Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 47
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 47 :Khóa Trường Mệnh
Bố Minh nhìn cô con gái lớn đột nhiên trở về nhà, chỉ sững sờ một thoáng, giây tiếp theo, mặt ông ta đã lộ rõ vẻ giận dữ tột độ: “Con tiện nhân này, mày còn biết đường về à!”
Nói rồi, ông ta chẳng thèm đếm xỉa đến điều gì, vung tay lên định tát mạnh vào mặt Minh Hi!
Minh Hi không né không tránh, mặc cho bố Minh tát một cái ngã sõng soài xuống đất.
Sau khi Minh Hi ngã xuống, bố Minh đang điên tiết mới nhìn thấy anh quay phim đi theo phía sau, cái chân đang định đá ra liền cứng đờ giữa không trung.
Anh quay phim cũng sững sờ, hoàn toàn không ngờ bố Minh lại đối xử với cô con gái xa cách lâu ngày một cách thô bạo như vậy. Thấy ông ta dường như còn muốn đá Minh Hi, anh ta vội vàng lên tiếng hét: “Không được đánh người!!”
Người của tổ chương trình nhìn thấy cảnh này qua camera lắp trong nhà họ Minh, bèn lập tức cử người chạy tới. Một nhân viên nữ đỡ Minh Hi đang ôm mặt khóc dậy, hai nhân viên khác thì bắt đầu nói chuyện nghiêm túc với bố Minh.
Đối mặt với người của tổ chương trình, bố Minh tỏ ra rất thành thật, cam đoan nhiều lần rằng mình chỉ là nhất thời nóng giận, sau này tuyệt đối không tái phạm. Lúc này các nhân viên mới bán tín bán nghi rời đi.
Mẹ Minh và Yến An nghe tin chạy tới. Mẹ Minh nhìn thấy cô con gái lớn nhiều năm không gặp, sắc mặt liền biến đổi, nhưng đang ở trước máy quay, cuối cùng bà ta cũng không nói gì, sa sầm mặt vào bếp tìm một chai nước đá, mang ra cho Minh Hi chườm mặt.
Mặt Minh Hi đã sưng lên một nửa, cô lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nước mắt lưng tròng. Thấy mẹ Minh đưa nước đá tới, cô vừa đưa tay đón lấy, vừa nhìn mẹ qua làn nước mắt mờ nhòa: “Mẹ…”
Ánh mắt mẹ Minh trở nên sắc lạnh, không cho cô sắc mặt tốt: “Đừng gọi tao là mẹ! Không phải mày không về nhà sao? Còn về làm gì, tao với bố mày sớm đã coi như không có đứa con gái này rồi!”
Yến An thấy vậy, liền kịp thời phát huy sự ấm áp như “mặt trời nhỏ”, đứng ra làm người hòa giải: “Mẹ, chị cả khó khăn lắm mới về một lần, mẹ đừng mắng chị ấy nữa, chúng ta phải nói chuyện tử tế chứ ạ.”
Mẹ Minh quay mặt đi không nói gì, Minh Hi dùng nước đá chườm mặt, cũng cúi đầu im lặng.
Yến An đành bắt chuyện với người chị cả này, cố gắng làm sôi nổi bầu không khí: “Chị cả, trước đây chị có mâu thuẫn gì với gia đình mà không về nhà vậy ạ?”
Minh Hi rũ mắt, chậm rãi nói: “Bố mẹ muốn chị nghỉ học, gả cho con trai cả nhà họ Lý ở phía Bắc ngôi làng… Chị không muốn gả nên đã bỏ trốn.”
“Mày còn dám nói à!” Bố Minh vừa nghe đến chuyện này, mặt lại nổi giận: “Bọn tao chẳng phải vì muốn tốt cho mày à! Mày là con gái, học hành thì có ích gì, thằng con cả nhà họ Lý có xe có nhà, có điểm nào không xứng với mày? Mày còn dám chạy, tao đã nhận tiền thách cưới rồi, mày có biết tao đã mất mặt với nhà họ Lý như thế nào không!”
