Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 48
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 48 :Sự Thật Sáng Tỏ
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều này, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Yến An chính là, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết chuyện này!
Nếu vợ chồng nhà họ Minh cố ý tráo đổi hai đứa trẻ, vậy thì bọn họ không chỉ phải chịu sự lên án về mặt đạo đức, mà còn có thể phải đối mặt với sự trừng phạt của pháp luật. Việc tráo đổi có chủ đích và việc tráo đổi do vô tình, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau!
Nếu vợ chồng nhà họ Minh bị phán là kẻ trộm, vậy thì cậu ta… chẳng phải cậu ta cũng sẽ thật sự trở thành con của kẻ trộm hay sao?
Yến An thấp thỏm không yên đi tìm đạo diễn, đề nghị muốn cắt bỏ đoạn tình tiết về chiếc khóa trường mệnh. Đạo diễn Trần nghi hoặc hỏi cậu ta lý do, cậu ta cũng không đáp được, khiến đạo diễn Trần lập tức nảy sinh nghi ngờ.
Ngoài mặt thì ông tạm thời đồng ý, nhưng sau khi Yến An rời đi, đạo diễn Trần tua đi tua lại video, nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Minh Hi và Yến An để suy ngẫm một lúc. Trực giác mách bảo cho ông biết rằng chắc chắn có chuyện gì đó, ông trầm tư sắp xếp lại dòng suy nghĩ, muốn đào sâu vào sự thật mà Yến An đang che giấu.
Đầu tiên, đạo diễn Trần rất hiểu vợ chồng nhà họ Minh. Một gia đình chỉ biết đến lợi ích, thậm chí có thể đi cả ngàn dặm để tống tiền con trai út nhằm trả nợ cho con trai thứ hai, thì tuyệt đối không có khả năng làm một chiếc khóa trường mệnh cho cậu con út.
Vậy thì chữ “An” trên chiếc khóa trường mệnh này rất đáng để suy ngẫm.
Kích thước không vừa, hành vi lén lút che giấu…
Ánh mắt đạo diễn Trần đột nhiên sáng lên.
Có lẽ, chủ nhân thực sự của chiếc khóa trường mệnh không phải là Yến An, mà là một người khác vốn dĩ nên được gọi là “Yến An”!
Không chút do dự, đạo diễn Trần lập tức liên lạc với nhà họ Yến, nói rằng có một việc muốn xác nhận. Sau khi nhận được hồi âm, ông hỏi thẳng: “Lúc Minh Di mới sinh, có phải mọi người đã làm cho thằng bé một chiếc khóa trường mệnh có khắc chữ ‘An’ không?”
……..
Khi khán giả của chương trình “Cuộc Sống Khi Về Nhà” xem tập mới, bọn họ vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Thấy Minh Hi tìm thấy một chiếc hộp đựng khóa trường mệnh ở đầu giường, phần lớn khán giả vẫn còn đang thắc mắc, quà cho Yến An cũng đã chuẩn bị từ sớm, tại sao trước đó hai vợ chồng này lại tặng Yến An đồ ăn vặt rẻ tiền như vậy?
Hơn nữa, khán giả cũng nhận ra biểu cảm của Yến An có gì đó không đúng, ai nấy đều cảm thấy có uẩn khúc bên trong, liền bắt đầu phân tích sôi nổi trên khung bình luận.
Ngay lúc có người đoán rằng chiếc khóa trường mệnh này có phải do nhà họ Yến làm cho Minh Di không, thì một tình tiết bất ngờ ngoài dự đoán của tất cả mọi người đột nhiên xảy ra!
Một chiếc xe sang trọng lái vào đầu làng, dừng thẳng trước cửa nhà họ Minh. Một quý bà sang trọng, quyền quý bước xuống xe, nhìn thấy mẹ Minh từ trong nhà đi ra, bà ta không nói một lời, thẳng tay tát mạnh vào mặt mẹ Minh, hốc mắt bà ta đỏ lên vì căm hận: “Mụ đàn bà đê tiện! Hóa ra là bà cố tình tráo con của tôi! Là bà!!”
