Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 42

topic

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 42 :Một Ngày Gà Bay Chó Sủa

Nhưng mà, đây là đang ghi hình chương trình, để không bị người ta nói ra nói vào, cuối cùng Yến An vẫn không thể làm ra chuyện quay đầu bỏ đi được.

 

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, Yến An nhìn chằm chằm vào dòng nước bẩn trên mặt đất, nuốt nước bọt một cái rồi nhìn sang mẹ Minh: “Mẹ… mẹ, có thể… dùng nước dội sạch chỗ này đi được không?”


 

Mẹ Minh vội nói: “Được chứ, được chứ, để mẹ đi lấy nước dội ngay đây.”

 

Tổ chương trình đã hứa sẽ trả cho nhà họ Minh một khoản thù lao không nhỏ, đối với “Thần Tài”, đương nhiên thái độ bề ngoài của nhà họ Minh phải chu đáo.

 

Vài chậu nước miễn cưỡng dội trôi đi vết bẩn, lúc này các nhân viên công tác mới có chỗ đặt chân, bước vào cổng lớn nhà họ Minh.


 

Nhà của họ Minh là một căn biệt thự nhỏ tự xây. Sau khi Minh Di trở về nhà họ Yến, nhà họ Minh đã dựa vào “khoản phí cắt đứt quan hệ” mà nhà họ Yến đưa cho để san phẳng ngôi nhà cũ, rồi xây lên một căn biệt thự nhỏ rất thịnh hành ở nông thôn thời bấy giờ ngay trên mảnh đất đó.

 

Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của hiện tại thì kiểu dáng của căn biệt thự này đã có chút lỗi thời, hơn nữa vì nhà họ Minh không chăm chút sân vườn, vứt bừa bãi một số thanh gỗ vụn và nông cụ ở cửa nên trông rất bừa bộn, vì vậy trông lại càng thêm xuống cấp.

 

Vào trong nhà, nhìn rõ cách trang trí và đồ đạc bên trong biệt thự, Yến An chỉ cảm thấy mọi thứ của nhà họ Minh đều không có chút thẩm mỹ nào, khắp nơi đều tràn ngập cảm giác xung đột và mâu thuẫn của phong cách nửa quê nửa tỉnh.


 

Trên sàn đá cẩm thạch màu trắng xám bày bừa đủ thứ đồ đạc lộn xộn, chiếc máy tuốt lúa kiểu cũ ở trong góc dù đã được phủ một tấm vải, nhưng vẫn âm thầm toát ra sự hiện diện của nó. Trên cầu thang xoắn ốc kiểu Âu vương vãi mấy đôi giày bẩn dính bùn và dép lê, có lẽ là để khách thay giày khi lên lầu.

 

Nhưng Yến An nhìn mấy đôi dép bông có đế đen kịt kia, thật sự không tài nào xỏ chân vào nổi… Cậu ta vô cùng nghi ngờ một khi mình mang vào sẽ bị lây bệnh nấm chân.

 

“An An, đứng ngây ra đó làm gì, mau lên đi con,” bố Minh xách hành lý giúp Yến An, đã gần lên đến tầng hai, thấy Yến An do dự không quyết liền quay người lại giục.


 

Yến An thật sự không thể thuyết phục được bản thân chấp nhận mấy đôi dép bông đó được, thế là dứt khoát không mang giày, chỉ đi tất mà bước thẳng lên lầu.

 

Các nhân viên công tác lắp đặt thiết bị không nói gì, nhưng cũng đưa ra lựa chọn tương tự.

 

Tầng hai có ba phòng, bố Minh đẩy một cánh cửa trong số đó ra, vẻ mặt có chút ngượng ngùng nói: “Các phòng khác không có giường, vừa hay anh hai con không có ở đây, An An, con ở tạm phòng nó nhé.”


 

Yến An không chút phòng bị mà bước tới, ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi bốc ra từ trong phòng, biểu cảm của cậu ta hoàn toàn mất kiểm soát, không kìm được mà bịt mũi nôn khan một tiếng: “Mùi gì thế này?”

 

“Anh hai con nó thích hút thuốc… Không sao, mở cửa cho thoáng là được,” bố Minh ngượng nghịu nói, xách vali vào giúp Yến An, còn mẹ Minh thì nhiệt tình đi mở cửa sổ. Yến An nhìn tình trạng vệ sinh tồi tệ trong phòng, trước mắt tối sầm lại.

