Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 50
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 50 :Treo Thưởng
Để chuẩn bị cho kỳ mẫn cảm sắp tới, Tạ Vân Hiết đã sửa sang lại phòng ngủ một chút.
Anh cho thợ đến, gắn mấy cái khoen cố định lên tường. Ban đầu Minh Di vẫn chưa hiểu để làm gì, mãi cho đến khi thấy Tạ Vân Hiết lấy ra sợi dây xích được đặt làm riêng, cậu mới đột nhiên nhận ra ý đồ của anh.
Cậu có chút do dự hỏi: “…Phải làm vậy sao?”
“Đúng vậy, bắt buộc phải thế.” Tạ Vân Hiết đặt vòng cổ vào tay Minh Di, để cậu tự tay cài nó cho mình: “Alpha trong kỳ mẫn cảm có tính công kích cực mạnh đối với những kẻ xâm phạm lãnh địa của mình, nhưng anh cần nghiên cứu viên đến tận nhà tiêm thuốc định kỳ. Để tránh anh tấn công người khác, đây là quy trình cần thiết.”
Tạ Vân Hiết dừng lại một chút rồi nói thêm: “Đối với em, đây cũng là một biện pháp bảo vệ. Nhung Nhung, hứa với anh, trong kỳ mẫn cảm dù anh có cầu xin em thế nào, cũng tuyệt đối đừng tháo dây xích ra, được không?”
Ánh mắt Tạ Vân Hiết rất nghiêm túc, Minh Di nhìn thẳng vào mắt anh một lúc, cảm nhận được thái độ nghiêm túc của anh. Cậu nhìn chiếc vòng cổ nặng trĩu trên tay, mím môi: “Được rồi, nếu làm vậy có thể khiến anh yên tâm… em đảm bảo với anh, em tuyệt đối sẽ không tháo dây xích trong kỳ mẫn cảm của anh.”
Tạ Vân Hiết xoa nhẹ bên gáy Minh Di, khẽ mỉm cười rồi ngoan ngoãn cúi đầu trước mặt cậu.
Minh Di giơ tay lên, trịnh trọng cài chiếc vòng cổ bằng kim loại lên cổ Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết mắc hội chứng rối loạn tin tức tố, biểu hiện cụ thể là không thể tự chủ được việc giải phóng tin tức tố, chu kỳ mẫn cảm cũng trở nên vô cùng bất ổn, có thể đi kèm với các triệu chứng như mất tỉnh táo, tăng tính công kích.
Minh Di chỉ mới nghe Tạ Vân Hiết kể về căn bệnh này, vì chưa từng tận mắt chứng kiến nên vẫn chưa có cảm nhận thực tế về các triệu chứng khi bệnh tái phát. Khi thời gian kỳ mẫn cảm mà Tạ Vân Hiết tính toán ngày một đến gần, cậu hoàn toàn bước vào trạng thái nghiêm túc chờ đợi.
Tuy ngoài miệng thì Tạ Vân Hiết an ủi Minh Di rất nhẹ nhàng, nhưng thực ra anh cũng khá lo lắng.
Buổi tối, cả hai cùng mất ngủ.
Minh Di nằm trong lòng Tạ Vân Hiết, rầu rĩ hỏi anh: “Tạ Vân Hiết, không phải anh nắm trong tay đế chế dược phẩm lớn nhất thế giới sao? Sao trước đây không chữa khỏi chứng rối loạn này… Bệnh này khó chữa lắm à?”
Tạ Vân Hiết im lặng một lúc rồi nói với cậu: “Thật ra không khó chữa, chỉ là thầy thuốc không tự chữa cho mình được mà thôi.”
“Sau chuyện suýt bị Tạ Kỳ Bạch g**t ch*t, có một thời gian rất dài, anh không thể tin tưởng người khác được nữa.” Tạ Vân Hiết nắm lấy tay Minh Di, nói với cậu: “Anh luôn lo người tiêm thuốc cho mình có ý đồ xấu, cũng không thể chấp nhận có người tùy ý động vào mình lúc mình mất đi ý thức. Nhưng để điều trị hội chứng rối loạn tin tức tố, lại cứ phải khống chế khả năng hành động của bệnh nhân, tiêm thuốc cho bệnh nhân đúng giờ…”
Cuối cùng Minh Di cũng hiểu Tạ Vân Hiết đang lo lắng điều gì.
