Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 45

topic

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 45 :Thuốc Ức Chế

Giấy khen được đặt lại vào trong vali, thứ cuối cùng Minh Di bỏ vào là một bức thư.

 

Đó là bức thư mà Tạ Vân Hiết đã đưa cho cậu khi hóa trang thành chú chó to lớn hôm đó.

 

Minh Di nghĩ, có lẽ cậu sẽ không bao giờ quên được dáng vẻ của Tạ Vân Hiết lúc đưa thư cho mình. Đối với cậu, cái gọi là “tương lai” trong thư có thật hay không thực ra không quan trọng, điều quan trọng là tấm lòng của Tạ Vân Hiết.


 

Mang theo tấm lòng này, Minh Di có thể không còn sợ hãi tương lai nữa.

 

Đồ đạc Minh Di cần thu dọn không nhiều, của Tạ Vân Hiết lại càng ít hơn. Anh chỉ bỏ máy tính và vài quyển sách vào vali, lấy thêm mấy bộ quần áo để thay đổi, thế là đã dọn xong.

 

Minh Di ngồi xổm bên cạnh vali của anh, lật xem mấy quyển sách dày cộp như gạch và thấy tên của chúng — không ngờ lại là sách Pháp luật và Dược điển của nước mình.


 

Xem ra Tạ Vân Hiết thật sự có ý định mở công ty dược phẩm.

 

Nghĩ đến đây, Minh Di tò mò hỏi Tạ Vân Hiết về tiến độ điều chế thuốc ức chế.

 

Tạ Vân Hiết đáp rất nhẹ nhàng: “Làm ra rồi.”

 

Trong lòng Minh Di căng thẳng: “Vậy anh định khi nào dùng?”


 

Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Tạ Vân Hiết khẽ lóe lên: “Thật ra anh đã thử nghiệm liều lượng nhỏ trên người mình rồi — nhưng em đừng lo, anh có cân nhắc đến tính an toàn, đã tính toán liều lượng, xác định nó vô hại mới dám làm vậy.”

 

“…” Minh Di nhíu mày, nghiêm túc hỏi: “Dùng lúc nào, sao không nói cho em biết?”

 

“Chính là… sau khi chúng ta hôn nhau…” Cổ họng Tạ Vân Hiết trượt xuống một cái: “Lúc đó tuyến thể của anh sẽ hoạt động rất mạnh, đồng thời lượng tin tức tố tiết ra cũng tăng đột biến, vừa hay là cơ hội tốt để thử nghiệm tác dụng ức chế của thuốc.”


 

“Anh không nói cho em biết, chỉ là không muốn em xem việc thân mật như một nhiệm vụ.” Tạ Vân Hiết đan những ngón tay mình vào tay Minh Di, bất đắc dĩ nhìn cậu: “Chẳng lẽ lại nói với em: Anh sắp tiêm thuốc rồi, chúng ta hôn nhau đi, anh phải đo nồng độ tin tức tố rồi, cho anh sờ đùi một lát — như thế thì lưu manh quá, mà lại có cảm giác như đang làm việc công, không giống yêu đương bình thường chút nào.”

 

“Có gì đâu chứ,” Minh Di không hiểu: “Phối hợp với anh chữa bệnh, sao có thể gọi là lưu manh được? Chẳng lẽ thấy anh khó chịu trong kỳ mẫn cảm, em sẽ vui vẻ sao?”

 

“Bây giờ chúng ta là bạn đời,” Minh Di nghiêm túc nói: “Nếu còn có chuyện như vậy, đừng giấu em nữa.”


 

“Thôi được rồi,” Tạ Vân Hiết cảm thấy lời nói của Minh Di rất ngọt ngào, bèn được đằng chân lân đằng đầu, mặt dày hỏi: “Vậy bây giờ anh sờ đùi em được không?”

 

“Không được.” Ngoài dự liệu của Tạ Vân Hiết, Minh Di lại thẳng thừng từ chối anh: “Anh lén dùng thuốc, không nói thật với em, hôm nay không cho anh sờ.”

 

“Vậy hôn…”


 

“Cũng không cho hôn.”

