Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 77

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 77 :Trứng bắc thảo
Thấy sắc trời đã tối dần, Tiểu Quả gọi Tráng Tráng để chuẩn bị về. Hai đứa nhỏ vốn đang chơi vui đành phải chào tạm biệt. Tiểu Quả xách bao mùn cưa lên. Bao trông to thế thôi nhưng thực ra khá nhẹ.

Người phụ nữ nhìn con đang bước lại từ đằng xa. Trong mắt cậu bé tràn đầy niềm vui xen lẫn lưu luyến. Thị khẽ thở dài, trong lòng thoáng buồn, thật đáng tiếc.

“Đó là con muội sao?”

Bị hỏi bất ngờ, Tiểu Quả thoáng khựng lại rồi gật đầu:

“Vâng, đây là con trai muội, Tráng Tráng.”

Người phụ nữ gật đầu, chỉ sang Tiểu Nghị:

“Đây là con trai ta, Tiểu Nghị.”

Tiểu Quả gật đầu, quay nhìn cậu bé. Nhìn kỹ, đứa trẻ này chẳng giống cha mẹ chút nào. Người phụ nữ là mẫu mỹ nhân phương Nam điển hình: dịu dàng, duyên dáng. Còn người đàn ông đang bận rộn trong nhà thì lại mang dáng vẻ rắn rỏi, khỏe mạnh.

Nhưng đứa nhỏ kia… lại quá đẹp. Phải, chỉ có thể dùng từ “đẹp” mà thôi. Ở tuổi này, khuôn mặt đã thanh tú đến vậy.

Tiểu Quả không nghĩ nhiều. Trẻ con thường không giống cha mẹ khi còn nhỏ, nhưng càng lớn nét lại càng giống. Dáng dấp thay đổi nhanh lắm.

Người phụ nữ nhìn Tráng Tráng, dáng người cao gần bằng Tiểu Nghị, liền đoán hai đứa bằng tuổi nhau:

“Tráng Tráng, con bao nhiêu tuổi rồi?”

Tiểu Quả không trả lời mà để con tự nói. Tráng Tráng đáp rõ ràng:

“Con ba tuổi ạ!”

Người phụ nữ kinh ngạc gật đầu:

“Trùng tuổi với Tiểu Nghị nhà ta.”

Tiểu Quả cũng bất ngờ:

“Thằng bé cũng sinh năm Dần sao ạ?”

Người phụ nữ mỉm cười rạng rỡ:

“Đúng thế, nó sinh đầu năm. Còn con muội thì sao?”

“Thằng bé sinh vào cuối năm.”

Tiểu Quả nói:

“Vậy là Tiểu Nghị lớn hơn Tráng Tráng một chút rồi.”

Người phụ nữ xem đó là duyên phận, tiếp tục trò chuyện cùng Tiểu Quả. Trong khi đó, Tiểu Nghị kéo Tráng Tráng ra chỗ buộc Tiểu Hổ, hai đứa nhỏ thì thầm to nhỏ.

Qua câu chuyện, Tiểu Quả biết người phụ nữ tên là Tô Huệ, chồng là Đường Châu.

Khi nghe thấy tên người đàn ông, Tiểu Quả suýt bật cười. Ai mà ngờ người đàn ông vạm vỡ như thế lại mang một cái tên… đầy chất nghệ sĩ như vậy.

Hỏi chuyện thì mới biết hai vợ chồng họ mới đến huyện Vĩnh Hải không lâu. Trước đây, Tiểu Nghị theo cha mẹ sống phiêu bạt khắp nơi, giờ mới định cư ở đây.

Tiểu Quả lặng lẽ lắng nghe. Trong lúc nói chuyện, một câu của Tô Huệ khiến nàng chú ý:

“Haizz, cái thằng bé Tiểu Nghị này, suốt ngày chỉ chơi với chó mèo, chứ học hành thì chẳng mặn mà gì. Năm sau còn phải thi nhập học nữa chứ…”

Tô Huệ nhìn con trai đang chơi cùng chú chó, trên mặt đầy vẻ lo lắng.

Tiểu Quả theo ánh mắt ấy nhìn sang .Tiểu Nghị đang ôm chó, vừa học sủa vừa ra hiệu với Tráng Tráng. Còn Tráng Tráng thì ngoan ngoãn đứng cạnh, lấy tay che miệng cười khúc khích.

Tiểu Quả mỉm cười, quay lại hỏi:

“Năm sau Tiểu Nghị sẽ học ở trường nào thế ạ?”

Thực ra, nàng cũng dự định cho Tráng Tráng đi học vào năm sau, nhưng vẫn còn do dự. Nghe nói những học viện tốt thường do thầy đồ mở tại gia, mà nàng lại chưa biết nên tìm ở đâu. Giờ nghe Tô Huệ nhắc đến, nàng liền tranh thủ hỏi.

Nhắc đến chuyện trường lớp, Tô Huệ lập tức hào hứng. Gần đây thị cũng đang tìm hiểu mấy trường học tốt, nên biết được gì liền kể hết cho Tiểu Quả:

“Nghe nói Khổng tiên sinh sắp mở học viện ở đây vào năm sau. Ông ấy đã về hưu, huyện Vĩnh Hải lại là quê hương ông. Nhiều phụ huynh đang chờ tin mở lớp lắm.”