Anh sợ mình vẫn không thể chấp nhận được việc có người lạ tiếp cận, một lần nữa khiến việc điều trị thất bại.
Minh Di cảm thấy cổ họng hơi khô khốc: “Vậy anh tin tưởng em đến thế sao? Không sợ em cũng hại anh à?”
Nghe vậy, Tạ Vân Hiết lại cười, quay đầu, dụi dụi chóp mũi lên trán Minh Di: “Nếu Nhung Nhung cũng muốn hại anh, vậy thì đương nhiên anh sẽ ngoan ngoãn chịu chết.”
“Nhung Nhung có hại anh không?” Tạ Vân Hiết vừa hỏi, vừa thân mật mổ nhẹ lên khóe môi Minh Di.
Minh Di muốn trả lời, nhưng cậu bị hôn đến không thở nổi, một câu cũng không nói ra được.
Đêm đó, mãi đến gần sáng Minh Di mới thiếp đi được. Cậu chỉ cảm thấy mình nhắm mắt chưa được bao lâu thì Tạ Vân Hiết bên cạnh đã trở mình xuống giường, sột soạt không biết đang làm gì.
Minh Di mở mắt ra, phát hiện trời đã sáng, còn Tạ Vân Hiết thì đang cúi đầu lục lọi gì đó trong tủ quần áo, bóng lưng có vẻ hơi nóng nảy.
Minh Di cảm thấy có gì đó không ổn, cậu ngồi dậy, gọi Tạ Vân Hiết một tiếng.
Ngay lúc đó, cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng tìm được thứ anh muốn, anh vừa quay người lại, Minh Di liền thấy rõ anh đang ôm thứ gì trong lòng.
Là quần áo – và toàn bộ đều là quần áo của Minh Di.
Tạ Vân Hiết tỉ mỉ chất đống quần áo này xung quanh Minh Di, gần như bao bọc cậu ở chính giữa, lúc này mới lộ ra vẻ mặt có phần hài lòng.
Minh Di, người đã đọc vô số truyện, nhìn thấy một loạt hành động bất thường này của Tạ Vân Hiết thì lập tức hiểu ra, anh bắt đầu làm tổ rồi.
Kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết, thật sự đã đến.
Minh Di nuốt nước bọt, không hiểu sao có chút căng thẳng. Dù đã diễn tập trong đầu rất nhiều lần, nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tiên cậu đối phó với kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết, Minh Di không khỏi có chút lo lắng.
May mà Minh Di vẫn còn nhớ quy trình, cậu lấy còng tay từ trong tủ ra, dỗ Tạ Vân Hiết đến bên mình.
May mà Tạ Vân Hiết trong giai đoạn đầu của kỳ mẫn cảm vẫn còn lý trí, nghe vậy liền đi đến bên Minh Di, để cậu thuận lợi còng tay anh ra sau lưng.
Ngoài còng tay còn có rọ mõm. Minh Di lấy rọ mõm ra, sau khi đeo cho Tạ Vân Hiết xong mới nhớ ra anh vẫn chưa ăn sáng, lại luống cuống tay chân muốn tháo rọ mõm xuống giúp anh.
Tạ Vân Hiết nhìn cậu đăm đăm, l**m đầu răng, đưa ra gợi ý: “Tiêm xong mới được tháo rọ mõm ăn cơm.”
Đúng rồi, là như vậy… Minh Di nhớ ra quy trình này, bực bội thu tay lại.
Cậu đúng là có chút hoảng loạn.
Minh Di gọi điện cho viện nghiên cứu, bảo nghiên cứu viên qua tiêm cho Tạ Vân Hiết. Trong lúc đó, Tạ Vân Hiết tựa đầu vào hõm cổ cậu, có chút ủ rũ mà hít hà mùi hương trên người cậu, chiếc rọ mõm kim loại lạnh lẽo không ngừng chạm vào da thịt vì động tác hít ngửi, gây ra một trận run rẩy.
