Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 46

topic

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 46 :Vị Khách Không Mời Mà Đến

Kể từ đêm đó, có một khoảng thời gian Minh Di không dám gọi video cho Tạ Vân Hiết.

 

Mặc dù Minh Di đã từng đọc qua những kiểu chơi này trong một số tiểu thuyết ABO, nhưng tự mình trải nghiệm và đọc truyện dù sao vẫn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, cậu cần chút thời gian để bình tĩnh lại.


 

Thế nhưng Tạ Vân Hiết lại không kìm lòng được nữa. Vốn dĩ hai người đã yêu xa, Minh Di lại bận rộn đóng phim, bình thường trò chuyện cộng thêm gọi video đã thấy không đủ rồi, bây giờ ngay cả gọi video cũng không có, anh làm sao chịu nổi, bèn nhanh chóng tìm một cái cớ để đến thăm phim trường.

 

Lúc Tạ Vân Hiết đến, Minh Di đang quay một cảnh nội tâm trong nhà, địa điểm là ở hành lang. Cậu uốn tóc xoăn, cười e thẹn, luôn miệng gọi người đàn ông trung niên trước mặt là “sư phụ”, trông hoàn toàn là một cậu bé ngoan ngoãn vô hại.

 

Tạ Vân Hiết xem mà thấy rất mới lạ, Minh Di không hay cười, kể cả khi ở bên cạnh anh, cậu cũng hiếm khi cười ngọt ngào như vậy. Cộng thêm mái tóc xoăn kia lại càng khiến Minh Di trông giống một chú cừu non ngoan ngoãn.


 

Lúc này, diễn viên trung niên đóng vai “sư phụ” dặn dò Minh Di xong liền quay người rời đi. Tạ Vân Hiết còn chưa kịp ngắm thêm vài giây phiên bản giới hạn của vợ, đã thấy cậu nhìn theo bóng lưng sư phụ, nụ cười trên mặt bong ra như một chiếc mặt nạ, ánh mắt cũng trở nên u ám. Chỉ một thay đổi biểu cảm đơn giản, khí chất của Minh Di đã lập tức chuyển từ một chú cừu non ngoan ngoãn thành một tên phản diện trùm cuối độc ác.

 

Tạ Vân Hiết phát hiện mình bị lừa: “…”

 

Nhân vật lần này của Minh Di lại là kiểu bên ngoài ngây thơ trong sáng, bên trong lòng dạ đen tối, thảo nào đạo diễn lại chọn cậu, ngoại hình của cậu quả thật rất dễ đánh lừa người khác…


 

Minh Di quay xong cảnh này, cảnh tiếp theo là của diễn viên khác. Cậu đang định tìm một chỗ nghỉ ngơi thì thấy Tiểu Lưu vẻ mặt thần bí đi tới, ghé sát vào tai cậu nói: “Ha tổng đến rồi.”

 

Ha tổng nào? Trong đầu Minh Di toàn là lời thoại, vẫn chưa phản ứng kịp, mãi đến khi thấy vẻ mặt trêu chọc của Tiểu Lưu mới chợt nhận ra, “Ha tổng” chẳng phải là biệt danh của Tạ Vân Hiết sao?

 

Cậu đi theo Tiểu Lưu đến căn phòng tạm dùng làm phòng nghỉ, quả nhiên nhìn thấy Tạ Vân Hiết đang đợi mình.


 

Tiểu Lưu rất biết điều mà chuồn đi, còn Minh Di thì rón rén bước vào phòng. Tạ Vân Hiết đang quay lưng về phía cậu, hình như đang xem điện thoại. Minh Di bất ngờ ôm lấy eo anh từ phía sau, dọa anh giật nảy mình.

 

Phát hiện là Minh Di đang giở trò, Tạ Vân Hiết nắm lấy bàn tay đang ôm eo mình, bực bội quay người lại: “Mới ra ngoài bao lâu mà em đã học thói xấu rồi?”

 

Minh Di ngẩng mặt lên, ra vẻ rất vô tội: “Em chỉ muốn ôm anh thôi, anh không thích à?”