Bố Minh thấy vợ bị đánh, gầm lên một tiếng rồi cũng chạy ra, lúc đang định xông vào kéo Thẩm Lệ Dung ra thì bị Yến Tri Hành vừa bước xuống xe vặn tay đẩy sang một bên.
Yến An ra ngoài thấy cảnh tượng hỗn loạn này thì sững sờ: “Anh cả!”
Yến Tri Hành nhìn Yến An thật sâu, ánh mắt vô cùng phức tạp không nói thành lời.
Thẩm Lệ Dung tát mẹ Minh một cái, xô mạnh bà ta sang một bên, rồi đi giày cao gót xông thẳng vào nhà. Yến An tiến lên định nói chuyện với bà ta, nhưng lại bị bà ta đẩy ra không thương tiếc: “Cút ngay!”
Minh Hi đứng một bên, bình tĩnh xem màn kịch ồn ào này, khóe môi bất giác khẽ nhếch lên.
Thẩm Lệ Dung đi thẳng lên lầu, ra lệnh cho vệ sĩ mang theo đẩy đầu giường ra, quả nhiên nhìn thấy chiếc hộp đựng khóa trường mệnh — tối qua sau khi dọn dẹp xong, Minh Hi đã đặt mọi thứ về lại vị trí cũ, không để vợ chồng nhà họ Minh phát hiện điều bất thường.
Bà ta run run mở hộp, nhìn thấy chiếc khóa trường mệnh đã thất lạc nhiều năm, chỉ cảm thấy khí huyết dâng trào, trước mắt cũng bắt đầu tối sầm lại.
Trước khi An An chào đời, bà ta đã làm cho con một chiếc khóa trường mệnh. Sau đó có một ngày, chiếc khóa của con đột nhiên biến mất, bà ta chỉ nghĩ là bị y tá lấy trộm, lại không ngờ rằng, khi đó con của bà ta đã bị tráo đổi.
Nhà họ Minh ôm con của bà ta rời đi, còn lén giấu đi chiếc khóa trường mệnh thuộc về con của bà ta, thật đáng hận khi bà ta đã bị che mắt suốt bao nhiêu năm, không chỉ nuôi con của nhà họ Minh, mà để nhà họ Minh không quấy rầy nữa, nhà họ Yến còn phải đưa cho nhà họ Minh một khoản tiền lớn!
Thật nực cười, thật hoang đường làm sao!
Thẩm Lệ Dung nắm chặt chiếc khóa trường mệnh, tức đến run người, bà ta căm hận nói với con trai cả: “Báo cảnh sát!”
Ngược đãi con trai của bà ta, còn lừa gạt bà ta suốt bao nhiêu năm, bà ta phải khiến nhà họ Minh ngồi tù mọt gông!
Cùng với tiếng còi xe cảnh sát vang lên, vợ chồng nhà họ Minh không ngừng chửi bới bị áp giải lên xe cảnh sát.
Khung bình luận trôi toàn là: “…”
—— Đúng là một màn kịch cẩu huyết, tổ chương trình đỉnh thật đấy, tôi khóc chết mất, thế này mà cũng dám chiếu cho chúng ta xem! Từ giờ tôi không bao giờ chửi tổ chương trình là cẩu nữa.
—— Gì vậy! Ý là năm đó tráo con không phải tình cờ, mà là nhà họ Minh cố tình tráo đổi, bọn họ sớm đã biết YMD không phải con của bọn họ rồi à??
—— Tôi hiểu rồi! Cuối cùng tôi cũng biết tại sao bọn họ lại đối xử tệ với YMD như vậy, hóa ra là bọn họ đã sớm đã biết YMD không phải con ruột của mình, thế thì mọi chuyện đã được giải thích rõ ràng hợp lý rồi!
