Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 80

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 80 :Cùng nhau thu hoạch nào! (1)
Trước khi rời nhà, Tiểu Quả đã cố tình cầm theo một cái liềm rồi bỏ lên xe lừa. Vì cỏ ở nhà đã gần hết rồi, nên nàng định trên đường về sẽ cắt thêm một ít.

“Mẹ ơi, con về trước để dắt Đại Hắc với Tiểu Bạch ra ngoài nhé!”

Tráng Tráng thấy còn không xa nữa là đến nhà. Vì mẹ không cho cậu cầm liềm, nên cậu bé quyết định tự về trước dắt bò ra đồng.

Tiểu Quả gật đầu đồng ý. Nơi nàng đang cắt cỏ cách nhà vốn không xa, để con đi một mình cũng chẳng sao.

Thấy Tráng Tráng lon ton đi về, Tiểu Quả tiếp tục cúi xuống cắt cỏ. Thỉnh thoảng có người đi ngang qua chào hỏi, nàng đều đáp lại. Dù không nhớ được hết tên mọi người, nhưng những ai từng trò chuyện thì nàng vẫn nhận ra.

Trước đây, nguyên chủ chỉ chăm chú vào việc đi kiếm cái ăn, ngoài gia đình Dương thị ra thì không quen biết ai. Tiểu Quả lại càng ít giao du, chỉ thân thiết với mỗi nhà Dương thị. Bất cứ ai chào, nàng đều dừng tay, ngẩng lên mỉm cười đáp lại.

“Tiểu Quả!”

Nghe tiếng gọi quen thuộc, Tiểu Quả ngẩng đầu.

“Dương tẩu*!”

*Cái này bản tiếng Anh nó dịch vậy mà mình lại không kiếm được bản Trung nên sẽ để như vậy trước.

Dương thị đi đến cạnh nàng, liếc nhìn xe cỏ đã đầy, rồi hỏi:

“Hôm nay tỷ có sang tìm mà không thấy muội ở nhà, muội đi đâu thế?”

Tiểu Quả gật đầu, “Vâng, muội vừa mới về thôi.”

Nàng không nói cụ thể mình đi đâu, nên Dương thị cũng chẳng hỏi thêm, chỉ kể lại chuyện cuộc họp trong thôn.

Tiểu Quả tò mò hỏi: “Họp thôn sao? Bộ trong làng có chuyện gì ạ?”

Nghe Dương thị kể, Tiểu Quả mới biết thôn Đào Hoa khác các thôn làng khác. Ở những nơi khác, dân làng họp thường xuyên, vài ngày một lần. Còn ở đây, cả tháng chưa chắc có một cuộc họp.

“Đúng đấy. Tỷ cũng mới được báo vào chiều nay thôi. Sang tìm thì muội không ở nhà, nên đành đi một mình.”

Trong lúc hai người nói chuyện, Tráng Tráng dắt hai con bò lại gần và lễ phép chào Dương thị. Tiểu Quả dặn con không được đi xa, đợi mẹ cắt xong sẽ cùng về. Tráng Tráng đáp “vâng” rồi dắt bò đi.

“Bò nhà muội lớn nhanh ghê.”

Dương thị đứng bên cạnh nhìn theo bóng thằng bé, cảm thán.

“Phải, lớn nhanh thật. Ăn khỏe nên béo tốt lắm.”

Hai người nói chuyện thêm một lát, rồi Tiểu Quả mới nhớ ra chuyện chính, vội hỏi:

“À, còn vụ họp thôn thì sao? Có chuyện gì vậy tẩu?”

Nghe hỏi, Dương thị đáp:

“Họp để bàn về chuyện thu hoạch lúa ấy mà. Giờ lúa ngoài đồng chín cả rồi. Mà làng mình thì lị có phần đặc biệt: đàn ông phần lớn đều đi lính, trong làng chủ yếu là phụ nữ. Nên ai cần giúp gặt có thể thuê người ở làng khác. Tiền công là mười đồng tiền một mẫu đất. Họ họp để thống kê xem có bao nhiêu nhà muốn thuê.”

Tiểu Quả nghe xong liền gật đầu. Cũng may là nhà nàng ruộng ít, vừa đủ ăn, nên chẳng cần thuê ai.

“Thế nhà tỷ có thuê không?” nàng hỏi lại.

Dương thị lắc đầu:

“Không, nhà ta không. Đất nhiều thì nhiều thật, nhưng không có gieo trồng gì nhiều. Có ta, Tiểu Hổ, Tiểu Hoa với mẹ chồng nữa, bốn người là đủ làm rồi.”

Tiểu Quả nghĩ cũng phải. Nhà nào đông người thì tự làm, ai lại muốn bỏ tiền thuê người bao giờ chứ.

Một mẫu ruộng mười đồng tiền, bốn năm mẫu đã mấy chục đồng, với dân thành thị thì chẳng đáng gì, nhưng với những người dân nghèo trong thôn Đào Hoa, chừng ấy là cả gia tài. Ai nỡ tiêu số tiền đó chứ.

“Vậy chắc chẳng ai thuê đâu nhỉ?”

Nàng đoán rằng chẳng có ai đăng ký. Không ngờ Dương thị mím môi cười nhạt, chỉ về phía xa:

“Có đấy, nhưng chỉ một người thôi.”

Tiểu Quả nhìn theo hướng đó và thấy Lý Triệu Địch đang đứng giữa đám đông. Một nhóm phụ nữ vây quanh ả ta, nói cười rộn rã, khen ngợi không ngớt.

