A Lê - Chương 59

topic

A Lê - Chương 59 :

Tiết Duyên không nghĩ rằng người nói ăn được thứ kia lại là Thạch Hữu Vinh.

Lúc chàng đi vào, Thạch Hữu Vinh đã sắp làm ầm ĩ đến cửa chính, Hồ An Hòa ở bên cạnh khuyên sứt đầu mẻ trán mà hắn ta không nghe, mà còn hùng hổ mắng ngược lại, lại cầm chiếc bánh bao bị cắn đi khắp nơi cho người khác nhìn, miệng lẩm bẩm, “Còn nói là tửu lâu gì, ta chê, còn chẳng sạch bằng cơm ăn mày nữa. Tất cả mọi người đến xem một chút đi, trong bánh bao này có phân chuột này! Ta sẽ kiện họ, ta phải làm họ sụp đổ!”

Hắn ta gây ra nhiều tiếng động lớn, vừa đá chân vừa dậm chân, chỉ thiếu lăn hai vòng trên mặt đất, làm phiền các vị khách xung quanh khó chịu, mọi người cũng không ăn cơm được nên tụ tập một bên hóng chuyện.

Hồ An Hòa đang không biết phải làm gì thì nghiêng đầu liền thấy Tiết Duyên đang đứng ở cửa, ánh mắt sáng ngời, vội vàng chạy tới, hai nước mắt lưng tròng nói, “Lão Tiết, ngươi tới đây xem đi!”

Tiết Duyên mím môi, nhìn chằm chằm vào Thạch Hữu Vinh trong đám người, hỏi, “Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?”

Hồ An Hòa thở dài, “Ta cũng không rõ là có chuyện gì nữa. Hai khắc trước, trong cửa hàng bỗng nhiên tràn vào bảy tám thằng trẻ tuổi, đều rất lạ mặt, không phải người địa phương. Ta cũng không nghĩ nhiều, chào hỏi bình thường, còn mở một gian phòng, nhưng những người đó ồn ào la hét một lúc lâu, cuối cùng chỉ gọi một bánh bao nhân bắp cải. Ừ thì, bánh bao thì bánh bao đi, khách đến thì phải chiêu đãi, nhưng ai ngờ, bánh bao vừa đưa vào không được bao lâu thì Thạch Hữu Vinh liền đi vào, sau đó liền cầm bánh bao đi ra, nói không ăn phân chuột!”

Tiết Duyên nhướng mày, nghiêng đầu hỏi, “Thật sự là phòng bếp của chúng ta xảy ra chuyện cẩu thả như này đúng không? ”

Hồ An Hòa lập tức phủ nhận, “Không thể nào. Nhà bếp phải được làm sạch mỗi ngày, rất sạch sẽ, ngay cả gián cũng không nhìn thấy một con nào thì làm sao có thể có một con chuột chứ.” Hắn xoay người chỉ vào đám thanh niên đang đứng trên cầu thang, nhỏ giọng nói, “Đó đều là đồng bọn của hắn, ta đoán đến đây để gây rắc rối.”

Mấy ngày trước Tiểu Cà Lăm cầm gậy lửa đánh hắn ta ngất xỉu, Thạch Hữu Vinh nuốt không trôi cục tức này nên dẫn người đến tìm, chuyện này dường như rất có thể xảy ra.

Hồ An Hòa xoa xoa thái dương, vẻ mặt đau khổ nói, “Làm sao bây giờ?”

Điều sợ nhất khi mở cửa hàng là gặp phải mấy chuyện như này, nếu giải quyết không ổn thỏa, danh dự tích góp cực khổ mấy ngày nay, e là sẽ bay đi hết.

Tiết Duyên trầm giọng nói, “Ngươi đừng nóng vội, để ta xử lý.”

Nói xong, chàng bóp ngón tay A Lê, cúi đầu nói với nàng, “Phía dưới loạn quá, nàng đi lên lầu đi, nếu ta không gọi nàng thì nàng không được đi ra, được không?”