 

“Hôm nay anh không được chạm vào em, chỗ nào cũng không được.” Minh Di đứng dậy, liếc Tạ Vân Hiết một cái rồi quay người đi ra ngoài, chỉ để lại Tạ Vân Hiết hóa đá tại chỗ.

 

Hệ thống hả hê ra mặt: 【Ha ha, đây chính là kết cục của kẻ lừa vợ đấy, đáng đời! 】

 

Tạ Vân Hiết không có tâm trạng đấu khẩu với hệ thống, anh vội vàng đóng vali lại rồi đẩy vali đuổi theo.


 

Tuy xảy ra một chút sự cố nhỏ, nhưng hai người vẫn cùng nhau đẩy vali ra khỏi cửa, lên xe rời khỏi nhà họ Tạ.

 

Chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi cổng lớn, Minh Di quay đầu nhìn lại tòa biệt thự sang trọng, nhìn nó ngày càng xa mình, cho đến khi hoàn toàn biến mất sau những tán cây um tùm, trong lòng như trút được một tảng đá lớn, ngay cả hít thở cũng trở nên nhẹ nhõm.

 

Lần này, cuối cùng cậu cũng thật sự rời khỏi chiếc lồng giam ấy rồi.


 

Vạt áo bị ai đó giật nhẹ một cái, Minh Di thu tầm mắt lại, nhìn Tạ Vân Hiết một lúc rồi nắm lấy tay anh.

 

Vào khoảnh khắc đặc biệt này, có thể miễn cưỡng tạm dừng hình phạt một chút.

 

Chiếc xe chở họ rời khỏi căn biệt thự lạnh lẽo tĩnh mịch kia, hướng về nơi trăm hoa đua nở.

 

——-


 

“Nghệ Phong, anh nói xem… ba mẹ muốn tìm em nói chuyện gì?”

Yến An ngồi trên xe, lo lắng bất an hỏi Lục Nghệ Phong đang ở bên cạnh.

 

Lục Nghệ Phong đang bực mình vì biệt danh mới mà cư dân mạng đặt cho mình, thuận miệng đáp: “Đến đó rồi sẽ biết.”

 

“Chắc là vì em đã quay về nhà họ Minh, nên họ tức giận rồi.” Yến An cúi đầu, chán nản nói: “Nhưng nhiều người mắng em như vậy, không quay về nhà họ Minh thì em còn biết làm sao bây giờ?”

 

Hắn cũng im lặng, hắn vốn định an ủi Yến An rằng những lời trên mạng không quan trọng, họ nói mặc họ, nhưng từ khi phát hiện mình bị đặt cho một biệt danh là “Ông vua quê mùa”, Lục Nghệ Phong đã không thể nói ra những lời này được nữa.

 

Miệng lưỡi của cư dân mạng… đúng là rất độc địa.

 

Lục Nghệ Phong đành nói: “Thôi được rồi, lát nữa dù có xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ ở bên em.”

 

Bọn họ nhanh chóng đến nhà họ Yến và biết được mục đích nhà họ Yến tìm Yến An nói chuyện.

 

“Hai người muốn thay đổi người thụ hưởng quỹ tín thác của con sao?” Mắt Yến An đỏ hoe, cậu ta không thể tin nổi mà nhìn Thẩm Lệ Dung, nhưng vẻ mặt của bà ta lại lạnh lùng đến mức cậu ta chưa từng thấy trong ký ức, xa lạ đến đáng sợ.

 

Thẩm Lệ Dung vẫn giữ dáng vẻ ung dung cao quý, như thể chưa từng mất bình tĩnh, bà ta thản nhiên nói: “Con muốn về nhà họ Minh, chúng ta không cản được con, con muốn về thì cứ về. Nhưng có một điều, mẹ hy vọng con có thể hiểu rõ, lúc làm thủ tục quỹ tín thác cho con và Minh Di, trong điều khoản đã ghi rõ, người thụ hưởng không được phép rời khỏi gia tộc, nếu không sẽ bị hủy tư cách thụ hưởng.”

 

Yến An nhìn bà ta, bối rối mấp máy môi, giọng nghẹn ngào: “Mẹ, mẹ không cần con nữa sao?”

