúi xuống bên tai Minh Di, mê đắm gọi tên cậu, cảm giác quá mãnh liệt khiến ánh mắt Minh Di có chút tan rã, hơi thở cũng không thông, càng đừng nói đến việc đáp lại anh.
Mãi cho đến khi Tạ Vân Hiết nói một câu bên tai Minh Di, cậu mới đột ngột mở to mắt, giãy giụa nhè nhẹ: “Không thể nào… em không có cái đó… em không phải là Omega!”
“Có mà,” giọng nói trầm khàn của Tạ Vân Hiết như lời thì thầm của ác quỷ: “Beta không phải là không có khoang sinh sản, khoang sinh sản của họ chỉ bị thoái hóa thôi.”
“Để chồng em tìm thử xem, tìm được rồi sẽ tạo kết ở bên trong, được không?”
Tạo… kết? Tạo cái gì? Kết gì?
Nghĩ đến những miêu tả trong một số truyện ABO đã đọc, Minh Di xấu hổ đến mức sắp tự luộc chín mình, cậu vừa khóc vừa lắc đầu lia lịa: “Không được… không thể nào có… Tạ Vân Hiết, anh đừng—”
Minh Di không biết rằng, dáng vẻ này của cậu bây giờ lại càng khiến người khác muốn bắt nạt hơn, Tạ Vân Hiết mà nhịn được mới là chuyện hoang đường. Anh cúi thấp người, cắn vào phần thịt non mềm sau gáy Minh Di, đồng thời chậm lại nhịp độ, như thể đang thực sự tìm kiếm cái gọi là “khoang sinh sản”.
Minh Di không còn sức để phản kháng nữa, chỉ có thể cắn chặt một góc gối.
Trong khoảnh khắc nào đó, Minh Di đột nhiên phát ra một tiếng r*n r* đáng thương, toàn thân run rẩy không ngừng.
Bởi vì, cậu thực sự bị một thứ kỳ lạ mắc kẹt.
……..
Kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết đã kết thúc hoàn toàn.
Cùng lúc đó, anh cũng hoàn toàn không còn được Minh Di cho sắc mặt tốt nữa.
Trên người Minh Di chi chít dấu răng, lưng đau đến mức không dậy nổi, thấy Tạ Vân Hiết đi vào, cậu lập tức kéo chăn trùm qua đầu, để thể hiện rằng cơn giận của mình vẫn chưa nguôi.
Tạ Vân Hiết: “…”
Quả thực Tạ Vân Hiết cũng rất chột dạ, vì cái kết đó thật sự đã kẹt trong người Minh Di rất lâu, mãi cho đến khi Minh Di ngủ thiếp đi, anh mới rút ra được.
Tạ Vân Hiết nằm xuống bên cạnh Minh Di, kéo chăn ra một chút, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nhung Nhung, tha cho anh đi mà, anh sai thật rồi.”
Giọng Minh Di rầu rĩ nói: “Sai ở đâu?”
Tạ Vân Hiết tích cực nhận lỗi: “Anh không nên nói em là đứa trẻ hư, Nhung Nhung thương anh, giúp anh tháo còng tay, Nhung Nhung tốt, còn anh thì lại lấy oán báo ân, anh xấu xa.”
Cuối cùng Minh Di cũng ló đầu ra, lườm anh một cái, Tạ Vân Hiết tưởng mình đã được tha thứ, trong lòng vui mừng, đưa tay ra định ôm cậu, nào ngờ Minh Di đột nhiên chui ra khỏi chăn, lao vào người anh, cắn mạnh một phát vào cổ anh để trả đũa.
“Tạ Vân Hiết, em thấy anh cũng hợp đi diễn lắm đấy.” Minh Di nghiến răng: “Kỳ mẫn cảm mà cũng diễn được với em, không phải nói sẽ bị ngốc đi sao?”
Tạ Vân Hiết đỡ lấy eo cậu, thành thật nói: “Những phương diện khác quả thực sẽ ngốc đi, em xem, em lừa anh uống thuốc, anh cũng uống ngay lập tức còn gì? Nhưng chuyện cầu hoan thì không được, một Alpha nếu không có chút thủ đoạn cầu hoan nào thì chẳng phải là toi đời rồi sao?”
