Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 43

topic

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 43 :Nhà

Sau một loạt các hoạt động hâm nóng của tổ chương trình, tập mới của 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》 chưa chính thức lên sóng nhưng đã nhận được sự mong đợi nồng nhiệt của vô số cư dân mạng.

 

Sự mong đợi này đã được đẩy lên đến đỉnh điểm sau khi tổ chương trình tung ra trailer.

 

Đoạn trailer có tiết tấu nhanh đã cố tình phóng đại những mâu thuẫn và xung đột, ví dụ như cảnh Yến An vừa về đến cửa nhà đã bị nước bẩn chặn đường, ống kính đã ghi lại toàn bộ quá trình cậu ta bịt mũi và biến sắc. Sau đó, Yến An đến cửa phòng của anh hai, ống kính quay cảnh cậu ta mở to mắt, như thể đã nhìn thấy một hình ảnh không thể tin nổi. Kết hợp với nhạc nền đầy kịch tính, trailer dễ dàng khơi dậy sự tò mò của khán giả.


 

Chưa kể đến sau đó là những cảnh Yến An lật xe đủ kiểu, nào là lái xe ba bánh điện đâm vào tường, nào là xuống ruộng ngã vào hố bùn, lại còn bị mẹ Minh phàn nàn không biết làm việc, có thể nói là kịch tính xuyên suốt!

 

Khách mời của 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》 không chỉ có Yến An. Sau khi hé lộ nhanh tình tiết gây cấn bên phía cậu ta, trailer xuất hiện các đoạn cắt ghép liên quan đến Minh Di.

 

Lời dẫn: “Có thể hỏi lý do cậu thích anh ấy là gì không?”


 

Minh Di ngồi trước ống kính phỏng vấn cá nhân, vẻ mặt có chút ngại ngùng: “Tôi cảm thấy anh ấy là một người rất thú vị, khi ở bên anh ấy, tôi cảm thấy mình tràn đầy sức mạnh.”

 

Chưa để khán giả kịp ngẫm nghĩ ý nghĩa trong câu nói của Minh Di, giây tiếp theo, nhạc nền đột ngột thay đổi, từ ấm áp chuyển sang huyền bí. Cậu ngờ vực hỏi người trong bộ đồ thú bông đang quay lưng về phía ống kính: “Anh thật sự đến từ tương lai à?”

 

Sau đó, ống kính chuyển cảnh, Minh Di chạy như điên trong đêm, vừa chạy vừa nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không tin lời ma quỷ của anh ta đâu!”


 

……

 

Nếu bên Yến An là hành trình sinh tồn khó khăn, thì bên Minh Di lại là một bộ phim trinh thám với tầng tầng lớp lớp những cú twist. Phong cách hoàn toàn khác biệt khiến khán giả phải kinh ngạc thốt lên rằng, quá đặc sắc!

 

【Trời ơi, tập này có vẻ đáng xem lắm đây! Hóng quá đi mất!】


 

【Ha ha ha, Yến An đi tham gia chương trình hoán đổi thân phận à, sao mà xui xẻo đến thế?】

 

【Dù có hơi thất đức, nhưng tôi thật sự rất muốn xem cái đoạn xui xẻo của Yến An… Chuyện này có nói ra được không nhỉ?】

 

【YMD thích sự thú vị của chồng mình, nhưng chồng cậu ấy có vẻ thú vị quá đà rồi (mặt hề)】

 

【Linh cảm chồng cậu ấy chắc chắn rất biết bày trò, chuyện gì mà đến từ tương lai, lời nói dối như thế cũng bịa ra được, còn dỗ YMD đến ngây cả người, chậc chậc…】


 

【Ừm… dáng vẻ YMD điên cuồng chạy đi tìm sự thật, sao lại không phải là tràn đầy sức mạnh chứ? Chúc mừng YMD, cầu được ước thấy (icon đầu chó)】

 

【YMD, cậu không cần phải yếu đuối nữa, bởi vì — “người mạnh mẽ” của cậu đã tới rồi!】

 

Tổ chương trình đã khuấy động không khí từ trước, và rồi, trong sự mong ngóng của vô số cư dân mạng hóng drama, cuối cùng bọn họ cũng đã tung ra tập chính thức.


 

Khi thấy Yến An mở đầu đã vui vẻ nhận được thành tựu “bị dội nước bẩn lên đầu”, phần bình luận trên màn hình tràn ngập những lời thắp nến của đám đông thích xem náo nhiệt.

 

— Ha ha ha chuyện gì vậy, mở màn đã sốc thế này, sau này phải làm sao đây!

 

— Linh cảm tập này sẽ được phong thần, chưa từng thấy cảnh nào sốc như thế này.

 

— Ọe! Tôi vừa mới mở đồ ăn đặt ngoài ra, còn định vừa ăn vừa xem nữa chứ! Tổ chương trình không tử tế gì cả!


 

— Làm sao đây, hình như tôi ngửi thấy mùi rồi, nhà họ Minh thật sự quá ô uế, Yến An à, cậu nhất định phải quay về cái nơi nát bét này sao?