 

Đã nói là sẽ đến nhà quay chương trình rồi, tại sao bọn họ không dọn dẹp phòng trước cho sạch sẽ một chút?!


 

Yến An tuyệt vọng nhắm mắt lại, nhưng rồi cậu ta lại nghĩ, nhà họ Minh đã không quan tâm đến cậu ta như vậy, còn sắp xếp cho cậu ta ở một căn phòng thế này, đợi chương trình phát sóng, chắc sẽ không còn ai chỉ trích cậu ta, nói cậu ta bất hiếu nữa đâu nhỉ?

 

Nghĩ đến đây, Yến An miễn cưỡng vực lại tinh thần.

 

Cậu ta cố gắng làm cho bầu không khí sôi nổi hơn một chút, tò mò hỏi bố mẹ Minh: “Nhưng sao lại không có giường? Con nhớ nhà mình ngoài anh hai ra còn có một chị cả, phòng của chị và Minh Di không có giường sao?”


 

Vừa nhắc đến con gái lớn, mặt mẹ Minh liền lộ ra vẻ tức giận: “Đừng nhắc đến chị cả của con, nó là đồ vô ơn bạc nghĩa, đi lâu như vậy mà một cuộc điện thoại cũng không gọi về nhà, lễ tết cũng chẳng thèm về, chúng ta còn giữ phòng cho nó làm gì!?”

 

Bố Minh nhìn thấy máy quay, liền kín đáo kéo mẹ Minh một cái, ra hiệu cho bà đừng nói nhiều, còn mình thì chuyển chủ đề: “Phòng của Nhung Nhung ở trong căn nhà cũ ngày xưa, bây giờ xây nhà mới rồi, nó cũng đã về nhà của mình, không quay lại nữa, nên chúng ta không giữ phòng cho nó.”

 

Yến An gượng gạo bắt chuyện: “Nhung Nhung… là tên ở nhà của Minh Di à? Trước đây ở nhà chưa bao giờ nghe anh ấy nhắc tới.”


 

Câu nói này gợi lại một chút ký ức của mẹ Minh, bà không nhịn được nói: “Nhung Nhung hồi nhỏ đáng yêu lắm, rất hay cười, lúc đó nó mặc một bộ đồ lông nhung, cười lên trông mới đáng yêu làm sao… Mẹ liền gọi nó là Nhung Nhung, cứ gọi một tiếng là nó lại cười một tiếng…”

 

Bố Minh cũng mở lời: “Nhung Nhung hồi nhỏ trông đáng yêu thật, ai đến cũng khen chưa từng thấy đứa bé nào xinh như vậy.”

 

Yến An gần như không giữ nổi nụ cười nữa, hôm nay là cậu ta về nhà, sao họ cứ nhắc đến Minh Di mãi thế?


 

Chẳng phải trước đây đối xử với Minh Di rất tệ sao? Bây giờ lại ra vẻ bố hiền mẹ thảo làm gì?

 

Yến An cắt ngang câu chuyện: “Thì ra là vậy, thế con ở tạm phòng anh hai vậy.”

 

Mẹ Minh nhiệt tình nói: “Có cần mẹ giúp con dọn hành lý không?”

 

Yến An khách sáo một chút: “Không cần đâu, con tự dọn được rồi.”

 

Yến An không ngờ, cậu ta chỉ khách sáo vậy thôi mà bố mẹ Minh lại tưởng thật, cứ thế bỏ lại một mình cậu ta lặng lẽ tan nát trong căn phòng như ổ chó.

 

Yến An biết làm sao đây, ở đây lại chẳng có người giúp, cậu ta chỉ đành bịt mũi, tự mình bắt tay vào dọn dẹp phòng.

 

Tin xấu là, cậu ta còn phải ở cái nơi tồi tệ này thêm mấy ngày nữa.

 

Tin tốt là, đợi đoạn này được phát sóng, các fan sẽ lại thấu hiểu cho cậu ta thôi.

 

Cậu ta nhịn!

 

*****

 

“Công bố nhiệm vụ hôm nay: Sử dụng một trăm tệ do tổ chương trình cung cấp để chuẩn bị một bất ngờ nhỏ cho đối phương.”

