Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 44
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 44 :Lục Tổng Bá Đạo Cưng Chiều Hết Mực
Hiệu suất làm việc của thư ký Tạ Vân Hiết rất cao, chẳng mấy ngày đã tìm được nguồn nhà thích hợp. Sau khi Minh Di và Tạ Vân Hiết xem qua vài căn, cả hai đều ưng ý một căn trong số đó.
Đó là một biệt thự kiểu sân vườn rất đẹp, có ánh đèn ấm áp và một khu vườn xinh đẹp. Nhìn từ cửa sổ phòng ngủ ra ngoài, có thể thấy bóng cây khẽ đung đưa. Theo lời người giới thiệu, nếu họ đến sớm hơn một chút thì đã có thể thấy cảnh tượng trăm hoa đua nở trong khu vườn này, bây giờ mùa hoa đã qua, một phần hoa trong vườn đã tàn.
Minh Di đứng trong vườn một lúc, có chút xuất thần. Sau khi Tạ Vân Hiết hỏi người giới thiệu về vấn đề an ninh của khu vực này, anh đến bên cạnh cậu, hỏi cậu: “Em đang nghĩ gì thế?”
“Em đang nghĩ…” Minh Di nhìn mảnh đất trống cách đó không xa: “Chỗ đó rất thích hợp để trồng ít rau.”
Tạ Vân Hiết tưởng tượng: “Sân rộng thế này, nuôi thêm mấy con gà cũng chẳng thành vấn đề.”
Nghe vậy, Minh Di quay sang liếc anh, cười như không cười nói: “Thế là trong một buổi sớm mai đẹp trời, tổng tài tỉnh giấc trong căn biệt thự năm trăm mét vuông của mình, giữa tiếng ‘cục ta cục tác’ ngập tràn sức sống, ánh mắt anh ta mang theo ba phần chế giễu, ba phần lạnh lùng và bốn phần thờ, vung tay rắc một nắm ngô cho gà ăn…”
Tạ Vân Hiết không nhịn được cười, suýt chút nữa thì bị sặc: “Phụt— khụ khụ khụ, cuộc sống đúng là như vậy đấy, rất là đời thường.”
Nhìn nụ cười nơi khóe môi Minh Di, lòng Tạ Vân Hiết khẽ rung động. Anh đột nhiên phát hiện cậu thật sự đang dần trở nên vui vẻ hơn, bây giờ còn biết nói đùa với anh nữa.
Cuối cùng hai người đã quyết định chọn căn nhà này làm tổ ấm cho sau này. Sau khi tổ chương trình 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》biết được chuyện này, bọn họ cảm thấy rất phù hợp với chủ đề của mình, bèn theo sát quay phim toàn bộ quá trình, dự định dùng làm tư liệu cho kỳ thứ hai.
《Cuộc Sống Khi Về Nhà》kỳ đầu tiên (phần hai) nhanh chóng được phát sóng. Minh Di và Tạ Vân Hiết đặc biệt dành thời gian giữa bộn bề công việc, bật TV lên để xem diễn biến sau khi Lục Nghệ Phong và Yến An hội ngộ ở nông thôn.
Tạ Vân Hiết bật phụ đề chạy bình luận, lúc này Minh Di mới phát hiện, không chỉ có họ, mà các khán giả khác cũng vô cùng mong đợi sự xuất hiện của nhân vật mới này.
—— Có phải là Lục tổng không? Có phải là Lục tổng không? Tò mò chết đi mất, tổ chương trình nhử tôi đến sắp mòn mỏi rồi, mau tiết lộ bí mật đi!
—— Nói cho tôi một con số, một phút, tôi muốn biết toàn bộ thông tin về người đàn ông này!
—— Rốt cuộc Lục tổng đẹp trai hơn hay Ha tổng đẹp trai hơn nhỉ? Điều này rất quan trọng!
—— Lầu trên, tôi chỉ biết sức chiến đấu của Ha tổng mạnh hơn Lục tổng, tìm hiểu về mối tình tay tư hào môn đi nhé.
Tạ Vân Hiết cũng thấy nội dung trên màn hình, tâm trạng nhất thời có chút phức tạp: “Ha tổng là ai? Chẳng lẽ đang nói anh à?”
Minh Di bóc một quả nho: “Chứ còn ai nữa?”
Tạ Vân Hiết nén giận nói: “Anh ở trước ống kính đã rất kiềm chế rồi.”