Yến An nghe bố Minh nói vậy, sắc mặt liền thay đổi, lập tức định lên tiếng ngắt lời. Nhưng lúc này, Minh Hi cũng đột nhiên kích động, khóc lớn và hét lên: “Có xe có nhà cái gì! Con cả nhà họ Lý đó là một tên ngốc, mọi người chỉ nghĩ đến việc bán con đi để lấy tiền thách cưới, chứ không hề quan tâm có phải đang đẩy con vào hố lửa hay không!”
“Mẹ kiếp!” Bố Minh trợn mắt, lại giơ tay lên định tát Minh Hi một cái nữa: “Tao nuôi mày lớn từng này, lẽ nào nuôi không công à! Đồ vong ân bội nghĩa, đồ nghiệt súc!”
Yến An vội vàng chạy tới cản tay bố Minh lại, khung cảnh nhất thời vô cùng hỗn loạn, tổ chương trình ở một bên cảm thán nhân cách của bố Minh quá thấp kém, ngay cả trước ống kính cũng không kiềm chế được, một bên vội vàng cử người qua hòa giải.
Mãi mới dỗ dành được bố Minh và Minh Hi, khuyên mỗi người về phòng của mình, lúc này mới tạm thời dẹp yên được “Sóng gió trở về nhà” này.
Đạo diễn Trần nhìn thấy tư liệu thu thập được tối nay, miệng cười toe toét đến tận mang tai. Bất kể là hành vi ghê tởm bán con gái đổi lấy tiền thách cưới của nhà họ Minh, hay việc Minh Hi vì theo đuổi tự do mà trốn khỏi gia đình, chỗ nào cũng là điểm nóng, một khi phát sóng, chắc chắn sẽ gây ra tranh cãi nảy lửa trên mạng!
Đạo diễn Trần lại một lần nữa thấy may mắn vì mình đã đưa ra một quyết định tuyệt vời như vậy, không uổng công ông ta đặc biệt đi tìm Minh Hi, bỏ ra số tiền lớn mời cô quay về nhà họ Minh — đúng là một nước cờ thần sầu!
Đấy, mâu thuẫn và xung đột kịch tính đã có ngay tức thì!
Đạo diễn Trần hoàn toàn không quan tâm đến danh tiếng của nhà họ Minh, vì vậy dù ông ta biết rất rõ, sau khi những nội dung vừa rồi được tung ra, nhà họ Minh chắc chắn sẽ trở thành chuột chạy qua đường, ông ta vẫn quyết định không cắt một giây nào.
Hơn nữa, ông ta còn muốn tập trung vào Minh Hi trong tập này để nâng tầm chủ đề của chương trình!
“Dũng cảm thoát khỏi gia đình độc hại” — một chủ đề hay biết bao!
Và sau khi tập mới của chương trình được phát sóng, cư dân mạng quả thực như đạo diễn Trần đã nghĩ, đồng loạt chửi rủa nhà họ Minh.
— Ôi vãi, cái lão già chết bầm đó còn dám đánh người, cái này có tính là bạo hành gia đình không!?
— Máy quay vẫn đang ghi hình mà lão già đó còn dám đánh người, còn có thiên lý không hả! Trước đây chắc chắn lão ta cũng đã đánh chị ấy không biết bao nhiêu lần rồi!
— Tôi biết ngay chị cả không thể nào vô duyên vô cớ không về nhà mà, quả nhiên… Cả nhà lão già đó định bắt chị đi đổi lấy tiền thách cưới, tôi ói mất, cả nhà bọn họ đáng bị tạt phân lắm!
— May mà chị cả đã trốn thoát… nhưng còn biết bao nhiêu cô gái nông thôn chưa thoát ra được?
— Chị cả mau chạy đi! Chị về làm gì cơ chứ! Vừa về là chắc chắn sẽ bị bố mẹ quái thai đó hút máu cho xem!
Một “thành viên gia đình” mới xuất hiện, Yến An chắc chắn phải tiếp xúc nhiều hơn một chút, đặc biệt là trải nghiệm của Minh Hi vô cùng đặc biệt, cậu ta biết rõ sau khi chương trình phát sóng, khán giả nhất định sẽ nghiêng về phía Minh Hi hơn.
