Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 49
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 49 :Kỳ Mẫn Cảm
Mặc dù những lời Tạ Vân Hiết nói không dễ nghe, nhưng việc anh đột ngột trở về vẫn khiến Minh Di cảm thấy vô cùng bất ngờ và vui mừng.
Cậu ngồi dậy bật đèn đầu giường lên, liền nhìn thấy Tạ Vân Hiết đang mặc một bộ vest đen vô cùng trang trọng, cà vạt thắt chỉn chu, tóc tai cũng không một sợi rối, trông như thể vừa từ một cuộc họp nào đó trở về.
Bộ trang phục chỉnh tề càng làm tăng thêm cho anh vài phần khí chất cấm dục, ấy thế mà trong đôi mắt màu xanh xám kia lại ẩn giấu sự kìm nén tột cùng. Bị anh nhìn như vậy, trong lòng Minh Di không khỏi có chút xao xuyến.
Chình mình đẹp trai quá, cảm thấy rất an tâm.
Cuối cùng, sắc tâm đã lấn át lý trí, Minh Di nhích người, duỗi chân một cái, mạnh dạn ngồi lên đùi Tạ Vân Hiết, rồi như không có chuyện gì xảy ra, dùng ngón tay vân vê cà vạt của anh: “Sao anh lại về sớm thế, không phải chuyến bay của anh là vào ngày mai sao?”
Tạ Vân Hiết dùng hai tay giữ lấy eo Minh Di, ánh mắt càng trở nên sâu thẳm: “Dù sao ở bên đó cũng không còn việc gì nữa, nên anh về thôi.”
“Thật sao?” Minh Di vốn định nói với Tạ Vân Hiết chuyện nhà họ Minh, nhưng bây giờ lại hoàn toàn không còn tâm trạng đó nữa, tất cả tâm trí cậu đều đặt trên người Tạ Vân Hiết. Dưới sự thôi thúc khó hiểu nào đó, cậu không nhịn được áp mặt vào cổ anh, cọ tới cọ lui như đang làm nũng.
Đương nhiên, ý định ban đầu của Minh Di không phải là làm nũng, cậu chỉ cảm thấy trong lòng hơi ngứa ngáy, muốn được gần gũi với Tạ Vân Hiết một chút mà thôi.
Tạ Vân Hiết nhéo nhẹ lên gáy cậu, buồn cười nói: “Nhung Nhung, bây giờ trông em giống hệt một tiểu quỷ háo sắc đấy.”
Minh Di chẳng thèm để ý anh nói gì, hứng lên rồi thì không thể ngăn lại được. Cậu mím môi, dứt khoát làm tới cùng, thuận theo ý mình, luồn tay vào dưới áo sơ mi của Tạ Vân Hiết, tùy tiện v**t v* cơ bụng săn chắc của Alpha.
Ánh mắt Tạ Vân Hiết lập tức thay đổi.
Bạn đời cọ xát mình như vậy chẳng khác nào một lời mời gọi trắng trợn, có Alpha nào mà nhịn được cơ chứ. Anh cúi đầu, hôn Minh Di nồng nhiệt, tay cởi cúc áo của cậu, lột áo cậu ra rồi vứt sang một bên, sau đó lại cởi đến quần ngủ của cậu.
Minh Di bị anh ghìm trong lòng, ngã nhào xuống giường. Ngay sau đó, hai chân cậu cảm thấy mát lạnh, cả quần ngủ lẫn q**n l*t đều bị Tạ Vân Hiết tuột xuống cùng một lúc.
Minh Di thở hổn hển liếc mắt xuống dưới, không bận tâm nhiều mà kéo cổ Tạ Vân Hiết xuống để tiếp tục hôn anh.
Sóng tình đến quá đột ngột, nếu không phải vì sau khi tỉnh dậy Minh Di chưa ăn gì, cậu thật sự sẽ nghi ngờ mình bị Tạ Vân Hiết cho uống thuốc gì đó.
Lúc này, Minh Di quả thực có chút * l**n t*nh m*. Không biết đã hôn bao lâu, Tạ Vân Hiết bỗng dừng động tác lại. Minh Di mơ màng thấy anh một tay giật cà vạt xuống, bắt lấy hai tay cậu rồi dùng cà vạt trói chúng lại với nhau.