Minh Di nhét quả nho vào miệng Tạ Vân Hiết, nói giọng mát mẻ: “Anh nói kiềm chế là chỉ việc giả thần giả quỷ lừa người ấy hả, hay là hợp tác với nhân viên để diễn kịch với em?”
Nếu Tạ Vân Hiết cứ im lặng giữ vẻ lạnh lùng, trông anh quả thực cũng ra dáng lắm. Nhưng một khi anh bắt đầu bày trò, thì rất khó để duy trì hình tượng cao quý lạnh lùng được.
Tạ Vân Hiết tự biết mình đuối lý, liền nằm lên đùi Minh Di, trực tiếp đẩy Tiểu Tùng Hùng ra, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà xem chương trình.
Ở cuối kỳ trước, Yến An bị mẹ Minh chê không biết làm việc, sau một hồi tủi thân đã vực dậy tinh thần, quyết tâm chăm chỉ học cách làm việc nhà và việc đồng án, sau đó là đủ loại chuyện xui xẻo thường ngày.
Có lẽ đội ngũ của Yến An cho rằng chỉ cần cậu ta bán thảm một chút là có thể dẫn dắt lại dư luận, nhưng bọn họ không biết, lý do fan của Yến An thích cậu ta, một phần là vì hình tượng “Mặt trời nhỏ” giới hào môm hoàn hảo không tì vết, phần còn lại là fan sự nghiệp, thích cảm giác đồng hành cùng thần tượng trên con đường thăng tiến.
Sau khi Yến An bị phanh phui là thiếu gia giả, một số fan hình tượng vốn đã lung lay. Giờ đây, fan sự nghiệp lại thấy Yến An dẫm phải nước phân về nhà, đối mặt với gia đình nhà họ Minh kỳ quặc không những không phản kháng, mà còn chủ động giúp làm việc nhà, tự dâng mình đến cửa cho người ta hút máu, bọn họ thật sự không thể hiểu nổi.
Đây đã không còn thuộc phạm trù lương thiện nữa, mà là ngu ngốc!
Đẳng cấp của Yến An trong lòng bọn họ lập tức bị hạ xuống. Rất nhiều fan không thể chấp nhận được việc anh trai nhà mình có được hạnh phúc nhờ giẫm đạp lên cuộc đời của người khác, cũng không thể chấp nhận được hành vi ấm ức của cậu ta khi hòa giải với nhà họ Minh, thậm chí còn để nhà họ Minh hút máu, nên bọn họ lần lượt tuyên bố thoát fan.
Ekip của Yến An phát hiện ra điều này tất nhiên là hoảng hốt, bọn họ vội vàng tìm cách lấy lại hình tượng cho cậu ta, vì vậy nên mới mời Lục Nghệ Phong đến, định dựa vào hình thức xào couple với tổng tài hào môn để lấy lại cảm tình của fan.
Ý định thì rất hay, nhưng… chọn địa điểm không đúng lắm.
Minh Di và Tạ Vân Hiết nhìn Lục Nghệ Phong mặc áo khoác hàng hiệu cao cấp, sải bước trên con đường xi măng ở nông thôn như người mẫu đi trên sàn catwalk, đồng thời rơi vào im lặng ngượng ngùng: “…”
À thì…
Nếu đổi bối cảnh làng quê lộn xộn thành tòa nhà CBD, thì có lẽ màn xuất hiện của Lục Nghệ Phong sẽ được điểm tối đa, nhưng bây giờ, màn ra mắt này chỉ nhận được đầy màn hình dấu “???” và “hahaha”.
—— Hahaha sao thế này, có tổng tài bá đạo nào trong chương trình này là người bình thường không? Chẳng lẽ toàn là Husky hết à? (mặt chó)
—— Xin hỏi mục đích của việc ăn mặc trang trọng như vậy ở nông thôn là gì?
—— Anh ấy thật sự làm tôi khóc chết mất, bất cứ nơi đâu cũng phải thể hiện mặt đẹp trai nhất của mình cho vợ xem, Yến An đúng là tốt số quá mà.
—— Lầu trên nghiêm túc đấy à? Chỉ mình tôi thấy người đàn ông này hơi làm màu thôi sao?
Minh Di chậm rãi nói: “Dù gì Lục Nghệ Phong cũng là một trong các nhân vật chính, chỉ số thông minh của hắn chắc là bình thường chứ nhỉ?”
