Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 51
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 51 :Chữa Bệnh
Như Tạ Vân Hiết đã nói, lúc Tạ Kỳ Bạch mới được tìm về nhà họ Tạ, Tạ Vân Hiết đã thật sự muốn rời khỏi nhà họ Tạ, trả lại vị trí này cho Tạ Kỳ Bạch, rồi tự mình tay trắng gầy dựng sự nghiệp.
Nhưng nhà họ Tạ cảm thấy bọn họ đã đầu tư vào Tạ Vân Hiết quá nhiều, còn chưa thu hồi được vốn mà Tạ Vân Hiết đã đi, để lại một Tạ Kỳ Bạch chẳng được tích sự gì thì có tác dụng gì chứ?
Nhà họ Tạ không thể giao Tập đoàn Tạ thị cho một người ngoài, nhưng bọn họ lại càng không thể giao Tập đoàn Tạ thị cho một người thừa kế không biết gì cả.
Vì vậy, bọn họ đã giữ Tạ Vân Hiết lại, để anh phò tá Tạ Kỳ Bạch cho đến khi Tạ Kỳ Bạch đứng vững gót chân trong công ty.
Tạ Vân Hiết cũng từng là một vị công tử cao quý được đặt nhiều kỳ vọng, nhà họ Tạ xem anh như người thừa kế để bồi dưỡng, đối với anh vô cùng nghiêm khắc, từng lời nói, hành động đều phải phù hợp với thân phận, thành tích phải đạt yêu cầu của cha mẹ, các khóa học cũng được sắp xếp dày đặc.
Trong 24 năm đầu đời, Tạ Vân Hiết ưu tú đến chói mắt, cả giới thượng lưu không ai không biết tên anh, tất cả mọi người đều cho rằng anh sẽ thừa kế Tập đoàn Tạ thị, và dẫn dắt Tập đoàn Tạ thị tiến đến một đỉnh cao mới.
— Cho đến khi Tạ Kỳ Bạch trở về, thân phận thiếu gia giả của Tạ Vân Hiết bị vạch trần, cuộc đời anh từ đó đã bước sang một bước ngoặt lớn.
Tạ Kỳ Bạch ghen tị với sự ưu tú và hoàn hảo của Tạ Vân Hiết, nhưng hắn ta lại tha thiết muốn đứng vững ở nhà họ Tạ, đành phải bóp mũi giả vờ anh em hòa thuận, chỉ chờ vắt kiệt giá trị của Tạ Vân Hiết rồi sẽ vĩnh viễn đuổi anh ra khỏi tầm mắt của mình.
Cuộc khủng hoảng của Tạ thị là nhờ Tạ Vân Hiết đi khắp nơi tham gia các buổi tiệc rượu, hạ mình đi cầu cạnh khắp chốn, liều mạng tăng ca mới vượt qua được, nhưng công lao cuối cùng lại thuộc về Tạ Kỳ Bạch.
Phương án là do Tạ Vân Hiết viết, nhưng người cầm phương án lên sân khấu phát biểu lại biến thành Tạ Kỳ Bạch.
Nhà họ Tạ có ý tạo thanh thế cho người thừa kế mới, cùng với danh tiếng của Tạ Kỳ Bạch ngày càng vang dội, địa vị của Tạ Vân Hiết, một thiếu gia giả, cũng ngày càng khó xử.
Không ai biết rằng, bản lý lịch đẹp đẽ đó vốn dĩ đều thuộc về Tạ Vân Hiết, tất cả công lao đều bị Tạ Kỳ Bạch chiếm làm của riêng.
Tạ Vân Hiết có lòng kiêu hãnh của mình, anh chịu phò tá Tạ Kỳ Bạch hoàn toàn là vì muốn đền bù và báo đáp nhà họ Tạ, nhưng anh không thể chịu đựng được sự chà đạp của họ. Thế nên sau khi tình hình đã ổn định, anh lại một lần nữa đề nghị rời đi với gia chủ nhà họ Tạ.
Gia chủ nhà họ Tạ miệng thì đồng ý, nhưng thực chất chỉ là để giữ chân Tạ Vân Hiết. Con cáo già này trong lòng vẫn cảm thấy không đáng, lão đã đầu tư vào Tạ Vân Hiết nhiều như vậy, mà Tạ Vân Hiết lại nói đi là đi.