Để có thể tạo kết trong cơ thể bạn đời, Alpha có thể làm bất cứ chuyện gì.
Minh Di miễn cưỡng chấp nhận cách nói này.
Không biết nghĩ đến điều gì, Minh Di nói năng ấp úng: “Vậy tối qua… anh thật sự tìm thấy cái đó…”
Tạ Vân Hiết thắc mắc: “Tìm thấy cái gì?”
Minh Di lườm anh: “Chính là cái đó… cái khoang sinh sản ấy!”
Tạ Vân Hiết cứng họng một lúc, rồi không kiềm được mà bật cười, bị Minh Di mặt lạnh đánh cho mấy cái mới nín cười, anh nghiêm túc nói: “Anh dọa em thôi, em là người bình thường, lại không phải Beta thật, làm sao có cấu tạo sinh lý của Beta được.”
Minh Di không muốn nhớ lại cảnh tượng tối qua lắm: “Vậy thì sao lại… bị kẹt?”
Tạ Vân Hiết khó khăn nói: “Phần đỉnh… sẽ phồng lên.”
Minh Di: “…”
Nhân lúc Minh Di còn đang cạn lời, Tạ Vân Hiết kiểm tra cổ và cơ thể cậu, thấy không có chỗ nào bị cắn rách da mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
May mà lúc Minh Di tháo còng cho anh, kỳ mẫn cảm của anh đã sắp kết thúc, lý trí vẫn còn, không cắn hỏng Minh Di.
Tối qua tuy Minh Di khóc rất dữ dội, nhưng phần lớn là do cảm giác k*ch th*ch quá mãnh liệt mà khóc.
Tạ Vân Hiết vừa mừng vừa lo, thở dài một hơi: “Nhung Nhung, em thật sự rất yêu anh, nhưng nếu có lần sau, em thật sự đừng tùy tiện tháo còng cho anh nữa.”
Minh Di hừ một tiếng: “Em đâu phải kẻ ngốc.”
Ngã một lần đã đủ để Minh Di rút ra bài học xương máu rồi.
———
Sau khi trải qua kỳ mẫn cảm, Tạ Vân Hiết liền cất xích đi, vòng cố định trên tường cũng giữ lại, để kỳ mẫn cảm lần sau còn có thể dùng.
Khi nhìn thấy chiếc tủ quần áo lớn chặn ở cửa, Tạ Vân Hiết thấy khó xử, thực ra anh muốn tiếp tục đặt chiếc tủ đầy cảm giác an toàn này trong phòng ngủ, nhưng màu sắc của nó lại không hợp với phong cách trang trí của phòng, trông có hơi lạc quẻ.
Minh Di ngồi trên giường nhìn anh đắn đo, có chút buồn cười: “Anh thích thì cứ giữ lại đi, dù sao em cũng không bị hội chứng ám ảnh cưỡng chế.”
Tạ Vân Hiết khẽ nói: “Nhưng anh lại có một chút hội chứng ám ảnh cưỡng chế…”
Minh Di nghe vậy liền xuống giường, nghiêm túc hỏi Tạ Vân Hiết: “Nếu không có nó, kỳ mẫn cảm lần tới anh có còn sợ không?”
Tạ Vân Hiết nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Chắc là không nữa đâu.”
Sau lần này, Minh Di đã trở thành nguồn cảm giác an toàn mới của anh. Tạ Vân Hiết tin rằng, theo thời gian, đoạn quá khứ u ám đó nhất định sẽ dần bị hiện tại sống động thay thế.
Minh Di nghe vậy liền lôi chiếc cưa máy cầm tay ra, vẻ mặt lạnh lùng: “Nếu đã vậy thì chỉ để cưa máy trong phòng thôi, lỡ Lục Nghệ Phong phái người đến ám sát chúng ta, em lấy ra là có thể chém ngã bọn chúng.”