Minh Di vỗ về ôm lấy vai Tạ Vân Hiết, hỏi anh: “Bây giờ anh cảm thấy thế nào?”
“Nóng, khó chịu…” Tạ Vân Hiết lẩm bẩm cầu xin cậu: “Vợ ơi, em hôn anh một cái đi.”
Nếu là ngày thường, chắc chắn Minh Di sẽ đáp ứng yêu cầu của Tạ Vân Hiết, nhưng bây giờ là thời kỳ đặc biệt, Minh Di đành nhịn xuống. Cậu biết nụ hôn không thể làm dịu tình trạng của Tạ Vân Hiết, ngược lại còn làm cảm xúc của anh dao động mạnh hơn, khiến tuyến thể càng hoạt động mạnh hơn.
Minh Di kiên nhẫn nói với anh: “Tạm thời không thể hôn được, hôn sẽ càng khó chịu hơn, anh chịu khó một chút.”
Nghe nói không được hôn, Tạ Vân Hiết lập tức trở nên bồn chồn, hai mắt cũng nhuốm màu đỏ. Cả người anh đổ về phía Minh Di, nếu không phải hai tay bị còng, cổ cũng bị xích sắt cố định trong một phạm vi nhất định, Minh Di chắc chắn sẽ bị anh kéo thẳng xuống dưới.
Không chạm được vào Minh Di, Tạ Vân Hiết càng khó chịu hơn, làm dây xích kêu loảng xoảng, cố gắng thu hút sự chú ý của cậu.
Anh si ngốc nhìn Minh Di, khuôn mặt ửng lên một màu đỏ b*nh h**n, lẩm bẩm: “Vợ ơi, em thơm quá.”
“Môi em mềm quá, ăn vào chắc ngọt lắm.”
“Cho chồng hôn chân một cái được không? Anh hứa, chỉ hôn một cái thôi.”
“Tháo rọ mõm ra được không, anh không cắn em đâu, em đáng yêu như vậy, anh chỉ l**m một chút thôi.”
Quả nhiên Tạ Vân Hiết bắt đầu mất tỉnh táo, không chỉ nói năng bậy bạ mà còn định dụ dỗ Minh Di tháo rọ mõm cho mình.
Minh Di: “…”
Anh nói những lời này, chính bản thân anh có tin được không?
Cái gì mà không cắn, không l**m, có khác gì với “chỉ cọ cọ bên ngoài, đảm bảo không vào trong”?
Minh Di lắc đầu, không có ý lay động.
Cậu cũng không định để mặc Tạ Vân Hiết tiếp tục tưởng tượng, liên tưởng quá mức cũng sẽ khiến tuyến thể trở nên hoạt động. Vì vậy, Minh Di lấy điện thoại ra, kiên quyết bật file âm thanh mà cậu đã chuẩn bị từ trước – “Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật”.
Tiếng tụng kinh thiêng liêng lập tức vang vọng khắp phòng ngủ.
Giữa âm thanh thiêng liêng này, Minh Di lớn tiếng cổ vũ Tạ Vân Hiết: “Tâm tĩnh tự nhiên mát, Tạ Vân Hiết, mạnh mẽ lên! Em tin anh nhất định có thể chiến thắng tuyến thể!”
Tạ Vân Hiết: “…”
Hệ thống không khách khí mà bật cười thành tiếng: 【Phụt—】
Đối phó với chó điên, vẫn phải là Minh Di.
Thế là lúc nghiên cứu viên bước vào, cảnh tượng kỳ dị mà anh ta nhìn thấy chính là đây.
— Giữa âm thanh tụng kinh vờn quanh 360 độ, ông chủ kim chủ bị xích vào tường, dáng vẻ bơ phờ ủ rũ.
Còn bạn đời của ông chủ thì bình tĩnh ngồi bên cạnh, thấy anh ta tới, bèn lịch sự gật đầu với anh ta, tạm thời tắt âm thanh: “Chỉ cần tiêm thôi là được phải không?”
Nghiên cứu viên cố gắng giữ thái độ chuyên nghiệp: “Ngoài tiêm thuốc, ngày đầu tiên cần phải uống thuốc, thuốc phải uống sau bữa ăn 15 phút.”
Minh Di gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, nhường chỗ để nghiên cứu viên có thể tiến lên tiêm thuốc.
