Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 78

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 78 :Tái khai trương
Tiểu Quả hít một hơi thật sâu rồi hỏi con:

“Con sẵn sàng chưa?”

“Con sẵn sàng rồi ạ!” Tráng Tráng hít sâu theo mẹ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ngay khi Tiểu Quả mở nắp chum ra, Tráng Tráng lập tức nhìn vào trong. Gương mặt cậu bé tràn đầy thất vọng – trứng chẳng thay đổi chút nào, vẫn nguyên màu như cũ.

Tiểu Quả chỉ cần nhìn thoáng qua là đã hiểu con trai đang nghĩ gì.

“Sự thay đổi chỉ thấy được bên trong thôi, bên ngoài thì vẫn như thế.”

Nghe mẹ nói vậy, Tráng Tráng lại tràn trề mong đợi. Tiểu Quả mang năm quả trứng bách thảo vào bếp. Dưới ánh mắt háo hức của Tráng Tráng, nàng chậm rãi gỡ lớp bùn bên ngoài, để lộ ra vỏ trứng vịt bên trong. Nàng lăn từng quả trên mặt bàn, và Tráng Tráng đã thấy vài vệt đen hiện lên dọc theo những vết nứt.

Cậu bé reo lên vui sướng. Tiểu Quả cũng mừng rỡ không kém, nhanh chóng tách vỏ một quả trứng, để lộ lớp trứng đen trong suốt tuyệt đẹp. Tráng Tráng nhảy cẫng lên, đòi xem kỹ hơn. Tiểu Quả đưa cho cậu bé ngắm kỹ rồi đem phần còn lại đi nấu.

Trước tiên, nàng băm nhỏ hai quả trứng rồi cho vào nồi cháo, khuấy đều tay. Ba quả còn lại, nàng cắt nhỏ, trộn cùng tỏi và gừng giã nhuyễn, thêm chút giấm – vậy là món trứng bách thảo trộn đã xong.

Khi thức ăn được bày lên bàn, Tráng Tráng háo hức gắp miếng trứng đầu tiên, chấm vào nước sốt rồi đưa vào miệng. Ngay lập tức, một mùi hương lạ lan tỏa – vừa thanh, vừa béo, lại mềm mịn. Cậu bé xuýt xoa khen mãi không thôi.

Tiểu Quả nhắc con trứng có ngon đến đâu cũng không nên ăn nhiều. Dù là nàng tự muối, nhưng trong trứng vẫn có chì, ăn nhiều quá không có lợi cho sức khỏe.

Tráng Tráng ngoan ngoãn nghe lời, ăn vài miếng rồi thôi, chuyển sang ăn cháo và bánh bao.

Sau khi ăn xong, Tiểu Quả bảo con đi rửa mặt và thay quần áo.

Hôm nay hai mẹ con sẽ lên huyện – vì quán mì Như Ý sắp khai trương trở lại.

Lần trước, trước khi rời quán, Như Ý đã đặc biệt mời Tiểu Quả dẫn Tráng Tráng tới dự lễ tái khai trương.

Tráng Tráng trở vào nhà thay bộ đồ mà Tiểu Quả đã chuẩn bị sẵn. Trong khi đó, Tiểu Quả ra sân, mở nắp chum, múc ra hai mươi quả trứng bách thảo.

Vào nhà, nàng lấy giấy dầu chia trứng ra làm hai phần: một gói sáu quả, gói còn lại mười bốn quả.

“Tráng Tráng, đi thôi!”

Tiểu Quả buộc xe vào con lừa rồi dắt ra ngoài. Khi đến cửa, nàng gọi con trai – nhưng cậu bé mãi chưa ra, không biết đang làm gì.

“Con ra đây! Con ra đây rồi ạ!”

Tráng Tráng vừa nói vừa chạy ra, khiến Tiểu Quả giật mình suýt nữa trật lưng khi quay lại nhìn.

“Tráng Tráng?”

“Vâng ạ! Mẹ, đi thôi!”

Cậu bé nhảy tót lên xe lừa, ánh mắt rạng rỡ nhìn mẹ, giục đi nhanh.

Tiểu Quả khóa cổng rồi chỉ biết cười bất lực.

“Đứa nhỏ này... nay lại ăn diện thế sao?”

Tráng Tráng đang mặc bộ quần áo mới mà Tiểu Quả may cho, đi giày mới, tóc cũng được chải bóng mượt. Cậu còn dùng dải vải mà Tiểu Quả cắt thừa làm băng đô buộc tóc lại.

Mặt mũi rửa sạch sẽ, trông cậu bé vừa sáng sủa vừa lanh lợi.

Tráng Tráng rất hài lòng với diện mạo của mình. Khi Tiểu Quả ngồi lên xe, cậu lập tức chui vào lòng mẹ.

Tiểu Quả nhìn con mà bật cười, rõ ràng Tráng Tráng xem buổi tái khai trương này rất quan trọng. Nàng nhìn lại mình thì thấy vẫn mặc bộ đồ cũ, hơi do dự: “Liệu thế này có ổn không nhỉ?”

Nghĩ một lúc, nàng quyết định dừng xe. May mà mới đi được đoạn ngắn, nàng nhảy xuống, dặn Tráng Tráng chờ ở đây rồi chạy về nhà thay quần áo mới.

Trước gương đồng, Tiểu Quả soi lại một lượt. Khi thấy mình tạm ổn, nàng vội vàng ra ngoài.

Hôm nay là ngày lành giờ đẹp được chọn kỹ cho lễ tái khai trương, nên Tiểu Quả cố đi sớm kẻo muộn.