 

Ánh mắt Thẩm Lệ Dung có chút rung động, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ lạnh lùng: “Là con không cần chúng ta trước.”

 

“Con không có! Con chỉ muốn… con chỉ muốn… dập tắt dư luận, muốn chứng minh những lời bọn họ nói về con là sai!” Yến An cắn môi phản bác, vẻ mặt đau buồn: “Chỉ là trước ống kính con mới làm vậy, con hoàn toàn không có ý định nhận họ làm ba mẹ mình.”

 

Thẩm Lệ Dung quay mặt đi, không đưa ra ý kiến gì về chuyện này. Bà ta không còn gì để nói, bây giờ mỗi khi nhìn thấy Yến An, bà ta lại nhớ đến câu nói của ba Minh — “Một thửa ruộng như vậy, Minh Di một ngày là có thể cấy xong.”

 

Bà ta không thể tha thứ cho nhà họ Minh, kéo theo đó cũng không thể giữ tâm thế không giận cá chém thớt khi đối diện với Yến An.

 

Thấy thái độ của Thẩm Lệ Dung, nước mắt Yến An rơi xuống, cậu ta không biết phải làm sao để cứu vãn, hai mắt ngấn lệ nhìn ba Yến: “Ba…”

 

Ba Yến cũng nhíu mày, nói thẳng: “An An, con chọn đi, rốt cuộc muốn làm con của ai.”

 

Câu hỏi không chút khách khí khiến Yến An khóc đến không thở nổi: “Con… con…”

 

“Nhà họ Yến bồi dưỡng con bao lâu nay, không phải để con quay về nhà họ Minh giặt giũ nấu cơm,” Ba Yến liếc nhìn Lục Nghệ Phong đang ngồi bên cạnh Yến An, trầm giọng nói: “Nhà họ Minh có công sinh thành với con, nhưng nhà họ Yến cũng có ơn nuôi dưỡng con. Con hãy suy nghĩ kỹ lại đi, nếu con cứ nhất quyết về nhà họ Minh, cũng tương đương với việc số tiền nhà họ Yến bỏ ra bồi dưỡng cho con đổ sông đổ biển, mà lẽ ra số tiền đó nên được dùng cho con trai ruột của chúng ta là Minh Di — phần tổn thất này, con định bồi thường thế nào?”

 

Yến An lắc đầu, trong lòng ngập tràn uất ức không thể nói thành lời. Cậu ta ở nhà họ Yến bao nhiêu năm qua, nào có bao giờ bị ba mẹ đối xử lạnh lùng như vậy, lúc này đầu óc cậu ta trống rỗng, không nói được lời nào.

 

Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp đặt lên mu bàn tay Yến An, cậu ta nhìn qua màn nước mắt mờ ảo, thấy được ánh mắt trầm tĩnh của Lục Nghệ Phong.

 

“Xin hai bác đừng làm khó An An nữa,” Lục Nghệ Phong nói: “Cậu ấy sẽ không về nhà họ Minh, hơn nữa, lúc tôi và An An kết hôn sẽ chỉ mời người nhà họ Yến.”

 

Yến An ngơ ngác nhìn hắn.

 

Trước đây, Lục Nghệ Phong chưa từng nói với cậu ta chuyện kết hôn, tại sao đột nhiên…

 

Như cảm nhận được ánh mắt của cậu ta, Lục Nghệ Phong ấn mặt Yến An vào lòng mình.

 

“Như vậy đã yên tâm chưa?”

 

Không biết là đang hỏi nhà họ Yến, hay là hỏi Yến An.

 

Ba Yến nhận được lời đảm bảo từ Lục Nghệ Phong, sắc mặt dịu đi đôi chút.

 

Hai bên cứ thế đạt được thỏa thuận, chỉ có Yến An là vẫn mơ màng.

 

Không phải họ đang bàn chuyện cậu ta phải chọn nhà nào sao? Tại sao… đột nhiên lại bàn đến đám cưới của cậu ta và Lục Nghệ Phong?