Nhưng khi nghiên cứu viên đến gần, Tạ Vân Hiết lập tức rơi vào trạng thái cuồng loạn bất thường. Vẻ mặt anh hung tợn, gầm gừ với nghiên cứu viên, hệt như một con thú hoang bị xâm phạm lãnh địa. Gần như ngay khoảnh khắc bị nghiên cứu viên chạm vào, Tạ Vân Hiết liền giãy giụa kéo ra khoảng cách, ánh mắt tràn đầy địch ý hung hãn.
Thế này thì làm sao mà tiêm được, nghiên cứu viên bất lực nhìn về phía Minh Di.
Minh Di biết Tạ Vân Hiết không tin tưởng người lạ, cậu suy nghĩ một lát rồi trèo lên giường, một tay ôm lấy Tạ Vân Hiết, tay kia che mắt anh, ghé vào tai anh dỗ dành: “Không sao đâu, anh ấy đến để chữa bệnh cho anh, tiêm một mũi là sẽ đi ngay, anh ngoan nào…”
Tạ Vân Hiết được Minh Di ôm trong lòng, anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc, vô cùng mê mẩn hít hà gò má và cổ của Minh Di. Cậu phối hợp hôn lên trán anh, để phân tán sự chú ý của anh hơn nữa. Nghiên cứu viên nhân cơ hội tiến lên tiêm, đẩy dung dịch màu trắng sữa vào mạch máu của Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết cảm nhận được cơn đau, anh muốn giãy giụa, Minh Di lập tức dỗ anh: “Có muốn em tháo rọ mõm ra không? Anh giữ yên 30 giây, em sẽ tháo ra cho anh, để anh hôn em 30 giây.”
Tạ Vân Hiết mơ màng hiểu ra, quả nhiên ngừng động đậy.
Minh Di vừa liếc nhìn động tác của nghiên cứu viên, vừa đếm bên tai Tạ Vân Hiết: “30, 29, 28…”
Nhờ vậy mà nghiên cứu viên thuận lợi tiêm xong thuốc, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi tiêm xong, nghiên cứu viên còn dặn dò Minh Di những lưu ý khác, ví dụ như phải đo nhiệt độ cho Tạ Vân Hiết định kỳ, một khi vượt quá bao nhiêu độ thì phải liên hệ với viện nghiên cứu để tiêm bổ sung. Ba ngày đầu đều là quy trình tiêm thuốc + uống thuốc + lấy máu xét nghiệm nồng độ tin tức tố, sau đó sẽ có chuyên gia đến hội chẩn, sau khi phán đoán tình hình của Tạ Vân Hiết sẽ điều chỉnh phương pháp điều trị tương ứng.
Minh Di nhận lời, đợi tiễn nghiên cứu viên đi, Tạ Vân Hiết đã chờ trên giường lâu đến mức không thể kiên nhẫn hơn được nữa.
Minh Di buồn cười bước tới, v**t v* chiếc rọ mõm trên mặt Tạ Vân Hiết: “Muốn em tháo cái này ra không?”
Tạ Vân Hiết tha thiết gật đầu.
Minh Di vận dụng kỹ năng diễn xuất, tỏ vẻ hơi khó xử: “Nhưng mà em hơi đói rồi, chúng ta ăn cơm xong rồi hẵng hôn được không?”
Tạ Vân Hiết nghe vậy, khó khăn suy nghĩ một lúc về ý tứ trong lời của Minh Di. Bạn đời… đói rồi, đúng rồi… em ấy gầy như vậy, nên phải ăn cơm cho đàng hoàng, ăn cơm xong mới có đủ năng lượng để trải qua kỳ ph*t t*nh.
Cuối cùng, bản năng của Alpha là phải nuôi bạn đời đã chiếm thế thượng phong, Tạ Vân Hiết chậm rãi gật đầu: “Ăn… cơm.”
Đợi Minh Di bưng cơm lên, thuận lợi dỗ Tạ Vân Hiết ăn xong, mũi thuốc ức chế tiêm lúc trước cũng bắt đầu có tác dụng. Tạ Vân Hiết tiều tụy đi trông thấy, nhưng khi Minh Di hôn anh theo như đã hẹn, anh vẫn đáp lại vô cùng nhiệt tình.