Lão vốn muốn dùng Tạ Vân Hiết như một con chó trung thành, đến khi phát hiện con chó này không trung thành, tên thương nhân gian xảo chỉ muốn vắt kiệt chút giá trị cuối cùng trên người anh —
Đó chính là tuyến thể của Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết là Alpha cấp S, nhưng Tạ Kỳ Bạch lại chỉ là cấp A. Nếu có thể cấy ghép tuyến thể của Tạ Vân Hiết cho Tạ Kỳ Bạch, vậy thì Tạ Kỳ Bạch sẽ không còn chỗ nào đáng bị chê trách nữa.
Và rất nhanh sau đó Minh Di đã biết được tại sao Tạ Vân Hiết lại thiếu cảm giác an toàn đến vậy.
Anh bị bắt ngay tại nhà của mình.
Ngay trong căn nhà anh đã ở hơn hai mươi năm, anh bị một đám vệ sĩ lôi ra khỏi phòng, chà đạp không một chút tôn nghiêm, bị đè xuống đất. Tạ Kỳ Bạch đứng trước mặt anh, dùng chân đạp lên mặt anh, nhìn anh chế giễu.
Đúng lúc đó, hai vợ chồng nhà họ Tạ, những người vẫn được Tạ Vân Hiết xem là “cha mẹ”, đi ngang qua. Tạ Vân Hiết ôm hy vọng cầu cứu bọn họ, nhưng thứ nhận lại chỉ là một cái liếc mắt lạnh lùng, và trận đòn tàn nhẫn.
… Minh Di mơ hồ nhớ lại những lời Tạ Vân Hiết nói trong buổi phỏng vấn riêng, dường như cậu đã hiểu ra tại sao khi Tạ Vân Hiết nói về ngôi nhà trong tưởng tượng của mình, điều đầu tiên anh nhấn mạnh là “an toàn”.
Bởi vì Tạ Vân Hiết đã từng bị chính người nhà của mình phản bội.
Minh Di siết chặt nắm đấm, chỉ hận không thể thò tay vào tát cho mấy tên nhà họ Tạ một trận.
Hít thở sâu một lúc lâu, Minh Di mới dám đọc tiếp.
Tạ Vân Hiết như một con chó mất nhà, bị lôi vào phòng thí nghiệm. Nhà họ Tạ vốn định lập tức phẫu thuật cấy ghép tuyến thể cho anh, nhưng Tạ Kỳ Bạch lại thay đổi ý định, muốn hành hạ Tạ Vân Hiết một trận trước đã.
Bởi vì hắn ta đã ngứa mắt Tạ Vân Hiết từ lâu rồi.
Một vị công tử tỏa sáng rực rỡ, từ dung mạo đến học vấn đều hoàn hảo đến thế, làm nổi bật một Tạ Kỳ Bạch hệt như con chuột trong cống rãnh. Từ kiếp trước, Tạ Kỳ Bạch đã ghét cay ghét đắng loại người như vậy, cho nên hắn ta trút hết cơn giận lên người Tạ Vân Hiết.
Hắn ta liên tục tiêm thuốc cấm cho Tạ Vân Hiết, ép Tạ Vân Hiết bước vào kỳ mẫn cảm, sau đó tìm một con heo đến, bắt Tạ Vân Hiết phải phát tiết lên người con heo.
Minh Di đọc đến đây, thật sự không nhịn được nữa, cậu nhắn tin riêng cho tác giả gốc, nén giận hỏi anh ta, tại sao đoạn này lại viết như vậy?
Tác giả gốc rất ngại ngùng cho biết, lúc viết truyện này, anh ta vừa hay đọc rất nhiều tiểu thuyết giật gân kỳ quái, tam quan cũng trở nên lệch lạc theo, thế nên lúc viết truyện cũng mang theo chút cảm xúc cá nhân.
Cái gọi là bi kịch chính là phá hủy những thứ tốt đẹp cho người khác xem. Anh ta viết Tạ Vân Hiết hoàn hảo như vậy, chính là để hủy hoại anh, cho độc giả xem.
Nhưng lúc viết đoạn này, anh ta quả thật cũng cảm thấy nó quá giật gân, nên đã không để Tạ Vân Hiết thật sự bị sỉ nhục như vậy — Tạ Vân Hiết đã dựa vào ý chí mà tự đập đầu đến chảy máu, từ chối bị tuyến thể chi phối, trong quá trình giãy giụa, còn nhân cơ hội cắn một miếng thịt trên người Tạ Kỳ Bạch.