 

Tạ Vân Hiết đút điện thoại vào túi, xoa cái đầu tóc xoăn của cậu, cố gắng chống lại sự cám dỗ của chú cừu non ngoan ngoãn này, anh ra vẻ cao quý lạnh lùng nói: “Bớt diễn với anh, vừa rồi anh thấy cả rồi, em bề ngoài thì giả vờ ngoan ngoãn, sau lưng thì không biết xấu xa đến mức nào đâu.”

 

Minh Di nhìn anh cười, rõ ràng là cùng một gương mặt, nhưng không hiểu sao lại cho người ta một cảm giác rất rùng rợn: “Là nụ cười như thế này à?”

 

“…” Tạ Vân Hiết liền nhéo má Minh Di, nghiêm túc nói: “Em xấu xa mà không có chiều sâu gì cả, cái xấu thật sự không phải chỉ đơn giản là biểu cảm độc ác, em phải thể hiện bằng hành động thực tế mới được.”


 

Minh Di chớp mắt: “Ví dụ như?”

 

Tạ Vân Hiết đầy chính khí nói: “Ví dụ như dùng lời nói mê hoặc anh! Hoặc là vấy bẩn thân thể và linh hồn anh một cách tàn nhẫn! Đó mới là cái ác thực sự!”

 

“…”

 

Minh Di cạn lời: “Em nhận kịch bản phản diện, chứ có phải kịch bản mị ma đâu.”


 

“Mị ma? Mị ma là gì?” Tạ Vân Hiết bất giác cảm thấy đây là một thiết lập rất hợp gu mình, bèn lập tức hỏi: “Em có thể diễn thử cái đó được không?”

 

Minh Di không trả lời, ngược lại còn bật cười, vì cậu cảm thấy mấy ngày không gặp mà anh đã trở nên sốt ruột rồi, tâm tư muốn được gần gũi thân mật gần như đã lộ rõ cả ra.

 

Cậu nhoài người tới, hôn lên cằm Tạ Vân Hiết trước. Hơi thở của anh lập tức thay đổi, kích động đến mức sắp cúi đầu xuống hôn môi Minh Di.


 

Nhưng Minh Di lại nghiêng đầu né tránh: “Chuyên gia trang điểm có thoa chút son…”

 

Tạ Vân Hiết chẳng thèm quan tâm nhiều như vậy, anh như một con chó hoang bị bỏ đói mấy ngày, một tay ôm chặt eo Minh Di, tay kia giữ lấy gáy cậu, cúi đầu xuống hôn lên vô cùng nồng nhiệt, từ từ thưởng thức đôi môi của người yêu mà anh ngày đêm mong nhớ.

 

Minh Di vốn nghĩ sau chuyện đêm đó, mình gặp lại anh ít nhiều gì cũng sẽ có chút ngượng ngùng, nhưng thực ra hoàn toàn không có. Quay phim xong gặp được anh, cậu chỉ cảm thấy rất vui.


 

Vì vậy, dù Tạ Vân Hiết hôn rất phóng túng, cậu cũng không nỡ đẩy anh ra, ngược lại còn ôm lấy eo anh, cố gắng đáp lại sự nhiệt tình của anh.

 

Tạ Vân Hiết lại càng thêm kích động, bàn tay nóng rực luồn vào vạt áo Minh Di, từ từ v**t v* vòng eo săn chắc mạnh mẽ ấy.

 

May mà còn nhớ đây là phim trường, Tạ Vân Hiết mới không tiếp tục sờ xuống dưới, tiếc nuối thu tay về.

 

Minh Di vùi trong lòng anh thở hổn hển, mặt nóng bừng, đang định lùi ra một chút thì bỗng có một mùi hương lạ cực nhẹ lướt qua chóp mũi. Cậu chưa bao giờ ngửi thấy mùi hương kỳ lạ như vậy, bất giác lại dụi vào lòng anh, muốn ngửi được nhiều hơn.

 

Tạ Vân Hiết bất ngờ ôm lấy cậu: “Nhiệt tình thế?”

 

“Hình như có mùi thơm,” Minh Di tò mò hỏi anh: “Đây là mùi gì vậy?”