Khi mười lăm phút trôi qua, Minh Di canh đúng giờ lấy thuốc ra, định cho Tạ Vân Hiết uống, nhưng anh cũng rất kháng cự việc uống thuốc, nhìn viên thuốc màu trắng trong tay Minh Di, trong mắt thậm chí còn lộ ra… một chút sợ hãi?
Thế là Minh Di lại bịa ra một câu chuyện khác, tiếp tục dỗ anh: “Đây không phải là thuốc đâu, là tình nhân cổ em tìm được từ Tương Tây đó, nghe đồn người yêu uống tình nhân cổ sẽ ở bên nhau mãi mãi, anh uống cái này vào, cả đời này em sẽ không rời xa anh được.”
Thấy Tạ Vân Hiết có vẻ dao động, Minh Di bồi thêm: “Nếu em yêu anh đến mức không thể tự thoát ra, nói không chừng sẽ tháo còng tay cho anh đó, anh không muốn sờ chân em à?”
Alpha trong kỳ mẫn cảm ngốc nghếch, thật sự rất dễ lừa. Lần này Tạ Vân Hiết lại bị lời của cậu dụ dỗ, giằng co một lúc, cuối cùng vẫn không chống lại được sự cám dỗ, bèn uống viên thuốc kia vào.
Anh vừa uống thuốc xong, liền hỏi Minh Di ngay: “Bây giờ em có yêu anh hơn không?”
Minh Di giả vờ cảm nhận một chút, rồi trịnh trọng nói: “Yêu hơn rồi, nhưng vẫn chưa đến mức tháo còng tay cho anh đâu, xem ra anh còn phải uống thêm mấy viên… mấy con tình nhân cổ nữa mới được.”
Tạ Vân Hiết nghi ngờ mình bị vợ lừa, nhưng không tìm được bằng chứng.
Để cho tròn vai với kịch bản “tình nhân cổ”, Minh Di còn đặc biệt đặt mua mấy gói sữa bột dạng viên, giả vờ cùng Tạ Vân Hiết uống “tình nhân cổ”. Vì thế Tạ Vân Hiết càng tin tưởng không chút nghi ngờ, không còn bài xích việc uống thuốc nữa.
Đương nhiên, kích thước của viên sữa và viên thuốc không giống nhau, Tạ Vân Hiết cũng từng vì chuyện này mà chất vấn Minh Di, Minh Di đã có sẵn một bộ lý lẽ: “Bởi vì em muốn chồng yêu em hơn một chút, nên em ăn phiên bản nâng cấp của tình nhân cổ.”
Tạ Vân Hiết nghe xong thì hài lòng: “Anh cũng muốn ăn cái của em, tình yêu phải bình đẳng mới đúng.”
Minh Di không ngờ Tạ Vân Hiết dù ngốc rồi mà nói chuyện vẫn rất có lý có lẽ, không khỏi buồn cười: “Vậy không được, của anh là cổ con, của em là cổ mẹ. Nếu anh ăn của em, cổ sẽ mất tác dụng đó.”
Tạ Vân Hiết nửa tin nửa ngờ, có phải vậy không?
Minh Di càng nghĩ càng thấy buồn cười, bèn đi ra ngoài cười một trận rồi mới quay lại.
“Tạ Vân Hiết,” Minh Di v**t v* đôi mắt màu xám xanh xinh đẹp của Tạ Vân Hiết, thương yêu nói: “Anh mau khỏe lại nhé.”
Vấn đề uống thuốc và tiêm thuốc xem như đã giải quyết xong, nhưng rất nhanh, lại xuất hiện vấn đề mới.
Đây là một thay đổi khác do kỳ mẫn cảm mang lại. Dưới sự thay đổi này, Tạ Vân Hiết mất đi tính công kích, trở nên nhạy cảm yếu đuối. Anh hoảng hốt bất an, nghe thấy bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng sẽ tỉnh giấc, cả đêm không ngủ được.