Tạ Kỳ Bạch vì thế mà bị Tạ Vân Hiết chọc giận, dùng dao rạch tuyến thể của Tạ Vân Hiết để hả giận, và tiếp tục sai bác sĩ tiêm thuốc cấm cho anh, để Tạ Vân Hiết luôn ở trong trạng thái ảo giác và điên cuồng.
Đợi hắn ta trút giận xong, mới phát hiện tuyến thể của Tạ Vân Hiết đã bị phá hủy đến mức không thể cấy ghép được nữa. Tạ Kỳ Bạch cảm thấy thật xui xẻo, dứt khoát làm tới cùng, sai người vứt Tạ Vân Hiết ra vùng ngoại ô hoang vắng, ngụy tạo thành một kẻ xui xẻo chết vì sử dụng thuốc cấm quá liều.
Nhưng tác giả gốc lại cho biết, nếu Tạ Vân Hiết chết như vậy thì sau này ai sẽ “vả mặt” Tạ Kỳ Bạch? Cho nên Tạ Vân Hiết không thể chết vào lúc này.
Trước khi bị bắt vào phòng thí nghiệm, Tạ Vân Hiết đã tiêm một mũi thuốc ức chế — chính mũi thuốc ức chế này đã cứu anh.
Trên ngọn đồi hoang tăm tối, Tạ Vân Hiết ôm lấy cái gáy đang rớm máu, loạng choạng bước đi trên con đường vắng tanh không một bóng người.
Biến cố đột ngột này không chỉ khiến Tạ Vân Hiết mắc phải hội chứng rối loạn tin tức tố, mà còn đập nát xương sống của anh, tái tạo lại xương máu của anh, biến anh thành một kẻ báo thù lòng đầy oán hận.
Tác giả gốc nói, anh ta vốn định để Tạ Vân Hiết làm “bao cát” cho nhân vật chính luyện tay, sau đó sẽ cho anh “bay màu”, nhưng anh ta không ngờ, ngay lúc định viết như vậy, nhân vật dưới ngòi bút của anh dường như đã có ý thức riêng. Anh ta viết một hồi, lại phát hiện nhân vật chính hoàn toàn không đánh lại Tạ Vân Hiết — thậm chí còn sắp bị Tạ Vân Hiết đánh chết, anh ta thật sự không thể viết tiếp được nữa, mới nghĩ đến việc sửa lại toàn bộ truyện.
Thực tế, anh ta đã sửa rất nhiều phiên bản, nhưng dù là phiên bản nào, cuối cùng cũng đều không ngoại lệ, đều là nhân vật chính Tạ Kỳ Bạch bị Tạ Vân Hiết ngược cho ra bã.
Anh ta cảm thấy rất tà ma, cộng thêm việc thật sự không còn sức để sửa lại bộ truyện này nữa, nên đã rất lâu rồi không mở file tài liệu ra.
Nói đến đây, tác giả gốc không khỏi cảm thán một câu, nói anh ta hoàn toàn không ngờ, bộ truyện này đã “bỏ hố” lâu như vậy mà vẫn có người không tiếc giá nào tìm kiếm, anh ta cảm động quá, dường như lại có thể tiếp tục sửa truyện rồi.
Minh Di lập tức ngăn cản kế hoạch sửa truyện của anh ta, có quỷ mới biết sau khi sửa truyện sẽ xảy ra chuyện gì, lỡ như Tạ Vân Hiết bị kéo về thế giới cũ thì phải làm sao?
Minh Di đưa cho tác giả gốc một khoản tiền, bảo anh ta đừng động vào bất cứ thứ gì, và hẹn với anh ta, nếu sau này Minh Di có cần, chỉ cần anh ta sửa truyện theo ý của Minh Di, Minh Di sẽ lại cho anh ta một khoản tiền nữa.
Dưới sự cám dỗ của tiền bạc, tác giả gốc lập tức đồng ý, nói rằng sau này mặc cho kim chủ đại nhân sai bảo!
*****
Sau khi làm rõ quá khứ của Tạ Vân Hiết, tâm trạng của Minh Di lại càng trở nên nặng nề.
Tạ Vân Hiết cảm thấy nhà không an toàn, sợ hãi bác sĩ, là vì anh từng bị người nhà phản bội, cũng từng bị bác sĩ tiêm thuốc cấm.