 

Tiếp theo, Yến An đẩy cửa nhìn thấy căn phòng như chuồng chó, rồi nói chuyện với vợ chồng nhà họ Minh về việc tại sao các phòng khác không có giường thừa. Mẹ Minh gay gắt mắng chửi con gái lớn bất hiếu, còn bố Minh giải thích tại sao trong nhà không có phòng cho Minh Di.

 

— Trời đất ơi, căn phòng kinh tởm quá, không dám tưởng tượng nó bẩn và hôi thối đến mức nào, không dọn dẹp gì sao? Chả trách người anh hai này của Yến An là Minh Diệu Tông lại tham gia vào vụ bắt cóc, ngay cả phòng mình cũng để cho mục nát hôi thối, hắn ta đúng là một kẻ nát bét!


 

— Nhắc nhở thân thiện: Tập này không phù hợp để xem trong lúc ăn.

 

— Haiz, chỉ có thể nói là tôi phần nào hiểu tại sao chị cả của Yến An không về nhà. Với những gia đình nông thôn như thế này, thường có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nên tôi cũng sớm đã trốn đi, đến nay đã năm năm không liên lạc với gia đình rồi…

 

— Phòng cũ của YMD trước đây không còn nữa à? Tiếc thật, tôi còn muốn tham quan một chút.


 

— Nhung Nhung, Nhung Nhung, tên ở nhà của YMD đáng yêu thế sao? Người nhà họ Minh gọi tên ở nhà của cậu ấy, liệu có khoảnh khắc nào thật sự yêu thương cậu ấy không? Nghĩ đến đây thật sự đau lòng, dù ở nhà nào cũng không có ai yêu thương cậu ấy mãi mãi.

 

Ngay khi khán giả đang bàn tán về tình tiết này thì ống kính chuyển cảnh, đi sang nhánh câu chuyện của một gia đình khác.

 

Theo thông lệ, nội dung phỏng vấn cá nhân vẫn được chiếu trước. Minh Di ngồi trên sofa, trong lòng ôm Tiểu Tùng Hùng, vẻ mặt thoải mái nói ra quan điểm của mình về “gia đình”.

 

“Gia đình trong tưởng tượng của tôi là một bến đỗ ấm áp, có người che mưa chắn gió cho tôi, và tôi cũng có thể che mưa chắn gió cho họ.”

 

Không biết có phải tổ chương trình cố ý hay không, mà chi tiết này lại ngầm tương ứng với nội dung về nhà họ Minh trước đó.

 

Bến đỗ ấm áp mà Minh Di tưởng tượng, thực chất lại không hề ấm áp. Chị cả cắt đứt quan hệ với gia đình, anh hai bắt cóc em trai, cha mẹ thì oán trách và h*m m**n kiểm soát các thành viên trong nhà. Đừng nói là che mưa chắn gió, mà có lẽ chính bản thân họ mới là nguồn cơn của giông bão trong gia đình này.

 

Sự tương phản tàn khốc càng khiến khán giả thêm đồng cảm.

 

— Thật sự không thể trách YMD ghét Yến An. Nếu không bị hoán đổi với Yến An, cậu ấy vốn dĩ đã có thể lớn lên vui vẻ trong nhà họ Yến, đâu đến nỗi lưu lạc đến bây giờ, rơi vào cảnh đoạn tuyệt với người nhà, có nhà mà không thể về?

 

— Nếu tôi là YMD, tôi chỉ có thể điên hơn cậu ấy thôi… Tôi mới là thiếu gia thật, Yến An cái tên thiếu gia giả này đã chiếm hời mười bốn năm, như thế vẫn chưa đủ sao? Tại sao còn chưa cút đi! Tôi thật sự sẽ muốn giết Yến An (nụ cười chết chóc).

 

— Trong chương trình YMD trông có vẻ ổn, là vì ở nhà sao, hay vì bây giờ đã có chồng?

 

— Hóng quá hóng quá, chồng của YMD rốt cuộc là thần thánh phương nào, không phải đều nói là đối tượng liên hôn sao, lẽ nào hai người họ là cưới trước yêu sau?

 

May mà tổ chương trình không cố tình úp mở nữa, cảnh phỏng vấn cá nhân tiếp theo chính là của Tạ Vân Hiết.

 

Chỉ nhìn bề ngoài, ngoại hình của Tạ Vân Hiết quả thật cực kỳ có tính lừa gạt. Ngũ quan lập thể mang đặc trưng lai rõ rệt, đôi mắt sâu thẳm màu xanh xám có mấy phần sắc bén, tóc được tạo kiểu, mặc vest đi giày da ngồi trên sofa, khí chất vô cùng mạnh mẽ.

 

Khán giả còn chưa kịp kinh ngạc đây là vị tổng tài bá đạo cao quý lạnh lùng bước ra từ tiểu thuyết nào, thì đã thấy anh cố ôm Tiểu Tùng Hùng để tạo dáng nhưng không thành, ngược lại còn bị chú chó con hung dữ cắn ống quần.