Lần này ngay cả lời lẽ của Minh Di cũng không còn tác dụng. Tạ Vân Hiết sợ hãi bóng tối, sợ hãi những cái bóng đổ trên mặt đất, anh trốn trong chiếc tổ do mình làm ra, như thể muốn tìm kiếm một chút cảm giác an toàn từ đó.
Sau một lần giật mình tỉnh giấc nữa, Tạ Vân Hiết cuộn tròn trong lòng Minh Di, vai run rẩy, hơi thở gấp gáp.
Minh Di ôm chặt lấy anh, trong lòng dâng lên vài phần chua xót: “Sao vậy, có phải gặp ác mộng không? Nói cho em biết được không?”
Răng Tạ Vân Hiết va vào nhau lập cập, anh run rẩy, dường như chìm trong nỗi sợ hãi tột độ: “Tối quá, lạnh quá, bọn họ đang đánh anh, đau quá…”
“Bây giờ không có ai đánh anh cả, anh rất an toàn, sẽ không có ai làm hại anh nữa đâu.” Minh Di đặt tay lên gáy Tạ Vân Hiết, muốn an ủi anh, nhưng cảm giác thô ráp từ đầu ngón tay lại khiến Minh Di mở to mắt, cả người cứng đờ.
Đầu ngón tay cậu run rẩy dò dẫm từng chút một, lúc này mới có thể chắc chắn, ở vị trí tuyến thể của Tạ Vân Hiết, lại có những vết sẹo dọc ngang chằng chịt.
Minh Di nhớ lại những lời Tạ Vân Hiết từng nói.
Tạ Vân Hiết nói, thiếu gia thật Tạ Kỳ Bạch ngứa mắt anh, nên muốn hủy đi tuyến thể của anh, rồi vứt xác anh nơi hoang dã… nhưng Tạ Vân Hiết chưa từng nói, tuyến thể của anh lại bị Tạ Kỳ Bạch rạch thành ra thế này.
Tạ Vân Hiết vùi mặt vào vai Minh Di, phát ra tiếng nức nở vô cùng đau đớn từ trong cổ họng: “Tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tại sao…”
Minh Di đè nén nước mắt nơi đáy mắt, mơ hồ nhận ra, triệu chứng bất thường của Tạ Vân Hiết có lẽ không chỉ đơn thuần là do yếu tố sinh lý gây ra, mà còn có thể… là do yếu tố tâm lý.
Sau khi gọi nghiên cứu viên đến tiêm cho Tạ Vân Hiết một mũi thuốc an thần, Minh Di ngồi bên giường nắm tay anh rất lâu, rồi đưa ra quyết định.
Cậu lấy điện thoại ra, đăng tin treo thưởng giá cao trên các nền tảng, chỉ cần có người tìm được một cuốn tiểu thuyết ABO về thiếu gia thật giả có nhân vật chính tên là “Tạ Vân Hiết”, cậu sẽ tặng người đó mười vạn.
Tạ Vân Hiết không thể cứ dựa vào thuốc an thần để vượt qua kỳ mẫn cảm được, Minh Di phải tìm hiểu rõ toàn bộ quá khứ của anh, tìm ra mấu chốt vấn đề của anh.
Đúng là có tiền thưởng lớn, ắt có người dũng cảm. Dù có nhiều người không tin chủ thớt đăng bài thật sự sẽ cho nhiều tiền thưởng như vậy, nhưng dù sao độ hot cũng đã lên, hễ ai đi ngang qua bài đăng cũng sẽ vào bình luận sôi nổi một chút.
Minh Di còn bỏ tiền ra mua quảng cáo cho những bài đăng này, thậm chí còn lên hot-search của Weibo. Tiêu đề khó hiểu quả thật đã thu hút vô số quần chúng hóng chuyện đến tìm hiểu.
【Nhìn ra là chủ thớt đang rất gấp rồi, sao thế, cuốn tiểu thuyết này cứu mạng chủ thớt à?】
【Treo thưởng mười vạn? Thật hay giả vậy? Không phải chiêu trò marketing của tác giả nào đó chứ?】
【Tôi đi tìm rồi, dù là Lục Giang hay Mỗ Điểm, hay Mỗ Miêu, Mỗ Cà Chua gì cũng đều không tìm thấy.】
【Đừng mà, tôi đọc tiểu thuyết không bao giờ nhớ tên nhân vật chính, còn manh mối nào khác không?】
【Đợi đã! Hình như tôi đọc rồi, để tôi nghĩ xem…】
Mọi người ở dưới nhao nhao bình luận trả lời bình luận này, bảo người đó mau nghĩ đi, biết đâu nghĩ ra tên truyện, mười vạn thật sự sẽ về tay.