 

Sáng sớm, tổ chương trình phát cho Minh Di và Tạ Vân Hiết mỗi người một trăm tệ.

 

Tạ Vân Hiết cầm tờ một trăm tệ, cảm thấy hơi không đủ dùng, bèn hỏi đạo diễn theo quay: “Có thể dùng một trăm tệ này để tiền đẻ ra tiền không?”

 

“Không được, chỉ có thể sử dụng bản thân một trăm tệ này thôi.”

 

Minh Di huých tay Tạ Vân Hiết một cái, tò mò hỏi anh: “Anh định làm thế nào để tiền đẻ ra tiền?”

 

Tạ Vân Hiết cười lạnh lùng kiêu ngạo:  “Anh vẫn chưa nói cho em biết, thực ra ở nhà có một cái két sắt thần kỳ.”

 

Minh Di: “?”

 

“Bỏ một trăm tệ vào, đóng cửa đợi vài giây, một trăm tệ có thể biến thành một nghìn tệ.” Tạ Vân Hiết nghiêm túc nói: “Đây là bí quyết làm giàu của anh, không dễ gì truyền ra ngoài, nếu tổ chương trình đồng ý, anh có thể chỉ lấy năm trăm tệ, để tất cả khán giả chứng kiến kỳ tích của thế giới.”

 

Minh Di: “…”

 

Tổ chương trình: “…”

 

Minh Di cảm thấy mình đúng là bị điên mới đi tin vào mấy trò ma mãnh của Tạ Vân Hiết, rõ ràng biết anh là hạng người gì, thế mà vẫn cứ nghe anh bịa cho xong chuyện, cậu bật cười nói: “Vậy thì chẳng phải các ngân hàng đều phải nhập hàng từ chỗ anh sao?”

 

Tạ Vân Hiết lập tức giơ ngón trỏ lên, đặt lên môi Minh Di: “Suỵt—— Đây là bí mật của nhà mình, chúng ta tự biết là được rồi.”

 

Đạo diễn theo quay đành phải cắt ngang màn tương tác của cặp đôi: “Khụ, nếu không có vấn đề gì khác, nhiệm vụ sẽ bắt đầu từ bây giờ.”

 

Nhiệm vụ tuy đã được công bố, nhưng Tạ Vân Hiết có lịch làm việc, vẫn phải đến công ty, tổ chương trình đã đảm bảo từ trước khi quay là sẽ phối hợp với lịch trình của Tạ tổng, thế nên đã cử một quay phim đi theo Tạ Vân Hiết, còn một quay phim khác thì ở lại nhà để quay cuộc sống thường ngày của Minh Di.

 

Sau khi hai người tạm thời tách ra, Minh Di ngồi trên ghế ngẩn người, suy nghĩ xem nên dùng một trăm tệ để tạo bất ngờ nhỏ cho Tạ Vân Hiết như thế nào.

 

Một trăm tệ, có thể dùng để mua vài món quà nhỏ, theo mô-típ hẹn hò thông thường thì còn có thể dùng để mua hai vé xem phim.

 

Đây là lần đầu Minh Di yêu đương, tạm thời không nghĩ ra nên tặng món quà nhỏ gì có vẻ độc đáo.

 

Vậy thì cùng nhau đi xem phim?

 

Minh Di lấy điện thoại ra, lướt xem các bộ phim gần đây, không tìm được phim nào phù hợp, nhìn vào dàn diễn viên thì toàn là đồng nghiệp quen mặt.

 

Minh Di có chút nản lòng, vì cậu đột nhiên phát hiện ra, thực ra bản thân mình hoàn toàn không phải là một người thú vị, cậu nói cậu thích Tạ Vân Hiết, nhưng cậu lại chẳng hề biết Tạ Vân Hiết thích gì, có sở thích nhỏ nào.

 

Nhưng Tạ Vân Hiết lại rất hiểu cậu, sẽ khen ngợi cậu, an ủi cậu, sẽ nhớ rất nhiều chuyện nhỏ nhặt mà cậu thuận miệng nhắc tới.

 

Minh Di nghĩ một lúc, cảm thấy mình cũng nên học hỏi Tạ Vân Hiết nhiều hơn, khen Tạ Vân Hiết nhiều hơn, quan tâm Tạ Vân Hiết nhiều hơn.