 

Tạ Vân Hiết ngạc nhiên nói: “Mũi em cũng thính thật đấy, thế này mà cũng ngửi thấy được à?”

 

Nói rồi, anh lấy một lọ thủy tinh nhỏ cỡ móng tay từ trong túi ra, trong lọ chứa một ít chất lỏng màu hổ phách, nhìn qua trông vô cùng trong suốt.

 

Minh Di cầm lọ thủy tinh nhỏ trên tay, kết hợp với mùi hương lạ kia, dường như đột nhiên hiểu ra điều gì đó: “Đây là…”

 

“Đây là tin tức tố dạng lỏng nồng độ cao mà anh chiết xuất ra. Vì nồng độ rất cao nên người thường cũng có thể ngửi thấy.” Tạ Vân Hiết ôm eo Minh Di, thân mật tựa trán mình lên trán cậu: “Không phải em rất muốn biết mùi tin tức tố của anh là gì sao? Bây giờ có thể mở ra ngửi thử rồi.”

 

Minh Di cầm lọ thủy tinh, nhưng có chút do dự: “Đột nhiên giải phóng nhiều tin tức tố như vậy, cơ thể anh không sao chứ?”

 

“Đây cũng là một trong những phương pháp trị liệu, gọi là liệu pháp giải phóng, nguyên lý là làm trống lượng tin tức tố sản sinh trong cơ thể, làm suy yếu hoạt tính của tuyến thể.” Tạ Vân Hiết giải thích: “Lượng tin tức tố mà tuyến thể sản sinh trong một khoảng thời gian là có hạn, sử dụng liệu pháp này tương đương với việc can thiệp nhân tạo vào chu kỳ hoạt động của tuyến thể, tạo ra một chu kỳ mới, có hiệu quả rất lớn trong việc điều trị hội chứng rối loạn tin tức tố.”

 

Sau khi được Tạ Vân Hiết giải thích như vậy, Minh Di mới hoàn toàn yên tâm.

 

Minh Di lắc nhẹ dung dịch trong lọ thủy tinh nhỏ, nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu hổ phách trong đó, ánh mắt ngập tràn vẻ tò mò: “Thật sự có tầng hương đầu, tầng hương giữa và tầng hương cuối sao?”

 

Tạ Vân Hiết xúi giục cậu: “Em thử thì chẳng phải sẽ biết sao?”

 

Thử thì thử, Minh Di vặn mở chiếc nắp lọ nhỏ, đưa mũi lại gần miệng lọ, khẽ ngửi một hơi.

 

Trong nháy mắt, một mùi cực kỳ hăng xộc vào khoang mũi. Minh Di không kịp phòng bị, vì tạm thời không thích ứng được nên còn ho sặc sụa mấy tiếng.

 

Cuối cùng Minh Di cũng hiểu, hóa ra câu “mùi rất nồng” mà anh nói trước đây không phải là nói quá, mà là nồng thật sự. Mùi hương đầu tiên mà Minh Di phân biệt được là mùi xạ hương rất đậm, sau khi mùi tanh mặn tan đi một chút, nó chuyển thành một mùi hương hoa quả xen lẫn mùi rượu, ngửi kỹ lại thì mùi hương lại trở nên có chút ngọt ngào, êm dịu.

 

Đợi mùi hương hơi ngọt này lại tan đi thêm một chút nữa, chỉ còn lại một mùi thơm thanh mát rất nhẹ, giống như đồng cỏ sau cơn mưa, trong lành dễ chịu, thoang thoảng hương cây cỏ, không còn chút tính công kích nào.

 

Khi mùi hương chuyển sang dịu nhẹ, mùi rất nồng ban đầu cũng trở nên dễ chấp nhận hơn, thậm chí còn khiến Minh Di có thôi thúc muốn ngửi lại lần nữa.

 

Có chút k*ch th*ch.

 

Minh Di mơ màng mở mắt, tạm thời đậy nắp lại, nhưng trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi hương lạ lúc nãy.

 

Tạ Vân Hiết có chút thấp thỏm hỏi cậu: “Thế nào?”