 

Yến An mơ màng suốt cả quá trình nhìn họ kết thúc cuộc nói chuyện, sau đó lên xe của Lục Nghệ Phong rời đi. Hắn thấy cậu ta vẫn còn hơi mất hồn, bèn nheo mắt: “Sao thế, biết sắp được cưới anh nên vui đến ngẩn người à?”

 

Yến An ngẩn ngơ nói: “Hình như trước đây chúng ta chưa từng nói đến chuyện kết hôn.”

 

Lục Nghệ Phong ôm vai Yến An, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cậu ta: “Chuyện sớm muộn thôi.”

 

Yến An vừa rồi khóc quá nhiều, mắt vẫn còn hơi đau. Cậu ta quay đầu nhìn khung cảnh đang lùi dần bên ngoài cửa sổ.

 

Cuộc nói chuyện lần này, cậu ta không chỉ giữ được tư cách người thụ hưởng quỹ tín thác của mình, Lục Nghệ Phong còn đồng ý kết hôn với cậu ta, kết quả dường như rất tốt đẹp.

 

Nhưng bây giờ, cậu ta đột nhiên có chút không chắc chắn.

 

Cậu ta có thật sự muốn kết hôn với Lục Nghệ Phong không?

Cuộc sống như vậy, có thật sự là điều cậu ta muốn không?

 

Thứ cậu ta muốn, hình như không phải là cái này.

 

Bất chợt, Yến An lại nhớ đến lời của ba Yến — “Phần tổn thất này, con định bồi thường thế nào?”

 

Yến An áp trán vào cửa sổ xe, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác thật lạnh lẽo.

 

Cậu ta đã ở nhà họ Yến suốt hai mươi mốt năm, cậu ta từng nghĩ rằng nhà họ Yến sẽ ủng hộ mọi quyết định của mình vô điều kiện.

 

Cho đến bây giờ, Yến An mới đột nhiên nhận ra, tình yêu của nhà họ Yến dành cho cậu ta là có điều kiện, được xây dựng trên lợi ích.

 

Yến An từng đứng nhìn Minh Di phản kháng thất bại, bị đưa đến nhà họ Tạ liên hôn. Lúc đó cậu ta đã hả hê đắc ý, tưởng rằng mình đã chiếm trọn tình yêu thương, giành được thắng lợi hoàn toàn.

 

Cậu ta của lúc đó hoàn toàn không ngờ rằng, mình cũng sẽ phải nếm trải sự lạnh lùng và tàn nhẫn của nhà họ Yến.

 

 

Tháng sáu, «Tôi không phải hung thủ» chính thức khai máy.

 

Nhân vật Minh Di đóng là một bác sĩ pháp y. Trước khi bấm máy, cậu đã đặc biệt tìm một bác sĩ pháp y thật, đi theo lịch trình của người đó một thời gian để tìm hiểu cuộc sống thường ngày của một bác sĩ pháp y ra sao, sau đó tự mình nghiền ngẫm, thêm vào cho nhân vật một vài cử chỉ nhỏ, tăng thêm tính chân thực cho nhân vật.

 

Đến lúc vào đoàn, Minh Di còn phải tốn chút công sức để dỗ dành Tạ Vân Hiết. Sắp đến kỳ mẫn cảm, Tạ Vân Hiết bám dính lấy cậu không rời, không muốn xa cậu. Dĩ nhiên là Minh Di cũng rất không nỡ xa anh, nhưng để có thể nhanh chóng thoát khỏi cốt truyện, cậu buộc phải đi làm.

 

Minh Di hôn tới hôn lui, dỗ tới dỗ lui Tạ Vân Hiết, hứa hẹn rất nhiều quyền lợi, rồi mới mang theo một thân dấu răng rời khỏi nhà.

 

Tình hình của Tạ Vân Hiết bây giờ khá ổn định, đang tiến hành điều trị làm dịu cho hội chứng rối loạn tin tức tố. Đợi Minh Di quay xong bộ phim này, vừa hay có thể ở bên anh, cùng nhau vượt qua kỳ mẫn cảm khó khăn nhất.

 

Dĩ nhiên, lúc ở đoàn phim, thỉnh thoảng Minh Di cũng sẽ gọi video với Tạ Vân Hiết, dùng cách của mình để phối hợp điều trị cho anh.