Cậu ta có ý muốn tỏ thiện chí với Minh Hi, nên đã đặc biệt cắt một đĩa trái cây mang đến phòng cô, muốn trò chuyện với cô một lát.
“Cảm ơn em,” mặt Minh Hi vẫn còn sưng, nhưng trong mắt đã không còn nước mắt, cô nhận lấy đĩa trái cây từ tay Yến An, xiên một miếng táo ăn, lặng lẽ đánh giá Yến An một lúc rồi mỉm cười: “Em là An An phải không? Ngoài đời còn đẹp hơn trên TV nữa.”
Yến An nhận được tín hiệu thân thiện, cũng cười đáp: “Chị cũng rất đẹp ạ.”
Minh Hi nở một nụ cười có chút cay đắng, nhẹ nhàng v**t v* bên má sưng đỏ rồi thở dài.
Yến An thấy vậy, không nhịn được hỏi: “Bố… có thường xuyên đánh chị không ạ?”
Minh Hi im lặng một lúc rồi nói: “Ông ấy đánh chị, cũng đánh Minh Di, còn đánh cả mẹ nữa, uống say vào thì đánh càng tàn nhẫn hơn. Trong nhà này, người duy nhất không bị đánh chỉ có mỗi một mình Minh Diệu Tông.”
Nói rồi, trong mắt cô hiện lên vẻ sợ hãi, cô nắm lấy tay Yến An, như thể muốn tìm kiếm sức mạnh từ cậu: “Em ở nhà họ Yến sống thế nào, gia đình lớn như vậy chắc sẽ không đánh con cái đâu nhỉ?”
Yến An đối diện với ánh mắt khao khát của Minh Hi, môi mấp máy, phát ra âm thanh yếu ớt như muỗi kêu: “Không, không đánh đâu ạ.”
“Vậy thì tốt rồi, tốt rồi…” Minh Hi vui mừng thì thầm.
— Kết quả các người đoán xem, Minh Diệu Tông, người duy nhất không bị đánh, đã vào tù, bố mẹ không dạy dỗ thì xã hội sẽ dạy dỗ thay các người (nụ cười chết chóc).
— Chịu rồi đấy! Có ai học luật không, có thể cho lão già bạo hành gia đình kia đi tù được không!
— YMD chắc là chịu đòn thay cho Yến An mười bốn năm rồi nhỉ, fan Yến An còn dám chửi YMD là đồ bắt chước, chậc, mặt dày thật đấy.
— Yến An không chỉ không bị đánh, mà còn thay YMD hưởng vinh hoa phú quý hai mươi năm đấy, hừ hừ… cuối cùng còn tỏ ra tủi thân hỏi tại sao YMD không thích mình, thật là ghê tởm chết đi được! Muốn tát vào cái mặt đó của cậu ta!
Sáng hôm sau, tổ chương trình công bố nhiệm vụ, chủ đề nhiệm vụ là “Hàn gắn quan hệ với gia đình”.
Tối qua bố mẹ Minh đã được tổ chương trình làm công tác tư tưởng, thấy Minh Hi, dù sao cũng không còn vẻ mặt giận dữ nữa, nhưng thái độ vẫn lạnh lùng, cũng không có ý định chủ động làm nhiệm vụ.
Minh Hi ngược lại tỏ ra có ý muốn hàn gắn quan hệ, không chỉ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, mà còn giành lấy việc nhà vốn do Yến An làm, định một mình ôm hết mọi việc.
Yến An bị bố mẹ Minh hành hạ đã lâu, suýt nữa thì rơi nước mắt, tạ ơn trời đất, nhà họ Minh cuối cùng cũng có một người bình thường đến rồi! Cậu ta không còn phải một mình đơn độc chiến đấu nữa!
Sau khi Lục Nghệ Phong bị cư dân mạng phong là “Ông hoàng nhà quê”, hắn không chịu đến nhà họ Minh quay show nữa, Yến An vốn tưởng tập này mình lại phải chịu đựng mấy ngày dày vò, không ngờ Minh Hi đã trở về, sự gia nhập của cô đã giảm bớt áp lực cho cậu ta rất nhiều.