Nhưng làm thế nào để giảm bớt cảm giác sợ hãi của Tạ Vân Hiết, Minh Di vẫn không có manh mối gì.
An toàn, an toàn… rốt cuộc một ngôi nhà như thế nào mới được gọi là “an toàn”?
Minh Di suy nghĩ một lát, cho rằng mọi nỗi sợ hãi đều bắt nguồn từ việc “hỏa lực không đủ”.
Thế là cậu đặt ngay một chiếc máy cưa cầm tay, ship hỏa tốc về nhà. Để làm cho cánh cửa trông có vẻ vững chắc không thể phá hủy, cậu còn đặc biệt đặt mua một cái tủ quần áo lớn và nặng.
Ở trước mặt Tạ Vân Hiết, cậu khóa cửa lại, sau đó đẩy chiếc tủ quần áo, dùng nó chặn kín hoàn toàn cả cánh cửa. Minh Di thở hổn hển cầm máy cưa lên, giật máy, chiếc máy cưa lập tức phát ra âm thanh kinh khủng.
Minh Di biểu diễn sức chiến đấu của máy cưa cho Tạ Vân Hiết xem, sau đó tắt máy, cúi người sờ trán Tạ Vân Hiết: “Anh xem, em chặn cửa rồi, không ai vào được đâu.”
“Dù có người vào được, chúng ta cũng không sợ, em có máy cưa, đến một người em chém một người.”
“Em sẽ bảo vệ anh, Tạ Vân Hiết, có em ở đây, không ai có thể làm hại anh nữa.”
Vì không dám ngủ, hai mắt Tạ Vân Hiết đã hằn lên những tia máu. Nghe xong lời của Minh Di, ánh mắt anh lần lượt lướt qua cánh cửa bị chặn, chiếc máy cưa trên tay Minh Di, cuối cùng dừng lại trên người Minh Di.
Dường như Tạ Vân Hiết đột nhiên nhận ra điều gì đó, đôi mắt màu xanh xám bỗng trở nên ươn ướt, lấp lánh ánh nước, giống như sau khi chịu đủ mọi ấm ức, cuối cùng cũng tìm được người chống lưng.
Minh Di ghé sát lại bên anh, nhẹ nhàng vén tóc mái của anh ra, cúi đầu hôn lên mí mắt anh, dịu dàng nói: “Ngủ đi, em sẽ luôn canh chừng anh. Nếu có ai vào, em nhất định sẽ gọi anh dậy.”
Tủ quần áo chặn cửa, tay cầm máy cưa chém người, phương pháp giải quyết mà Minh Di đưa ra vô cùng đơn giản và thô bạo, nhưng lại hiệu quả bất ngờ.
Tạ Vân Hiết yếu ớt dùng trán cọ vào lòng bàn tay Minh Di, thật sự nhắm mắt lại. Không bao lâu sau, tiếng hít thở của anh đã trở nên đều đặn và nặng nề.
Minh Di ngồi bên giường, nắm lấy tay anh, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Phương pháp có tác dụng.
Cảm giác an toàn mà Tạ Vân Hiết cần, hóa ra lại đơn giản như vậy.
Nhưng Tạ Vân Hiết đã một mình bước đi trong thế giới đó lâu như thế, mà vẫn không gặp được người có thể mang lại cho anh cảm giác an toàn một lần nữa.
…….
Ba ngày trôi qua, theo kế hoạch điều trị, các chuyên gia sẽ đến hội chẩn vào ngày thứ tư, để đưa ra phác đồ điều trị tiếp theo.
Hôm đó, Minh Di đánh thức Tạ Vân Hiết, nói với anh rằng sẽ sớm có vài bác sĩ lên. Đợi Tạ Vân Hiết chuẩn bị tâm lý xong xuôi, cậu mới đi dời tủ quần áo ra.
Tạ Vân Hiết tỏ ra có chút bất an, mắt luôn dõi theo bóng hình Minh Di. Minh Di cười với anh, cầm máy cưa trong tay rồi giật máy.
Tiếng máy cưa khổng lồ làm các chuyên gia đến hội chẩn giật mình. Minh Di đã giải thích trước nguyên nhân, nên họ không hỏi nhiều, lau mồ hôi rồi tiến lên, bắt đầu kiểm tra cho Tạ Vân Hiết.
Minh Di cứ cầm máy cưa đứng canh bên cạnh, hành động này không nghi ngờ gì đã mang lại cho Tạ Vân Hiết cảm giác an toàn vô cùng lớn. Đối mặt với bác sĩ, Tạ Vân Hiết không còn biểu hiện thái độ chống đối, không hợp tác nữa.
