Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 81
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 81 :Cùng nhau thu hoạch nào! (2)
“Phải rồi, kệ nàng ta đi. Cứ coi như gió thoảng qua tai ấy mà.”
Vừa dứt lời, thị chợt thấy Tráng Tráng đang dắt hai con bò đi tới. Tiểu Quả vội đưa tay bịt miệng Dương thị lại, khẽ nói nhỏ:
“Tỷ à, thằng bé còn đang ở độ tuổi tập nói. Đừng để nó nghe mấy lời ấy kẻo bắt chước mất.”
Dương thị lập tức gật đầu lia lịa, rồi nuốt ực câu chửi “th* t*c” chưa kịp thốt ra.
Họ đi cùng nhau được một quãng rồi ai về nhà nấy.
Tiểu Quả nắm dây cương, đi bên cạnh Tráng Tráng. Cậu bé ngẩng mặt nhìn mẹ, đôi mắt đen lay láy đầy hiếu kỳ.
“Mẹ ơi, nãy mẹ nói chuyện gì với Dương thẩm thế?”
Từ xa, cậu chỉ thấy mẹ và Dương thẩm đang thì thầm to nhỏ rồi còn nhìn về phía cậu, chứ không nghe rõ. Lúc đó lại ngại hỏi, giờ chỉ còn hai mẹ con, sự tò mò bấy lâu liền bật ra.
“Không có gì đâu.”
Tiểu Quả đáp khẽ, vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng thầm kêu khổ. Từ trước đến nay, nàng luôn dạy con không được nói dối. Giờ mà lỡ bịa, chẳng khác nào tự mâu thuẫn với chính mình.
Thấy mẹ không trả lời, Tráng Tráng vẫn định hỏi tiếp, nhưng Tiểu Quả nhanh tay đánh trống lảng:
“Con mở cửa đi, chìa khóa trong túi áo con đấy.”
Thế là Tráng Tráng buộc phải làm theo. Cậu vừa tra chìa vào ổ, ngay lúc định mở miệng hỏi lại thì Tiểu Quả đã kịp giao cho một loạt việc: cho gà vịt ăn, dắt bò và lừa vào chuồng, nhặt trứng gà…
Bận rộn đến mức chẳng còn hơi thở, huống chi mà hỏi han.
Xong việc thì trời đã nhá nhem. Ăn tối xong, Tráng Tráng rửa bát, rồi lại ngồi vào bàn học với sách, bút, giấy đã được mẹ chuẩn bị sẵn.
Học xong, Tiểu Quả dỗ con lên giường. Chưa kịp trò chuyện thêm câu nào, cậu bé đã thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Tráng Tráng đã quên mất chuyện hôm qua. Cậu chăm chú mở sách, bắt đầu học chương mới.
Tiểu Quả thấy vậy, khẽ thở ra: ‘Trẻ con đúng là mau quên thật’. Nàng vừa nghĩ, vừa khẽ ngân nga vài câu hát, rồi thong thả đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Sau khi ăn xong, nàng để Tráng Tráng ở nhà học bài, còn mình thì sang nhà Dương thị.
Cả hai đã hẹn trước rằng hôm nay Tiểu Quả sẽ qua dạy nàng cách may quần áo.
Gõ cửa, nàng thấy Tiểu Hoa chạy ra mở. Con bé vừa chào lễ phép, vừa ngó ra sau lưng nàng, ánh mắt tràn đầy chờ đợi.
Ban đầu Tiểu Quả chưa hiểu, đi được mấy bước mới sực nhớ ra, hẳn là nó đang tìm Tráng Tráng.
“Tráng Tráng ở nhà học bài rồi.”
Nghe vậy, Tiểu Hoa gật đầu, khẽ “à” một tiếng, rồi thôi không ngóng nữa, đi theo Tiểu Quả vào nhà.
“Dương tẩu, muội đến rồi đây!”
Tiểu Quả gọi vọng vào trong. Dương thị đã chuẩn bị sẵn vải, trải phẳng phiu trên giường, chờ nàng từ sớm.
Trong tay Tiểu Quả là chiếc áo nhỏ của Tráng Tráng. Nàng cầm theo để nếu tỷ ấy có chỗ nào chưa hiểu, có thể nhìn mẫu mà cắt.
Dương thị đúng là người có tay nghề. Chỉ cần nghe Tiểu Quả chỉ sơ qua vài bước, thị đã hiểu ngay cách làm, vẽ đường phấn thành thạo. Chẳng mấy chốc, tấm vải đã được cắt gọn gàng.
Hai người ngồi đối diện, vừa khâu vá vừa trò chuyện. Từng mũi kim, từng sợi chỉ lướt qua tay, thời gian cũng theo đó mà trôi nhẹ như khói sớm.
Khi chiếc áo hoàn thiện, Tiểu Quả đặt kim xuống, mỉm cười mãn nguyện. Nghĩ tới con trai chắc đã làm xong việc ở nhà, nàng đứng dậy chào Dương thị, rồi dắt xe lừa về.