Dương thị liếc nàng ta với vẻ khinh thường. Tiểu Quả hơi ngạc nhiên, nàng nhớ hình như giữa hai người chưa từng có xích mích gì.

Lý Triệu Địch đứng đó, vẻ mặt hả hê khi nghe những lời tâng bốc.

“Triệu Địch tỷ đúng là hào phóng, cả làng chỉ có tỷ thuê người thôi!”

“Phải đấy, phải đấy, ba mươi đồng tiền có là gì đâu với tỷ.”

“Còn phải nói, ai chẳng biết Triệu Địch tỷ là vợ quan mà!”

Nghe đến đây, lỗ mũi của Lý Triệu Địch như muốn nổ tung, bèn lấy tay che miệng cười khúc khích.

Cả nhóm vừa nói vừa tiến về phía Tiểu Quả và Dương thị. Lý Triệu Địch còn đang mải nói chuyện bỗng ngẩng đầu, lập tức trông thấy Tiểu Quả. Nàng ta vốn định buông lời châm chọc, nhưng vừa thấy bộ quần áo mới trên người Tiểu Quả, sắc mặt liền đen như mực.

‘Con tiện nhân đó sao lại có đồ mới? Mẫu dáng còn đẹp thế nữa! Một góa phụ nghèo như nó lấy đâu ra tiền mà sắm quần áo?’

Thấy Lý Triệu Địch đột nhiên im bặt, mấy người đi cùng tò mò nhìn theo hướng nàng ta nhìn – liền thấy Tiểu Quả đang dựa vào xe lừa, ánh mắt bình thản nhìn về phía họ.

Ngay lập tức, ai cũng nhận ra bộ đồ trên người nàng thật tinh tế và lạ mắt.

“Bộ đồ kia đẹp quá.”

Một người buột miệng nói ra suy nghĩ của tất cả. Ai nấy đều gật đầu tán thành.

Lý Triệu Địch ngay lập tức trừng mắt nhìn người vừa nói, ánh mắt hằn học. Trong lòng thầm ghi nhớ.

Thấy vậy không ai dám nói thêm. Họ cũng chẳng dám nhìn Tiểu Quả nữa, dù rất muốn ngắm kỹ để về may một bộ như thế. Nhưng nhìn vẻ mặt Lý Triệu Địch, ai cũng hiểu, đắc tội với nàng ta thì chẳng có lợi gì.

Bầu không khí lập tức được “hồi sinh”, tiếng cười nói giả tạo lại vang lên.

Nhưng càng nghe, Lý Triệu Địch càng thấy chói tai, như thể bọn họ đều đang châm chọc mình.

Tiểu Quả nhìn gương mặt đang biến sắc từng giây của nàng ta, trong lòng thấy buồn cười. Nàng chẳng buồn quan tâm thêm, kéo tay Dương thị quay lại trò chuyện như cũ, coi như chẳng nghe thấy gì.

Lý Triệu Địch hậm hực bỏ đi, mấy người kia cũng theo sau. Con đường chật hẹp lập tức trở nên rộng rãi trở lại.

Dương thị liếc theo hướng họ đi, hừ nhẹ. Tiểu Quả bật cười, thầm nghĩ không biết nàng ta đã chọc gì khiến Dương thị – người vốn vui vẻ hiền hậu – nay lại mang dáng vẻ như thế.

“Thôi nào, muội đừng có cười nữa!”

Dương thị huých nhẹ vào tay Tiểu Quả, nửa giận nửa buồn cười.

“Nàng ta làm gì mà tỷ tức thế?”

Tiểu Quả ngừng cười, hỏi nghiêm túc.

“Cũng chẳng có gì to tát… chỉ là chiều nay…”

Thì ra trong cuộc họp chiều nay, Lý Triệu Địch đã bịa chuyện nói xấu Tiểu Quả – người không có mặt ở đó. Dương thị tức không chịu nổi, liền đứng ra bênh vực. Kết quả, nhóm kia bị thị mắng cho một trận, thấy bẽ mặt nên mới theo Lý Triệu Địch bỏ đi.

Nghe đến đây, Tiểu Quả thấy ấm lòng. Hóa ra Dương thị đã đứng ra vì nàng.

“Cảm ơn Dương tẩu nhé.”

Câu nói ấy chứa đầy chân tình, không cần hoa mỹ.

“Thôi đi, khách sáo làm gì, muội lại xem ta như người ngoài à?”

Dương thị khoát tay, nàng vốn chẳng phải kể chuyện để nghe hai chữ cảm ơn – chỉ là bực Lý Triệu Địch quá mà thôi.

Tiểu Quả mỉm cười dịu dàng. Dù thế nào, nàng vẫn phải cảm ơn.

“Tỷ đó, sau này đừng để tâm đến nàng ta nữa. Lý Triệu Địch vốn vậy đấy. Trước kia khi muội còn ở Tần gia, nàng ta đã luôn luôn đối đầu với muội. Lần sau gặp, coi như không thấy là được. Dù sao, nàng ta chỉ giỏi nói mồm chứ chẳng dám làm gì đâu.”

Tiểu Quả khuyên Dương thị bớt giận. Quả thật, Lý Triệu Địch là loại người chỉ được cái mồm mép. Thế nên từ đầu đến giờ, Tiểu Quả chẳng hề để nàng ta vào mắt.