Ăn sáng xong, sắc mặt của bố mẹ Minh mới có chút dịu đi, Minh Hi thấy vậy, chủ động đề nghị đưa em trai ra chợ mua thức ăn, trưa nay để bố mẹ nếm thử tay nghề của mình.
Trên đường lái chiếc xe ba bánh điện của gia đình ra chợ, Minh Hi bắt đầu trò chuyện với Yến An về chuyện ngày xưa.
“Lâu rồi không về nhà, nơi này thay đổi nhiều quá.” Minh Hi đón làn gió sớm, hồi tưởng: “Nhà cũ đã bị đập đi xây lại, những ngôi nhà xưa cũ thì hoang phế đổ nát, cũng không còn ai trồng trọt nữa, đúng là vật đổi sao dời.”
Yến An hỏi: “Chị cả, chị rời nhà lâu như vậy, bây giờ sống có tốt không ạ?”
“Rất tốt,” Minh Hi mỉm cười: “Chị rất may mắn vì mình đã không kết hôn, mà vừa học vừa làm, vừa học xong, bây giờ chị đã có một công việc tốt, sống cuộc sống mà chị hằng mong muốn.”
Cậu ta tò mò hỏi: “Vừa học vừa làm? Tức là vừa đi làm thêm vừa đi học ạ?”
“Đúng vậy,” Minh Hi cảm khái: “Con gái trong làng đi học rất khó khăn, gia đình nuôi chị đến cấp hai là không muốn cho học nữa, chị đã khóc lóc cầu xin bố mẹ rất lâu, còn viết giấy nợ, lúc đó bọn họ mới đồng ý cho chị học hết cấp ba.”
“Trường cấp hai của chị rất tệ, chất lượng giảng dạy kém thì không nói, mà học sinh trong đó nhân cách cũng rất thấp… không biết bây giờ còn không nữa.”
Minh Hi nhìn Yến An, cười nói: “Chị muốn về xem thử, An An, em có muốn đi cùng chị không?”
Tất nhiên là Yến An đồng ý, cậu ta đi cùng Minh Hi đến thị trấn, tìm được ngôi trường cấp hai mà Minh Hi từng học, nhưng ngôi trường này đã đóng cửa bốn năm trước, bây giờ bên trong đổ nát hoang tàn, nghe nói đợi cuối năm có vốn về, ngôi trường bỏ hoang nhiều năm này sẽ bị đập đi xây lại.
Minh Hi bước vào ngôi trường hoang phế, vô cùng hoài niệm: “Thoắt cái mà ngôi trường đã biến thành thế này rồi.”
Yến An nhìn quanh: “Nó thật sự rất nhỏ, nhìn một cái là thấy hết — bên trong có nhà ăn không chị?”
“Làm gì có nhà ăn, đều là mang hai cái bánh màn thầu từ nhà đi để ăn tạm.” Minh Hi bất đắc dĩ nói: “Có lúc làm bố mẹ tức giận, đến bánh màn thầu cũng không có mà ăn, đói đến mức phải đi xin bạn học chia cho ít mẩu bánh… khổ lắm.”
Nói rồi, hai người đi đến một bức tường danh dự, tấm kính trên tường đã vỡ nát, tấm áp phích bảng vàng danh dự dán bên trong cũng đã phai màu dưới mưa nắng.
Minh Hi dừng lại trước bức tường danh dự vài giây, dường như đang tìm kiếm điều gì đó trên tấm áp phích.
Yến An nhìn kỹ tấm áp phích, tò mò hỏi: “Chị cả, chị đang xem gì vậy?”
“Em xem, đây là Minh Di —” Minh Hi có chút ngạc nhiên vui mừng chỉ vào một hình người đã phai màu trên áp phích: “Đó là lần đầu tiên Minh Di thi được hạng nhất toàn trường, nhiều năm như vậy rồi, tấm áp phích này vậy mà vẫn chưa bị gỡ xuống!”
Anh quay phim lập tức chuyển ống kính qua, quay tấm ảnh đã phai màu đó.
Bức ảnh đã bạc trắng, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp chưa trưởng thành hết của thiếu niên, chỉ thấy ở cột giới thiệu có ghi một câu châm ngôn cá nhân:
“Tấm lòng này trong sáng, còn lời nào hơn.”