 

Khán giả: “…”

 

Sụp đổ rồi, sụp đổ hình tượng hoàn toàn rồi, làm lại đi!

 

— ??? Trả lại tổng tài bá đạo lạnh lùng cho tôi! (sụp đổ)

 

— Tôi biết ngay mà, người đàn ông có thể lừa YMD rằng mình đến từ tương lai chắc chắn không phải người bình thường…

 

Giữa những lời châm chọc của khán giả, Tạ Vân Hiết cũng mô tả về tưởng tượng của mình đối với gia đình.

 

“Gia đình trong tưởng tượng của tôi là một nơi rất an toàn, mọi người đều có thể thoải mái thể hiện con người thật nhất của mình trong nhà, làm bất cứ điều gì mình muốn, là một nơi tràn ngập tự do và tình yêu.”

 

Nhưng mà, vì đã có trailer báo trước, khán giả không còn tin vào những lời nói nghiêm túc của anh nữa.

 

— Thoải mái thể hiện con người thật trong nhà? Ý ngài là thoải mái thể hiện sự ngáo ngơ của mình sao, Tạ tổng?

 

— Ở nhà đúng là có thể tràn ngập tự do, nhưng điều kiện tiên quyết là anh phải làm một người bình thường đã chứ!

 

— Vậy anh có thể giải thích đoạn phim trinh thám hồi hộp trong trailer là sao không?

 

Sau khi Tạ Vân Hiết nghiêm túc nói trước ống kính về bí mật “két sắt tự sinh tiền”, khán giả đã hoàn toàn xác định, vị tổng tài con lai này trông bảnh bao là thế, mà lại chẳng phải người bình thường!

 

— Vậy thì vấn đề ở đây là, ở đâu có thể mua được chiếc két sắt y hệt như vậy?

 

— Để gom góp kinh phí yêu đương, thật là làm khó Tạ tổng phải bịa ra câu chuyện này.

 

— YMD, nói cho tôi biết, đây là người đàn ông thú vị mà cậu thích sao? Khẩu vị của cậu lại kỳ lạ đến thế à?

 

— Ờ, chỉ có mình tôi thấy đôi mắt xanh của Tạ tổng dần dần biến thành mắt husky trong quá trình bịa chuyện à?

 

— Đừng nói nữa! Giờ càng nhìn càng thấy anh ta giống Husky, bây giờ tôi chỉ muốn gọi anh ta là Ha tổng thôi!

 

— Ha ha ha, chào Ha tổng!

 

Có lẽ từ “Ha tổng” quá mức tẩy não, rất nhanh sau đó khán giả đã quên mất tên thật của Tạ Vân Hiết, đồng loạt gọi anh là “Ha tổng”.

 

Sau khi xem cuộc đối thoại giữa Tạ Vân Hiết và thư ký Trương trên xe, cuối cùng khán giả cũng biết tình tiết phim trinh thám trong trailer từ đâu mà có. Hóa ra là phiên bản nâng cấp “bất ngờ hai trong một” do Ha tổng đề xuất.

 

— Thiên tài! Người trưởng thành đương nhiên là muốn tất cả rồi, vừa có yếu tố sứ giả đến từ hành tinh chó, vừa có thể gửi thư động viên YMD, thế này chẳng phải sẽ khiến YMD mê chết sao?

 

— YMD vớ được Ha tổng, coi như cả đời này ấm rồi.

 

Trong ống kính, Minh Di vẫn chưa hay biết gì về cơn bão sắp ập đến, vẫn đang ung dung nấu ăn trong bếp.

 

Tiểu Tùng Hùng quấn quanh chân cậu, cậu trộn xong thức ăn cho chó, ngồi xuống xoa đầu chú chó nhỏ: “Cún tham ăn, sắp xong rồi đây.”

 

— Tôi là cún tham ăn, vợ ơi đút cho tôi ăn với!

 

— Vợ hiền… đảm đang quá, chuyện này có nói ra được không (chùi máu mũi).

 

— Ha tổng ăn ngon thật đấy, ghen tị quá.

 

Sau khi Minh Di mang cơm cho Tạ Vân Hiết, tình tiết tương tác ngọt ngào của hai người trôi qua, giây tiếp theo liền chuyển đến cảnh những món ăn tệ hại trên bàn ăn nhà họ Minh.

 

Lúc này, khán giả cuối cùng cũng xác định, tổ chương trình đúng là cố ý làm vậy.

 

Điều khiến tâm trạng khán giả phức tạp hơn là khi mẹ Minh thú nhận rằng mình nấu ăn không ngon, là vì toàn là do Minh Di nấu.

 

Nói cách khác, gia đình này trước đây đều đợi Minh Di nấu cơm, thế nên cậu mới rèn luyện được tài nấu nướng giỏi giang như hiện tại. Liên tưởng đến lời Minh Di nói trước đó, rằng cậu đã phải trèo lên ghế để nấu ăn cho gia đình từ khi còn rất nhỏ… quả thật không dám nghĩ sâu hơn.