 

Do Minh Di không hiểu sâu về sở thích của Tạ Vân Hiết, nên cậu quyết định chuẩn bị cho anh một bất ngờ bình thường, đó là dùng một trăm tệ này mua ít thức ăn, mang cơm trưa đến cho Tạ Vân Hiết.

 

Lúc Minh Di đưa ra quyết định, Tạ Vân Hiết đang ngồi trong xe, vẫn đang vắt óc suy nghĩ.

 

Không phải vì không có ý tưởng, mà là ý tưởng của Tạ Vân Hiết thực sự quá nhiều!

 

Tạ Vân Hiết không biết nên chọn cái nào, liền hỏi ý kiến thư ký ngồi phía trước: “Thư ký Trương, tôi muốn tặng Minh Di một món quà trong vòng một trăm tệ, tôi đã có vài ý tưởng rồi, anh giúp tôi chọn xem, món quà nào bất ngờ nhất.”

 

Thư ký Trương vừa nghe đã thấy hơi tê da đầu, cảm giác Tạ tổng lại sắp gây chuyện rồi.

 

Trước kia Tạ tổng gây chuyện là liên tục thăm dò ranh giới của pháp luật, bây giờ Tạ tổng gây chuyện lại là những sự kiện kịch tính không thể đoán trước được.

 

Ở công ty đánh anh vợ còn xem như là hành động bình thường, sau đó thì càng lúc càng quá đáng, khi thì tham gia giải cứu vụ bắt cóc trên biển, khi thì để giành lại người yêu, công khai đá tổng tài của đối thủ ngã xuống bậc thềm.

 

Tổng tài bá đạo tàn nhẫn năm nào, một khi yêu vào là phát điên phát cuồng, quên hết tất cả, chuyện gì cũng dám làm, Thư ký Trương cảm thấy sợ hãi trước một Tạ tổng xa lạ như vậy!

 

Ví như lúc này, Tạ Vân Hiết lại nói: “Minh Di cứ lo lắng tương lai mình sống không tốt, vậy tôi sẽ viết một bức thư, lén nhét dưới gối của Minh Di, giả vờ mình đến từ tương lai, sau đó miêu tả cuộc sống hạnh phúc của chúng tôi trong thư, động viên Minh Di dũng cảm bước tiếp… Thư ký Trương, anh thấy thế nào?”

 

“…” Thư ký Trương bình tĩnh đẩy gọng kính: “Dễ bị phát hiện lắm, phải không ạ?”

 

Tạ Vân Hiết: “Biết đâu em ấy sẽ tin thì sao? Nhưng kế hoạch này đúng là có lỗ hổng, nên tôi vẫn còn kế hoạch khác.”

 

Thư ký Trương: “Mời ngài nói.”

 

Tạ Vân Hiết: “Bỏ ra một trăm tệ thuê một bộ đồ mascot hình chó, sau đó nói với em ấy rằng tình yêu của em ấy dành cho Tiểu Tùng Hùng đã làm cảm động Hành tinh Gâu Gâu, thế nên Hành tinh Gâu cử tôi đến tìm em ấy, chỉ để trao cho em ấy một tấm bằng khen danh dự.”

 

Thư ký Trương: “Ý tưởng này… ừm… nhưng một trăm tệ đã tiêu hết rồi, ngài chắc là không còn tiền mua giấy khen đâu nhỉ?”

 

Tạ Vân Hiết: “Giấy khen viết tay có đóng dấu chân của Tiểu Tùng Hùng.”

 

Thư ký Trương: “…Xin lỗi đã làm phiền.”

 

Tạ Vân Hiết: “Tôi còn một kế nữa, là in tất cả ảnh từ lúc Minh Di ra mắt đến nay làm thành một album ảnh, cùng em ấy nhìn về tương lai, nhưng món quà này không bất ngờ lắm, quá bình thường.”

 

Thư ký Trương thành khẩn khuyên: “Tạ tổng, đôi khi bình bình đạm đạm mới là chân lý.”

 

Thật đấy, món quà này là bình thường nhất rồi.

 

Còn những món khác… Thư ký Trương không chắc đối với Minh Di là bất ngờ hay là kinh hãi nữa.

 

May mà Tạ Vân Hiết bận họp, tạm thời không có thời gian thực hiện kế hoạch tặng quà của mình.