Yến An nhìn câu nói đó, như bị sét đánh ngang tai, toàn thân chấn động.
“Minh Di… anh ấy từng đứng nhất toàn trường?” Yến An nghe thấy giọng nói có chút run rẩy của mình vang lên: “Không phải anh ấy học kém sao?”
“Sao có thể?” Minh Hi nghe vậy cũng ngơ ngác: “Minh Di học rất chăm chỉ, em ấy thường xuyên thi được điểm cao, lúc nào cũng nằm trong top mười toàn trường mà.”
— ?? Cái quái gì vậy? YMD từng thi nhất toàn trường? Vậy trước đây ai nói YMD từng là côn đồ?!
— Đây không phải là thủ đoạn tẩy trắng gì đó chứ, không đúng, rõ ràng có người chụp được ảnh YMD bắt nạt người khác mà!
— Tấm áp phích này cũ đến vậy rồi, còn làm giả được sao? Chắc chắn có hiểu lầm gì đó rồi!
— Tấm lòng này trong sáng, còn lời nào hơn. Hu hu hu, tại sao tôi thấy câu này lại muốn khóc thế chứ, bé cưng ơi, cậu phải lên tiếng vì mình chứ, thế giới này quá nhơ bẩn rồi, cậu không nói thì ai biết cậu quang minh lỗi lạc chứ?
Minh Hi vẫn đang hồi tưởng: “Nhưng mà, có một thời gian thành tích của Minh Di đúng là sa sút rất nghiêm trọng, chị tưởng em ấy không theo kịp bài vở, sau này mới biết không phải vì lý do đó.”
“Học sinh trong trường này nhân cách rất kém, chị cũng là thấy em ấy tan học về nhà trên người có vết thương mới biết, trong trường có một đám học sinh đang bắt nạt em ấy.”
Minh Hi mím môi: “Có một số đứa trẻ xấu tính như vậy đó, đối với những học sinh ngoan ngoãn, vừa đẹp trai lại vừa học giỏi, chúng luôn có ác ý, lúc này nếu phụ huynh không giúp đỡ chống lưng, chúng sẽ bắt nạt càng dữ dội hơn.”
“Bố mẹ không quan tâm đến chuyện này, Minh Di chỉ có thể tự mình đánh nhau với đám trẻ hư đó.” Minh Hi thở dài: “Sau khi chị biết chuyện này, liền lấy một con dao chặt xương trong nhà, điên cuồng dọa nạt đám trẻ hư đó một trận, chúng mới bớt đi rất nhiều.”
Nói đến đây, Minh Hi nhìn Yến An đang ngẩn người, vẻ sầu muộn tan đi: “Đây cũng là chuyện ngày xưa rồi, sau này Minh Di về nhà họ Yến, chắc sẽ không gặp lại loại trẻ hư này nữa đâu nhỉ.”
— Hay thật, YMD lại là người bị bắt nạt, mấy đứa tung tin đồn bậy bạ đâu rồi? Cút ra đây chịu chết đi!
— Tôi đã nói rồi, trong mấy tấm ảnh đó cậu ấy gầy như vậy, muốn bắt nạt người khác cũng phải có điều kiện khách quan chứ! Nhưng lúc đó cả cõi mạng đều bôi nhọ cậu ấy, tôi nói đỡ một câu cũng bị fan Yến An chửi cho chết…
— Hu hu hu, chị gái tốt quá, nhưng chị ơi, sau khi cậu ấy về nhà họ Yến vẫn bị trẻ hư bắt nạt đấy!
Yến An đã không thể cười nổi nữa, không hiểu vì sao, cậu ta mơ hồ cảm thấy một chút bất an, suốt quãng đường sau đó đều là gượng cười.
Minh Hi lại như thể đã mở được hộp thoại, suốt đường đi đều nói với Yến An về Minh Di, từ miệng cô, khán giả đã biết được một Minh Di hoàn toàn khác với những gì bọn họ tưởng tượng.