“Anh hiểu hắn đang nghĩ gì,” Tạ Vân Hiết nói với vẻ rất thích thú: “Dù ở nông thôn, cũng phải sống cho ra dáng.”
“…”
Hệ thống đang giả chết nãy giờ rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, nó phát ra tiếng: 【Chắc chắn là lỗi của các người! Đều tại các người làm sập tuyến cốt truyện rồi, là các người đã phá hỏng hắn!】
Minh Di hỏi ngược lại: “Không có não cũng đổ lỗi cho người khác được à?”
Tạ Vân Hiết hùa theo: “Đúng thế! Rõ ràng là vấn đề của chính hắn mà!”
【Nhưng anh đã đá hắn ngã xuống bậc thang!】Hệ thống nói có lý có lẽ: 【Chắc chắn là não hắn đã bị hỏng vào lúc đó rồi!】
Tạ Vân Hiết: “Cơm có thể ăn bậy, nhưng nồi thì không thể đổ bừa. Não hắn trước giờ vẫn không bình thường mà, liên quan gì đến tao?”
Trên TV, Lục Nghệ Phong đẩy vali, xuất hiện như một vị thần giáng thế. Cảnh quay chuyển, Yến An đang chật vật nhào bột thì nhận được thông báo của tổ chương trình, bảo cậu ta ra đầu làng đón một vị khách bí ẩn.
Yến An khó khăn gỡ miếng bột nhão dính trên ngón tay, vừa nghi hoặc vừa mong chờ đi đến đầu làng. Thấy vị khách bí ẩn là Lục Nghệ Phong, vẻ mặt cậu ta lập tức trở nên vô cùng kinh ngạc và vui mừng: “Nghệ Phong, sao anh lại đến đây!”
Chỉ thấy Lục Nghệ Phong tự tin mà không kém phần lịch thiệp, hắn mỉm cười, dang rộng vòng tay về phía Yến An, vô cùng cưng chiều.
Dù trước đó Yến An có cãi nhau với Lục Nghệ Phong bao nhiêu lần, nhưng có thể gặp được Lục Nghệ Phong quen thuộc ở đây, cậu ta vẫn vô cùng cảm động. Điều này có nghĩa là cậu ta không cần phải một mình đơn độc chiến đấu ở nhà họ Minh nữa!
Yến An lao tới, ôm chặt lấy Lục Nghệ Phong.
Hai người tình tứ một lúc ở đầu làng rồi cùng nhau đi về phía nhà họ Minh. Các ông các bà trong làng nhanh chóng phát hiện ra Lục Nghệ Phong ăn mặc thời thượng, bèn kéo nhau ra vây xem.
Trong chốc lát, hai người đi đến đâu, ánh mắt hóng chuyện của quần chúng liền theo đến đó.
Nhìn cảnh tượng náo nhiệt trong làng, Tạ Vân Hiết không nhịn được mà lồng tiếng: “Lục phi hồi cung—”
“…” Minh Di trầm ngâm một lát, đưa ra lời bình sắc bén: “Lục Nghệ Phong đi đường không nhìn đường, sẽ giẫm phải phân gà trên đất.”
Gà trong làng thường được thả rông, đi vệ sinh bừa bãi là chuyện thường tình. Nếu không chú ý nhìn đường, rất dễ dính chưởng.
Hệ thống suy sụp: 【Các người— câm miệng cho tôi!】
Không ngoài dự đoán của Minh Di, Lục Nghệ Phong giẫm trúng một bãi, kéo theo cả bánh xe của chiếc vali đơn giản mà sang trọng cũng dính theo.
Khoảnh khắc đó, như một thước phim quay chậm, Lục Nghệ Phong từ từ cúi đầu, sự tự chủ mà hắn vẫn luôn tự hào dần dần tan vỡ…
Vị công tử cao quý từ nhỏ không vướng chút bụi trần nào đã từng trải qua chuyện này, chứng sạch sẽ liền phát tác tại chỗ, vẻ mặt cũng không giữ nổi nữa, u ám đáng sợ như thể mưa gió sắp kéo đến.
Tạ Vân Hiết thấy kết cục của Lục Nghệ Phong, anh cảm thấy thật may mắn vì mình đã nghe lời Minh Di, cuối cùng cũng từ bỏ việc nuôi gà ở nhà.
Trên màn hình thì là một tràng “hahaha”, rất vui khi thấy nhà tư bản độc ác gặp xui xẻo.