—— Trời ạ, lẽ ra tôi phải nghĩ đến sớm hơn, bọn họ đối xử tốt với con trai thứ hai Minh Diệu Tông như thế, không có lý do gì lại đối xử tệ với con trai út như vậy, trừ khi bọn họ sớm biết cậu con trai út không phải là con ruột của mình!
—— Nhà họ Minh chết tiệt, các người đúng là làm toàn chuyện xấu! A a a, tức chết tôi rồi! YMD đáng lẽ đã có một cuộc sống hạnh phúc biết bao!
Minh Hi nhìn ngôi nhà trống không, khẽ thở dài: “Xem ra tôi nên đi rồi.”
Cô kéo hành lý của mình ra, giống như lúc đến, một mình bước đi.
Yến An thất thần đuổi theo cô, bối rối hỏi: “Chị ơi, chị đi đâu vậy?”
“Về nhà,” khóe môi Minh Hi nở một nụ cười: “Về tổ ấm nhỏ mà chị tự mình tạo dựng.”
Yến An ngơ ngác: “Vậy còn chương trình thì sao?”
Minh Hi thản nhiên đáp: “Nhà của chúng ta đã tan đàn xẻ nghé như vậy rồi, đương nhiên là không thể quay tiếp chương trình được nữa rồi.”
Thấy dáng vẻ hoang mang của Yến An, Minh Hi dừng bước, nói với cậu ta: “Chị sẽ kể cho em nghe câu chuyện cuối cùng.”
“Mùa thu năm đó, nhà họ Lý mang 88.000 tệ sính lễ đến hỏi cưới, bố mẹ vui vẻ nhận tiền, bắt chị gả cho người con trai lớn ba mươi mấy tuổi của nhà họ Lý.”
“Chị không chịu gả, bị bố mẹ đã nhốt trong phòng chứa củi.”
“Là Minh Di đã trộm chứng minh thư của chị ra, rồi thả chị đi khỏi phòng chứa củi.”
Minh Hi khẽ mím môi: “Lúc đó chị đã nói với thằng bé, đợi chị có tiền, nhất định sẽ đón cả nó rời khỏi nhà.”
Nhưng không lâu sau đó, Minh Di được đón về nhà họ Yến.
Minh Hi cứ ngỡ Minh Di sẽ sống ở nhà họ Yến rất tốt, nhưng mãi cho đến khi những tin đồn tiêu cực về Minh Di ngày càng nhiều, Minh Hi mới phát hiện, thằng bé ở nhà họ Yến cũng sống không được tốt.
Em trai ruột của cô, Yến An, vậy mà lại không rời khỏi nhà họ Yến, ngược lại còn tiếp tục ở đó hưởng hết mọi sự yêu chiều, thậm chí còn đạp lên Minh Di để marketing cho bản thân.
Minh Hi biết sự thật không phải như vậy, cô cố gắng giúp Minh Di thanh minh, nhưng chỉ với một mình cô, làm sao có thể chống lại lượng fan khổng lồ của Yến An? Vì vậy, tất cả những lời giải thích cô đăng lên đều chìm vào im lặng không một tiếng vang.
— Mãi cho đến khi tổ chương trình “Cuộc Sống Khi Về Nhà” tìm đến, mời Minh Hi về nhà, sự việc mới có bước ngoặt.
Minh Hi biết, cơ hội mà cô hằng chờ đợi, đã đến.
Đương nhiên là cô nhớ chiếc khóa trường mệnh đó, nhiều năm trước khi dọn dẹp vệ sinh cô đã từng thấy, lúc đó cô còn chưa hiểu ý nghĩa đằng sau nó.
Dù nhiều năm sau cô mới thực sự hiểu ra… nhưng may mắn là, mọi thứ vẫn còn kịp.