Minh Di chớp chớp mắt, có phần ngơ ngác.
Cổ áo Tạ Vân Hiết mở rộng, tóc cũng đã rối tung. Anh chống người trên người Minh Di, nhẫn nhịn đến mức trán nổi cả gân xanh, nhưng vẫn nói: “Đợi chút, chồng em đi tắm trước đã.”
Nói rồi, anh thật sự rời đi, bước thẳng vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy rào rào vang lên, Minh Di nuốt nước bọt để làm dịu cơn khô rát trong cổ họng, ngây người nhìn cổ tay bị trói một lúc, bỗng cảm thấy hơi xấu hổ, liền cúi đầu cố gắng cắn sợi cà vạt ra.
Nhưng Tạ Vân Hiết buộc rất chặt, cậu cố gắng cả buổi mà vẫn không cởi ra được.
Không biết từ lúc nào, tiếng nước đã ngừng, Tạ Vân Hiết mặc áo choàng tắm từ phòng tắm bước ra. Thấy hành động nhỏ của Minh Di, anh không khỏi bật cười: “Bây giờ mới muốn chạy, có phải là đã quá muộn rồi không?”
Nói thì nói vậy, nhưng Tạ Vân Hiết vẫn bế Minh Di lên, để cậu ngồi trên đùi mình, rồi cởi trói cho cậu. Vừa cởi, anh vừa hỏi: “Ngày mai có phải quay về phim trường không?”
Minh Di lí nhí nói: “Đạo diễn cho nghỉ hai ngày…”
Tạ Vân Hiết lập tức hiểu được ngụ ý của Minh Di. Yết hầu anh trượt lên trượt xuống, anh đưa tay kéo ngăn kéo, lấy ra một vật rồi đặt vào tay Minh Di: “Vậy em đeo cái này cho anh đi.”
Minh Di nhìn chiếc rọ mõm bằng kim loại đang lóe sáng trong tay, hoàn toàn không ngờ Tạ Vân Hiết lại lấy ra thứ này, nhất thời chỉ cảm thấy nó vô cùng bỏng tay: “Tại, tại sao?”
“Nếu anh cắn em lung tung, em biết ra ngoài gặp người khác thế nào?” Tạ Vân Hiết l**m l**m răng nanh của mình: “Khả năng tự chủ của anh yếu lắm đấy.”
“…”
Cuối cùng, Minh Di vẫn đeo rọ mõm cho Tạ Vân Hiết. Cậu né tránh ánh mắt đầy tính xâm lược của anh, lắp bắp hỏi: “Kỳ mẫn cảm của anh… không sao chứ?”
Phần lớn khuôn mặt Tạ Vân Hiết đã bị rọ mõm che khuất, chỉ có ánh mắt vẫn sâu thẳm như cũ: “Không sao, anh tự biết chừng mực.”
Sau đó Minh Di liền thấy anh lôi từ gầm giường ra một chiếc hộp chứa đầy thuốc ức chế, rồi tiêm thẳng cho mình một mũi.
Đã tiêm cả thuốc ức chế rồi… thật sự không sao chứ?
Không đợi Minh Di nghĩ nhiều, Tạ Vân Hiết đã nghiêng người đè lên, không còn kìm nén bản thân nữa, mà ghì chặt lấy eo cậu.
……
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cổ họng Minh Di đã khản đặc không thể cất tiếng được nữa.
Tạ Vân Hiết thì ngược lại, tinh thần phơi phới, đầu tiên là ân cần chu đáo hầu hạ cậu uống nước, sau đó lại bưng bữa trưa lên, chỉ hận không thể đút từng miếng vào miệng cậu.
Người Minh Di vô cùng đau nhức, tinh thần cũng trống rỗng, vô hồn mặc cho anh tùy ý sắp đặt.
Công bằng mà nói, thực ra Tạ Vân Hiết rất dịu dàng, nhưng vì thời gian quá dài nên Minh Di không tài nào chịu nổi, không kìm được mà bò về phía trước, muốn chạy trốn.
Sau này Minh Di mới hoàn toàn hiểu được quyết định của Tạ Vân Hiết khi yêu cầu đeo rọ mõm từ trước. Sự tồn tại của chiếc rọ mõm quả thực là sáng suốt, có tầm nhìn xa, và là điều bắt buộc phải làm. Nếu không phải Tạ Vân Hiết đã đeo trước chiếc rọ mõm có khóa vân tay, trên người Minh Di tuyệt đối không chỉ có những vết hằn này, mà chắc chắn sẽ có thêm những vết cắn rất thê thảm.