A Lê khẩn trương cắn môi, trong lòng nàng có quá nhiều nghi vấn, nhưng vẫn gật đầu, nhẹ giọng đáp, “Được.”

Tiết Duyên xoa xoa tóc nàng, nói, “Đi thôi.”

A Lê dặn dò, “Chàng phải cẩn thận một chút.”

Tiết Duyên đồng ý, sau đó dùng ánh mắt ý bảo Hồ An Hòa đuổi theo, cho đến khi thấy A Lê đã biến mất ở góc đường thì mới yên tâm. Chàng dùng ngón trỏ và ngón cái chạm vào nhau xoa xoa, hạt vừng trong viên đường còn dính trên đó, cứng đến mức khiến tay chàng ngứa ngáy, Tiết Duyên cúi đầu nhìn, thần sắc trong mắt không rõ.

Chàng không cảm thấy Thạch Hữu Vinh có lá gan tự mình chạy ra gây sự, trong đó nhất định có chuyện gì đó kỳ lạ.

Làm như có linh cảm, Tiết Duyên ngẩng đầu, nhìn thấy Hầu Tài Lương cầm một cây quạt gấp từ trong một gian đi ra, đến lan can dừng lại. Hắn mở mặt quạt ra, sau đó hơi gật đầu nở nụ cười về phía chàng. Nụ cười kia thay vì nói là có lễ, chi bằng nói là khiêu khích.

Tiết Duyên lập tức hiểu ra, chàng siết chặt ba hạt vừng giữa ngón tay, ánh mắt lạnh xuống, chỉ trong một suy nghĩ ngắn ngủi mà trong lòng đã có tính toán.

Thạch Hữu Vinh cũng nhìn thấy Hầu Tài Lương đi ra, sống lưng hắn rùng mình, càng có sức khóc lóc om sòm, rồi xống tới Tiết Duyên, dựng thẳng mắt nói, “Ngươi còn dám trở về! Ta nói với ngươi, chuyện này của chúng ta hôm nay không có chuyện dễ dàng bỏ qua, hoặc là ngươi bồi thường cho ta mười lượng bạc, rồi xin lỗi ta, hoặc là chúng ta gặp ở nha môn!”

Tiết Duyên ngẩng mặt lên, trầm mặc trong chớp mắt, đột nhiên nở nụ cười, hỏi, “Ngươi dám thề không?”

Những lời này không đầu không đuôi, làm cho người ta không khỏi hoang mang, Thạch Hữu Vinh kinh ngạc, hắn híp mắt, “Thề cái gì?”

Tiết Duyên cười ha hả nhìn hắn, gằn từng chữ nói, “Nếu ngươi giở trò lừa ta, đỉnh đầu ngươi sẽ bị chảy mủ còn lòng bàn chân thì bị lở loét, đột tử trên đường chính không có người dọn xác.”

“…” Thạch Hữu Vinh bị hù dọa trước một loạt lý do của chàng, trên mặt một trận xanh một trận trắng, cuối cùng quát, “Ngươi nói láo!”

Tiết Duyên thu ý cười, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn, “Ngươi cũng đừng trách ta nghi ngờ, trong tửu lâu thứ sợ nhất chính là loại lưu manh vô lại này, trước khi vào cửa không biết quệt phân chuột từ nơi nào, bẻ mấy cái chân gián, lại tùy tiện gọi mấy món rẻ tiền, rồi để vào trong thức ăn, sau đó bắt đầu mặt dày mày dạn lừa người ta.”

Nói đến đây, Tiết Duyên lại nở nụ cười, khoát tay nói, “Ngươi cũng đừng hiểu lầm, ta không có ý nhằm vào ngươi, Thạch công tử tốt xấu gì cũng là em vợ của Hầu đại nhân gia, làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy, làm ra thủ đoạn đê tiện như này được.”

