A Lê - Chương 95

topic

A Lê - Chương 95 :

A Lê trừng mắt nhìn chàng, vươn tay ôm lấy đứa bé, ôm dỗ dỗ một hồi, sau đó căn phòng mới trở nên yên tĩnh lại.

Tiết Duyên tự biết mình đuối lý nên không dám đứng trước mặt A Lê, đành sờ mũi nhìn bức tranh.

Nguyễn Ngôn Sơ trải phẳng giấy Tuyên Thành và cười khanh khách chỉ cho chàng. Trên đó có hai bức ảnh cung nữ, một trái một phải, mặt mày họ qua loa vài nét bút, nhưng xiêm y của họ cực kỳ bắt mắt. Toàn bộ bức tranh trông đầy màu sắc nhưng không quá lộn xộn và được sắp xếp rõ ràng.

Váy dài của nữ tử bên trái kéo dài xuống sàn, vẫn theo kiểu váy áo ngắn, thân trên màu xanh nước biển, th*n d*** là váy xếp li năm màu: xanh nước biển, hồng hào, vàng ngỗng, cam, viền dưới được thêu màu đen và vàng, nhìn tươi tắn, được xếp nhiều lớp như những gợn sóng trên mặt hồ, lộng lẫy và xinh đẹp.

Hình ảnh bên phải càng thể hiện sự thanh nhã của nữ tử. Phần thân trên là một chiếc áo ngắn màu lục lam, phần váy bên dưới được pha loãng bằng đỏ rạng đông và màu trắng để tạo thành màu hồng rất tươi, sau đó được làm nhòe bằng nước để tạo thành một dải chuyển màu tự nhiên từ nhạt đến đậm, có màu đậm ở phía dưới. Viền áo vẫn được thêu màu đen và vàng, trông sinh động và xinh xắn hơn, bộc lộ vẻ mềm mại.

Tiết Duyên có chút kinh ngạc, lật qua lật lại mấy lần, ngẩng mặt lên hỏi: “Đẹp thế?”

Nguyễn Ngôn Sơ cười nói: “Đây chỉ là hai bản phác thảo đầu tiên, còn có rất nhiều bản chưa thành hình, có lẽ sẽ đẹp hơn hai bản này.”

Tiết Duyên vẫn còn hoài nghi nhưng rõ ràng là rất vui. Lần đầu tiên nghe A Lê nói đến, chàng không hiểu nhiều lắm, chàng chỉ nghĩ nàng đang nói một cách ngẫu hứng, nhưng bây giờ khi nhìn vào bức tranh, chàng rất khâm phục sự khéo léo của nàng. Phùng thị thường luôn khen ngợi sự khéo tay hay làm của A Lê, nói rằng nàng luôn khác biệt với những người khác khi nấu ăn và cắt xiêm y; và nàng thích làm một số phong cách lạ mắt nhưng mãi đến hôm nay Tiết Duyên mới phát hiện ra điều đó. Nàng trông hiền hiền tĩnh tĩnh, nhưng trong lòng lại khéo léo đến thế.

Tiết Duyên đưa tay chạm vào môi dưới, khóe miệng nở nụ cười không tự chủ, trong mắt hiện lên một tia tự hào mờ nhạt.

A Lê đưa Lai Bảo đi ngủ, đắp chăn rồi đi tới chỗ Tiết Duyên. Nàng chưa kịp nói gì thì Tiết Duyên đã vòng tay qua vai nàng và hôn lên trán nàng một cách nồng nhiệt. A Lê hoảng sợ, sau đó có chút xấu hổ, nàng vội vàng nhìn về phía đệ đệ mình, nhẹ nhõm khi thấy cậu dường như không chú ý đến hành vi thân mật vừa rồi của Tiết Duyên.

Tiết Duyên nói: “Lê nhỏ, sao nàng lại lợi hại đến thế?”

A Lê cắn môi, cảm thấy có chút vui vẻ. Nàng luôn vui vẻ khi được người khác khen ngợi, đặc biệt là chồng mình. Trước đây, gia đình cũng bảo vệ nàng, rất nhiều người luôn khen ngợi những món mới nào nàng làm hay họa tiết nào nàng thêu đẹp, nhưng chưa bao giờ A Lê cảm thấy hài lòng hơn bây giờ.

Nàng cảm thấy mình có giá trị hơn ngoài việc là một người vợ, người mẹ đảm đang.

Tiết Duyên ôm lấy vai nàng, nói rất nhiều lời tốt đẹp. A Lê véo lỗ tai nàng, đôi lúm đồng tiền ở khóe môi vô cùng ngọt ngào, trái tim nàng sắp bay lên trời vì vui sướng.