Việc cắn người giống như một chương trình được khắc trong DNA của Alpha, chỉ dựa vào khả năng tự chủ thì tuyệt đối không thể tránh được.
Ôm một lúc, dường như Tạ Vân Hiết lại có chút không kìm được lòng. Minh Di vội vàng nắm lấy tay anh, chuyển chủ đề: “Anh đã biết chuyện nhà họ Minh vào đồn cảnh sát chưa?”
“Biết rồi,” Nhắc đến nhà họ Minh, Tạ Vân Hiết cau mày, sắc mặt sa sầm: “Lúc đọc truyện, anh chỉ hơi đoán vậy thôi, không ngờ bọn họ thật sự cố ý tráo con.”
Minh Di có chút kinh ngạc: “Hóa ra chuyện này trong chính văn cũng không viết sao?”
Tạ Vân Hiết buồn cười hôn lên má cậu: “Nếu viết ra thì chẳng phải nhân vật chính sẽ có vết nhơ sao? Nhưng nếu không có thiết lập ẩn này thì làm sao giải thích được việc nhà họ Minh đối xử tệ với em như vậy? Bây giờ chuyện nhà họ Minh bị phanh phui, vừa hay chứng tỏ sức ảnh hưởng của em đã tăng lên, cho nên thế giới mới tự động bổ sung logic và thiết lập cho em.”
Dường như Minh Di đã ngộ ra được điều gì đó.
Hóa ra còn có thể bổ sung thiết lập… Chuyện này nghe có vẻ khá công bằng, nhưng tiền đề là, cậu phải sống sót cho đến khi tham gia “Cuộc Sống Khi Về Nhà”, lúc đó mới đợi được nhân vật mấu chốt là Minh Hi xuất hiện.
Tạ Vân Hiết ôm cậu: “Đừng nghĩ đến những kẻ tồi tệ đó nữa, chúng ta đều phải nhìn về phía trước, sống tốt quãng đời sau này mới là quan trọng nhất.”
Minh Di nắm lấy tay Tạ Vân Hiết, cuối cùng cũng mỉm cười rạng rỡ: “Vâng.”
Tạ Vân Hiết nhân cơ hội sáp lại gần: “Vợ ơi, hôn nào.”
Minh Di hôn anh một lúc, rồi vô cùng lãnh đạm mà bịt miệng Tạ Vân Hiết lại. Cậu thừa nhận tối qua đã bị vẻ quyến rũ của Tạ Vân Hiết trong bộ vest làm cho mê mẩn, nên mới nổi sắc tâm, nhưng hôm nay thì không được, hôm nay cậu đã bị vắt kiệt rồi, một giọt cũng không còn.
Ở nhà hai ngày, Minh Di cũng bị Tạ Vân Hiết vắt kiệt sức liên tục hai ngày. Lúc quay lại đoàn phim, cậu đành phải mang theo một bình canh bồi bổ do dì giúp việc ở nhà hầm.
Minh Di cảm thấy trông mình chắc chắn rất hư nhược, ai ngờ Tiểu Lưu nhìn thấy cậu lại vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nói: “Sắc mặt của thầy Yến trông tốt lắm, vậy thì tôi yên tâm rồi.”
Minh Di: “?”
Kỳ lạ hơn nữa là, không chỉ có Tiểu Lưu nói vậy, mà ngay cả chuyên viên trang điểm và các diễn viên đóng cùng khác cũng nói thế.
Nếu không phải trên tay vẫn đang xách bình canh bồi bổ, Minh Di suýt nữa đã nghi ngờ những trải nghiệm hai ngày qua của mình chỉ là ảo giác.
Tối đó, Minh Di thắc mắc kể lại chuyện này với Tạ Vân Hiết, anh đáp lại một cách vô cùng thản nhiên: “Cục cưng, em chưa nghe câu nói đó bao giờ à?”
Minh Di ngờ vực hỏi: “Câu gì cơ?”