 

Minh Di tạm thời vẫn chưa lường trước được sức sát thương khi Tạ Vân Hiết bày trò, cậu mua thức ăn xong xuôi, đợi đến gần giờ thì bắt đầu nấu nướng.

 

Tiểu Tùng Hùng ngửi thấy mùi thơm từ nhà bếp bay ra, lập tức bỏ món đồ chơi trong miệng xuống lao tới, quấn quanh chân Minh Di, đôi mắt đen như hạt đậu ánh lên vẻ thèm thuồng ngây thơ.

 

Minh Di không biết làm gì với nó, đành phải bắc một nồi khác, trộn một bát cơm chó nhỏ, để nguội rồi mới mang cho Tiểu Tùng Hùng ăn.

 

Khác với cuộc sống yên bình của Minh Di, bên phía Yến An đúng thật là gà bay chó sủa.

 

Sáng hôm đó, Yến An hóa thân thành nhân viên vệ sinh, đầu tiên là quét dọn ra một đống túi đồ ăn vặt chưa ăn hết và tàn thuốc dưới gầm giường, sau đó lau sạch sàn nhà, dọn dẹp q**n l*t và quần áo mà Minh Diệu Tông vứt lung tung khắp nơi, trải ga giường mới. Mãi mới dọn dẹp xong căn phòng, bụng cậu ta đã đói meo, kêu ùng ục.

 

Lúc này, dưới lầu có tiếng mẹ Minh gọi ăn cơm, Yến An lập tức xuống lầu, nhưng khi nhìn thấy vẻ ngoài của các món ăn trên bàn, đồng tử cậu ta chấn động.

 

Cẩn thận gắp một miếng, nếm thử một chút, khóe miệng Yến An khẽ co giật.

 

Mẹ Minh cũng tự gắp một đũa, nếm xong liền “phì phì” mấy tiếng, đặt đũa xuống ngại ngùng nói: “Lâu lắm rồi mẹ không tự vào bếp, tay nghề có lẽ hơi vụng về rồi.”

 

Yến An uống một ngụm nước để át đi vị kỳ lạ trong miệng, gắng gượng cười: “Trước đây nhà mình ăn cơm thế nào ạ?”

 

“Trước đây là Minh Di nấu, nó nấu ngon lắm, chúng ta ăn quen rồi… Haiz, sau này Minh Di đi rồi, chúng ta bắt đầu đi ăn quán.” Nói đến đây, bố Minh dứt khoát đề nghị: “Hay là hôm nay chúng ta vẫn ra quán ăn đi?”

 

Yến An lại không biết nấu ăn, đương nhiên là đồng ý.

 

Trên đường đi, Yến An và vợ chồng nhà họ Minh liên tục gặp những người dân làng gần đó, bọn họ thấy Yến An mặt lạ thì không khỏi dừng lại hỏi han vài câu, hỏi về thân phận của Yến An.

 

Bố Minh chỉ vào Yến An tự hào nói: “Đây là con trai út của tôi, Minh An, bây giờ là ngôi sao lớn rồi đấy.”

 

“Ồ ồ, là cậu con trai ruột được đổi về từ nhà giàu đấy à, quả không hổ là người từng ở thành phố lớn, khí chất khác hẳn…” Người dân làng nhìn kỹ Yến An một lúc, đột nhiên thắc mắc: “Không đúng, chẳng phải ông bảo con trai út bị người ta mua đi rồi, sẽ không về nữa sao? Sao giờ lại về rồi?”

 

Sắc mặt Yến An cứng đờ, vẻ mặt bố Minh lúng túng cười “ha hả” một tiếng, lấp l**m cho qua chuyện với người dân làng.

 

Sau khi ăn một bữa cơm xào không ngon lắm ở trên thị trấn, ba người nhận được nhiệm vụ do tổ chương trình công bố:

 

“Sử dụng một trăm tệ do tổ chương trình cung cấp để chuẩn bị một bất ngờ nhỏ cho người nhà.”

 

Bố Minh, mẹ Minh, Yến An mỗi người nhận được một trăm tệ, ba người không thân thiết lắm cầm tiền nhìn nhau, không biết nên phản ứng thế nào.

 

Mẹ Minh cố gắng phối hợp: “Chỉ là chuẩn bị một món quà thôi sao? Dễ ợt ấy mà?”