Tiểu Quả gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Nàng từng nghe danh Khổng tiên sinh. Đó là một thầy giáo nổi tiếng ở kinh thành, từng làm thầy dạy học cho người trong hoàng thất. Nếu thật sự là ông, nàng nhất định phải để ý kỹ.

Hai người trò chuyện thêm một lúc, trời đã muộn. Tiểu Quả gọi Tráng Tráng ra về. Trước khi đi, Tô Huệ dắt Tiểu Nghị ra tiễn. Cậu bé lưu luyến vẫy tay chào Tráng Tráng, hứa sẽ gặp lại.

Tráng Tráng cũng nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt người bạn mới của mình.

Trên đường về, Tiểu Quả hỏi con nghĩ gì về chuyện đi học. Tráng Tráng chỉ hiểu sơ sơ, nhưng qua lời mẹ giải thích, cậu biết đi học là để biết thêm nhiều điều mới, nghe vậy thì hào hứng lắm.

Thế nhưng, nếu phải đến trường cả ngày… nghĩa là cậu sẽ không được gặp mẹ suốt một ngày trời. Nghĩ vậy, Tráng Tráng liền chui vào lòng mẹ, im lặng hẳn đi.

Thấy con đột nhiên không còn hứng thú, Tiểu Quả ngạc nhiên. Rõ ràng Tráng Tráng rất thích học, sao lại đổi ý? Nghĩ mãi không ra, nàng đành thôi, chắc sau này phải từ từ khuyên nhủ.

Về đến nhà, Tráng Tráng vội đi cho những người bạn của mình ăn. Thấy cậu, lũ vật nuôi đồng loạt kêu ầm lên. Hai chú cún con cũng chạy vòng quanh chân cậu đòi ăn.

Tiểu Quả buộc xe lừa, dặn con nhớ cho lừa ăn. Còn nàng vào bếp chuẩn bị cơm trưa.

Sau bữa trưa, Tráng Tráng định đi ngủ, nhưng thấy mẹ mang mùn cưa, chậu nước và vôi ra sân. Cậu tò mò:

“Mẹ dùng mùn cưa để làm gì thế ạ?”

“Mẹ định làm trứng bách thảo từ trứng vịt đấy!”

“Trứng bách thảo?” Tráng Tráng nhắc lại, ngậm miệng nhẩm vài lần. Trứng bách thảo là gì nhỉ?

Tiểu Quả kiên nhẫn kể cho con nghe nguồn gốc và cách làm loại trứng này.

Vừa nói, nàng vừa làm mẫu từng bước:

Trước hết, phải trộn vôi với nước. Khi gặp nước, vôi sẽ tỏa nhiệt, nên nàng nhắc Tráng Tráng tránh xa một chút. Khi hỗn hợp nguội bớt, nàng thêm bùn vàng, tro gỗ, muối và kiềm tinh khiết, khuấy đều rồi để nguội. Cuối cùng mới cho trứng vịt vào.

Tráng Tráng mang trứng ra, làm theo lời mẹ. Tiểu Quả dùng hai thanh gỗ lăn nhẹ để trứng được bọc đều hỗn hợp, sau đó lăn chúng vào mùn cưa, dùng tay phủ kín.

Trứng sau khi bọc xong sẽ được xếp vào chum sạch. Mỗi khi Tiểu Quả bỏ một quả vào, Tráng Tráng lại đặt một quả khác vào chậu để mẹ làm tiếp. Tổng cộng gần năm mươi quả, chẳng mấy chốc chum đã đầy một nửa. Tiểu Quả cẩn thận đậy kín nắp, đảm bảo thật chặt. Với thời tiết này, chỉ cần để nơi râm mát khoảng một tuần là được.

Tráng Tráng tò mò nhìn chiếc chum đặt ở góc sân. ‘Bảy ngày… Giá mà sáng mai thức dậy đã là bảy ngày sau thì tốt biết mấy, để xem nó có đen trong suốt như mẹ nói không.’

Đáng ra phải ngủ trưa, nhưng Tráng Tráng háo hức quá, chẳng buồn chợp mắt. Cậu nói với mẹ một tiếng rồi chạy ra đồng chăn bò.

Bảy ngày sau…

Vừa tỉnh dậy, Tráng Tráng đã mong mẹ mở chum ra xem trứng bách thảo.

Tiểu Quả không nói nhiều. Nàng bảo con đi cho vật nuôi ăn, rửa tay cho sạch rồi vào xem.

Tráng Tráng vội vàng mặc áo, lăn xuống giường. Tiểu Quả theo sau ra sân, vào bếp nấu cháo. Nàng lấy ít thịt nạc ra, chuẩn bị làm cháo thịt băm trứng bách thảo.

Trước hết nàng xào sơ thịt băm, rồi thêm nước vào nấu cháo, cuối cùng mới cho trứng bách thảo vào.

Trong nhà còn ít bánh bao hôm qua, có thể hấp lại ăn cùng. Nàng định làm thêm một món phụ là trứng bách thảo dầm dưa muối.

Khi quay lại nhà, Tráng Tráng đang múc nước giếng. Thấy mẹ, cậu hồ hởi gọi:

“Mẹ chờ con chút nhé!”

Nói rồi, cậu đổ chậu nước vào máng bò. Bảy ngày trước, lũ bò đã được dọn vào chuồng mới.

Tiểu Quả bảo con cứ thong thả, còn mình thì đợi. Tráng Tráng nhanh chóng rửa tay, chạy theo mẹ đến bên chiếc chum.