 

Cuối cùng, nhà họ Minh quyết định ra ngoài ăn tiệm. Tình tiết sau đó cũng liên tục kịch tính.

 

Dùng một trăm tệ để chuẩn bị bất ngờ cho gia đình, đây là nhiệm vụ nhỏ thường xuất hiện nhất trong 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》. Thông thường, dù khách mời và gia đình có mối quan hệ không tốt đến đâu, vì có ống kính, bọn họ cũng sẽ chuẩn bị một cách chu đáo và có tâm. Nhưng cho đến tập này, 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》 đã xuất hiện món quà thiếu thành ý nhất trong lịch sử.

 

Bất kể là kẹo và kẹp tóc rẻ tiền mà bố Minh tiện tay mua, hay món bánh quẩy chiên giòn và thuốc lá mà mẹ Minh tỉ mỉ lựa chọn, đều khiến tất cả khán giả khó mà đánh giá.

 

Biểu hiện của cặp vợ chồng này cũng đã hoàn toàn phá vỡ tưởng tượng của cư dân mạng về họ. Qua chuyện này, khán giả đã hoàn toàn nhìn rõ bản chất của bọn họ.

 

Đây là còn có ống kính quay, thế mà cặp vợ chồng này còn lười diễn, vậy đằng sau ống kính chẳng phải còn sốc hơn sao?

 

Thấy Yến An nhận những món quà qua loa này, vẻ mặt cố gắng gượng cười, khán giả rất khó mà đồng cảm.

 

Bởi vì bọn họ không hiểu Yến An có gì mà phải tủi thân, đây vốn là cha mẹ ruột của cậu ta. Còn trước khi Yến An đến, Minh Di đã sống như vậy suốt mười bốn năm, chịu đựng tai bay vạ gió suốt mười bốn năm — đó mới thực sự gọi là tủi thân.

 

Vừa về đã được ăn món bánh quẩy chiên giòn mà Minh Di chỉ được ăn vào mỗi dịp Tết, cậu ta còn tủi thân cái gì?

 

Yến An tưởng rằng mình bán thảm sẽ nhận được sự thương hại của khán giả, nào ngờ, khán giả thấy thái độ qua loa của vợ chồng nhà họ Minh, chỉ càng thêm thương xót cho nạn nhân là Minh Di.

 

Tổ chương trình 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》 thích đào sâu vào mâu thuẫn trong mỗi gia đình, dùng các xung đột để thu hút sự chú ý của khán giả. Mà mâu thuẫn trong nhà họ Minh lại là loại phức tạp nhất. Cuộc đời bị đặt sai chỗ không thể quay lại, cũng không thể bù đắp, trước giờ vẫn luôn là một chủ đề nặng nề.

 

Khán giả tuy xem Yến An, nhưng phần lớn là qua con mắt của cậu ta để suy đoán, tưởng tượng về cuộc sống quá khứ của Minh Di.

 

Yến An bị mẹ Minh chê không biết làm việc bằng Minh Di, khán giả sẽ nghĩ Minh Di trước đây đã làm bao nhiêu việc, bị bà ta sai bảo bao nhiêu lần.

 

Bố Minh sai Yến An đi mua thuốc lá, Yến An không chịu đi, cảm thấy không tốt cho sức khỏe của bố Minh. Bố Minh nổi giận mắng Yến An không hiếu thuận bằng Minh Di, vì Minh Di sẽ đưa hết tiền đi làm thêm cho ông mua thuốc lá.

 

Khán giả xem đến đây, lẽ nào sẽ vì Yến An bị mắng mà căm phẫn sao? Điểm chú ý tất nhiên là ở chuyện Minh Di còn nhỏ tuổi mà đã phải đi làm thêm, tiền công còn phải nộp cho bố Minh để mua thuốc lá.

 

Từng chuyện từng chuyện, thật sự quá khó bình luận. Ngay cả những người hâm mộ luôn xông pha vì Yến An cũng cảm thấy có mấy phần bất lực giữa một màn hình toàn những lời chửi bới, cảm thấy anh trai nhà mình quả thật nợ Minh Di quá nhiều.

 

Xem nhiều chuyện bực mình của nhà họ Minh, rồi nhìn thấy Tạ Vân Hiết chuẩn bị một món quà bất ngờ kỳ quặc, khán giả lại bắt đầu cảm thấy món quà bất ngờ của anh cũng khá hay.

 

Ít nhất là rất sáng tạo, hơn nữa xuất phát điểm cũng tốt.

 

Nhưng tốt nhất là không nên xuất phát…

 

Minh Di đẩy cửa thấy người trong bộ đồ mascot đầu chó, liền mạnh mẽ tháo đầu thú của đối phương ra, lại phát hiện người trước mặt lại chính là Tạ Vân Hiết đã lên lầu. Chưa kịp chất vấn thì đã nghe thấy tiếng của Tạ Vân Hiết từ trên lầu vọng xuống.