Thạch Hữu Vinh sắp bị Tiết Duyên làm cho tức chết, tay hắn bóp eo, dạo một vòng ở tại chỗ, rồi ngẩng mặt hỏi, “Tiết chưởng quầy, các vị khách ở trong cửa hàng của ngươi ăn thứ bẩn thỉu này, đây chính là thái độ của ngươi sao?”

Xung quanh tụ tập càng lúc càng nhiều, Hầu Tài Lương thu hồi quạt gấp lại rồi nắm chặt trong lòng bàn tay, thay đổi tư thế, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cửa.

Tiết Duyên nói chuyện khách khí, “Như vậy đi, Thạch công tử, ngươi vẫn nói bánh bao này của ta không sạch sẽ, còn cầm bánh bao đi khắp nơi cho người ta xem, nhưng kết quả cũng không ai thấy rõ phân chuột kia rốt cuộc trông như thế nào, chuyện lớn như vậy làm ảnh hưởng đến danh dự, ta cũng không thể tin mấy lời chủ quan của ngươi, đúng không? Ngươi đưa bánh bao cho ta xem, nếu ngươi nói thật, ta sẽ bồi thường theo số tiền ngươi nói, hơn nữa bồi thường cho ngươi trước mặt mọi người.”

Thạch Hữu Vinh cảnh giác nhìn chàng, chần chờ nói, “Ngươi có giữ lời không?”

Tiết Duyên chắp tay nói, “Có nhiều cặp mắt nhìn, nhiều tai nghe như vậy, ngươi còn lo lắng ta sẽ lừa ngươi sao?”

Sắc mặt Thạch Hữu Vinh thả lỏng một chút, lấy lại vẻ ngạo mạn ban đầu, giơ ngón tay lên nói: “Vậy ngươi liền tới xem xem.”

Cách quá xa, xung quanh lại tràn ngập tiếng xì xào bàn tán, Hầu Tài Lương căn bản không nghe thấy Thạch Hữu Vinh đang nói gì, mãi cho đến khi nhìn thấy Tiết Duyên đi qua chỗ bánh bao, rồi giơ tay lên chạm vào, hắn mới nhận thức được, ánh mắt lập tức trợn tròn, mắng nhẹ, “Thành công chưa đủ mà còn quá thừa để hủy hoại nó!” Hắn và Tiết Duyên từng sớm chiều ở chung gần hai năm, từng chứng kiến trái tim mỏng manh của chàng, thấy Thạch Hữu Vinh bảo Tiết Duyên cầm bánh bao, trong lòng liền có linh cảm không tốt.

Người bên cạnh không nghe Thanh Hầu Tài Lương đang nói cái gì, nhỏ giọng gọi một câu, “Đại nhân?”

Hầu Tài Lương cắn chặt răng, quát một câu, “Câm miệng!” Sau đó liền khép lại, vội vàng xuống lầu dưới đất, đi ra cửa.

Nhưng mà hắn vừa đến bên cạnh đám người, còn chưa kịp chen vào, liền nghe tiếng lười biếng của Tiết Duyên, “Thạch công tử, mắt của ngươi không tốt lắm nhỉ, rõ ràng là mấy hạt vừng đen, sao đến miệng ngươi thì lại biến thành chuột?”

Hầu Tài Lương nhảy dựng lên, không quan tâm đến thể diện, đẩy các vị khách phía trước đang chặn đường, vọt tới trước mặt Thạch Hữu Vinh vẻ mặt mờ mịt rồi cầm bánh bao lên cẩn thận xem xét… Phân chuột thực sự biến thành vừng đen.

Hắn mím môi, mạnh mẽ xoay mặt nhìn về phía Tiết Duyên, trầm giọng nói, “Ngươi đánh tráo!”

