Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 79
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 79 :Malatang - Ý Quả Minh
“Hai người giỏi quá đi mất!”
Tiểu Quả reo lên, nắm tay Như Ý đầy phấn khích.
“Hehe, có gì đâu. Tất cả đều nhờ An Minh ca cả, ta chỉ phụ giúp chút ít thôi.” Như Ý khiêm tốn nói, rồi kéo Tần An Minh lại gần.
Từ sau lần Tiểu Quả rời đi, hai người họ hầu như không nghỉ ngơi. Họ mang bản vẽ đi đặt làm tủ, bàn, ghế, chậu gỗ, rồi chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng. Để món ăn thêm phong phú, họ còn bổ sung thêm nhiều loại rau và thịt ngoài danh sách ban đầu Tiểu Quả ghi.
Trước khi bắt tay vào việc, hai người còn mua thêm một nha hoàn mới. Lần này là một cô nương lớn tuổi hơn chút, và họ cũng kiểm tra lý lịch cẩn thận.
Nàng tên Tiểu Thúy, mười bảy tuổi. Trong nhà nhiều con gái, chỉ có duy nhất một con trai nên cha mẹ nàng đành bán bớt con để nuôi con quý. Thấy Tiểu Thúy hiền lành, Như Ý quyết định mua về. Sau hai ngày quan sát, nàng nhận ra Tiểu Thúy làm việc nhanh nhẹn, tháo vát, đáng tin cậy.
Như Ý và Tiểu Quả ngồi kể chuyện mấy ngày qua đến mức suýt quên cả thời gian. Chỉ đến khi Từ thúc nhắc đã tới giờ lành, họ mới vội vàng bước ra ngoài cùng dây pháo.
Tiểu Quả bế Tráng Tráng từ tay Tần An Minh, đi đến cửa. Tần An Minh cầm sẵn dải vải đỏ phủ trên tấm biển, còn Như Ý thì cầm cây gậy buộc chuỗi pháo dài. Tiểu Quả vội che tai cho con, sợ tiếng nổ dọa thằng bé.
Tráng Tráng đặt hai bàn tay nhỏ lên tay mẹ, đôi mắt háo hức nhìn chùm pháo treo cao. Như Ý và Tần An Minh nhìn nhau, cùng đếm ngược. Khi vừa hô “một”, Như Ý châm ngòi pháo, còn Tần An Minh kéo mạnh tấm vải đỏ xuống.
Tiếng pháo nổ vang trời. Người qua đường dừng lại xem, tò mò chỉ trỏ. Tiểu Quả ngẩng đầu qua làn khói pháo, thấy sáu chữ lớn hiện rõ trên tấm biển:
“Tiệm mì cay Malatang – Ý Quả Minh”
Nét chữ mạnh mẽ, uy nghi, khiến ai nấy đều bàn tán, đoán xem quán này bán món gì.
Nhân cơ hội ấy, Như Ý đứng trước cửa lớn tiếng giới thiệu món Malatang cho mọi người. Nghe xong, ai cũng thấy hứng thú. Những người chưa ăn sáng liền bước vào nếm thử – giá cả lại phải chăng. Một số khách quen cũng tới ủng hộ, xếp hàng trật tự.
Trong bếp, nồi nước dùng sôi ùng ục, hương thơm lan tỏa khắp con phố khiến người đi đường phải nuốt nước bọt. Những ai chỉ định đi ngang qua cũng bị mùi hương hấp dẫn, ghé vào ăn thử – dù chỉ một bát nhỏ.
Trong quán, ai nấy đều vào vị trí của mình: Như Ý, Linh Lung và Phúc Nhi lo nấu nướng; Từ thúc trông quầy thu ngân; Tiểu Thúy phụ dọn bàn, rửa bát; còn Tần An Minh chuẩn bị nguyên liệu, hễ món nào sắp hết là lập tức bổ sung.
Công việc được phân chia rõ ràng, phối hợp nhịp nhàng. Từ lúc mở cửa, mọi người đều bận rộn không ngơi tay.
Thấy khách buổi sáng khá đông, Tiểu Quả cũng xắn tay giúp. Nàng dặn Tráng Tráng ngồi yên sau quầy với Từ thúc, không được chạy lung tung. Nàng phụ Tiểu Thúy dọn bàn, rửa chén, hoặc chỗ nào ai bận quá cũng lại hỗ trợ.
Ngày đầu khai trương diễn ra suôn sẻ. Buổi sáng trôi qua thuận lợi, không xảy ra rắc rối nào. Khách hàng thích thú với mô hình mới và nhanh chóng làm quen.
Đến trưa, khách vãn dần, mọi người mới được thở phào, duỗi lưng nghỉ ngơi. Tần An Minh kiểm tra lại nguyên liệu, thấy đã dùng kha khá nhưng vẫn còn đủ cho ba, bốn ngày nữa.
Tiểu Quả biết trưa và tối sẽ còn đông hơn, hơi lo mọi người không chịu nổi cường độ ấy. Nhưng thấy ai nấy vẫn tươi tắn, đầy năng lượng, nàng an tâm hơn. Nàng quyết định ở lại giúp dọn dẹp và chuẩn bị đón khách buổi trưa.
Chẳng mấy chốc, đến giờ ăn. Người người kéo vào quán – có người bị hương thơm hấp dẫn, có người được bạn bè giới thiệu, có người đi ngang qua thấy lạ mắt, cũng có người muốn ăn thử. Cả nhóm lại bắt đầu một vòng bận rộn mới.