Yến An cũng có chút cạn lời, vội dẫn Lục Nghệ Phong về nhà họ Minh, bảo Lục Nghệ Phong cởi giày da ra, lấy vòi nước xối đế giày.
Nhưng Lục Nghệ Phong lại không chịu đi đôi giày này nữa, lý do là nó đã trở nên cực kỳ bẩn thỉu, nên bị vứt đi.
Vì vẫn đang ghi hình nên tất nhiên là Yến An không cãi nhau với Lục Nghệ Phong, bèn đi tìm một đôi dép lê lại cho hắn mang, kết quả Lục Nghệ Phong lại chê đôi dép lê này quá cũ, hắn muốn đi dép mới, khiến Yến An tức đến sôi máu.
Lúc này, sự cảm động ban đầu của Yến An đã dần tan biến, lý trí đã quay trở lại.
Cậu ta tuyệt vọng nhận ra rằng, có lẽ sự xuất hiện của Lục Nghệ Phong không phải là mang đến sự giúp đỡ, mà là một đồng đội heo!!
—— 6, quả không hổ là người có tiền, giày da cao cấp nói vứt là vứt.
—— Yến An đây là rước một vị hoàng đế về hầu à.
—— Nếu bạn trai tôi dám làm như thế, tôi có thể dùng đôi dép đó tát sưng mặt hắn! (nụ cười chết chóc)
Yến An khó khăn lắm mới dỗ được Lục Nghệ Phong đi dép lê, thì lúc này bố Minh mẹ Minh đi đánh bài về, thấy trong sân có thêm một Lục Nghệ Phong, cả hai đều sững người một chút: “An An, vị này là—”
Yến An vội giới thiệu: “Bố mẹ, đây là bạn trai con, Lục Nghệ Phong.”
“Ồ ồ, là Lục tổng à!” Mẹ Minh đã xem tin tức, dĩ nhiên biết Yến An có một người yêu giàu có đẹp trai, nghe vậy thì vui mừng hớn hở, vây quanh Lục Nghệ Phong hỏi han ân cần.
Lục Nghệ Phong rất coi thường hạng tiểu nhân xu nịnh như bố Minh mẹ Minh, thái độ khá lạnh nhạt, khiến không khí vô cùng ngượng ngùng.
Yến An cố gắng khuấy động bầu không khí nhưng vẫn thất bại, đành lấy cớ đi cất hành lý, vội vàng kéo Lục Nghệ Phong lên lầu hai.
Lục Nghệ Phong vừa vào phòng của Minh Diệu Tông, mày lại nhíu chặt: “Mấy ngày nay em ở một nơi như thế này à?”
Yến An cứng đầu nói: “Đây là phòng của anh hai em, trong nhà không còn giường thừa, anh tạm ngủ trên sofa đi.”
Lục Nghệ Phong đến đây là để dập tắt tin đồn “nam tiểu tam”, thấy Yến An sống không tốt, chắc chắn phải cưng chiều Yến An một phen, thể hiện sức mạnh bạn trai của mình.
Thế là hắn lập tức gọi một cuộc điện thoại: “Mua cho tôi hai cái giường gửi đến đây, càng nhanh càng tốt.”
Trong nhận thức của Lục Nghệ Phong, không có gì là không thể giải quyết bằng năng lực tiền bạc. Ở không thoải mái thì trực tiếp bỏ tiền ra cải thiện môi trường là xong, không có gì lạ.
Đây là lối suy nghĩ điển hình của người có tiền, nhưng khán giả xem đến đây, trong đầu lại hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.
Cứ thế mà mua giường luôn? Tổng tài bá đạo đúng là tổng tài bá đạo, họ thật sự bị sự bá đạo này làm cho choáng váng luôn rồi.
—— 《Tổng Tài Bá Đạo Lục Cưng Chiều Hết Mực》
—— Một lần tình cờ, anh phát hiện người thương lại đang ở trong ổ chó! Thế là anh ra lệnh một tiếng, mua hết giường trên toàn thế giới! Cưng chiều, cưng chiều cho tôi, cưng chiều đến chết đi!
—— Ha ha ha, cái quái gì vậy, tôi chịu rồi, không thể trải tạm dưới đất được à?
—— Tuy cũng rất cưng chiều, nhưng hành động mua giường trực tiếp này, sao cứ thấy có chút hài hước kỳ quặc nhỉ?