Trên đường, Tráng Tráng không ngừng khen mẹ xinh. Nàng đỏ cả mặt, lấy tay bịt miệng con.

“Tráng Tráng, thôi đi, nghe mẹ nói không?”

Nhưng hành động ấy lại khiến người đi đường nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ, làm ai cũng tưởng Tiểu Quả là kẻ buôn trẻ con!

Tráng Tráng chẳng hiểu chuyện gì, còn tưởng mẹ đang chơi cùng, càng nói nhiều hơn.

Thấy con không chịu dừng, Tiểu Quả đành thở dài: “Thôi kệ.”

Vừa được “thả tự do”, Tráng Tráng lại thao thao bất tuyệt, nói chuyện chẳng khác gì người lớn.

Người đi đường vừa nhìn cậu bé vừa liếc Tiểu Quả, cười cười ra vẻ “thì ra là vậy”.

“Giang Thanh Văn!”

Tiểu Quả đỏ bừng mặt, chỉ biết nhìn thẳng phía trước, không dám liếc ai hai bên đường. Lúc này nàng chỉ muốn… vứt luôn cái đứa con lắm mồm này đi cho xong!

Mấy hôm nay Tráng Tráng biết thêm nhiều chữ, nói năng lại có lý lẽ, khiến Tiểu Quả không thể dọa được nữa.

May mà cái tên đầy đủ “Giang Thanh Văn” vẫn còn đủ sức răn đe.

Vừa nghe mẹ gọi cả họ lẫn tên, Tráng Tráng lập tức im bặt, đôi mắt chớp chớp nhìn mẹ.

“Làm trò dễ thương cũng vô ích thôi, nhóc con.”

Tiểu Quả cố tránh ánh mắt cậu bé, vì chỉ cần nhìn lâu là nàng lại mềm lòng.

“Hử?”

Tráng Tráng ngơ ngác, sao hôm nay mẹ không thơm mình như mọi khi?

“Hử gì mà hử? Đừng có làm nũng. Ngồi yên đi, sắp tới rồi đấy.”

Tráng Tráng hậm hực, ngồi thẳng người, gương mặt đầy vẻ uất ức.

Đến trước cửa quán mì, Tiểu Quả suýt tưởng mình đi nhầm chỗ.

Tấm biển “Tiệm mỳ Như Ý” quen thuộc đã bị thay mới, tấm bảng cũ không còn, thậm chí còn phủ lên một lớp vải đỏ.

Tiểu Quả thấy lạ, chẳng lẽ họ đổi tên quán sao?

Nàng và Tráng Tráng vừa xuống xe thì đã thấy Tần An Minh đứng ở cửa, vừa nhìn thấy Tiểu Quả liền bước tới.

“Tiểu Quả!”

“Ca!”

Tiểu Quả vui vẻ cười nói với y, đã một tuần không gặp, nàng thực sự rất nhớ anh.

“Cữu cữu ơi!”

Tần An Minh bế Tráng Tráng lên, cảm nhận thấy cậu bé nặng hơn trước, liền cười:

“Ôi chà, Tráng Tráng của chúng ta lại béo lên rồi đấy!”

“Mẹ nói con tròn trịa mới đẹp mà!”

Tráng Tráng nói đầy kiêu hãnh, hoàn toàn không nhận ra giọng trêu chọc của cữu cữu mình.

Tần An Minh bật cười, không nhịn được mà véo má cậu bé, mềm và đáng yêu vô cùng.

“Tiểu Quả tỷ! Tráng Tráng!”

Như Ý chạy ra, tay cầm một dây pháo, vừa thấy họ liền mừng rỡ chạy đến chào.

Tráng Tráng gọi “Như Ý tỷ”, còn Tiểu Quả cũng chào lại cô nàng.

Như Ý kéo Tiểu Quả vào trong để xem quán mì sau khi tu sửa như thế nào.

Tiểu Quả vừa vào liền bị choáng váng, làm sao họ có thể thay đổi nhiều đến thế chỉ trong thời gian ngắn như vậy?

Ngay từ cửa bước vào, đã có một chiếc bàn lớn đặt giữa sảnh, bên trên là một cái bát to, vắt ngang qua là một thanh gỗ với nhiều kẹp gắp đồ ăn treo lủng lẳng.

Bên cạnh bàn là quầy gỗ lớn chia thành nhiều ngăn, trong mỗi ngăn là một chậu gỗ chứa nguyên liệu. Tầng trên là thịt viên và các loại thịt, tầng dưới là rau củ và mì.

Tiến thêm vài bước là khu cân nguyên liệu. Theo giá 20 đồng tiền/cân, trung bình một người chỉ cần trả chừng 10 đồng là có bữa ăn no nê.

Sau khi cân và thanh toán, khách sẽ nhận được thẻ số. Khi món ăn nấu xong, nhân viên sẽ gọi số để khách nhận món.

Nguyên liệu khách chọn sẽ được chuyển vào bếp, nấu cùng nước dùng đã chọn. Sau đó, khách tự lấy món và thêm gia vị tùy thích.

Các loại gia vị được đựng trong lọ nhỏ, dán nhãn rõ ràng để dễ chọn.

Khu nguyên liệu, khu cân và khu ăn uống đều nối liền nhau, có lối đi riêng thuận tiện cho khách.

Phần còn lại được bố trí bàn ăn, số lượng bàn nhiều hơn trước gần một phần ba, đủ chỗ cho thêm nhiều thực khách nữa.