Anh biết, những bác sĩ này không thể làm hại mình được nữa rồi.
Bởi vì Minh Di nhất định sẽ bảo vệ anh.
Các chuyên gia đã thuận lợi hoàn thành việc kiểm tra và thảo luận ra một phác đồ điều trị mới.
Nhìn chung, quá trình điều trị rất suôn sẻ.
Bên viện nghiên cứu đã đổi thuốc mới, sau khi tiêm xong Tạ Vân Hiết sẽ uể oải một thời gian, trong người cũng không được thoải mái. Để phân tán sự chú ý của Tạ Vân Hiết, cậu suy nghĩ một lát rồi lấy máy tính bảng ra.
Tạ Vân Hiết tựa đầu lên vai Minh Di, nhìn cậu lấy máy tính bảng ra vẽ.
Cũng đã lâu rồi Minh Di không vẽ, phải mày mò một lúc với thao tác của phần mềm, sau đó vẽ một con husky mắt xanh phiên bản Q đơn giản.
Minh Di dùng bút cảm ứng chọc vào má, nghiêng đầu nhìn Tạ Vân Hiết, so sánh cả hai: “Dễ thương.”
Tạ Vân Hiết chớp mắt, khàn giọng nhắc cậu: “…Còn có Tiểu Tùng Hùng nữa.”
Minh Di liền vẽ thêm một chú chó nhỏ màu trắng bên cạnh con husky.
Tạ Vân Hiết nhìn một cái, ghen tị nhận xét: “Tiểu Tùng Hùng, con chó béo độc ác.”
Minh Di: “…”
Rõ ràng Tiểu Tùng Hùng lông xù xù cũng rất dễ thương mà!
Minh Di lắc đầu, Alpha trong kỳ mẫn cảm sẽ có lòng ghen tị rất mạnh, cậu không chấp nhặt với Tạ Vân Hiết.
Thuốc mới sẽ gây ra cảm giác uể oải một đoạn thời gian, đợi qua giai đoạn này, Tạ Vân Hiết sẽ lại tỉnh táo, quấn lấy Minh Di đòi hôn.
Cũng không phải lần nào Minh Di cũng từ chối Tạ Vân Hiết, thấy Tạ Vân Hiết thực sự nhịn không được nữa, cũng sẽ tìm cách giúp anh.
Thời gian trôi qua, triệu chứng kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết dần giảm bớt, lý trí hồi phục, cảm xúc cũng ổn định lại, số lần đòi hôn giảm đi đáng kể.
Hôm đó sau khi tiêm xong, Tạ Vân Hiết dựa vào đầu giường, khàn giọng nói với Minh Di: “Muốn uống nước…”
Anh đang đeo rọ mõm, hai tay bị còng vào người, tóc mái rối bù che trên chân mày, tinh thần uể oải, trông vô cùng đáng thương.
Minh Di rất cảnh giác, ngoài lúc ăn cơm và uống nước, trong tình huống bình thường, cậu sẽ không dễ dàng tháo rọ mõm cho anh, còng tay lại càng không. Chỉ khi Tạ Vân Hiết ngủ, Minh Di mới mở còng tay, đổi thành dây xích.
Minh Di nói được làm được, cậu đã hứa với Tạ Vân Hiết sẽ không tùy tiện tháo bỏ những thứ trói buộc trên người anh, thì nhất định sẽ làm được.
Nghe Tạ Vân Hiết nói khát, Minh Di bèn tiến lên tháo rọ mõm, đút nước cho anh.
Uống nước xong, Tạ Vân Hiết lại nói còng tay làm anh rất đau, muốn Minh Di tháo ra một lát.
Minh Di kiểm tra cổ tay anh, phát hiện da trên cổ tay anh quả thực đã bị cọ xát đến đỏ lên, xem ra dù là dụng cụ trói buộc chuyên dụng, đeo lâu cũng sẽ làm tổn thương da.
Cậu có chút do dự, một mặt, tháo còng tay có hơi mạo hiểm, mặt khác, cậu lại có chút đau lòng cho Tạ Vân Hiết.
Nếu không phải tình huống đặc biệt, cậu cũng không muốn đối xử với người mình thích như vậy.