Nhưng đây chưa phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho con đường cưng chiều vợ yêu của Lục tổng. Rất nhanh, khán giả đã chứng kiến thêm nhiều năng lực tiền bạc hơn nữa.
Buổi trưa không có ai nấu cơm thì sao? Lục Nghệ Phong vung tay, trực tiếp bao trọn quán ăn lớn nhất thị trấn.
Miệng bố Minh mẹ Minh cười đến sắp rách cả luôn rồi, không còn phàn nàn Yến An không biết làm việc nữa, cả gia đình vui vẻ ăn một bàn đầy món ngon, rồi ngồi xe sang về nhà.
Lúa sớm ngoài đồng cần cấy mạ? Lục Nghệ Phong vung tay, trực tiếp thuê dân làng đến giúp.
Cưng chiều thì đủ cưng chiều thật, nhưng làm nhiều chuyện tiêu tiền quá, lại luôn cho người ta cảm giác Lục Nghệ Phong ngu ngốc nhiều tiền. Hơn nữa, bất kể Yến An gặp khó khăn gì, hầu như Lục Nghệ Phong cũng đều dùng tiền để giải quyết, tình yêu dành cho Yến An có vẻ rất hời hợt.
Nếu ngay cả một chút tương tác tình cảm cũng không có, cả hai người đều không có hành động thực tế vì đối phương, thì một mối tình chỉ được vun đắp bằng tiền bạc, làm sao có thể khiến người ta đồng cảm?
Khán giả sẽ chỉ cảm thấy rất hời hợt, rất khó để “đẩy thuyền”.
Bạn có thể tiêu rất nhiều tiền cho người yêu, nhưng bạn cũng phải bỏ ra một chút tâm tư chứ.
Giống như Ha tổng nhà bên, tuy không tiêu nhiều tiền, nhưng giá trị tinh thần mà anh cung cấp lại vô cùng đủ đầy. Bề ngoài Minh Di rất ghét những “bất ngờ” độc đáo của anh, nhưng người tinh mắt đều có thể nhận thấy, thực ra cậu rất thích.
Hơn nữa… người nuôi nấng Yến An nhiều năm là nhà họ Yến, Lục Nghệ Phong với tư cách là con rể tương lai, theo lý mà nói, có tặng quà thì cũng nên tặng cho nhà họ Yến chứ? Sao lại đến lượt nhà họ Minh?
Bao nhiêu năm đã qua, nhà họ Minh đột nhiên nhảy ra, không những được không một người con trai, mà còn được không một người con rể đẹp trai giàu có. Đặt mình vào vị trí của nhà họ Yến, các cư dân mạng cũng cảm thấy thật ấm ức.
Đúng như cư dân mạng nghĩ, người nhà họ Yến sau khi xem chương trình, quả thực cảm thấy vô cùng ấm ức.
Thẩm Lệ Dung tức đến lồng ngực không ngừng phập phồng, trong mắt bà ta vừa phẫn nộ vừa lạnh lòng: “Tôi đã nuôi nấng nó bao nhiêu năm, nó thật sự không nhớ ơn một chút nào sao! Quay đầu đã gọi người khác là bố mẹ, vậy những năm tháng này của tôi là cái gì!”
Dì Hà bên cạnh thấy vậy bèn thở dài. Bà đã ở nhà họ Yến nhiều năm, thấy Thẩm Lệ Dung đau khổ như vậy, không khỏi an ủi: “Có lẽ thiếu gia An An còn quá trẻ, nhất thời chưa nghĩ thông được những khúc mắc bên trong…”
“Nó đã 21 tuổi rồi, sao lại không nghĩ thông được chứ?” Lòng Thẩm Lệ Dung lạnh lẽo, bà ta che mặt nói: “Đã sớm có người nói với tôi, con nhà người khác nuôi không thân, đến tuổi sẽ quay về tìm bố mẹ ruột. Nhưng lúc đó tôi thật sự không nỡ xa An An, tôi không tin, tôi cứ nghĩ An An sẽ không đối xử với tôi như vậy…”
Kết quả thì sao, Yến An vẫn quay về bên bố mẹ ruột của mình—dù cho cặp vợ chồng này từng có ý đồ xấu với cậu ta, cậu ta vẫn không tính toán chuyện xưa mà quay về bên bọn họ.
Đây chính là sức mạnh của huyết thống sao?
Yến An thì đoàn tụ với người nhà họ Minh rồi, còn bà ta thì sao?