Nhưng cuối cùng, nàng lại đột nhiên cảm thấy lo lắng, cau mày hỏi: “Nhưng có ai mua một chiếc váy không giống người thường như vậy không? Dù có mua thì có ai dám mặc không?”

Nguyễn Ngôn Sơ dùng trà rửa sạch đĩa mực rồi cất đi, nghiêng đầu nói: “Tỷ, chuyện này đừng lo lắng. Từ xa xưa, nữ nhi rất bao dung với xiêm y đẹp, chỉ cần một người dám mặc thì sẽ không mất nhiều thời gian để nhiều người cùng mặc nó, bất kể xiêm y có lạ hay không, miễn là trông đủ đẹp là được.”

Cậu lắc lắc nước trên tay đưa ra vài ví dụ: “Giống như bách điểu quần[1] mà công chúa An Lạc thời tiền triều nhận được. ‘Ngoài ánh nắng hay ở trong bóng râm, mỗi bên làm một màu, có hình dáng giống một trăm con chim.’ Dùng lông chim để thêu váy, quá kỳ lạ? Nhưng sau đó, không phải giới quý tộc và người dân đã bắt chước và đã trở nên phổ biến đến mức tất cả các loài chim và động vật kỳ lạ trong rừng đều bị săn lùng. Ngoài ra còn có lựu của Dương quý phi[2] của tiền triều, xiêm y của Nghê Thường Vũ, váy lưu Triệu hoàng hậu của Hán thành đế… đều là như thế.”

Tiết Duyên cúi đầu nói: “Đúng vậy.”

A Lê cười nói: “Vậy ngày mai tỷ sẽ cùng bà nội bàn bạc, thử trước xem thế nào.”

Vài ngày sau, Tiết Duyên tìm được một ngày đẹp trời, thời tiết trong xanh và tổ chức tiệc đầy tháng cho Lai Bảo. Bọn họ mới đến Ninh An cách đây không lâu và không có người thân hay bằng hữu. Để tổ chức sinh nhật như thế này, Tiết Duyên không muốn mời bằng hữu có lợi ích trộn chút tiền nên chỉ bày bàn rượu và thức ăn ở nhà rồi mời phu thê Hồ An Hòa dùng bữa cùng nhau.

Lai Bảo mặc một chiếc áo khoác nhỏ màu đỏ, đội chiếc mũ giống như đầu một con hổ nhỏ. Bé đang nằm nghiêng m*t ngón tay, trông bé tròn trịa, rất dễ thương.

Bé không sợ đời, thích gần gũi với mọi người. Khi ai đó ôm bé, nếu bé cảm thấy vui, bé sẽ giơ ngón tay lên chọc vào mặt người đó. Vi Thúy Nương ngày thường nóng tính, ngay cả chó mèo cũng thấy phiền, nhưng nàng ấy rất thích cháu trai mình, thậm chí còn tặng cho cháu hai đôi vòng tay và vòng chân, một đôi làm bằng vàng ròng, một đôi dát vàng và ngọc bích, đều được khắc những dòng chữ phức tạp trên đó tượng trưng cho niềm vui và sự tốt lành.

Trước đây Vi Thúy Nương thường xuyên đến đây, Lai Bảo cũng biết rõ nàng ấy nên bé cười toe toét, vẫy vẫy tay, Vi Thúy Nương cười cười, bị túm tóc mà không hề cảm thấy đau đớn.

A Lê cười nói: “Sao lại mua hai bộ vòng vậy? Ngươi không nên tiêu tiền như thế được đâu. Lai Bảo không cần nhiều như vậy, thật lãng phí!”

Vi Thúy Nương nói: “Lãng phí cái gì, kiếm tiền là phải tiêu tiền, chỉ cần không làm mất thì cũng đáng giá. Hơn nữa, đôi vàng ngọc đó cũng không phải để cháu đeo, nhìn cho vui thôi. Vui quá người ta nói ngọc tốt không phải ngọc dát vàng mà là ngọc tốt không dát vàng. Tính không muốn mua, nhưng kiểu dáng đẹp đến không nhịn được nên ta mua một đôi. Khi Lai Bảo lớn lên, nếu không thích thì thả nó xuống, nghe vui tai.”

A Lê nghe vậy cau mày, vỗ nhẹ vào tay nàng ấy nói: “Đừng chiều chuộng cháu như vậy.”

Vi Thúy Nương không coi trọng chuyện này, “Con là do ngươi sinh ra, nuôi nó là việc của ngươi. Ta là dì, cho nên ta cứ chiều chuộng. Con đầu ngươi sinh là nhi tử, sức của ta thì cũng hơi yếu lắm. Nếu sinh nữ nhi, đầy tháng xong ta sẽ tặng nguyên căn nhà ngay, sau này sẽ dùng làm của hồi môn.”