“Đêm hôm đó, chị đã từ bỏ tất cả, cầm chứng minh thư của mình, cùng với một ít tiền Minh Di đưa, đi một mạch mười mấy cây số, đến thị trấn, rồi lại mua vé xe, đi đến một nơi xa hơn nữa.”
“Chị biết, chỉ có những thứ giành được bằng chính đôi tay của mình mới thực sự thuộc về mình.” Minh Hi liếc nhìn Yến An: “Thứ không thuộc về mình, dù có nắm trong tay cũng sẽ luôn lo sợ sẽ mất đi.”
“Được rồi, đó là câu chuyện cuối cùng chị muốn nói với em.”
Minh Hi đẩy vali đi tiếp: “Chị phải đi rồi.”
Lần này, Yến An không tiếp tục đi theo Minh Hi nữa.
Cậu ta sững sờ đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng xa dần của Minh Hi, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cả người lạnh toát.
*****
Chỉ mới quay xong một cảnh phim, Minh Di đã bắt đầu cảm thấy ánh mắt của những người khác nhìn mình trở nên là lạ.
Minh Di cảm thấy đây không phải là ảo giác của mình, bèn tìm Tiểu Lưu hỏi thử, vẻ mặt Tiểu Lưu vô cùng phức tạp, do dự không biết có nên nói cho Minh Di biết sự thật tàn nhẫn đó hay không.
Nếu Minh Di biết năm đó cậu bị tráo đổi thân phận không phải do số phận trêu ngươi, mà là do con người gây ra, thì sẽ đau lòng đến mức nào chứ…
Minh Di bị ánh mắt thương hại của Tiểu Lưu nhìn đến mức da đầu tê dại, dứt khoát lấy điện thoại của mình ra, muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cậu có chút buồn bực nói: “Chẳng lẽ lại bị bôi đen nữa rồi?”
Đã lâu như vậy rồi, những tin đồn xấu về cậu chắc đã bị đào hết rồi chứ, vậy mà vẫn còn tin để đào ra nữa sao?
Nghĩ đến đây, Minh Di cảm thấy rất tò mò về tin đồn mới, Tiểu Lưu căng thẳng còn định cản cậu lại, nhưng Minh Di đã nhanh nhẹn né đi, cầm điện thoại nói một cách rất thoải mái: “Đừng nghĩ tôi yếu đuối như vậy, để tôi xem nào.”
Cậu vào Weibo, chờ trang web tải, nhưng mãi không thấy phản hồi.
Lúc này Minh Di mới nhận ra, vậy mà Weibo lại sập.
Minh Di nhíu mày, phát hiện sự việc không hề đơn giản.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Minh Di nhìn về phía Tiểu Lưu.
Tiểu Lưu ấp a ấp úng, không biết nên bắt đầu từ đâu, đúng lúc này chị Từ gọi điện thoại tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Di.
Minh Di nhấc máy: “Chị Từ?”
Giọng chị Từ vội vã: “Minh Di, em đang ở phim trường à?”
Minh Di: “Vâng, sao thế ạ?”
“Hôm nay quay đến đây thôi, chị đã nói với đạo diễn rồi, em rời khỏi phim trường ngay đi, nhớ tránh mặt phóng viên.”
Sao ngay cả phóng viên cũng đến rồi? Minh Di im lặng một lúc rồi từ từ hỏi: “Em đã gây ra chuyện gì sao?”
“Dĩ nhiên là không,” chị Từ cười nói: “Là người khác phạm tội, lát nữa lên xe rồi nói sau.”
Mãi cho đến khi gặp chị Từ, Minh Di mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mấy ngày nay Minh Di bận quay phim, hoàn toàn không có thời gian xem tập mới của “Cuộc Sống Khi Về Nhà”, không ngờ chỉ bỏ lỡ một tập, tổ chương trình đã cho cậu một bất ngờ lớn như vậy.
Minh Di ngồi trên xe, mở xem nội dung tập mới của “Cuộc Sống Khi Về Nhà”, thấy Minh Hi đột nhiên trở về, cậu không khỏi sững sờ.