Dòng suy nghĩ của Tạ Vân Hiết bị lời nói của Minh Di cắt ngang, anh có chút dở khóc dở cười: “Chắc Lục Nghệ Phong vẫn chưa đến mức là kẻ ngoài vòng pháp luật như vậy đâu.”
“Ai biết được hắn có thuê lính đánh thuê nước ngoài không,” Minh Di cau mày: “Nhiều tiểu thuyết đều viết như thế mà.”
Tạ Vân Hiết: “…”
Rõ ràng rồi, ấn tượng của Minh Di về Lục Nghệ Phong thật sự rất tệ, hơn nữa, rốt cuộc Minh Di đã đọc bao nhiêu tiểu thuyết kỳ quái vậy!
Cuối cùng, cưa máy được giữ lại trong phòng ngủ, còn tủ quần áo lớn thì được chuyển đến phòng khác.
Tuy kỳ mẫn cảm đã qua, nhưng Tạ Vân Hiết vẫn thích bám dính lấy Minh Di.
Vì những vết cắn trên người, Minh Di không tiện ra ngoài, đành phải ở nhà thêm mấy ngày. Tạ Vân Hiết lập tức cảm thấy hạnh phúc ngập tràn, chỉ muốn dán vào người cậu mọi lúc mọi nơi, hoàn toàn không muốn ra ngoài đi làm.
Minh Di đành phải đẩy Tạ Vân Hiết đang dính trên người ra một chút: “Được rồi, sắp muộn làm rồi.”
Tạ Vân Hiết ôm eo cậu, giống hệt một con chó lớn bám người: “Không—muốn—đi—làm—”
Minh Di xoa đầu anh: “Ngoan ngoãn đi làm đi, tối về em làm đồ ăn ngon cho anh.”
Tạ Vân Hiết cố gắng mặc cả: “Nhung Nhung, em đi làm cùng anh đi, văn phòng của anh lớn lắm, bên trong còn có phòng nghỉ ngơi nữa.”
“Không được, bây giờ em không thể ra ngoài gặp người khác,” Minh Di lý trí từ chối, bây giờ trời đã nóng, mặc quần áo ít nhiều gì cũng sẽ lộ ra cánh tay và cổ, Minh Di không muốn bị người khác nhìn thấy vết tích trên người mình: “Nếu phải trách thì trách chính anh đó, ai bảo anh cắn lung tung làm chi.”
“Mau đi đi, đã bao nhiêu ngày không đến công ty rồi, anh cũng không muốn bị nhân vật công chính cho phá sản đâu nhỉ?” Minh Di vỗ vai Tạ Vân Hiết, mỉm cười nói.
Tạ Vân Hiết bị dạy dỗ một trận, đau khổ buông Minh Di ra, cuối cùng vẫn là đi ba bước ngoảnh lại một lần, thở dài đi làm.
Mấy ngày trong kỳ mẫn cảm, Tạ Vân Hiết gần như ngày ngày không rời Minh Di, đột nhiên xa cách, anh chỉ cảm thấy chỗ nào cũng không quen, dường như sinh ra chứng lo âu chia ly, người ở công ty mà lòng chỉ muốn về nhà.
Trước đây không phải như vậy.
Trước đây nhà trống không, Tạ Vân Hiết hoàn toàn không muốn quay về nơi lạnh lẽo đó, thà ở công ty tăng ca đến nửa đêm cũng không muốn về nhà.
Lúc đó anh thường nghĩ, nếu có thể đột tử như vậy, dường như cũng không tệ, dù sao cũng không có ai quan tâm đến anh, anh cũng chẳng có ai để quan tâm, cả con người trống rỗng, ngoài việc báo thù ra thì hoàn toàn không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống.
Bây giờ Tạ Vân Hiết nghĩ lại cuộc sống lúc đó, lại có cảm giác như đã qua một đời.
Tạ Vân Hiết ngẩn ngơ một lúc, có một khoảnh khắc nào đó, anh nghi ngờ tất cả những điều này chỉ là ảo giác trước khi chết của mình.
Văn phòng rộng lớn lạnh lẽo, nhân viên đi qua đi lại, dường như không có gì khác so với trước đây.