“Một giọt tinh bằng mười giọt máu.” Kể từ khi có mối quan hệ thân mật hơn, Tạ Vân Hiết nói chuyện ngày càng quá đáng: “Nhung Nhung, em tính thử xem, chồng em đã bổ sung cho em bao nhiêu máu rồi?”
Minh Di: “……”
Minh Di mặt đỏ tai hồng mắng Tạ Vân Hiết một câu rồi cúp máy.
Tháng chín, Minh Di thuận lợi đóng máy, vụ án của nhà họ Minh cũng có diễn biến tiếp theo.
Dưới sự tìm kiếm không ngừng nghỉ của nhà họ Yến, cuối cùng bọn họ cũng đã tìm được một nhân chứng quan trọng năm đó. Người này là một y tá, có quan hệ họ hàng xa với nhà họ Minh. Bà ấy làm chứng rằng, vợ chồng nhà họ Minh năm đó quả thực đã hỏi bà rằng, đứa bé đeo khóa trường mệnh là con nhà ai. Không lâu sau khi bà nói sự thật cho vợ chồng nhà họ Minh biết, chiếc khóa trường mệnh của đứa bé nhà họ Yến đã bị “mất cắp”.
Lúc đó, bà chỉ nghĩ rằng vợ chồng nhà họ Minh đã trộm chiếc khóa trường mệnh, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện tráo con. Bây giờ nhớ lại, lúc đó rõ ràng nhà họ Minh rất nghèo, nhưng sau khi biết đứa con thứ ba là con trai, bọn họ vẫn đi vay mượn khắp nơi để sinh đứa con trai này ra, làm sao có thể vừa về đến làng đã muốn vứt bỏ con trai mình được?
Cuối cùng, cũng nhờ thầy bói dự đoán rằng đứa bé này tương lai có thể đại phú đại quý, vợ chồng nhà họ Minh mới miễn cưỡng giữ lại đứa bé. Nếu không phải vậy, làm sao vợ chồng nhà họ Minh lại nuôi con của người khác chứ?
Sau khi nhà họ Yến làm rõ đầu đuôi ngọn ngành, bọn họ càng không chấp nhận việc hòa giải, quyết kiện nhà họ Minh đến cùng.
Xảy ra chuyện như vậy, cho dù trước đây nhà họ Yến có cưng chiều Yến An đến đâu, cũng không tránh khỏi việc trút giận lên người cậu ta. Không bắt cậu ta bồi thường số tiền nhà họ Yến đã chi cho cậu ta bao năm qua đã là yêu thương lắm rồi.
Yến An ở nhà họ Yến trong ngoài gì cũng đều không phải người nhà, đã rất lâu rồi không trở về.
Giới giải trí vốn là nơi của những kẻ gió chiều nào theo chiều ấy. Thoát khỏi vầng hào quang của thiếu gia nhà họ Yến, Yến An gặp trở ngại khắp nơi. Những diễn viên từng bị cậu ta nhảy dù cướp vai diễn, hay từng bị fan của cậu ta dẫn dắt dư luận chửi mắng cũng bắt đầu thừa cơ chà đạp kẻ sa cơ, tung hê chuyện của cậu ta trên các nền tảng mạng xã hội.
Những tin đồn này có cái là thật, có cái hoàn toàn là vô căn cứ, nhưng bất kể tin tức đó là thật hay giả, rất nhiều người đều tin. Fan hâm mộ thất vọng thoát fan, tức giận quay lại chỉ trích. Từng có lúc Yến An cưỡi trên ngọn gió dư luận để cả mạng xã hội vây hãm Minh Di, thì bây giờ cậu ta cũng nếm trải được mùi vị bị dư luận phản phệ.
Nhưng mà, có Lục Nghệ Phong che chở, tình cảnh của Yến An vẫn chưa đến mức quá tệ, ít nhất cũng không đến nỗi không có phim để đóng.
Cả đời Yến An thuận buồm xuôi gió, chưa bao giờ gặp phải đả kích lớn như vậy, không khỏi có chút hoảng hốt, ủ rũ không dám ra khỏi nhà.
Lục Nghệ Phong an ủi cậu ta: “Đừng sợ, cho dù không có nhà họ Yến, anh cũng sẽ bảo vệ em. Đợi em kết hôn với anh rồi sẽ không còn ai dám coi thường em nữa.”