Bà ta vừa mất đi Yến An, lại hoàn toàn xa cách với con trai ruột của mình, rốt cuộc bà ta đã nhận được gì?
Hai mươi mốt năm này, bà ta chỉ nhận được một con số không tròn trĩnh.
Thẩm Lệ Dung chợt nhận ra, thực ra bà ta nên hận nhà họ Minh, nhà họ Minh đã cướp đi đứa con trai thực sự của bà ta, khiến Minh Di từ nhỏ đã phải xa cách bà ta, chịu đủ sự dày vò của nhà họ Minh.
Bà ta cũng nên hận Yến An, hận Yến An đã che mắt bà ta, khiến bà ta bỏ lỡ cơ hội bù đắp cho con trai mình.
Tại sao bà ta lại vì Yến An mà đẩy con trai ruột của mình cho tên ác quỷ Tạ Vân Hiết đó?
Những gì Yến An nhận được từ bà ta còn chưa đủ nhiều sao?
Từ đầu đến cuối, nhà họ Yến căn bản không hề nợ cậu ta, nhưng cậu ta lại không ngừng đòi hỏi nhiều hơn.
Người đi liên hôn… tại sao không phải là Yến An?
Thẩm Lệ Dung nhận lấy khăn giấy dì Hà đưa, lau nước mắt, nghe thấy bố Minh trong chương trình chỉ vào một mảnh ruộng lúa cảm thán: “Giới trẻ bây giờ không được rồi, như thời bọn tôi ngày xưa, trẻ con đâu có yếu ớt như vậy, một mảnh ruộng thế này, Minh Di chỉ cần một ngày là cấy xong.”
Nghe đến đây, Thẩm Lệ Dung lòng đau như cắt, đó là con của bà ta! Con của bà ta đã chịu bao nhiêu khổ cực ở nhà người khác, mà bọn họ lại có thể thản nhiên nói ra như vậy!
Thẩm Lệ Dung không thể chịu đựng được nữa, bà ta hoàn toàn hạ quyết tâm, đứng dậy đi tìm ba Yến.
Sau khi nghe đề nghị đầy phẫn hận của vợ, ba Yến có chút kinh ngạc: “Bà muốn thay đổi người thụ hưởng quỹ tín thác?”
Mắt Thẩm Lệ Dung hoe đỏ, lạnh lùng nói: “Nó vốn dĩ không phải người nhà họ Yến chúng ta, hơn nữa trong điều khoản đó có một mục là không được quay về gia đình gốc. Giờ nó công khai quay về nhà họ Minh, chẳng phải là công khai tát vào mặt chúng ta sao?”
Ba Yến trầm ngâm một lát, thực ra trong lòng ông ta cũng không vui với biểu hiện gần đây của Yến An.
Ông đối với Yến An quả thực có chút tình cảm, nhưng sau nhiều năm chìm nổi trên thương trường, điều ông cân nhắc nhiều hơn lại là lợi ích của nhà họ Yến.
Nhà họ Yến đã xác định do con trai cả Yến Tri Hành kế thừa, vì lợi ích của gia tộc, nếu không có gì bất ngờ, con trai thứ Yến An vốn dĩ cũng phải liên hôn với các gia tộc lớn khác.
Liên hôn với nhà họ Lục thực ra cũng là một lựa chọn không tồi—nhưng tiền đề là, Yến An không quay về nhà họ Minh.
Nếu Yến An tách biệt khỏi nhà họ Yến, thì nhà họ Yến rất khó thu được lợi ích lớn hơn từ việc liên hôn này.
—Có lẽ dùng chuyện quỹ tín thác để cảnh cáo Yến An một chút, cũng là một cách không tồi.
Thế là ba Yến gật đầu nói: “Tìm lúc nào đó, nói chuyện với An An đi.”
…
Là cặp đôi tổng tài bá đạo x ngôi sao thứ hai trong 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》, biểu hiện của Lục Nghệ Phong và Yến An khiến khán giả vô cùng thất vọng.
Ngoài việc xem Lục Nghệ Phong khoe của, thì cũng chỉ là xem Lục Nghệ Phong khoe của, chẳng mấy chốc đã bị cư dân mạng bình luận sắc bén là “đường công nghiệp vị nhà quê”.
Những cảnh Lục Nghệ Phong sử dụng đủ loại năng lực tiền bạc cũng bị cắt thành video chế, phối với bài rap quê mùa, nổi tiếng khắp cõi mạng.