Anh lấy điện thoại ra, mãi đến khi nhìn thấy cái tên ghim trên cùng “Vợ yêu Nhung Nhung”, mới có cảm giác may mắn vì đã trở về với thực tại.
Tạ Vân Hiết gửi tin nhắn cho Minh Di: “Nhớ em.”
Vợ yêu Nhung Nhung: Ừm, xoa đầu từ xa.
Tạ Vân Hiết cảm thấy ghế ngồi thật khó chịu, tài liệu cũng trở nên chướng mắt, chỗ nào cũng không thoải mái, đặc biệt là trong lòng, ngứa ngáy vô cùng, chỉ có nói chuyện với Minh Di mới có thể dịu đi, thế là lại gửi tin nhắn làm phiền Minh Di: Nếu anh biến thành một con husky, vợ còn yêu anh không?
Vợ yêu Nhung Nhung: Có, em rất sẵn lòng nuôi thêm một chú chó.
Vợ yêu Nhung Nhung: Khi nào biến, để em đến đón.
Vợ yêu Nhung Nhung: Tin nhắn đã gửi đi chưa? Em nói em có thể nuôi husky, anh còn chưa thấy à?
Vợ yêu Nhung Nhung: Husky bất ngờ!
Vợ yêu Nhung Nhung: Khẩu lệnh đã phát ra rồi, sao còn chưa thấy husky rơi xuống?
Tạ Vân Hiết: “…”
Có lẽ các cặp đôi mới yêu đều khá trẻ con, chỉ cần trò chuyện về những chủ đề kỳ quái cũng cảm thấy rất vui vẻ.
Tạ Vân Hiết phát hiện, thực ra Minh Di cũng có thể trở nên hoạt bát và hài hước, nhưng chỉ giới hạn với người quen, đối với người lạ, Minh Di sẽ rất câu nệ, không thả lỏng được, hình ảnh bên ngoài thể hiện ra chính là trầm lặng ít nói.
— Quả thực là một bé con hướng nội kiểu ngoài lạnh trong nóng.
Tạ Vân Hiết nhanh chóng tìm thấy niềm vui trong việc lười biếng khi làm việc, rất thích gửi tin nhắn làm phiền Minh Di, lúc nào rảnh Minh Di sẽ trả lời anh, chỉ như vậy thôi Tạ Vân Hiết cũng đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi, huống chi tối về nhà sẽ có bữa tối thơm phức do chính tay Minh Di làm chờ anh.
Cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng hiểu tại sao con người cần có một mái nhà, ít nhất thì mỗi lần nhìn thấy đèn trong nhà sáng lên, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Nhưng mà, Minh Di sẽ không ở nhà mãi, sau khi các vết tích trên người mờ đi, Minh Di đã quay lại với lịch trình làm việc của mình, cũng bắt đầu ra ngoài quay phim.
Hôm đó, Tạ Vân Hiết đang xem tài liệu trong văn phòng, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, anh không ngẩng đầu lên: “Vào đi.”
Tiếng bước chân tiến lại gần, có chút khác với tiếng bước chân của thư ký, hơn nữa, Tạ Vân Hiết còn ngửi thấy mùi tin tức tố quen thuộc trên cơ thể người đến. Anh nhận ra điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu lên, liền thấy Minh Di đang cầm một tập tài liệu đi về phía mình.
Minh Di đến trụ sở của Tạ thị để bàn việc hợp tác, vì vậy hôm nay cậu cũng mặc vest, áo sơ mi trắng, thắt cà vạt, một bộ trang phục rất ra dáng doanh nhân, kết hợp với khuôn mặt tinh xảo, lạnh lùng thanh tú, mang đến cảm giác thật nghiêm túc, chỉnh tề.
Tạ Vân Hiết nhìn đến quên cả thở, mãi cho đến khi Minh Di cúi xuống đặt tài liệu lên bàn anh, lúc này anh mới miễn cưỡng hoàn hồn.