Chị Từ ngồi bên cạnh cậu bực tức nói: “Nếu không phải Minh Hi về nhà, tình cờ lật ra được chiếc khóa trường mệnh của em, thì sự thật làm sao có thể được phơi bày ra ánh sáng? Đây đúng là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát!”
Minh Di lại khẽ ngả đầu ra sau, im lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Minh Di biết, một loạt chuyện xảy ra sau khi Minh Hi về nhà không phải là ngẫu nhiên, là chị ấy cố ý trở về ngôi nhà đã rời đi nhiều năm, là để giúp cậu rửa sạch vết nhơ, và vạch trần tội ác của bố mẹ.
Chị Từ lén quan sát biểu cảm của Minh Di, thấy sắc mặt cậu vẫn bình thản, dường như không hề tức giận hay suy sụp vì biết được sự thật, vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa hơi lo lắng Minh Di đang cố tỏ ra mạnh mẽ, liền dò hỏi: “Bây giờ em cảm thấy thế nào?”
“Vẫn ổn ạ, cũng không quá bất ngờ,” Minh Di đưa tay day day huyệt thái dương: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”
Chị Từ: “Em muốn đi đâu? Khách sạn hay là…?”
Minh Di suy nghĩ một lát rồi khẽ nói: “Em muốn về nhà.”
Dù mấy ngày nay Tạ Vân Hiết đã bay đi nước ngoài công tác, không có ở nhà, nhưng Minh Di vẫn muốn về.
Minh Di ở nhà mới được vài ngày thì đã đến phim trường, trong thời gian cậu không có ở nhà, Tạ Vân Hiết đã trang trí thêm cho ngôi nhà mới của hai người.
Minh Di bước vào cửa, đón lấy chú chó Tiểu Tùng Hùng đang hưng phấn vẫy đuôi chào mừng, bế nó lên cân thử trọng lượng, rồi hôn lên đầu nó một cái: “Bé con lớn nhanh thật đấy, giờ đã là bé bự rồi, đúng không nào?”
Tiểu Tùng Hùng vừa ư ử vừa ngọ nguậy trong lòng cậu, Minh Di đành bất lực bế nó vào nhà.
Sau khi đi vào trong, Minh Di mới phát hiện Tạ Vân Hiết đã lắp thêm một chiếc tủ trưng bày trong nhà. Bên trong tủ sáng trưng, những tấm giấy khen của cậu đều được đóng khung cẩn thận, trưng bày ngay ngắn trong tủ.
— Giống như thể những tờ giấy khen này đều là vinh dự rất đáng được tán dương.
Minh Di bế Tiểu Tùng Hùng đứng trước tủ trưng bày, khó mà diễn tả được tâm trạng lúc này của mình.
Cùng một thứ, có người vứt đi như cỏ rác, có người lại trân trọng cất giữ, cho nên, điều quan trọng không phải là giá trị của món đồ, mà là người nhìn nhận món đồ đó.
Minh Di thở ra một hơi thật dài, cảm thấy tiếc nuối vì đến tận bây giờ mình mới hiểu ra đạo lý này.
Cậu chụp một tấm ảnh tủ trưng bày, gửi cho Tạ Vân Hiết: “Sao anh lại nghĩ đến việc bày những thứ này ra vậy?”
Tạ Vân Hiết không trả lời ngay, chắc là đang bận.
Đạo diễn cho Minh Di nghỉ hai ngày, Minh Di không có việc gì làm, tự nấu cho mình một bát mì, rồi mở TV, vừa ăn vừa xem tập mới của “Cuộc Sống Khi Về Nhà”.
Tiểu Tùng Hùng thấy con người đang ăn món thơm ngon, liền lon ton ngậm bát cơm lại, đặt bên chân Minh Di, phát ra tiếng “Cạch” một cái, rồi ngẩng đầu nhìn cậu vởi vẻ vô cùng mong đợi.