A Lê mím môi, biết nàng ấy bướng bỉnh và không muốn nghe lời khuyên nên không nói nữa, nàng ngồi xuống uống trà, vừa nhìn ba nam nhân ở cửa đang đi vòng quanh chiếc xe ngựa nhỏ mà Hồ An Hòa mang theo.

Nam nhân dường như có hứng thú tự nhiên với những thứ chuyển động như vậy, họ đều ngây thơ bất kể tuổi tác.

Hồ An Hòa suy ngẫm về cuốn sách trong nửa tháng, cuối cùng đã làm được một chiếc xe ngựa nhỏ có bánh xe quay bằng bánh răng. Nó được chạm khắc từ gỗ gụ và trông giống như thật. Người đánh xe là một ông lão râu trắng đội mũ tre, trong tay cầm một cây roi dài, chỉ cần véo cổ tay ông lão xoay vài cái rồi thả tay ra, bánh xe sẽ bắt đầu tự di chuyển, trông như ông già đang dùng roi để thúc ngựa về phía trước.

Hồ An Hòa rõ ràng là rất tự hào về sự sáng tạo của mình. Hắn đã trình diễn nó nhiều lần trên mặt đất, sau đó mang nó đến Lai Bảo và đi vòng quanh bé vài lần. Nhìn đôi mắt đen của bé di chuyển xung quanh, Hồ An Hòa mặt mày hớn hở. Sau đó, chặn từng người trong phòng hỏi, “Ta có tuyệt không?”

Vi Thúy Nương tức giận đến buồn cười trợn mắt nhìn trời, cuối cùng không nhịn được nữa, ôm tai hắn bế vào phòng bếp, giúp Phùng thị cùng nấu ăn.

Khi rượu đầy tháng kết thúc, người làm mẫu thân không được phép nấu ăn. Trong số những người còn lại, ngoại trừ Phùng thị nấu ăn khá hơn một chút và Tiết Duyên hầu như không thể xào một số món ăn đơn giản, ba người còn lại thậm chí còn phải vật lộn để cắt một miếng dưa chuột. Cũng may nhiều người nhiều sức, ba chân bốn cẳng vật lộn hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng dọn được một bàn ăn, bao gồm cả thịt và rau, trông khá giống ngon.

Vi Thúy Nương và Hồ An Hòa trộn chung một ít đậu phụ khô cắt nhỏ, có một lớp đậu phụ khô cắt nhỏ dày đặc phủ đầy hoa trắng bóng không biết là gì, dùng đũa khuấy đều, sau đó cẩn thận cho A Lê và Phùng thị nếm thử.

A Lê ôm Lai Bảo ngồi sang một bên, nàng rất mong chờ, nhưng sau khi uống một ngụm liền dừng lại.

Nàng không biết nên nói gì, suy nghĩ hồi lâu rồi uyển chuyển hỏi: “Ngày thường ở nhà hai người ăn gì?”

Vi Thúy Nương “A”, quay đầu nhìn Hồ An Hòa, nghi hoặc hỏi: “Trông chúng ta biết nếm mấy món ăn hả?”

Hồ An Hòa gật đầu, “Cửa hàng cung cấp ba bữa một ngày, nhưng chúng ta sẽ không nấu ăn ở nhà. Nhiều nhất chỉ đun một ít nước, không ngủ trên giường lò hoặc trên giường. Khi trời lạnh, chúng ta để lò than dưới chăn.”

Tiết Duyên hoài nghi nói: “Thản nhiên như vậy?”

Hồ An Hòa thở dài, “Không còn cách nào khác. Mấy cái này thì dốt đặc cán mai rồi, cả hai chúng ta vừa dốt vừa lười, cho nên chỉ có thể làm được thế này.”

Vi Thúy Nương bất mãn nói: “Chàng mới dốt á!”

Hồ An Hòa cứng cổ, “Ta không dốt, ta có thể tính toán, ta cũng có thể di chuyển một chiếc xe ngựa. Ta rất giỏi.”

Vi Thúy Nương nghẹn ngào nói: “Chàng lợi hại cục cứt, yếu ớt hèn nhát như cái bánh bao. Đọc nhiều sách như vậy, đọc ra một tú tài nghèo hèn.”

Hồ An Hòa l**m môi, nâng cằm nói: “Ai nói ta học kém? Năm sau ta cùng A Ngôn đi thi Hương đấy, sau đó lấy cử nhân cho nàng xem.”