“Tạ tổng, tài liệu của ngài.” Thiết kế ôm sát được cắt may khéo léo phác họa ra vòng eo xinh đẹp, Minh Di nói vào tai Tạ Vân Hiết, nhưng thái độ lại rất nghiêm túc, như thể thật sự chỉ là công việc, không có ý đồ xấu xa nào khác.
Tạ Vân Hiết cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Cậu là thư ký mới đến à? Sao tôi chưa từng gặp cậu?”
Minh Di phối hợp: “Đúng vậy, tôi là người mới, hiện vẫn đang trong thời gian thử việc.”
Khi nói câu này, một tay Minh Di chống trên bàn, vẫn hơi cúi người, ở rất gần anh.
Trông hệt như cố tình quyến rũ anh vậy.
Yết hầu Tạ Vân Hiết trượt lên xuống, cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, cứ thuận theo bản năng, trực tiếp kéo cậu qua, đặt lên đùi mình.
Minh Di lập tức giãy giụa muốn đứng dậy, kinh ngạc hỏi: “Tạ tổng, ngài làm gì vậy?”
Tạ Vân Hiết dùng một cánh tay ôm chặt eo cậu, không cho cậu chạy thoát, đồng thời hừ lạnh một tiếng: “Còn giả vờ gì nữa? Cậu cố tình đến đây quyến rũ tôi, chẳng phải là muốn được chuyển sang chính thức sao?”
Minh Di: “…”
Nhập vai nhanh như vậy, Tạ Vân Hiết không đi đóng phim đúng là uổng phí.
Tạ Vân Hiết đã sớm không nhịn được nữa, một tay anh giữ Minh Di trong lòng, tay kia đã nóng lòng luồn vào trong, v**t v* vòng eo rắn rỏi, chiếc áo sơ mi vốn đang phẳng phiu lập tức bị làm cho lộn xộn.
“Không được, lát nữa em còn phải gặp đối tác của nhãn hàng —” Minh Di nào ngờ chỉ trêu chọc Tạ Vân Hiết một chút mà anh đã không chịu nổi, vội vàng cách lớp áo nắm lấy bàn tay kia. Lát nữa cậu còn phải bàn chuyện hợp tác, chỉ là thấy còn thời gian nên muốn qua gặp Tạ Vân Hiết một chút thôi, thật sự không có ý định chơi trò khác với anh.
Tạ Vân Hiết nghiêng đầu hôn lên má Minh Di một cái, kêu “chụt” một tiếng, ra vẻ gian tà: “Gặp bên nhãn hàng làm gì, hầu hạ Tạ tổng cho tốt, sẽ có cả núi vàng núi bạc.”
“…” Minh Di cạn lời, Alpha này bình thường trông đứng đắn là thế, nhưng khi chơi đùa lại lắm trò hơn ai hết.
Cậu thật sự không có thời gian để đùa giỡn với Tạ Vân Hiết.
Minh Di qua quýt hôn lên má Tạ Vân Hiết: “Lần sau nhất định sẽ bù cho anh, lần này em nợ trước nhé, được không?”
Tạ Vân Hiết vùi mặt vào cổ Minh Di, phát ra tiếng hừ mũi không tình nguyện, không muốn buông tay.
Đúng lúc này, thư ký thật sự của Tạ Vân Hiết đến gõ cửa, Minh Di lập tức vỗ vào cánh tay Tạ Vân Hiết, lúc này anh mới miễn cưỡng nới lỏng tay, để Minh Di rời đi.
Minh Di chỉnh lại vạt áo bị vén lên, rồi mới ra mở cửa.
Thư ký xách một cái túi, tươi cười niềm nở: “Yến tiên sinh, ngài để quên một món đồ ở dưới lầu, tôi mang lên cho ngài.”
Minh Di nhận lấy chiếc túi: “Cảm ơn.”
Thư ký lén nhìn tình hình trong văn phòng, vừa hay chạm phải ánh mắt oán giận vì không được thỏa mãn của Tạ tổng, vội vàng thu lại ánh mắt, thức thời rời đi.