 

Tối nay Tạ Vân Hiết đến phòng thí nghiệm, anh phải tiến hành thí nghiệm chiết xuất tin tức tố lần đầu tiên, mà muốn nhanh chóng có được một lượng lớn tin tức tố, thì cần phải có sự “giúp đỡ” của Minh Di.

 

Tạ Vân Hiết ở một mình trong một căn phòng của phòng thí nghiệm, nhìn vào màn hình dỗ dành: “Ở đây chỉ có mình anh thôi, không ai thấy đâu… Nhung Nhung, em cho anh xem đi mà.”

 

Minh Di kéo chăn lên che đến mũi, mặt đã đỏ bừng, ánh mắt lảng đi, vẻ mặt lộ rõ sự ngượng ngùng: “Không được, như thế thì…”

 

“Nhung Nhung ngoan, không phải em vẫn luôn muốn biết tin tức tố của anh có mùi vị gì sao?” Tạ Vân Hiết dụ dỗ: “Nếu lần này có thể chiết xuất được tin tức tố, em sẽ có thể tự mình ngửi được mùi tin tức tố của anh rồi.”

 

Minh Di nghe vậy thì quả nhiên có chút động lòng, từ từ kéo chăn xuống: “…Bên anh thật sự không có ai à?”

 

Tạ Vân Hiết lập tức xoay camera, quay một vòng chi tiết căn phòng nhỏ sạch sẽ: “Em xem, thật sự không có ai cả!”

 

Gương mặt trắng nõn của Minh Di càng đỏ hơn, cậu do dự một lát, thực sự không thể chống lại sự cám dỗ của tin tức tố, bèn hạ quyết tâm, chỉnh độ sáng của đèn tối đi, sau đó quay mặt về phía camera, cố nén cảm giác xấu hổ, vén vạt áo lên.

 

Ánh mắt Tạ Vân Hiết dần thay đổi, giọng nói cũng trở nên trầm thấp và khàn hơn: “Cắn góc áo, nhéo chỗ đó cho anh xem.”

 

Minh Di xấu hổ không chịu nổi, nhưng vẫn làm theo, cậu quỳ trên giường, ngậm góc áo trong miệng, đưa tay nhéo lấy nơi mà Tạ Vân Hiết muốn xem.

 

“Nhéo mạnh hơn một chút.” Tạ Vân Hiết ngắm nhìn cơ thể khẽ run lên trong video, dường như vẫn chưa đủ, lại tiếp tục đưa ra yêu cầu quá đáng: “Cởi cả quần ra nữa.”

 

 

Hơi thở của Minh Di dần trở nên nóng hổi, hàng mi vì xấu hổ mà cụp xuống cũng bị nước mắt sinh lý làm ướt. Cảm giác càng lúc càng đến gần, cậu không thể ngậm góc áo được nữa, bất lực cầu xin Tạ Vân Hiết: “Được chưa anh? Em… em sắp không chịu nổi nữa rồi.”

 

Không biết từ lúc nào, hơi thở của Tạ Vân Hiết cũng trở nên gấp gáp, nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng, dỗ dành cậu: “Cố gắng thêm một chút nữa, em làm được mà.”

 

Cổ và má Minh Di gần như đã nhuộm một màu đỏ ửng, cậu cắn môi, cố nhịn để không phát ra những âm thanh kỳ lạ, nhưng vẫn không kiềm được mà bật ra vài tiếng rên khẽ.

 

Không biết qua bao lâu, Minh Di đã hoàn toàn kết thúc.

 

Cậu cúi đầu, thẫn thờ nhìn thứ trong tay mình, không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

 

Tạ Vân Hiết vẫn đang dán chặt mắt vào màn hình, Minh Di không dám nhìn biểu cảm của anh, lí nhí hỏi: “…Đủ chưa anh?”

 

“Chưa đủ,” Tạ Vân Hiết cười một tiếng, không hiểu sao lại khiến tim Minh Di khẽ run: “Những việc còn lại chưa làm, lần sau cứ để anh tự tay làm nhé.”