 

Bố Minh lại có vẻ hơi mất kiên nhẫn, cảm thấy tổ chương trình này lắm chuyện quá, ông muốn về nhà lướt điện thoại rồi.

 

Thế nên khi nhiệm vụ bắt đầu, sau khi ba người tách ra, bố Minh ra phố đi dạo một vòng, trước tiên bỏ mười tệ mua cho Yến An một gói kẹo, sau đó bỏ hai mươi tệ mua cho vợ một cái kẹp tóc, số tiền còn lại không tiêu thì phí, vừa hay mua cho mình một hộp thuốc lá Trung Hoa mềm.

 

Mẹ Minh thì có tâm hơn một chút, bà đặc biệt đi đến một quầy hàng, bỏ ra hai mươi tệ mua một túi bánh quẩy chiên giòn.

 

Người quay phim tò mò hỏi lý do mẹ Minh mua món này, mẹ Minh thản nhiên đáp: “Hồi nhỏ Minh Di thích ăn món này lắm, chắc chắn An An cũng sẽ thích ăn.”

 

Người quay phim: “Trước đây Minh Di có thường xuyên được ăn món này không ạ?”

 

Mẹ Minh nhớ lại: “Một năm chắc được ăn một lần, ngày xưa nhà nghèo, chỉ có Tết mới mua được một gói thôi.”

 

Như thể tâm linh tương thông với bố Minh, mẹ Minh cũng mua một hộp thuốc lá Trung Hoa mềm, định dùng nó làm quà tặng cho bố Minh.

 

Người quay phim: “…Tại sao lại mua thuốc lá ạ?”

 

Mẹ Minh bình tĩnh đáp: “Bố nó chẳng thích gì khác, chỉ thích mỗi cái món này, đương nhiên là phải tặng cái này rồi.”

 

Người quay phim: “…”

 

Thứ mà Yến An chọn thì có tâm hơn một chút, đầu tiên cậu ta mua cho mẹ Minh một bó hoa xinh đẹp, sau đó lại mua cho bố Minh một chiếc dao cạo râu.

 

Cậu ta cầm bó hoa, suy nghĩ xem vợ chồng nhà họ Minh sẽ tặng mình món quà gì, nhưng nghĩ mãi không ra, vậy nên đành bỏ cuộc.

 

Cậu ta không yêu cầu gì cao, bọn họ có thể tiện tay mua hai bó hoa tặng mình là tốt lắm rồi.

 

Nhưng Yến An vạn lần không ngờ tới, dù cậu ta đã hạ giới hạn xuống thấp đến vậy, vợ chồng nhà họ Minh vẫn có thể tiếp tục phá vỡ điểm cuối của cậu ta.

 

Nhìn gói kẹo rẻ tiền và món ăn hình que không rõ nguồn gốc đầy dầu mỡ trên bàn, Yến An chìm trong im lặng tột độ.

 

Khoan đã, sao lại thế này?

 

Đang quay chương trình đó, bọn họ đến cả diễn cũng không thèm diễn một chút sao?

 

Trong giây lát Yến An như nghẹt thở, rồi cậu ta lại nhanh chóng tự thuyết phục mình, không sao, kỳ quặc một chút cũng tốt, như vậy fan của cậu ta sẽ không mắng cậu ta bất hiếu nữa.

 

Tốt thật, cuộc đời vẫn còn đáng mong chờ lắm, ha ha.

 

****

 

Buổi trưa Minh Di đã mang cơm cho Tạ Vân Hiết, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ hôm nay.

 

Nhưng Tạ Vân Hiết lại không có ý định hoàn thành nhiệm vụ ngay lập tức, Minh Di rất tò mò anh sẽ tặng mình bất ngờ gì, cậu quấn lấy Tạ Vân Hiết hỏi rất lâu mà anh vẫn không tiết lộ, ngược lại anh còn thấy dáng vẻ hỏi tới hỏi lui của Minh Di rất giống một chú mèo con tò mò, liền nảy sinh ý xấu, dỗ dành Minh Di hôn mình mấy cái, lừa được mấy nụ hôn.

 

Minh Di biết không thể moi được gì từ miệng Tạ Vân Hiết nữa, đành phải mang theo đầy bụng nghi vấn về nhà, hồi hộp chờ đợi món quà của anh.