Khi đang bưng chén đĩa vào bếp, Tiểu Quả chợt nghe một giọng quen thuộc vang lên:
“Tiểu Quả?”
Nàng quay lại: “Tô Huệ tỷ!”
Thì ra là vợ người thợ mộc mà họ gặp hôm trước. Nàng ấy cũng khá bất ngờ khi thấy Tiểu Quả ở đây.
“Muội làm gì ở đây vậy?”
Tiểu Quả chỉ cười, nói mình quen chủ quán, hôm nay khai trương nên đến giúp.
Tô Huệ gật đầu. Lúc này, Tiểu Ất hỏi:
“Dì ơi, Tráng Tráng có ở đây không ạ?”
Thấy là cậu bé, Tiểu Quả mỉm cười, chỉ chỗ cho biết. Tiểu Ất lập tức chạy đi, còn khi ấy nàng mới nhận ra Đường Châu cũng đi cùng. Hắn im lặng từ nãy nên nàng không chú ý; dáng người cao lớn, nhưng khí chất trầm lặng, nếu không để ý thật khó nhận ra. Tiểu Quả chào hắn một tiếng rồi lại quay vào bếp, vì đang giờ cao điểm.
Buổi trưa còn đông khách hơn cả buổi sáng. Tiểu Quả bận rộn không kịp nghỉ, nhưng vẫn để ý bàn của Tô Huệ, định biếu họ ít trứng bách thảo trước khi họ rời đi.
Nàng làm vậy vì hai lý do: một là cảm ơn lần trước họ tặng bao mùn cưa – dù thứ ấy họ định bỏ đi, với nàng vẫn rất quý; hai là vì Tô Huệ từng nhắc chuyện thầy Khổng mở học viện, nàng muốn giữ liên hệ, biết đâu sau này có tin tức hữu ích.
Nghĩ vậy, nàng bước ra khỏi bếp, thấy họ vừa buông đũa. Tiểu Quả nhanh chân ra quầy, nhờ Tráng Tráng mang gói trứng bách thảo nhỏ gồm sáu quả – vừa đủ cho một bữa.
Cậu bé theo mẹ ra ngoài, còn Tiểu Ất lập tức kéo tay Tráng Tráng ríu rít trò chuyện.
Tô Huệ nhận gói đồ, ngạc nhiên hỏi:
“Cái này là gì vậy?”
“Là trứng bách thảo muội mới muối mấy hôm trước.”
Nghe tên lạ, Tô Huệ mở ra xem, kinh ngạc:
“Cái này... là mùn cưa à?” Bên ngoài mấy quả trứng được bọc kín trong mùn cưa!
Đường Châu cũng cúi xuống xem, vẻ tò mò hiện rõ.
Tiểu Quả cười giải thích:
“Đúng vậy, thật ra là trứng vịt. Sau khi ủ, lòng trứng bên trong trở nên trong suốt, đen óng. Khi ăn, chỉ cần cắt lát, chấm cùng tỏi băm, gừng băm và chút giấm – ngon lắm.”
Tô Huệ nhìn mấy quả trứng, vừa kinh ngạc vừa thích thú – nàng chưa từng biết trứng vịt có thể làm theo cách này. Sau khi cảm ơn Tiểu Quả, nàng gọi Tiểu Ất – cậu bé vẫn lưu luyến chẳng muốn rời Tráng Tráng.
Thấy vậy, Tô Huệ khẽ thở dài nói:
“Nhà ta nay đây mai đó, thằng bé ít bạn lắm... Ở nhà ngày nào cũng nhắc Tráng Tráng.”
Tiểu Quả gật đầu thông cảm, không giục hai đứa, để chúng chơi thêm một lát. Tráng Tráng tiễn bạn ra tận cửa, nhìn theo xe ngựa khuất dần mới quay vào. Đảm bảo con trai đã về chỗ, Tiểu Quả lại trở vào bếp phụ giúp.
Đến chiều, khách vãn dần, quán trở lại yên tĩnh. Cả nhóm dọn dẹp xong, cùng nhau ăn một phần Malatang – coi như bữa xế. Đây là lần đầu Tráng Tráng ăn món này, thằng bé ăn liền một tô lớn.
Trong lúc ăn, Tiểu Quả nói với Như Ý:
“Buổi tối chắc không đông như ban ngày đâu.”
Như Ý gật đầu:
“Giờ nhiều người thích ra quán rượu. Ban đêm họ uống cho thư giãn, chứ ít ai ra ăn mì lắm.”
Tiểu Quả đứng dậy chuẩn bị về, vì vẫn còn nhiều việc ở nhà. Trước khi đi, nàng đưa gói trứng bách thảo còn lại cho Tần An Minh và Như Ý, dặn:
“Trứng vịt này là muội muối, khi ăn chỉ cần thêm tỏi, gừng băm và ít giấm thôi.”
Hai người gật đầu. Tần An Minh nhìn Tiểu Quả và Tráng Tráng, có chút bịn rịn:
“Khi nào rảnh, ta sẽ đến thăm.”
“Cữu cữu hứa rồi đó nha!” Tráng Tráng nhanh miệng chen vào, chìa ngón tay út ra móc ngoéo.
Tần An Minh bật cười, trìu mến móc tay lại. Tiểu Quả mỉm cười, vẫy tay chào hai người, rồi bế con rời quán.