Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 82

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 82 :Cùng nhau thu hoạch nào(3)
Nghe lời ca ca kể, Tiểu Quả cảm thấy hơi áy náy. Nàng không muốn y phải vất vả thêm nữa. Y đã làm việc ở quán ăn suốt ngày, chắc chắn rất mệt. Giá mà lần này y có thể nghỉ ngơi một chút thì tốt biết bao.

Tiểu Quả thấy Tần An Minh đã bắt đầu cắt lúa. Biết rằng nếu nàng có khuyên, y cũng sẽ chẳng chịu dừng lại.

Thôi vậy, nàng cũng nên bắt tay vào làm. Nếu nàng chịu khó cắt được nhiều hơn, thì y sẽ đỡ việc, có thể về nhà nghỉ sớm.

Tiểu Quả vung liềm hết sức mình. Tần An Minh cũng chẳng kém cạnh. Nếu y cắt được nhiều lúa hơn, thì Tiểu Quả sẽ đỡ việc hơn một chút. Hai người họ không hẹn mà có chung một suy nghĩ: đều không muốn người kia mệt mỏi.

Cả hai cứ thế làm việc không ngừng nghỉ. May mắn là thửa ruộng không quá lớn, nên chưa đầy hai tiếng, Tiểu Quả và Tần An Minh đã gặt xong toàn bộ số lúa.

Gặt xong, họ lại tiếp tục bó lúa cho vào bao, rồi chất lên xe. Phải đi hai chuyến mới chuyển hết về nhà được.

Về đến nơi, họ vẫn không nghỉ tay. Hai người đổ lúa ra sân, rồi lại đánh xe đến ruộng ngô.

Tiểu Quả và Tần An Minh chia nhau đứng ở hai đầu ruộng, mỗi người bẻ hai hàng ngô cùng lúc. Bắp ngô được bẻ xong thì chất thành từng đống, cách làm cũng giống như khi họ gặt lúa.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã biến mất giữa ruộng ngô cao ngang người. Tiểu Quả cẩn thận né những tàu lá đang ở ngang tầm mặt vì khuôn mặt xinh đẹp của mình. Sau khi bẻ ngô, họ còn bẻ luôn thân cây để phân biệt chỗ đã hái.

Tiểu Quả vừa hái ngô vừa bẻ thân cây, đến khi ra đến cuối ruộng thì ngẩng đầu nhìn sang bên kia. Tần An Minh làm đã được bẻ hết thân được hai hàng ngô đầu tiên, bây giờ đã chuyển sang hàng kế tiếp.

Tiểu Quả cũng không kém cạnh, nàng nhanh chóng bắt đầu một hàng mới.

Hai người làm việc không ngừng nghỉ, chỉ nghe tiếng lá ngô xào xạc bao quanh. Một lúc lâu sau, họ mới gặp nhau giữa ruộng.

Khi đã bẻ xong, họ lại phải cho ngô vào bao. Dù đã nhét đầy mấy bao tải, vẫn còn vài đống ngô nữa. Hai người đành chất chúng lên xe lừa.

“Chúng ta sẽ quay lại sau để lấy thân ngô nhé.”

Tần An Minh nhìn những thân ngô nằm ngổn ngang, nghĩ thầm rằng chúng sẽ rất hợp để làm thức ăn cho bò và lừa.

“Để sau cũng được, không vội đâu.”

Dù sao thì thân ngô có thể để lại ngoài ruộng, mai mốt dắt bò ra ăn cỏ thì dẫn chúng ra đây luôn cho tiện.

Trên đường về, họ gặp vài gia đình khác cũng đang thu hoạch mùa vụ.

Khi về đến nhà, Tráng Tráng đã đứng đợi sẵn ở cửa.

Thấy họ về, cậu bé nhanh chóng tránh sang một bên để xe lừa đi vào. Hai người họ ngay lập tức dỡ ngô xuống khỏi xe.

Thấy mặt trời đã đứng bóng, Tiểu Quả đi nấu ăn, còn Tần An Minh dẫn Tráng Tráng đi đổ ngô trong bao ra.

Trong bếp, Tiểu Quả lấy một miếng thịt ba chỉ lớn từ không gian. Rau trong vườn đã chín. Vốn dĩ mấy hôm trước còn chưa có hoa, vậy mà sau cơn mưa vừa rồi, rau đã lớn nhanh như được thúc đẩy bằng phép màu.

Nàng ra vườn hái ít ớt, rồi làm món thịt xào ớt cho Tần An Minh. Nàng nhớ y rất thích ăn cay.

Nàng còn hái thêm vài quả dưa leo để xào trứng cho Tráng Tráng, món khoái khẩu của thằng bé.

Nàng cũng ngắt một quả cà tím lớn, định xào cùng thịt băm và ớt.

Quay trở lại nhà bếp , Tiểu Quả định nấu một nồi cơm trắng. Song sau buổi sáng bận rộn, ai nấy đều khát và mệt, nên nàng đổi ý, nên nấu món gì đó mềm, ấm và dễ ăn hơn, như cháo và bánh bao hấp.