Minh Di xách túi quay lại bên Tạ Vân Hiết, nhìn quanh một lượt, đặt túi lên chỗ trống trên bàn: “Đây là thịt bò khô em làm sáng nay, lúc làm việc đói có thể ăn lót dạ.”
Tạ Vân Hiết nghe vậy, lập tức kéo túi đến trước mặt, vui vẻ hít một hơi thật sâu mùi thơm của thịt, đột nhiên nghĩ đến điều gì, cảnh giác hỏi: “Là chỉ làm riêng cho anh, hay Tiểu Tùng Hùng cũng có phần.”
Chuyện này cũng ghen được sao? Minh Di nghĩ một lúc, hắng giọng nói: “Đương nhiên là làm cho anh rồi, nhưng Tiểu Tùng Hùng lăn lộn dưới đất ăn vạ, nhất quyết đòi ăn, em không cẩn thận trượt tay, nên làm rơi hai miếng thịt bò khô xuống…”
Tạ Vân Hiết: “…”
Cảm ơn nhé, em còn chịu khó bịa chuyện để dỗ anh.
Tạ Vân Hiết cầm một miếng thịt bò khô lên, tức giận nhai nhai trong miệng.
“Vậy em đi nhé?” Minh Di cúi xuống, khẽ hôn lên môi Tạ Vân Hiết một cái: “Tối gặp.”
Tạ Vân Hiết miễn cưỡng hừ một tiếng.
Minh Di đứng thẳng người, thật sự định rời đi, vô tình nhìn thấy một bản kế hoạch trên bàn Tạ Vân Hiết, cái tên rất kỳ lạ, gọi là 《Bản Kiến Nghị Trọng Sinh》.
“Đây là gì vậy?” Minh Di tò mò chỉ vào tập tài liệu đó.
Tạ Vân Hiết giải thích: “Đây là phương án anh viết cho Hệ thống Chủ, vẫn đang trong giai đoạn soạn thảo. Anh chuẩn bị tiến hành nghiên cứu thị trường, dùng số liệu để thuyết phục Hệ thống Chủ, để Ngài ấy từ bỏ việc khai thác năng lượng cảm xúc rẻ tiền từ những truyện não tàn, mà chuyển hướng sang các nhân vật phản diện và nhân vật phụ.”
“Lấy chúng ta làm ví dụ, có lẽ việc hỗ trợ những nhân vật phản diện này có được cuộc sống mới, tái cấu trúc logic câu chuyện, ngược lại có thể làm cho chất lượng năng lượng cảm xúc do độc giả tạo ra cao hơn, Hệ thống Chủ cũng có thể nhờ đó mà nhận được nhiều năng lượng hơn. Anh cảm thấy, đây cũng có thể coi là một cách đôi bên cùng có lợi.”
Tạ Vân Hiết hỏi Minh Di: “Nhung Nhung, em thấy thế nào?”
“Em thấy rất tốt,” Minh Di lật mở 《Bản Kiến Nghị Trọng Sinh》, trong mắt hiện lên vẻ xúc động: “Nếu Hệ thống Chủ có thể thông qua phương án này, có lẽ sẽ có nhiều người hơn có thể thoát khỏi sự trói buộc của những tình tiết não tàn.”
Tạ Vân Hiết “ừm” một tiếng: “Hệ thống Chủ không ra tay với chúng ta, có lẽ cũng đang quan sát. Phương án này rốt cuộc có thực hiện được hay không, còn phải xem sau khi em trở thành nhân vật chính mới, thế giới này có thể tạo ra nhiều năng lượng cảm xúc hơn trước đây hay không.”
Minh Di ngước mắt lên, có chút mông lung: “Tạ Vân Hiết, chúng ta thật sự có thể làm được không?”
“Không chắc là được, nhưng chúng ta phải thử.” Tạ Vân Hiết nắm lấy tay Minh Di, chậm rãi mà kiên định nói: “Anh tin rằng, ngoài chúng ta ra, vẫn còn có vô số nhân vật phụ khác đang thức tỉnh, đang giãy giụa, đang đau khổ, không cam lòng đi vào màn đêm dịu dàng đó.”