Nhưng Yến An biết, gần đây nhà họ Lục cũng rất có ý kiến với mình, không còn đồng ý cho Lục Nghệ Phong kết hôn với mình nữa. Hắn có thể kiên trì dưới áp lực như vậy được bao lâu?
Tiền của người khác cho là không đáng tin, nói không chừng ngày nào đó sẽ bị đòi lại.
Tình yêu của người khác cũng không đáng tin, nói không chừng ngày nào đó sẽ mất đi bất cứ lúc nào.
Vậy rốt cuộc cái gì mới đáng tin?
Yến An vô cùng hoang mang, nhưng mãi vẫn không nghĩ ra được câu trả lời.
Để cho cậu ta cảm giác an toàn, Lục Nghệ Phong đã gạt đi mọi ý kiến phản đối, định ngày cưới vào đầu năm sau.
Yến An đã đồng ý, bởi vì ngoài con đường kết hôn với Lục Nghệ Phong ra, dường như cậu ta đã không còn con đường nào khác để đi.
……
Cùng với độ hot của Minh Di ngày càng tăng cao trong thời gian gần đây, các loại tài nguyên bay tới như tuyết rơi. Nhưng mà, sau khi đóng máy, cậu vẫn cương quyết bắt chị Từ để trống cho mình một khoảng thời gian.
Lý do rất đơn giản – kỳ mẫn cảm của Tạ Vân Hiết sắp đến rồi, Minh Di phải ở bên cạnh anh trong giai đoạn quan trọng này.
Chuyện này Minh Di đã sớm nói với Tạ Vân Hiết, nhưng đến lúc quan trọng, anh lại có ý định hối hận, không những không muốn Minh Di ở cùng mà còn định một mình trải qua kỳ mẫn cảm trong phòng thí nghiệm.
Minh Di rất không hiểu, túm lấy Tạ Vân Hiết, nhất định phải hỏi cho rõ ràng: “Tại sao? Không phải trước đây đã nói là em sẽ ở bên anh sao? Hơn nữa không có bạn đời, một mình anh làm sao chịu đựng được?”
Ánh mắt Tạ Vân Hiết né tránh, bị Minh Di gặng hỏi mấy lần, lúc này anh mới có phần khó mở lời nói: “Alpha trong kỳ mẫn cảm tính tình sẽ thay đổi lớn, có lúc rất điên cuồng, có lúc rất yếu đuối… Những điều này không phải là thứ anh có thể kiểm soát được, cho nên anh rất lo sẽ dọa em sợ.”
“Lỡ như em nhìn thấy bộ dạng phát điên của anh, không muốn ở bên anh nữa thì phải làm sao?” Vừa nghĩ đến khả năng này, Tạ Vân Hiết không tránh khỏi cảm thấy lo lắng. Là một Alpha, anh chỉ muốn thể hiện mặt tốt nhất của mình trước mặt bạn đời, còn bộ mặt hung dữ trong kỳ mẫn cảm, Tạ Vân Hiết chỉ mong Minh Di đừng bao giờ nhìn thấy.
Vì vậy, anh thà chọn một cách làm chắc chắn hơn, đó là một mình trải qua kỳ mẫn cảm, dù sao trước đây anh vẫn luôn làm như vậy, thêm một lần nữa cũng không sợ.
Sau khi hiểu rõ điều Tạ Vân Hiết lo lắng là gì, hai hàng chân mày của Minh Di cũng giãn ra: “Chuyện này anh không cần lo, em đã đọc rất nhiều truyện ABO rồi, có chuẩn bị tâm lý rồi.”
“Hơn nữa, kỳ mẫn cảm của anh cũng không phải chỉ có một lần này. Nếu ngay cả phản ứng sinh lý bình thường của anh mà em cũng không chấp nhận được, vậy sau này em làm sao cùng anh đi tiếp? Anh có thể đảm bảo rằng em sẽ không bao giờ nhìn thấy bộ dạng trong kỳ mẫn cảm của anh không?” Minh Di nghiêm túc hỏi anh.
Trong lúc nhất thời, Tạ Vân Hiết lại không tìm được lý do nào để phản bác Minh Di.
Cậu nhẹ nhàng v**t v* gò má Tạ Vân Hiết, ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm anh, khẽ thở dài: “Em không ở bên cạnh trông chừng anh, lỡ như mấy nhà khoa học đó lôi anh đi giải phẫu cơ thể người thì em cũng không biết, em sẽ lo lắng cho anh lắm.”