Tin tốt: Lục Nghệ Phong đã rửa sạch được cái mác “nam tiểu tam”.
Tin xấu: Lục Nghệ Phong bị gắn thêm những cái mác mới là “tổng tài quê mùa”, “ông hoàng nhà quê”, “người có siêu năng lực tiền bạc”.
Minh Di cảm thấy cư dân mạng rất biết tạo trend, sau khi lướt xem vài video quê mùa, không khỏi có chút cảm khái.
Phong thủy luân chuyển, năm xưa người bị cả đám chế giễu là cậu, bây giờ cũng đến lượt Lục Nghệ Phong và Yến An.
Độ nổi tiếng của Minh Di hiện tại đang tăng cao, tài nguyên tìm đến cửa cũng nhiều hơn. Chị Từ cẩn thận chọn lựa cho Minh Di vài tài nguyên, bảo cậu xem kỹ.
Minh Di vừa lật xem hai kịch bản, Tạ Vân Hiết đã trở về. Tuy trông không khác gì bình thường, nhưng Minh Di vẫn cảm thấy có chút gì đó không đúng.
“Sao vậy anh?” Minh Di đi ra huyền quan, ghé sát lại nhìn kỹ biểu cảm của Tạ Vân Hiết, thăm dò hỏi: “Hôm nay đấu thầu thất bại nên không vui à?”
“Không liên quan gì đến đấu thầu, anh sớm đã biết sẽ không thành công,” Tạ Vân Hiết hoàn hồn, thấy Minh Di trước mặt, vẻ mặt cao quý lạnh lùng căng cứng dần thả lỏng, ôm vợ qua hôn một cái, khó xử nói: “Chỉ là, xảy ra một vài chuyện… khá là vô lý, anh có hơi choáng váng, chưa hoàn hồn lại được.”
Chuyện vô lý, vô lý đến mức nào? Minh Di tò mò nhìn anh.
Tạ Vân Hiết bèn kể lại chuyện gặp phải ngày hôm nay.
Thì ra hôm nay sau khi buổi đấu thầu kết thúc, Tạ Vân Hiết đột nhiên nhận được lời mời hợp tác từ một doanh nghiệp lớn khác. Doanh nghiệp đó có một dự án lớn, vốn định chọn một trong hai nhà Lục thị và Tạ thị để hợp tác.
Kết quả sau khi Lục Nghệ Phong nổi tiếng khắp cõi mạng nhờ video quê mùa kia, vị tổng giám đốc của doanh nghiệp này cảm thấy hình tượng của hắn hoàn toàn không phù hợp với định vị thương hiệu, thế là quả quyết tìm đến Tạ Vân Hiết để hợp tác.
Tạ Vân Hiết u oán nói: “Lúc đầu ông ấy lỡ lời, một câu Ha tổng, hai câu Ha tổng, anh nói anh không phải họ Ha, anh họ Tạ, ông ấy nói xin lỗi và hứa sẽ không bao giờ như vậy nữa.”
Minh Di: “…”
Ừm… giữa một Lục Nghệ Phong trông không đáng tin cậy lắm và một Tạ Vân Hiết thỉnh thoảng biến thành Husky, vị tổng giám đốc này đã chọn Tạ Vân Hiết, có vẻ cũng khá hợp lý.
Không chỉ Tạ Vân Hiết nhờ chương trình này mà bất ngờ có được một cơ hội hợp tác, Minh Di cũng vì một phân cảnh trong chương trình mà nhận được một kịch bản thú vị.
《Tôi Không Phải Hung Thủ》, một kịch bản phim truyền hình thể loại trinh thám, nhân vật chính tỉnh lại, phát hiện mình không những mất trí nhớ, mà bên cạnh còn có một xác chết. Để rửa sạch nghi ngờ mình là hung thủ giết người, nhân vật chính bắt đầu không ngừng tìm kiếm manh mối, cuối cùng lại phát hiện—
Hung thủ thật sự lại là chính mình.
Nghe nói đạo diễn là vì thấy được phân cảnh Minh Di bình tĩnh chạy như điên về nhà để vạch trần bộ mặt thật của Tạ Vân Hiết, nên mới cảm thấy Minh Di hợp với kịch bản này.
Minh Di: “?”
Nếu nói về tài giả thần giả quỷ thì người mà đạo diễn để mắt đến phải là Tạ Vân Hiết mới đúng chứ?