 

Dưới sự cắt ghép có chủ đích của tổ chương trình, phong cách phim lập tức trở nên vô cùng đậm chất kinh dị, huyền bí.

 

— Nếu không phải tôi có góc nhìn của Thượng Đế, biết trước là Ha tổng đang bày trò, thì thật sự sẽ bị dọa cho sợ chết khiếp…

 

— Ai nói các nhà làm phim trong nước không quay được phim kinh dị?

 

— Nói thì nói vậy, nhưng tôi thật sự rất tò mò Ha tổng làm thế nào, người ở trên lầu rốt cuộc là ai?

 

— Tôi đoán là đoạn ghi âm, chỉ cần nhờ nhân viên cầm đoạn ghi âm đi xuống là được rồi, thủ đoạn gây án rất đơn giản. Nhưng YMD bị dọa sợ rồi, chỉ lo kéo chồng chạy trốn, không kịp quay đầu nhìn lại.

 

— Ha ha ha, vợ dễ lừa thế sao, cho tôi lừa với cho tôi lừa với!

 

Minh Di kéo Tạ Vân Hiết chạy thẳng ra ngoài. Tạ Vân Hiết bắt đầu màn trình diễn của mình, miêu tả cuộc sống tương lai của Minh Di một cách sống động như thật, dọa cậu đến ngây người. Chỉ xét riêng những lời động viên của anh dành cho Minh Di, cũng thật sự có mấy phần ấm áp.

 

Minh Di không biết là đã tin, hay là lười vạch trần, trên mặt không lộ ra manh mối nào, rất dịu dàng tiễn vị Tạ Vân Hiết đến từ tương lai này đi.

 

Thế nhưng, Tạ Vân Hiết vừa đi, Minh Di liền lập tức thay đổi sắc mặt, quay đầu chạy về nhà, thề là phải vạch trần trò lừa bịp giả thần giả quỷ của Tạ Vân Hiết. Người quay phim vác máy quay chạy theo muốn hụt hơi, suýt nữa đã không đuổi kịp bước chân của cậu.

 

Nhạc nền căng thẳng, kịch tính đột ngột dừng lại khi Minh Di mở cửa nhà, vừa vặn đụng phải người đang từ trong đi ra.

 

Vẻ nghi hoặc trên mặt Tạ Vân Hiết sống động như thật: “Em ra ngoài làm gì thế?”

 

Minh Di không nói hai lời, đi vòng quanh kiểm tra anh một lượt, đáng tiếc không bắt được bất cứ sơ hở nào: “Anh vừa làm gì vậy?”

 

“Chuẩn bị bất ngờ cho em chứ làm gì,” Tạ Vân Hiết đưa cuốn album ảnh trên tay ra: “Chính là cái này.”

 

Xem đến đây, màn hình bình luận tràn ngập “???”.

 

— Không phải chứ anh trai, thư đã gửi, người mascot cũng đã diễn, mà album ảnh cũng làm xong rồi à? Anh đây là ba điều ước, thỏa mãn một lần luôn à…

 

— Tôi xin tôn vinh Ha tổng là vua của những bất ngờ!

 

— Chỉ có tôi quan tâm đến việc Ha tổng có thể trong thời gian ngắn như vậy mà cởi bỏ bộ đồ thú bông rồi về nhà, thể chất chắc chắn rất tốt phải không?

 

Minh Di vừa không bắt được đuôi cáo của Tạ Vân Hiết, lại nhận được album ảnh, cuối cùng cũng không truy cứu chuyện này nữa.

 

Nhưng tổ chương trình đã quay lại toàn bộ “quá trình gây án” của Tạ Vân Hiết. Để tái hiện lại cách thức gây án của anh cho những khán giả không biết sự thật, tổ chương trình đã đặc biệt cắt ghép phần nội dung này vào.

 

Cùng với nhạc nền hoành tráng “Sự thật chỉ có một”, máy quay đã ghi lại trung thực toàn bộ quá trình Tạ Vân Hiết ghi âm trước rồi giao cho nhân viên, còn bản thân thì trèo ban công xuống lầu — một sự minh họa sống động cho việc một người có thể sản sinh ra tiềm năng lớn đến đâu để làm chuyện xấu.

 

Khi tập này phát sóng, Minh Di đã cố ý xem, chính là muốn biết tổ chương trình có quay được toàn bộ quá trình bày trò của Tạ Vân Hiết hay không.

 

Thấy thủ đoạn của Tạ Vân Hiết cũng tương tự như mình đoán, Minh Di thở hắt ra một hơi, bị anh chọc cho tức đến bật cười, cậu gọi về phía nhà bếp: “Tạ Vân Hiết!”

 

Rất nhanh, Tạ Vân Hiết đã bưng đĩa trái cây ra, lớn tiếng đáp: “Chồng em đến đây—”

 

“…”

 

Minh Di chỉ vào TV: “Anh còn nói không phải anh diễn?”

 

Tạ Vân Hiết không hề có chút hoảng loạn nào khi bị vạch trần, bưng đĩa trái cây ngồi xuống, ung dung nói: “Còn không phải vì em quá dễ lừa sao, anh không nhịn được cũng là chuyện thường tình.”