Vi Thúy Nương cười nhéo hắn một cái, “Đừng đừng, chàng còn phải thi Hương, thi trượt cũng không sao, nhưng nếu chàng làm vậy, cả nhà chúng ta sẽ khổ cùng chàng, chàng hãy suy nghĩ đi. Nếu làm quan thì miệng lưỡi ngu như trâu, đầu óc chậm chạp như bò, cùng lắm là bị người ta giáng chức trong vòng nửa năm. Lỡ như không tốt thì sao, chẳng phải sẽ liên lụy đến tam tộc à.”

Nghe vậy, những người còn lại trong bàn đều bật cười, Lai Bảo cũng cười theo.

Hồ An Hòa đỏ mặt, cứng cổ, nhưng không tìm được lời nào phản bác, hắn nhịn hồi lâu nói: “Ta không có, nàng nói bậy!”

Vi Thúy Nương trêu hắn: “Ta nói nhảm làm gì? Chàng không phải như vậy à, chàng luôn mềm lòng như bùn, rất dễ bị lừa. Khi trở thành quan lớn, có tiền thì sẽ làm mọi việc trầm trọng hơn. Lỡ như một ngày nọ một thiếu nữ đang ở tuổi xuân bán mình chôn cha đến trước cửa nhà chàng, chàng nhìn thấy nàng ta, lòng chàng sẽ dịu lại và miệng run run, chàng phải chào đón nàng ta bằng những đồ ăn thức uống ngon. Chàng sẽ thấy nàng ta đáng lẽ sau khi bị bán đi, nói chính ra là sủng thiếp diệt thê.”

Hồ An Hòa tức giận đến mức đập bàn, “Nàng vu khống ta!”

Vi Thúy Nương cười lớn, nhanh chóng rót cho hắn một tách trà, thuyết phục hắn: “Không sao đâu, mệt mỏi thì về nhà mở học viện. Làm thầy giáo cũng tốt rồi, có thể dạy dỗ, giáo dục người khác và học trò khắp mọi nơi. Nếu không thể làm quan lớn thì thầy của đại quan, chẳng phải vinh dự hơn sao?

Hồ An Hòa nghĩ nghĩ, cũng cười: “Thúy Nương nói đúng.”

Phùng thị thấy hai người bọn họ cuối cùng cũng cãi nhau xong, cũng thở phào nhẹ nhõm, phất phất tay: “Nhanh lên ăn đi.”

Trong số tám món trên bàn, ngoại trừ tàu hủ nhân rau do Hồ An Hòa làm, còn lại đều khá ngon. Tiết Duyên đã bỏ rượu kể từ khi Lai Bảo ra đời, tất cả những gì chàng uống trên bàn ăn là trà táo gai. Lai Bảo chỉ có thể uống sữa, nhưng bé có thể ngửi thấy mùi, bé thèm ăn đến mức đá chân lên. A Lê ăn nhanh, chỉ ăn được một ít đã đi xuống bàn, rồi bế Lai Bảo trên đất lên, đi tới đi lui và dỗ bé ngủ.

Vi Thúy Nương cũng ăn xong, ngồi ở bên cạnh quạt, A Lê ngâm nga đi dạo hai vòng, chợt nhớ ra bộ váy mình vừa may lúc sáng, rất hợp với khí chất của Vi Thúy Nương.

Đôi mắt nàng sáng lên, nàng đặt Lai Bảo đang nửa mê nửa tỉnh vào trong ngực Vi Thúy Nương, xoay người đi vào tủ nhìn, một lúc sau nàng lấy ra một chiếc váy phối màu xinh đẹp.

[1] Bách điểu quần:  Tên của váy là một chiếc váy được dệt bằng lông của nhiều loài chim. Công chúa An Lạc, con gái của Đường Trung Tông, bắt Thượng Phương dệt hai chiếc váy với trăm con chim, ngoài ánh nắng hay ở trong bóng râm, mỗi bên làm một màu, có hình dáng giống một trăm con chim. Xem “Sách cổ nhà Đường – Biên niên sử ngũ hành”,  người ta nói rằng Đường Trung Tông đã sử dụng quyền lực của quốc gia để gửi quân đến Lĩnh Nam để săn chim. Sự tuyệt chủng của nhiều loài chim đã gây ra một thảm họa sinh thái. “Toàn ký ghi chép Vua và dân” nói rằng sau khi Công chúa An Lạc làm một chiếc váy với trăm lông chim, hàng trăm quan chức và nhà dân đã làm theo. “Những con chim và thú lạ trong núi rừng, tìm kiếm trên núi và thung lũng, quét sạch không còn sót.”