 

Linh tính mơ hồ mách bảo cho Minh Di biết, Tạ Vân Hiết ngay cả chuyện nhảm nhí như “két sắt đẻ ra tiền” cũng bịa ra được, thứ anh tặng nhất định không phải là “bất ngờ nhỏ” bình thường đâu.

 

18 giờ 56 phút tối, Tạ Vân Hiết tan làm về đến nhà, sau khi ăn tối cùng Minh Di, anh nói cần phải lên lầu một chuyến để chuẩn bị món quà bất ngờ cho cậu.

 

Minh Di rụt rè đáp lời, ngoan ngoãn ngồi trên sofa yên tĩnh chờ đợi.

 

“Đing đoong——” Chuông cửa đột nhiên vang lên, thu hút sự chú ý của Minh Di, cậu tưởng là người của tổ chương trình đến, không chút phòng bị gì mà đứng dậy ra mở cửa.

 

Không ngờ cửa vừa mở ra, người đứng ngoài cửa lại không phải là nhân viên công tác ——  mà là một mascot đầu chó khổng lồ.

 

Minh Di thật sự bị giật mình một cái, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra, đây rất có thể là bất ngờ mà Tạ Vân Hiết chuẩn bị cho mình, thế là thả lỏng, thử hỏi: “Anh là?”

 

Mascot đầu chó không nói gì, chỉ giơ hai chiếc vuốt lông mềm mại lên, đưa cho Minh Di một lá thư.

 

Minh Di tò mò mở thư ra, khi nhìn thấy dòng chữ đầu tiên trên thư, trên đầu cậu từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi.

 

【Đừng lên tiếng! Tôi là Tạ Vân Hiết đến từ tương lai!】

 

“…”

 

Lúc này, trên lầu truyền đến tiếng Tạ Vân Hiết hỏi: “Minh Di, ai bấm chuông vậy?”

 

Minh Di không nói gì, cậu đã nhìn thấy câu tiếp theo trong thư.

 

【Tôi muốn nói cho em biết một vài chuyện về tương lai, nhưng ở đây đông người lắm chuyện, tôi chỉ có thể gặp em dưới hình dạng này…】

 

Cái quái gì vậy? Người trong bộ đồ mascot này là Tạ Vân Hiết?

 

Vậy người trên lầu là ai?

 

Minh Di ngước mắt lên, nghi hoặc đánh giá người mascot trước mặt, do dự không biết có nên phối hợp với sự sáng tạo của Tạ Vân Hiết hay không.

 

Giữa việc trực tiếp vạch trần và phối hợp diễn kịch với anh, Minh Di nghịch ngợm lựa chọn trực tiếp vạch trần.

 

“Bớt giả thần giả quỷ đi, để tôi xem bộ mặt thật dưới cái mũ của anh!”

 

Minh Di ra tay định đẩy cái mũ đầu chó trông rất hiền lành kia ra, người mascot cảm nhận được ý đồ của cậu, vụng về giơ vuốt lông lên định ngăn cản, nhưng cuối cùng vẫn không thành công.

 

“Cốp” một tiếng, chiếc mũ nặng trịch rơi xuống đất, Minh Di và Tạ Vân Hiết dưới chiếc mũ nhìn nhau, vô cùng sửng sốt!

 

Tại sao… lại là Tạ Vân Hiết thật sự chứ?!

 

Chưa kịp để Minh Di hoàn hồn, thoát khỏi trạng thái kinh ngạc, trên lầu đã vọng đến tiếng bước chân, đồng thời Tạ Vân Hiết thắc mắc hỏi: “Rốt cuộc ai đến vậy?”

 

Minh Di giật nảy mình, không kịp phản ứng, vội vàng bước ra ngoài cửa, tiện tay đóng sầm cửa lại.

 

Thấy Tạ Vân Hiết vẫn đang nhìn mình đầy ai oán, Minh Di nhặt chiếc mũ trên đất lên, kéo anh vội vã đi ra ngoài.

 

Bị Tạ Vân Hiết dọa cho một phen, đầu óc Minh Di hoàn toàn rối loạn, không hiểu rốt cuộc chuyện này là thế nào.

 

Lẽ nào… Tạ Vân Hiết thật sự đã nhờ vào hệ thống xuyên không trở về?