 

Con husky gian ác này! Minh Di tức giận nhào qua đánh anh, lại bị Tạ Vân Hiết đã đặt đĩa trái cây xuống giữ chặt trong lòng, làm thế nào cũng không thoát ra được.

 

Đúng lúc này, tập chính thức kết thúc, trailer tập sau hiện ra.

 

Trên con đường xi măng ở miền quê, một bóng người cao lớn đẩy hành lý xuất hiện vô cùng hoành tráng. Tổ chương trình còn làm cho anh ta một hiệu ứng âm thanh “xuất hiện gây sốc” khoa trương, không chỉ thu hút sự chú ý của khán giả, mà còn thu hút cả sự chú ý của Minh Di và Tạ Vân Hiết.

 

Cuộc chiến tạm dừng, Minh Di và Tạ Vân Hiết đều nhìn về phía bóng người quen thuộc giữa đồng ruộng.

 

Minh Di nheo mắt nhận dạng vài giây, ngập ngừng nói: “Đó là… Lục Nghệ Phong?”

 

Tạ Vân Hiết cũng lộ vẻ phức tạp: “Hình như là vậy?”

 

Minh Di không thể tin được: “Hắn lại đi tìm Yến An? Không phải hắn luôn nói Yến An chỉ là đồ chơi của mình thôi à, còn thường xuyên cãi nhau với Yến An nữa? Hắn có mưu đồ gì vậy?”

 

“Chắc là vì ảnh hưởng của những tin tức tiêu cực gần đây, có lẽ hắn muốn chứng minh tình cảm của mình và Yến An rất tốt đẹp?” Tạ Vân Hiết lại tiếp nhận rất nhanh: “Nói cách khác, hai người họ là nhân vật chính, không dính lấy nhau mới lạ.”

 

Minh Di vẫn giữ tư thế ngồi d*ng ch*n trên đùi Tạ Vân Hiết, ánh mắt trầm tư: “Nhưng em không nghĩ nhà họ Minh là nơi tốt để họ vun đắp tình cảm đâu.”

 

Lục Nghệ Phong đến nhà họ Minh thì có thể làm gì? Giúp Yến An làm việc đồng áng à? Hay là phất tay áo, bao trọn trăm mẫu ruộng cho Yến An.

 

Minh Di: “…”

 

Minh Di thành thật nói: “Em có hơi muốn xem tập sau rồi.”

 

Tạ Vân Hiết: “Anh cũng muốn xem.”

 

Tổ chương trình đã quay nội dung trong bốn ngày, trong bốn ngày này, Minh Di và Tạ Vân Hiết đã vun đắp tình cảm, không biết bên Yến An và Lục Nghệ Phong đã xảy ra chuyện gì.

 

Trailer của nhóm Yến An chiếu xong, trailer của nhóm Minh Di cũng đến.

 

Mở đầu là một câu nói của Tạ Vân Hiết: “Tôi muốn tư vấn một vài vấn đề tình cảm.”

 

Minh Di nhận ra bối cảnh nơi Tạ Vân Hiết đang ở — lại chính là phòng khám tâm lý mà cậu đã từng đến!

 

Minh Di đã đến gặp bác sĩ tâm lý do Kỷ Niên giới thiệu một lần. Sau đó vì bận quay 《Thăng Tiên》 nên không có thời gian đến nữa, chỉ có thể tư vấn trực tuyến với bác sĩ tâm lý. Lúc quay 《Cuộc Sống Khi Về Nhà》 thì vừa hay có thời gian rảnh nên đã đến đó một lần nữa.

 

Nhưng Minh Di hoàn toàn không biết, sau đó Tạ Vân Hiết cũng đi tìm bác sĩ tâm lý đó.

 

Minh Di quay đầu nhìn Tạ Vân Hiết, có chút nghi hoặc: “Sao anh lại nghĩ đến việc đến đó?”

 

Ánh mắt Tạ Vân Hiết khẽ lóe lên, anh cúi đầu hôn lên trán Minh Di, tay đang ôm eo cậu di chuyển lên, nhẹ nhàng v**t v* gáy cậu.

 

May mà Minh Di không bị anh quyến rũ làm cho mê muội hoàn toàn, cậu mơ màng một lúc liền tỉnh táo lại: “Nói cho em biết đi.”

 

Kế hoạch lấp l**m cho qua chuyện đã phá sản, Tạ Vân Hiết bất đắc dĩ thở dài: “Minh Di, anh rất nghiêm túc muốn xây dựng một gia đình với em.”

 

Minh Di gật đầu, điều này đương nhiên là cậu biết.

 

“Nhưng anh biết rất rõ, tính cách của anh không hoàn hảo, anh rất lo sẽ mang lại ảnh hưởng tiêu cực cho em, vì vậy, anh mới muốn đi tư vấn trước với chuyên gia.” Tạ Vân Hiết nhẹ nhàng nắm lấy gáy Minh Di trong lòng bàn tay, giọng điệu vẫn dịu dàng: “Đồng thời, anh cũng muốn xác định xem mình có bệnh tâm thần nào không, để phòng sau này đột nhiên phát bệnh, làm tổn thương em.”