Một lúc sau, người đó quả thật đã trả lời: 【Hình như là tiểu thuyết đăng nhiều kỳ trên Đại Nhãn, trong ấn tượng là về sau bị drop, tác giả nói muốn sửa lại toàn bộ truyện nên đã xóa hết các bài đăng trước đó rồi. Tôi nhớ cái tên thiếu gia thật kia độc ác lắm, mọi người đều nói hắn ta không xứng làm nhân vật chính, vậy nên tác giả mới nói muốn sửa truyện.】
Minh Di lướt đến bình luận này, lập tức nhắn tin riêng cho người đó, hỏi tài khoản của tác giả kia. Người đó cũng khá nhiệt tình, quả thật đã tìm được tài khoản của tác giả kia và đưa cho cậu.
Minh Di lập tức liên hệ với tác giả đó, đồng thời hỏi số tài khoản ngân hàng của chủ nhân bình luận đã cung cấp manh mối để chuyển mười vạn tệ đã hứa cho người ta.
Người đó sợ đây là lừa đảo, đương nhiên là từ chối, vả lại cô cũng không làm gì nhiều, chỉ cung cấp một manh mối thôi, sao mà đáng giá mười vạn được?
Nhưng cô lại thực sự rất tò mò về lý do Minh Di tìm kiếm cuốn tiểu thuyết này khắp nơi, bèn hỏi đùa: “Bạn thật sự không phải tác giả gốc chứ? Nếu bạn không phải tác giả gốc muốn marketing, vậy tại sao lại nhất định phải tìm cho được bộ truyện này? Lẽ nào bộ truyện này thật sự cứu mạng bạn à?”
Minh Di nghiêm túc trả lời cô: “Đúng vậy, anh ấy thật sự đã cứu mạng tôi.”
Vì đã được cứu, cho nên Minh Di cũng muốn kéo Tạ Vân Hiết ra khỏi vực sâu của quá khứ hoàn toàn triệt để.
******
Sau khi trải qua một hồi gian nan, Minh Di cuối cùng cũng lấy được bản thảo gốc từ tay tác giả.
Cuốn tiểu thuyết của Tạ Vân Hiết có tên là 《Hào Môn Phong Vân Lục: Sau Khi Xuyên Không, Tôi Đã Lên Tới Đỉnh Cao Của Cuộc Đời》, là một bộ truyện nam tần thể loại thăng cấp theo phong cách Mỗ Điểm.
Nhân vật chính của tiểu thuyết này là Tạ Kỳ Bạch. Trong thiết lập của nguyên tác, Tạ Kỳ Bạch là một kẻ tầm thường xuyên không từ thế giới khác đến.
Kiếp trước, Tạ Kỳ Bạch chết trong nghèo túng, sống lại một đời, hắn ta xuyên thành thiếu gia thật của nhà hào môn. Cơ hội đổi đời tốt như vậy, sao Tạ Kỳ Bạch có thể không nắm bắt cho tốt? Thế là hắn ta đạp thiếu gia giả dưới chân, nắm trong tay tập đoàn hàng đầu, không ngừng vả mặt tất cả những kẻ đã coi thường hắn ta.
Bất kể là nữ thư ký xinh đẹp phóng khoáng, hay là tiểu thư khuê các dịu dàng, hay cả cô nàng người nước ngoài nóng bỏng – nói chung, tất cả Omega trên thế giới đều say mê hắn ta.
Mà thiếu gia giả Tạ Vân Hiết, chính là hòn đá ngáng đường đầu tiên trên con đường vươn lên của hắn ta.
Minh Di cau mày, nhanh chóng lướt qua những hoạt động tâm lý kỳ quặc và những tình tiết vả mặt lung tung của Tạ Kỳ Bạch, mãi đến phần của Tạ Vân Hiết mới dừng lại đọc kỹ.