 

“Rất… đặc biệt,” Minh Di cũng không biết nên dùng từ gì để hình dung mùi hương này: “Lúc đầu có hơi nồng, nhưng sau đó lại trở nên rất thơm… Tóm lại là em rất thích.”

 

Minh Di khép năm ngón tay, bọc lọ thủy tinh nhỏ trong lòng bàn tay: “Cái này có thể tặng cho em không?”

 

Tạ Vân Hiết thấy cậu không giống như đang giả vờ, trông có vẻ thật sự rất thích, lúc này mới hoàn toàn yên tâm, hài lòng nói: “Em thích là tốt nhất rồi, dĩ nhiên là có thể tặng cho em.”

 

Minh Di cẩn thận cất lọ thủy tinh nhỏ đi, nhìn Tạ Vân Hiết một lát, rồi đột nhiên ghé sát vào cổ áo anh, khẽ ngửi, nhưng chỉ ngửi thấy mùi nước hoa nam, không khỏi có chút tiếc nuối.

 

Giọng nói của Tạ Vân Hiết có thêm vài phần nhẫn nhịn: “… Ngửi gì thế?”

 

“Chỉ là có chút kinh ngạc,” Minh Di cảm thán: “Tạ Vân Hiết, hóa ra anh thơm như vậy à.”

 

“…” Tạ Vân Hiết cảm thấy cho dù Minh Di có đi đóng vai lưu manh, chắc chắn cũng có thể diễn rất tốt, cậu hoàn toàn có tiềm chất này.

 

Tạ Vân Hiết có chút tức giận vì xấu hổ, lại đè cậu ra hôn ngấu nghiến một trận nữa mới thấy hả hê.

 

 

Sau đó, Minh Di thường xuyên mang theo lọ thủy tinh nhỏ bên mình, thỉnh thoảng lại lấy ra ngửi một chút, vô cùng tỉnh táo.

 

Tin tức tố của Tạ Vân Hiết cũng chỉ có tầng hương đầu là hơi hăng, sau đó thì ngọt ngào, mang lại cảm giác thư thái như đang đi trên đồng cỏ sau mưa. Minh Di cảm thấy nó rất hợp với đặc điểm cá nhân của anh.

 

Lúc rảnh rỗi ngửi một chút, giống như chính Tạ Vân Hiết đang ở bên cạnh, tâm trạng cũng trở nên rất tốt.

 

Khi quay bộ phim “Tôi không phải hung thủ” này, Minh Di cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút so với lúc quay “Thăng Tiên”.

 

Lúc quay “Thăng Tiên”, cậu không nhìn rõ con đường phía trước, tâm thái bi quan, cũng chưa xác định rõ quan hệ với Tạ Vân Hiết, lúc nào cũng là cắn răng kiên trì.

 

Đến khi quay “Tôi không phải hung thủ”, Minh Di không chỉ xác định mối quan hệ với Tạ Vân Hiết, mà còn biết được con đường dưới chân mình nên đi về đâu, có thể nói là mây tan trăng sáng.

 

Hơn nữa, chương trình “Cuộc Sống Khi Về Nhà” cứ cách một khoảng thời gian lại phải tiến hành quay tư liệu, cậu còn có thể sắp xếp lịch trình để gặp Tạ Vân Hiết.

 

Bên Minh Di thì rất vui vẻ, nhưng ở phía Yến An lại có một vị khách không mời mà đến—

 

Vào một buổi chiều mưa tầm tã, một người phụ nữ phong trần mệt mỏi kéo vali chầm chậm bước tới, cô gõ cửa chính nhà họ Minh trong màn mưa mờ mịt.

 

“Ai đấy? Đợi một chút! Ra ngay đây—”

 

Bố Minh còn tưởng là người của tổ chương trình, vội vàng đội mưa mở cổng, sau khi thấy người đứng bên ngoài là ai thì lại sững sờ.

 

“Bố.” Người phụ nữ đứng ngoài cửa – cũng chính là cô con gái lớn đã bỏ nhà đi nhiều năm của nhà họ Minh, Minh Hi. Cô từ từ nhếch khóe môi, mỉm cười với bố Minh, như thể những khúc mắc với gia đình năm xưa đã sớm tan thành mây khói.

 

“Con đã về rồi.”