 

Minh Di: “Vậy kết quả thế nào?”

 

Tạ Vân Hiết nghiêm túc nói: “Kết quả rất tốt, dưới sự hướng dẫn của bác sĩ, anh đã có manh mối rồi.”

 

Minh Di còn chưa kịp hỏi anh đã có manh mối gì, Tạ Vân Hiết đã cúi đầu hôn xuống.

 

Mấy ngày nay bọn họ đã hôn nhau rất nhiều lần, Minh Di đã cởi mở hơn một chút so với lần đầu, thậm chí còn táo bạo chủ động đáp lại Tạ Vân Hiết.

 

Tiểu Tùng Hùng phát hiện hai con người đang ôm nhau không biết làm gì, lạch bạch đi tới, tò mò ngó đầu nhìn họ.

 

Minh Di cảm thấy xấu hổ, hơi đẩy Tạ Vân Hiết ra. Tạ Vân Hiết liếc nhìn Tiểu Tùng Hùng đang ngơ ngác, rồi bế bổng Minh Di lên, vào phòng, nhốt chú chó tò mò ở ngoài cửa, tận hưởng thế giới hai người.

 

Trong phòng, Tạ Vân Hiết hôn càng lúc càng quá đáng, anh vén áo Minh Di lên, vừa cắn một cái, cậu đã bị cảm giác lạ lẫm này k*ch th*ch đến cong người lên.

 

Tạ Vân Hiết cắn xong, lại bắt đầu dùng ngón tay x** n*n, vừa nắn vừa nói với Minh Di: “Nhung Nhung, em có biết không, một số beta thực ra cũng có tin tức tố, nhưng rất loãng, chỉ tồn tại trong dịch thể thôi.”

 

Minh Di thở hổn hển nắm lấy cổ tay Tạ Vân Hiết, không biết là từ chối hay thúc giục. Cậu bị lời nói của Tạ Vân Hiết khơi dậy một chút tò mò, không nhịn được hỏi: “Vậy em cũng có tin tức tố sao?”

 

“Có thể thử xem.”

 

Tạ Vân Hiết nói xong câu này, Minh Di còn phải phản ứng một lúc, thầm nghĩ Tạ Vân Hiết định thử thế nào.

 

Kết quả giây tiếp theo, Tạ Vân Hiết đưa tay về phía quần cậu, đồng thời cúi đầu, lộ rõ ý đồ.

 

Minh Di giật mình, cả người lập tức đỏ bừng từ đầu đến chân, vô cùng xấu hổ muốn từ chối: “Không được… thế này quá—”

 

“Nhung Nhung, em không muốn biết mình có mùi vị gì sao?” Tạ Vân Hiết nắm lấy bàn tay đang kháng cự của cậu, dụ dỗ: “Anh nếm thử một chút là sẽ biết ngay thôi.”

 

Minh Di nửa tin nửa ngờ, một mặt cậu quả thực có chút muốn biết, mặt khác lại nghi ngờ đây là lời nói nhảm nhí của Tạ Vân Hiết.

 

Tạ Vân Hiết không cho cậu nhiều thời gian do dự, trực tiếp cúi đầu xuống.

 

 

Minh Di đưa tay nắm chặt lấy gối, gắng gượng ngẩng đầu, vừa thở hổn hể vừa cất giọng khàn khàn, hỏi: “Là… là mùi gì?”

 

Tạ Vân Hiết nắm lấy mắt cá chân của cậu, cong môi nói: “Nhạt quá, anh phải nếm lại lần nữa.”

 

Không biết đã nếm bao nhiêu lần, cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng đưa ra một kết luận đáng tiếc —

 

Tuy Minh Di rất ngọt, nhưng Tạ Vân Hiết không nếm ra được mùi vị tin tức tố cụ thể, sau này anh phải nếm nhiều hơn nữa mới có thể phân biệt được.

 

Minh Di biết mình lại bị lừa, vớ lấy cái gối bên cạnh, yếu ớt ném vào người Tạ Vân Hiết, cậu tức giận nói: “Em sẽ không tin lời ma quỷ của anh nữa đâu!”

 

Tạ Vân Hiết tự biết mình quá đáng, hôn lên những giọt nước mắt sinh lý trên khóe mắt Minh Di. Cậu được anh ôm vào lòng dỗ dành, một lát sau là hết giận.

 

Thực ra… ừm… quả thực là rất sướng.

 

Minh Di gác đầu lên vai Tạ Vân Hiết, theo nhịp tim đập nhanh dần trở lại bình thường, Minh Di dần cảm thấy buồn ngủ.

 

Lúc này, Minh Di đột nhiên nghe Tạ Vân Hiết hỏi: “Nhung Nhung, em có muốn rời khỏi đây không?”

