Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 493

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 493 :

Lời từ chối của Phòng Nhị Hà còn chưa nói ra, Phòng Ngôn đã nhận lấy. Cầm cái hộp lên lắc lắc bên tai, cười nói: “Đa tạ Đồng thiếu gia thưởng.”

Phòng Nhị Hà thấy nữ nhi đã nhận, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, không nói gì nữa. ……

Tần Mặc biết hôm nay Phòng Ngôn khai trương, vốn dĩ định tự mình đến cổ vũ. Kết quả, sáng sớm đã bị phụ hoàng gọi đi, không thể thoát thân.

Hắn đành phải phân phó thái giám bên cạnh ra ngoài mua mấy bình về.

Chờ thái giám mua về, lúc ăn cơm trưa, Tần Mặc bảo tiểu thái giám mang tới.

“Phụ hoàng, đây là một loại rượu nho được bán trong Thủy Quả Trai vừa mới khai trương ở kinh thành, ngài nếm thử xem hương vị thế nào.”

Ninh Văn Đế cười nói: “Hảo, phụ hoàng liền tới nếm thử rượu nho hoàng nhi đề cử.”

Chờ tiểu thái giám mang tới, Ninh Văn Đế nhìn cái chai quen thuộc, nghi hoặc nói: “Đây không phải giống với cái chai năm ngoái con lấy từ nhà Phòng tu soạn về sao?”

Tần Mặc nói: “Trí nhớ của phụ hoàng thật tốt, đúng vậy, đây là rượu nho nhà Phòng tu soạn bán.”

Chờ thái giám thử độc xong, Ninh Văn Đế nhận lấy ly rượu trong tay thái giám, nói: “Hương vị rượu này quả thật rất tốt, chẳng qua hậu vị có hơi mạnh.”

“Đúng vậy, hậu vị đúng là có hơi mạnh. Bất quá, đối với mạch m.á.u vẫn là có ích.” Tần Mặc cười giải thích.

Uống một ngụm xong, Ninh Văn Đế dư vị một chút hương vị của rượu, nói: “Rượu này dường như hương vị còn ngon hơn lần trước uống. Thật là không nghĩ ra, rượu này là ai ủ, Phòng tu soạn sao?”


Biểu tình của Tần Mặc dừng một chút, vốn dĩ không muốn nói ra tên Phòng Ngôn, nhưng nghĩ đến những chuyện này phụ hoàng chỉ cần nghe ngóng là sẽ biết, vẫn là thành thật nói ra.

“Nếu nói về rượu này, kỳ thực là muội muội của Phòng tu soạn ủ ra.”

Ninh Văn Đế vừa nghe không phải Phòng Đại Lang, mà là muội muội của Phòng Đại Lang, tò mò nói: “Muội muội của Phòng tu soạn thế mà còn biết ủ rượu? Thật đúng là lợi hại. Thế gian này, người biết ủ rượu có rất nhiều, nhưng lại chưa từng nghe nói qua nữ tử nào biết ủ rượu. Đặc biệt là, rượu này còn ủ tốt như vậy. Chẳng lẽ cũng là một người mê rượu?”

Nghĩ đến bộ dáng của Phòng Ngôn, biểu cảm trên mặt Tần Mặc không tự giác mà dịu đi. Mà một màn này, vừa lúc bị Ninh Văn Đế nhìn thấy. Ông hơi híp mắt lại, chưa nói gì.

“Tiểu cô nương kia không phải người mê rượu, có thể nói là không quá thích rượu. Nghe nói biết ủ rượu cũng là một lần tình cờ ngửi thấy nho hỏng có mùi rượu, cho nên liền ở nhà thử một phen.”

Nói tới đây, Tần Mặc không tự giác bật cười, nói: “Kết quả, mấy mẫu nho ở hậu viện nhà bọn họ đều bị nàng lãng phí hết. Phụ thân của Phòng tu soạn cưng chiều nữ nhi, lại đi thu mua toàn bộ nho của làng trên xóm dưới quanh đó về. Lúc này mới khiến tiểu cô nương ủ ra được rượu.”


 

Ninh Văn Đế cười nói: “Không ngờ Phòng tu soạn còn có một vị phụ thân như vậy.”

Nói tới đây, Ninh Văn Đế lại hỏi: “Mặc Nhi, trẫm nhớ, nơi con ẩn thân năm đó chính là ở cùng một chỗ với nhà Phòng tu soạn phải không? Ta nhớ con và Phòng tu soạn cũng không quen biết?”

Tần Mặc nghe phụ hoàng mình nói, tâm thần chợt động, nói: “Đúng vậy, nơi nhi thần ẩn thân năm đó đúng là ở quê nhà của Phòng tu soạn. Nhi thần cũng đích xác không gặp qua Phòng tu soạn. Chỉ là, có duyên gặp qua muội muội của Phòng tu soạn.”

Kỳ thực chuyện trước đây Ninh Văn Đế đều có phái người điều tra qua, đương nhiên, mục đích điều tra cũng không phải hoài nghi con trai mình, mà là muốn tìm ra dấu vết của người hãm hại bọn họ. Tự nhiên cũng phát hiện nơi ở của con trai chính là quê nhà của Phòng Đại Lang. Chỉ là, năm đó con trai ông ru rú trong nhà, mà Phòng hàn lâm thì vội vàng thi khoa cử, hai người này không quen biết mà thôi.

“Ồ, đó là một tiểu cô nương như thế nào?” Ninh Văn Đế hứng thú hỏi.

Tuy rằng phụ hoàng vô cùng yêu thương mình, không có gì bất ngờ, ngôi vị hoàng đế tương lai cũng là của hắn. Chỉ là, gần vua như gần cọp, cho dù người kia là phụ thân của mình cũng vậy. Ẩn mình nhiều năm như vậy, hắn sớm đã học được cách ngụy trang.