Trong lòng Tạ Vân Hiết ấm áp, anh gác đầu lên vai Minh Di: “Tuy là nói vậy, nhưng mà… họ thật sự sẽ không lôi anh đi giải phẫu đâu.”
“Lòng người khó đoán,” Minh Di vỗ vỗ lưng Tạ Vân Hiết, nghiêm nghị nói: “Nếu đột nhiên xuất hiện một nhà khoa học điên rồ thì sao?”
Hệ thống nghe vậy, thật sự không nhịn được nữa, mở miệng mỉa mai hai người một trận: 【 Phải phải phải, trên đời này thật sự có nhà khoa học điên đó, hôm nào đó tôi sẽ đi tìm một nhà khoa học điên, rồi giao nhiệm vụ cho ông ta, giết cả hai người! 】
Minh Di nghe xong, như thể tìm được chứng cứ, lập tức nói với Tạ Vân Hiết: “Anh xem, trên đời lại có một Hệ thống tà ác như vậy, em đã nói là rất nguy hiểm mà, phải không?”
Tạ Vân Hiết phối hợp nói: “Nguy hiểm quá, vợ ơi, anh sợ~”
Hệ thống thấy ký chủ chó điên đang yếu đuối nép trong lòng Minh Di, không khỏi cảm thấy rùng mình, bèn mắng chửi té tát trong đầu Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết làm như không nghe thấy, anh vùi mặt vào cổ Minh Di hít một hơi thật sâu, cảm giác lo lắng cũng vơi đi một chút: “Em đã đọc những truyện ABO nào vậy, cho anh xem với.”
Lỡ như sự chuẩn bị tâm lý của Minh Di vẫn chưa đủ, anh còn có thể bổ sung thêm cho cậu.
Minh Di bèn thần bí lấy điện thoại ra, lật ra vô số ảnh chụp màn hình đáng lẽ phải bị che đi, mời Tạ Vân Hiết cùng nhau thưởng thức các phân đoạn táo bạo của truyện ABO.
Sau khi xem xong tất cả các ảnh chụp màn hình, Tạ Vân Hiết rơi vào trạng thái im lặng tột độ.
Anh biết một khi Minh Di đã để tâm đến ai thì sẽ đối xử với người đó vô cùng nghiêm túc, nhưng anh không ngờ rằng, để hiểu rõ hơn về mình, hiểu rõ hơn về nhóm Alpha, Minh Di lại có thể đọc nhiều sách đến vậy, dung nạp mọi thứ… không ngừng tiếp thu những kiến thức tà ác như vậy.
So với “sự chuẩn bị tâm lý” của Minh Di, Tạ Vân Hiết bỗng cảm thấy mình quả thực chỉ là một kẻ ngây thơ trong sáng.
Thấy vẻ mặt của Tạ Vân Hiết trở nên không được tự nhiên, Minh Di không khỏi có chút đắc ý: “Thế nào, chuẩn bị tâm lý của em đã đủ chưa?”
“Quá đủ rồi…” Vẻ mặt Tạ Vân Hiết thật phức tạp: “Thậm chí có hơi vượt quá rồi.”
Kỳ mẫn cảm của anh nhiều nhất cũng chỉ là làm ổ, lúc khó chịu thì ôm vợ khóc, hoặc là quấn lấy vợ để làm… Thế mà những Alpha kia quả thực đã làm hết tất cả những chuyện phạm pháp!
Tạ Vân Hiết bắt đầu cảm thấy may mắn, may mắn là những câu chuyện này không làm lệch lạc suy nghĩ của Minh Di, khiến cậu có ấn tượng không tốt về kỳ mẫn cảm từ trước.
“Sau này đừng đọc loại truyện này nữa,” Tạ Vân Hiết khẽ ho khan một tiếng: “…có xem thì cũng xem thể loại trong sáng thôi.”
Minh Di tắt điện thoại, vô cùng tự tin liếc nhìn anh, trông rất giống một chú mèo con kiêu ngạo: “Vậy em có thể ở bên anh trong kỳ mẫn cảm được chưa?”
Tạ Vân Hiết còn có thể nói gì được nữa, anh dịu dàng hôn lên môi Minh Di, dùng hành động để trả lời câu hỏi này của cậu.