Tuy lý do nhận được kịch bản này cũng khá là vô lý, nhưng Minh Di không thể không thừa nhận rằng, cậu thực sự rất thích kịch bản này.
Nhân vật chính bề ngoài là nạn nhân vô tội, nhưng thực chất là một người có vỏ bọc ngây thơ, tâm cơ khó lường. Trong quá trình không ngừng tìm kiếm manh mối, nhân vật chính cũng dần dần phát hiện ra tính cách ban đầu của mình, sự hắc hóa rất có chiều sâu.
Minh Di muốn thử một lần.
Sau khi đóng một bộ phim dưới tay đạo diễn Kỷ, cậu đã có sự hiểu biết toàn diện về diễn xuất của mình, biết rõ sở trường và sở đoản, dĩ nhiên không còn thiếu tự tin như trước đây. Cậu ung dung tham gia buổi thử vai, thuận lợi nhận được vai diễn này.
Tạ Vân Hiết rất vui mừng, anh cảm thấy Minh Di thật sự đã trưởng thành.
Chú nhím nhỏ tự kỷ luôn trốn trong bóng tối đã đứng lại dưới ánh mặt trời, cuối cùng cũng bắt đầu thu hoạch được quả ngọt thuộc về mình.
Trước khi Minh Di đến đoàn phim mới, hai người đã chuyển nhà. Những thứ khác sẽ có đội ngũ chuyên nghiệp phụ trách, Minh Di và Tạ Vân Hiết chỉ cần thu dọn những thứ quan trọng nhất của mình là được.
Minh Di không có gì nhiều để dọn dẹp, lúc đến cậu chỉ mang theo một vali đồ, lúc đi, cậu cũng chỉ mang theo một vali đồ.
Ở nhà họ Tạ, cậu vốn chỉ là khách qua đường.
Bây giờ, cậu sắp rời khỏi đây, đến ngôi nhà mới của mình.
Minh Di ngồi xổm bên chiếc vali đang mở, sờ sờ chồng giấy khen nhỏ mà mình mang theo, nhớ lại cảnh tượng lần trước đặt chúng vào vali, trong lòng cậu không khỏi dâng lên một chút cảm khái.
Lúc đó cậu đã ôm quyết tâm phải chết mà đặt chúng vào vali, muốn những quá khứ đó cùng mình chôn vùi…
Chồng giấy khen trong tay đột nhiên bị một bàn tay khác cầm lấy.
Tạ Vân Hiết lật xem mấy tờ giấy khen của Minh Di, rất kinh ngạc: “Em còn biết vẽ à? Sao chưa bao giờ thấy em vẽ?”
Minh Di cúi đầu nói: “Vẽ không bằng Yến An, nên không vẽ nữa.”
Tạ Vân Hiết nhìn thấy chữ trên giấy khen, quả thực là giải nhì.
Anh lật xuống dưới, càng kinh ngạc hơn: “Em còn biết hát nữa?”
Minh Di khựng lại, khẽ nói: “Hát không bằng Yến An, nên không hát nữa.”
Tờ giấy khen này, vẫn là một “giải nhì”.
Vì luôn là người về nhì, luôn không bằng Yến An, nên cậu mãi mãi không được khen ngợi, mãi mãi bị chê không đủ nỗ lực, không đủ tài năng.
Bị chê bai nhiều, ngay cả chính Minh Di cũng bắt đầu oán hận sự tầm thường của mình.
Có lẽ vì nhớ lại quá khứ, Minh Di có chút xuất thần. Tạ Vân Hiết cũng không hỏi thêm về chuyện giấy khen nữa, anh cẩn thận cất lại giấy khen của cậu, rồi đột nhiên nghiêm túc hỏi: “Vậy em có thích vẽ và hát không?”
Minh Di sững người một chút, rồi từ từ lắc đầu, cười khổ: “Em không biết.”
Từ việc cắn răng đuổi theo lúc ban đầu, đến dần dần nghi ngờ bản thân sau này, rồi cuối cùng là chết tâm từ bỏ, ngay cả Minh Di cũng không nhớ nổi tâm tư ban đầu của mình khi tiếp xúc với chúng là như thế nào.
“Em có thể thử lại, nếu em vẫn còn thích chúng,” Tạ Vân Hiết đưa lại giấy khen cho Minh Di, xoa đầu cậu: “Bây giờ đã không còn cuộc thi nào nữa rồi.”