Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 492
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 492 :
Nói tới đây, tiểu nhị lại chỉ sang Dã Vị Quán ở đối diện xéo, nói: “Còn có bánh bao màn thầu của Dã Vị Quán nhà chúng ta.”
Người nọ nghe xong những lời này, lại nhìn những người đang xếp hàng, dứt khoát cũng chờ khai trương. Hắn vẫn khá tò mò về vị Trạng Nguyên lang được mọi người nói là lợi hại như vậy, cùng với việc nhiều gia nhân nhà giàu có như vậy lại xếp hàng tới mua rượu nho.
Chờ đến giờ Thìn chính, bên ngoài sau khi đốt pháo như cũ, Phòng Ngôn tự mình kéo tấm vải đỏ trên bảng hiệu xuống. Ba chữ “Thủy Quả Trai” mạnh mẽ hữu lực lập tức hiện ra. Không cần phải nói, ba chữ này là do Phòng Đại Lang tự mình viết, không khác gì ba chữ “Dã Vị Quán”.
Ở góc phải bên dưới ba chữ, còn có hai chữ nhỏ, viết “Phòng Ký”.
Chờ những việc này đều làm xong, những người xếp hàng ở cửa chờ khai trương lập tức đi vào đầu tiên. Các tiểu nhị dẫn bọn họ xếp hàng đi lên lầu hai.
Người đầu tiên đi lên liền mua bốn bình, hai bình thường là hai lượng bạc, hai bình tốt là bốn lượng bạc. Hơn nữa được giảm 15%, cho nên tổng cộng là năm lượng một đồng bạc. Người sau về cơ bản cũng muốn số lượng tương tự, hỏi cũng không hỏi mà trực tiếp mua.
Vị khách hàng vừa mới tiến vào, đang định lên lầu hai xem một chút, kết quả liền phát hiện mọi người căn bản không hề hỏi, cứ nói thẳng là mua bốn bình, loại ngọt. Sau đó liền có tiểu nhị lấy ra bốn cái hộp gỗ, cẩn thận đặt vào trong giỏ tre. Sau đó tiên sinh phòng thu chi ở đó thu tiền.
Vị khách hàng này tò mò hỏi tiểu nhị đang giới thiệu rượu nho bên cạnh hắn: “Người vừa rồi mua thứ gì vậy, sao lại ở trong hộp gỗ?”
Tiểu nhị cười giải thích: “Đó chính là rượu nho nhà chúng ta. Rượu nho nhà chúng ta đều được đặt trong hộp gỗ. Phàm là mua nhiều hơn hai bình, đều có thể được tặng một cái giỏ tre.”
Khách hàng như có điều suy nghĩ gật gật đầu, sau đó lại có chút khó hiểu hỏi: “Vì sao ta vừa nghe người tới mua rượu kia cũng không nói muốn rượu gì, chỉ nói bốn bình ngọt, tiểu nhị liền hiểu rồi? Trên quầy hàng ở đây có không ít rượu mà.”
Tiểu nhị nói: “Tự nhiên là hiểu, bởi vì cửa hàng chúng ta hạn chế mua, nhiều nhất chỉ có thể mua bốn bình, hai bình thường, hai bình tốt. Nói là bốn bình, tự nhiên chính là bốn bình như vậy. Mà rượu nho loại tốt thì bên trong không có bỏ đường, loại bỏ đường tự nhiên là loại bình thường.”
Vị khách hàng này vừa nghe, lập tức tỏ vẻ cũng muốn mua hai bình. Tiểu nhị lại nói: “Nếu muốn mua rượu, vậy ngài phải đi xếp hàng, những vị khách này đã xếp hàng ở bên ngoài rất lâu rồi.”
Nhìn thấy có tiểu nhị khác đi cho những người đang xếp hàng nếm thử rượu nho miễn phí, vị tiểu nhị này cũng nói: “Bất quá, trong lúc xếp hàng, ngài cũng có thể nếm thử rượu nho trong tiệm chúng ta miễn phí, sau đó hãy quyết định có muốn mua hay không.”
Khách hàng vừa nghe lời này, hai mắt sáng ngời, bèn quyết định qua đó xếp hàng.
Nhìn khách nhân nối liền không dứt, tâm tình của Phòng Ngôn và Phòng Nhị Hà đều vô cùng tốt. Chưa được bao lâu, Đồng Cẩm Nguyên cũng mang theo Chiêu Tài tới.
“Phòng lão gia, chào ngài, Phòng thiếu gia, chào cậu.”
Phòng Ngôn nhìn bộ dáng lanh lợi của Chiêu Tài, cười nói: “Ừm, các ngươi cũng khỏe.”
“Phòng thiếu gia, cung hỷ phát tài, xin hỏi rượu nho ở đâu ạ, lão phu nhân nhà chúng ta thích uống, ta phụng mệnh tới mua mấy bình.”
Phòng Nhị Hà vừa nghe lời này, nghĩ đến quan hệ của nữ nhi mình và Đồng Cẩm Nguyên, vội vàng nói: “Đây là nói lời gì vậy. Cẩm Nguyên, lão phu nhân nhà con nếu cần, cứ việc tới nhà chúng ta lấy là được, đâu cần phải mua. Mau đừng như vậy.”
Nói rồi, Phòng Nhị Hà liền gọi một tiểu nhị, dặn hắn đi lấy bốn bình rượu nho tốt nhất lại đây.
Đồng Cẩm Nguyên thấy bộ dáng như vậy của Phòng Nhị Hà, cũng không khách khí nữa, cười nói: “Đa tạ Phòng thúc, vậy con cung kính không bằng tuân mệnh.”
Phòng Nhị Hà thấy Đồng Cẩm Nguyên đã nhận, cũng hài lòng mỉm cười.
Bất quá, Đồng Cẩm Nguyên quay đầu liền bảo Chiêu Tài lấy ra một cái hộp đưa cho Phòng Ngôn, nói: “Tuy rằng không trả tiền hàng, nhưng ngày đầu tiên khai trương, thế nào cũng phải lấy cái điềm may có tiền. Lấy không sẽ không tốt cho việc buôn bán.”