 

Cơn buồn ngủ của Minh Di lập tức tan đi một chút, kinh ngạc nhìn Tạ Vân Hiết: “Rời khỏi đây? Vậy chúng ta sẽ đi đâu… đến thế giới của anh sao?”

 

“Không phải đến thế giới của anh,” Tạ Vân Hiết xoa đầu cậu: “Ý anh là, em có muốn cùng anh chuyển khỏi nơi này, tìm một nơi khác để ở không.”

 

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Minh Di, Tạ Vân Hiết kiên nhẫn giải thích: “Nơi này đã chết một tên cặn bã, em không thấy rất xui xẻo sao?”

 

Minh Di vô thức gật đầu, nhớ lại tên cặn bã mặt đầy hung bạo đó, trên mặt cậu lộ rõ vẻ chán ghét: “… Rất xui xẻo.”

 

Tạ Vân Hiết tiếp tục nói: “Bây giờ chúng ta đã ngả bài với hệ thống rồi, cũng không nhất thiết phải ở đây. Chúng ta có thể tìm một căn nhà khác mà mình thích, từ từ trang trí nó theo ý chúng ta. Anh nghĩ đó mới là ngôi nhà thực sự của chúng ta, em thấy sao?”

 

Đôi mắt Minh Di dần sáng lên, như thể bừng tỉnh: “Đúng vậy, chúng ta có thể dọn ra ngoài!”

 

Điều kỳ diệu là, trước khi Tạ Vân Hiết đề xuất, Minh Di vẫn còn có thể chịu đựng được. Nhưng khi anh đề xuất rồi, Minh Di lại cảm thấy một giây cũng không thể chịu đựng nổi.

 

Cậu sốt ruột hỏi: “Chúng ta có thể dọn đi nhanh một chút được không?”

 

“Đương nhiên là được,” Tạ Vân Hiết nhanh chóng lấy điện thoại của mình ra, làm tư thế ghi chép: “Em thích kiểu nhà như thế nào, anh sẽ lập tức cho người đi tìm.”

 

Minh Di thật sự suy nghĩ một lúc: “Không cần quá lớn, nhà quá lớn tuy lộng lẫy, nhưng em luôn cảm thấy rất trống trải, ở một mình sẽ thấy sợ.”

 

“Anh cũng không thích nhà quá lớn, làm anh luôn lo lắng có người trốn trong góc nào đó,” Tạ Vân Hiết đồng tình: “Còn gì nữa không?”

 

Cơn buồn ngủ của Minh Di đã hoàn toàn tan biến, cậu hào hứng nói: “Phải có một mảnh đất nhỏ, có thể trồng ít rau!”

 

Tạ Vân Hiết: “Ừm, còn có thể trồng một cây ăn quả.”

 

Hai người chụm đầu vào nhau, bàn bạc rất lâu về ngôi nhà, cho đến khi trời đã quá khuya, Minh Di buồn ngủ ngáp liên tục, hai người mới ngừng thảo luận, tắt đèn đi ngủ.

 

Trong bóng tối, Minh Di ôm eo Tạ Vân Hiết, khẽ nói: “Tạ Vân Hiết, căn nhà này thật sự lớn quá…”

 

Tạ Vân Hiết vỗ nhẹ vào lưng cậu như dỗ trẻ con: “Đừng sợ, có Tiểu Tùng Hùng canh cửa mà.”

 

Minh Di dần chìm vào giấc ngủ. Tạ Vân Hiết quan sát cậu một lúc, xác định cậu không có dấu hiệu gặp ác mộng mới yên tâm.

 

Sau khi ngủ chung giường với Minh Di vài ngày, Tạ Vân Hiết mới hiểu tại sao cậu lại dễ dàng mời anh ngủ cùng như vậy.

 

Bởi vì Minh Di sợ, cậu sợ hãi đến mức gặp ác mộng, mơ thấy bị ai đó truy đuổi.

 

Căn nhà này quá lớn, cũng quá trống trải. Ở đây, Minh Di đã gặp quá nhiều chuyện tồi tệ, thậm chí còn tự tay đâm chết một tên cặn bã hung bạo và điên cuồng.

 

Có lẽ trong những giấc mơ lúc nửa đêm, bóng ma của tên cặn bã đó vẫn còn lảng vảng trong căn nhà trống rỗng này, tiếp tục truy đuổi Minh Di.

 

Sau khi nhận ra điều này, Tạ Vân Hiết vô cùng hối hận vì đã không phát hiện ra sớm hơn. Vì vậy, anh đã đi tư vấn bác sĩ tâm lý của Minh Di, hy vọng tìm được cách giúp đỡ cậu.

 

Sau khi nói chuyện với bác sĩ tâm lý của Minh Di, Tạ Vân Hiết đã quyết định sẽ dẫn cậu cùng rời khỏi đây, để Minh Di rời xa nhà họ Tạ, rời xa quá khứ u ám này.

 

— Cho đến khi những ký ức tươi đẹp mới mẻ thay thế được nỗi đau, chôn vùi chúng hoàn toàn.