Minh Di: “…”
Dường như cậu đột nhiên hiểu ra, tại sao cân nặng của Tiểu Tùng Hùng lại đồ sộ đến vậy.
Cậu không thường ở nhà, người huấn luyện Tiểu Tùng Hùng ngậm bát cơm cũng chỉ có Tạ Vân Hiết.
Minh Di thầm nghĩ, Tạ Vân Hiết miệng thì chê bai Tiểu Tùng Hùng thế này thế nọ, nhưng thực ra cũng cho nó ăn không ít nhỉ?
Minh Di không nỡ làm chú chó thất vọng, bèn gắp một sợi mì bỏ vào bát cơm của nó, Tiểu Tùng Hùng ăn vèo hai ba miếng là hết sạch, rồi lại tiếp tục nhìn cậu chờ mong.
Minh Di không thể chống lại ánh mắt của chú chó, đành phải xúc nửa muỗng thức ăn cho chó vào bát của Tiểu Tùng Hùng, để nó cùng ăn với mình.
Ăn cơm xong, chị Từ gọi điện tới, cùng cậu bàn bạc cách trả lời bên ngoài, Minh Di nói thẳng: “Cứ nói là xử lý theo trình tự pháp luật, phía bên em sẽ không hòa giải.”
Chị Từ hiểu quyết định của cậu, lại trò chuyện với cậu nửa ngày về kế hoạch lịch trình tiếp theo, đến khi kết thúc, trời đã không còn sớm nữa.
Minh Di cảm thấy hơi mệt mỏi, cậu tắm rửa qua loa rồi lên giường chuẩn bị đi ngủ.
Trên tủ đầu giường có đặt tấm ảnh chụp chung của cậu và Tạ Vân Hiết, Minh Di cầm lên v**t v* một chút, rồi đặt lại về vị trí cũ.
Trước khi ngủ, cậu xem điện thoại, Tạ Vân Hiết vẫn chưa trả lời.
Minh Di mơ màng nghĩ, không lẽ Tạ Vân Hiết đã trên đường bay về rồi?
Trong một môi trường thoải mái và an toàn, Minh Di dần chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, Minh Di cảm thấy có thứ gì đó đang cọ cọ vào cổ mình, cậu tưởng là Tiểu Tùng Hùng lén lên giường, liền đưa tay đẩy đẩy, lẩm bẩm: “Tiểu Tùng Hùng, đừng quậy…”
Thứ đang động đậy kia khựng lại một chút, rồi lập tức động đậy quá đáng hơn.
Cuối cùng Minh Di cũng tỉnh lại dưới những nụ hôn dày đặc, cậu vẫn còn hơi ngái ngủ, trong cơn mơ màng buồn ngủ, liền vòng tay qua cổ người đang đè lên người mình, ngáp một cái rồi khàn giọng nói: “Tạ Vân Hiết?”
Mùi nước hoa nam quen thuộc từ cổ áo truyền đến, Minh Di không nhịn được túm lấy cổ áo anh, ghé sát vào hít một hơi thật sâu, rồi nói với giọng điệu có chút tủi thân: “Em nhớ anh…”
Gần như ngay lập tức, hơi thở của người trên thân cũng trở nên dồn dập và nặng nề hơn.
“Nhung Nhung,” trong bóng tối, Tạ Vân Hiết khẽ v**t v* khuôn mặt Minh Di, vô cùng thương tiếc nói: “Nhung Nhung đáng thương của anh.”
“Cứ để chồng chữa lành trái tim bị tổn thương của em nhé.”
Minh Di vừa mới có chút cảm động: “…?”
Minh Di lạnh lùng bịt miệng Tạ Vân Hiết lại: “Nếu anh thật sự muốn chữa lành cho em, thì đừng nói nữa.”
Husky mà đã mở miệng thì còn không khí gì nữa?