Quyết đinh xong xuôi, nàng đem các loại rau củ vừa hái được rửa sạch, thái lát và cắt nhỏ.

Trong lúc cháo đang sôi, nàng bắc chảo, đổ dầu, chờ nóng rồi cho hỗn hợp trứng (5 quả) vào chiên. Sau khi trứng chín, nàng gắp ra, xào dưa leo bằng phần dầu còn lại. Khi dưa chín, nàng cho trứng vào lại nồi, thêm chút muối vào đảo nhanh vài lần rồi bày ra đĩa.

Nàng mang món ăn ra nhà chính. Tráng Tráng và Tần An Minh vẫn đang đổ ngô ra sân. Mùi đồ ăn lan tỏa khiến Tráng Tráng reo lên:

“Cữu cữu, con cá là mẹ đang làm món trứng xào dưa leo đấy!”

Tần An Minh cũng ngửi thấy mùi thơm. Y gật đầu: “Tráng Tráng giỏi quá!”

Một lát sau, mùi ớt cay nồng bay khắp nơi, lần này đến lượt Tần An Minh cười:

“Tráng Tráng, con có tin là mẹ con đang xào thịt ớt không?”

Anh cố ý bắt chước giọng của thằng bé.

Tráng Tráng chun mũi hít một hơi: “Có ạ!”

Hai chú cháu vừa nói vừa cười rộn rã ngoài sân. Tiểu Quả bị hơi cay hun đến nỗi hắt hơi mấy cái, rồi mang đĩa thịt cay ra.

“Hai người đang nói gì thế?”

Nàng hỏi khi thấy họ cười toe toét.

“Bọn ta/con đang đoán món ăn của muội/mẹ đó!”

Cả hai đồng thanh trả lời. Tiểu Quả bật cười, lắc đầu bước vào trong – một người lớn, một đứa trẻ, đều chẳng khác nhau là mấy.

Nàng bắt đầu xào món cà tím. Thịt băm được phi thơm trước, rồi cho ớt và cà tím vào đảo cùng. Khi cà tím mềm, nàng nêm muối và bày ra đĩa.

Cháo cũng vừa chín. Tiểu Quả dọn lên bàn, rồi gọi Tần An Minh và Tráng Tráng rửa tay rồi cùng vào ăn.

Ba người bọn họ, mỗi người một bát cháo và vài món ăn kèm. Ai cũng cầm một chiếc bánh bao trắng lớn, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

Bữa trưa trôi qua ấm cúng. Tráng Tráng còn chấm bánh bao vào nước rau rồi cho mấy con cún con dưới chân ăn. Hai con cún này cứ quanh quẩn bên chân Tiểu Quả từ lúc nàng bắt đầu nấu ăn, vừa ngửi vừa kêu đòi ăn. Đến khi Tráng Tráng cho chúng xong, bụng hai con đều căng tròn như hai quả bóng nhỏ.

Sau bữa ăn, Tráng Tráng mang bát đĩa vào rửa. Tiểu Quả tranh thủ tách hạt ngô đem phơi, định mai sẽ làm bắp rang bơ cho anh trai mang theo.

Nghĩ vậy, nàng ra sân, tách hạt từ ba bắp ngô. Tần An Minh cũng ra giúp, nhưng nàng vội ngăn lại:

“Huynh đừng tách nữa, muội chỉ phơi chút thôi. Mai huynh đi, muội làm món ngon cho anh mang theo nhé.”

Tần An Minh tò mò. Y từng nghe Tiểu Quả nói loại ngô này có thể làm thành món ăn vặt, nhưng vẫn chưa hiểu làm sao mà mấy hạt ngô nhỏ ấy lại nở bung thành “bắp rang” được.

Việc tách hạt khá vất vả, Tiểu Quả dùng sức đến đỏ cả ngón tay cái. Cuối cùng, Tần An Minh vẫn phải giúp nàng vì tay y khỏe hơn.

Những hạt ngô sau đó được rải đều lên mái phơi nắng.

Xong xuôi, Tiểu Quả lên giường nằm nghỉ. Tráng Tráng rửa xong bát thì chạy theo Tần An Minh đòi nằm ngủ cùng.

Tiểu Quả trở mình mấy lần mà không sao ngủ được, đành ngồi dậy, tiếp tục may nốt bộ đồ còn dang dở.

Dạo gần đây, nàng thường cùng Dương thị học may. Nên cũng đã biết cách làm quần áo theo kiểu thời này.

Có lần đi chợ huyện với Dương thị, nàng mua rất nhiều vải. Hai người cùng nhau may quần áo mới, và trong thời gian đó, họ đã làm được không ít bộ.

Buổi chiều, ngoài sân, Tần An Minh buộc cối đá lên lưng con lừa rồi cho nó đi vòng quanh, nghiền những bông lúa đã thu hoạch.

Dưới sức nặng của cối, hạt lúa tách ra khỏi vỏ, rơi lả tả xuống đất. Tiểu Quả bỏ hạt lúa vào thúng rồi tung hạt lên cho vỏ bay đi. Phần hạt còn lại được dàn đều ra sân để phơi nắng.