Những ngày sau đó, rảnh rỗi lúc nào, hai chị em lại tụ tập may đồ cùng nhau. Tiểu Quả cũng học thêm được không ít mẹo hay từ tay nghề khéo léo của Dương thị.
Thời gian dần trôi, trong làng rộn rã hẳn lên báo hiệu một mùa gặt đã đến.
Người người ra đồng, vai gánh lưng mang, miệng nở nụ cười. Từng bao thóc, từng bó lúa được khuân về, niềm vui thu hoạch ánh lên trong mỗi ánh mắt. Năm nay, ai nấy đều an tâm vì lương thực đủ ăn cả năm rồi.
Tiểu Quả cũng ra đồng xem thử. Những thửa ruộng quanh nàng đều đã gặt xong, chỉ còn mỗi mảnh ruộng nhà nàng vẫn vàng óng chờ tay người hái.
Nàng nghĩ: ‘Mai sẽ bắt đầu thôi.’
Nghĩ đến đó, nàng tự nhủ phải dậy sớm. Trong kho còn mấy chiếc bao cũ, lâu rồi không dùng, không biết còn tốt không.
Tiểu Quả kéo chúng ra xem thử. May mắn thay, chúng vẫn nguyên vẹn, chỉ hơi ám mùi ẩm mốc. Nàng khẽ mỉm cười, vậy là không cần mua mới nữa.
Nàng mang bao ra xe lừa, rồi vào nhà tìm lại bộ quần áo và đôi giày cũ để mai mặc ra đồng. Sau khi chắc chắn mọi thứ đã chuẩn bị xong, nàng mới yên tâm nghỉ sớm.
Sáng hôm sau, Tráng Tráng năn nỉ đòi đi cùng, nhưng Tiểu Quả không cho. Cậu hết dỗ lại van, song nàng vẫn kiên quyết. Cuối cùng, nàng để cậu ở nhà trông nhà, còn mình một mình đánh xe ra đồng.
Cánh đồng lúa mênh mông trải dài, gió sớm xào xạc, hương lúa chín ngọt ngào.
Lúa mì là thứ được gặt đầu tiên. Tiểu Quả xắn ống quần, buộc gọn, rồi cúi người xuống, giơ liềm lên. Mỗi nhát lia là một dải lúa đổ rạp.
Nàng thu gọn từng bó, cứ vài mét lại đặt một đống nhỏ để tiện gom sau này.
Giữa trưa, ánh nắng chói chang khiến mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Tiểu Quả dừng tay, lấy tay áo lau trán. Đang định nghỉ một chút thì nghe có tiếng ai đó gọi tên mình.
Nàng ngẩng lên, nheo mắt lại vì chói nắng. Mãi mới nhận ra người đang tiến lại.
“Ca!”
Tần An Minh đang đánh xe từ xa tới. Nhìn thấy y, Tiểu Quả mừng rỡ khôn tả.
Xe dừng ngay bên cạnh xe lừa. Y bước xuống, cầm sẵn liềm trong tay, đi thẳng đến bên em gái.
“Sao muội lại tự gặt thế này? Sao không gọi huynh về giúp?”
Giọng tuy như trách móc, nhưng ánh mắt lại chan chứa lo lắng.
“Muội thấy chẳng nhiều nhặn gì, nên tự làm cũng được. Huynh làm ở quán mì vất vả rồi, muội không muốn phiền thêm.”
Nói đến đây, Tiểu Quả cảm thấy hơi áy náy. Nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của y, nàng lập tức im bặt, sợ y giận.
“Huynh..”
Tần An Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng – ánh mắt hiền mà kiên định, giống hệt ánh mắt nàng.
Tiểu Quả chột dạ, cuối cùng đành giơ tay đầu hàng:
“Được rồi, muội biết lỗi rồi. Lần sau có chuyện gì muội sẽ gọi huynh. Muội hứa!”
Y khẽ hừ, nhưng nét mặt đã dịu đi. Thấy thế, Tiểu Quả liền tranh thủ làm lành, cười rạng rỡ, nói thêm mấy câu dỗ dành đến khi y bật cười, rồi xắn tay áo:
“Thôi, bắt tay vào việc đi.”
Thì ra, sáng nay khi đang làm ở quán, Tần An Minh nhớ đến vụ mùa sắp tới nên xin nghỉ một ngày để về xem tình hình.
Khi xe vừa vào đầu làng, hắn đã thấy người người sàng thóc trước sân, mùi lúa chín lan trong không khí. Cảm giác thôi thúc khiến hắn vội vã về nhà.
Vừa mở cửa, hắn đã thấy Tráng Tráng ngồi học giữa sân.
Nghe tiếng xe, cậu ngẩng đầu, tưởng mẹ về, nhưng vừa thấy là cậu reo lên:
“Cữu cữu, là người sao?!”
Tần An Minh cười, xoa đầu cháu. Hỏi ra mới biết Tiểu Quả đang ở ngoài đồng, anh bèn lấy ngay chiếc liềm trong sân, rồi vội vã chạy đi – và thế là, cuộc hội ngộ giữa đồng lúa vàng óng ấy đã diễn ra, giữa mùi nắng và hương mùa gặt ấm nồng.