Về đến nhà, Minh Hi tất bật nấu một bữa trưa thịnh soạn, và để hàn gắn quan hệ với bố mẹ, cô còn tích cực dọn dẹp nhà cửa một phen, Yến An không muốn bị nói ra nói vào, nên cũng theo bên cạnh phụ giúp.
Khi dọn đến phòng của bố mẹ Minh, Minh Hi đặc biệt giúp sắp xếp lại tủ quần áo, còn cùng Yến An khiêng chiếc giường ra, muốn lau sạch gầm giường.
Kết quả sau khi khiêng giường ra, ở vị trí đầu giường đột nhiên rơi ra một chiếc hộp nhỏ màu đen.
“Không phải là bảo bối bố mẹ giấu đấy chứ,” Minh Hi nói đùa một câu, tò mò mở chiếc hộp ra, ánh sáng vàng óng lập tức tràn ra, lọt vào ống kính máy quay.
Không ngờ thứ đựng trong hộp lại là một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng!
Minh Hi kinh ngạc cầm nó lên, khoe sự tinh xảo của chiếc khóa trước ống kính, ngay sau đó, cô như phát hiện ra điều gì, lại gần xem chữ trên khóa vàng, rồi vui mừng nói với Yến An: “An An mau xem này, bên trên có khắc chữ ‘An’ đó, chắc là khóa trường mệnh bố mẹ làm cho em đấy!”
“Bố mẹ cũng thật là, em đã về nhà lâu như vậy rồi, sao còn giấu giếm chứ, không tặng nó cho em, lẽ nào muốn tạo bất ngờ cho em à?”
Minh Hi bất đắc dĩ lắc đầu, thử đeo khóa trường mệnh lên cổ Yến An, lại phát hiện độ dài của sợi dây chuyền vàng có vẻ hơi ngắn, cô vừa bối rối điều chỉnh móc khóa, vừa lẩm bẩm: “Sao lại làm khóa trường mệnh ngắn thế này…”
Cuối cùng Minh Hi cũng mở được móc khóa, lúc đang định đeo lên cho Yến An thì ngẩng đầu lên, thấy sắc mặt Yến An trắng bệch, toàn thân cứng đờ, không khỏi thắc mắc: “An An, em sao vậy?”
Tai Yến An ù đi, nhất thời không nói nên lời.
Nguyên nhân không gì khác, chỉ vì… cậu ta cũng có một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng y hệt nó.
Quan trọng hơn là, khi Thẩm Lệ Dung nhắc đến chiếc khóa trường mệnh này, bà ta từng phàn nàn một chuyện —
Lúc Yến An mới sinh ra, đã đeo một chiếc khóa trường mệnh, sau đó không biết bị y tá nào lấy trộm, Thẩm Lệ Dung cảm thấy việc mất khóa trường mệnh có ý nghĩa không tốt, nên mới cho người làm lại một chiếc y hệt cho cậu ta.
Nhưng tại sao… chiếc khóa trường mệnh bị mất của nhà họ Yến lại được giấu ở đầu giường nhà họ Minh?
Điều này nói lên điều gì? Điều này nói lên… điều gì?
Nói lên rằng năm đó nhà họ Minh đã trộm chiếc khóa trường mệnh bằng vàng này?
Không, không đúng.
Chiếc khóa trường mệnh này vốn dĩ phải ở trên người Minh Di.
Mà Minh Di cùng với khóa trường mệnh đã bị nhà họ Minh đưa về nhà.
Nói cách khác… nhà họ Minh không thể nào không biết mình đã bế nhầm con, vì bọn họ căn bản không hề làm khóa vàng cho đứa con thật của mình!
Trong khoảnh khắc ấy, Yến An bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó.
Bọn họ đã cố ý.
Bọn họ đã sớm biết mình bế nhầm con, nhưng vẫn lựa chọn sai lại càng sai, mặc cho sai lầm tiếp diễn.
Yến An ngơ ngác nhìn chiếc khóa trường mệnh bằng vàng đó.
Hóa ra ngay từ đầu, dù là chiếc khóa vàng này, hay là cả một tương lai tươi sáng gì cũng vậy….
Tất cả đều là do bố mẹ ruột của cậu ta trộm về cho cậu ta.