Tạ Vân Hiết thấy cậu do dự, liền tỏ ra thấu tình đạt lý nói: “Thôi vậy, không tháo cũng không sao, thật ra cũng chỉ hơi đau một chút thôi.”
“Em hôn anh đi,” Tạ Vân Hiết nhìn cậu với vẻ vô cùng tin tưởng: “Hôn anh một cái, anh sẽ không đau nữa.”
Minh Di dao động vài giây, nhớ lại Tạ Vân Hiết sau khi tiêm thuốc đều sẽ uể oải, chắc không đến nỗi làm gì, hơn nữa nghiên cứu viên cũng đã nói, giai đoạn đặc biệt này sẽ sớm kết thúc thôi.
Cùng lắm thì trên cổ Tạ Vân Hiết còn có vòng cổ với độ dài giới hạn.
Kết hợp với biểu hiện ngày càng bình tĩnh của Tạ Vân Hiết mấy ngày nay, Minh Di thả lỏng cảnh giác một chút, quyết định tin anh một lần.
“Vậy anh không được cử động lung tung, em đi lấy chìa khóa.”
Chìa khóa ở phòng khác, Minh Di lấy qua, đến gần Tạ Vân Hiết, cúi người tìm lỗ khóa.
Cậu cố ý làm chậm động tác, nếu Tạ Vân Hiết nhân cơ hội đến l**m mặt cậu, cậu sẽ lập tức lùi lại rời đi.
Nhưng Tạ Vân Hiết rất ngoan ngoãn, ra vẻ vô cùng lãnh đạm, trông có vẻ thật sự đã khá hơn nhiều rồi.
Thế là Minh Di buông bỏ phòng bị, mở khóa trên còng tay.
“Cạch—”
Một tiếng động nhẹ vang lên.
Tạ Vân Hiết đột nhiên lên tiếng: “Nhung Nhung, anh chưa nói cho em biết sao, thật ra Alpha là một loài sinh vật rất giỏi ngụy trang — đặc biệt là trong kỳ mẫn cảm.”
Minh Di ngẩn ra một lúc, ngay khoảnh khắc đối mặt với Tạ Vân Hiết, cậu đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn, nhanh chóng lùi về phía sau.
Nhưng đã không kịp nữa rồi.
Đôi tay được giải thoát của Tạ Vân Hiết như một gọng kìm sắt, nắm chặt lấy eo Minh Di, dùng sức một cái, đã giam cậu trong lòng thật chặt.
“Tạ Vân Hiết!” Minh Di giật mình, giãy giụa vặn vẹo, nhưng hoàn toàn không địch lại sức của Tạ Vân Hiết. Tạ Vân Hiết dễ dàng bẻ quặt hai tay Minh Di ra sau lưng, sau đó — dùng chính chiếc còng tay mà Minh Di vừa tự tay tháo ra để còng cậu lại.
Xong rồi…
Minh Di ngồi trên đùi Tạ Vân Hiết, căng thẳng nuốt nước bọt.
Lúc nãy cậu không nên tin Tạ Vân Hiết!
Nhưng ai mà ngờ được, Tạ Vân Hiết lại có thể vì để bắt được Minh Di mà giả vờ ngoan ngoãn lâu như vậy?
Tạ Vân Hiết đưa tay vào vạt áo ngủ của Minh Di, tùy tiện hưởng thụ con mồi mà mình đã tốn bao công sức mới bắt được.
Minh Di thật sự đã bị Alpha trong kỳ mẫn cảm lắm mưu nhiều kế này dọa sợ, vặn vẹo người né tránh: “Đừng… buông em ra — ưm!”
Ánh mắt Tạ Vân Hiết tối sầm, quấn lấy môi lưỡi của Minh Di, còn ấn gáy cậu lại không cho né tránh, hôn đến mức Minh Di không thở nổi.
Đột nhiên, Minh Di phát ra một tiếng rên khẽ từ cổ họng, cơ thể cũng nảy lên dữ dội.
— Tạ Vân Hiết đã nhéo ngực cậu một cái.
k*ch th*ch quá mạnh khiến Minh Di lập tức mềm nhũn cả người, Tạ Vân Hiết buông gáy cậu ra, đầu ngón tay v**t v* đôi môi ẩm ướt vì bị hôn của cậu, chậm rãi khàn giọng nói: “Không phải anh đã nói rồi sao, không được tùy tiện tháo còng tay?”
“Đứa trẻ hư không nghe lời thì phải chịu phạt.”