Tiết Duyên rất mất hứng “Ầy” một tiếng, nhíu mày nói, “Trước mặt bao người, ngươi đừng nói bậy chứ, miệng đỏ răng trắng, ngươi nói thoải mái được nhưng lại hủy danh dự của ta.” Chàng nhìn Hầu Tài Lương, cười như không cười nói, “Hầu đại nhân dù gì cũng là một huyện chủ bộ, nhưng ngàn vạn lần không nên mất địa vị của mình, bắt chước những tên vô lại phố phường, rồi điêu ngoa thành tính.”

Hầu Tài Lương xuất thân là dạng gì, dân chúng Lũng huyện đều biết rõ trong lòng, Tiết Duyên vừa nói xong liền có mấy người cười thầm. Tiểu Cà Lăm đứng trong đám người, đúng lúc hô một tiếng, “Tản ra đi, quan của Hầu đại nhân làm sao lên chức được, mọi người đều biết, đừng khiến người ta khó chịu nữa!”

Những lời này vừa nói ra, tiếng cười càng không thể che giấu, càng lớn hơn.

Hầu Tài Lương siết chặt nắm đấm bên cạnh, cố gắng bình tĩnh lại để không mất kiểm soát tại chỗ.

Thạch Hữu Vinh nhổ nước bọt xuống đất, gân xanh trên cổ nổi lên từng dây vì tức giận, lạnh lùng nói, “Tiết Duyên! Nếu không phải là đánh tráo thì người dám thề độc không!”

“Nếu lời thề có thể chứng minh được sự trong sạch, nói một tí cũng không sao.” Tiết Duyên gật đầu nói, “Tiết Duyên ta ở đây lập lời thề, nếu vị Thạch công tử này ăn trúng phân chuột ở trong cửa hàng của ta, nếu con chuột thả vào nồi mà mình đánh rơi biến thành hạt vừng thì chết cũng không đẹp lắm. Nếu là có người muốn hại ta, vậy thứ không được dễ chết chính là hắn.”

“…” Mắt Thạch Hữu Vinh đã đỏ bừng, nhưng lại không có chỗ phản bác, nhất thời lỡ lời.

“Hài lòng chứ?” Dừng một chút, sắc mặt Tiết Duyên bỗng dưng lạnh xuống, “Việc này cũng chưa tính là xong.”

Chàng hạ giọng, trong lời nói giống như là đóng băng, “Cầm mấy hạt vừng, gây sự ở trong đất của ta, nói năng l* m*ng, chuyện này là sao?”

Khóe miệng Hầu Tài Lương nhếch lên, cười cực kỳ khó coi, “Tiết chưởng quầy, hiểu lầm thôi.”

Ngón trỏ Tiết Duyên đặt lên môi, ra hiệu im lặng, lạnh lẽo nói, “Những lời giải thích này đi nói với nha môn đi.”

Hầu Tài Lương biến sắc, hỏi, “Ngươi có ý gì?”

Tiết Duyên không quan tâm, chỉ gọi một tiếng, “Thuận Tử!”

Tiểu Cà Lăm lập tức đi ra, đứng ở bên cạnh chàng, Tiết Duyên lấy ngón tay chỉ vào Thạch Hữu Vinh đang sắp ngất, còn có mấy tên côn đồ đang đứng ở trên cầu thang hóng chuyện, chàng lạnh lùng phân phó, “Những người này đến gây sự, dẫn đến nha môn, giao cho Hồ huyện lệnh xử lý.”

Hầu Tài Lương bị tức cười, gật gật đầu, “Được, Tiết Duyên, ngươi gan lắm.”

Tiểu Cà Lăm làm việc nhanh chóng, gọi tất cả tiểu nhị lên, tóm được tên kia, không lâu nữa đè mấy tên côn đồ kia xuống đất, rồi lấy dây thừng trói tay. Tiết Duyên nhìn những người đó đã bị khuất phục, không còn sức để đánh trả nữa thì mới rốt cuộc quay đầu nhìn về phía Hầu Tài Lương, có chút sung sướng nói, “Đa tạ.”

Trong khoảng một nén nhang ngắn ngủi, mọi chuyện đã được giải quyết, khách hàng thấy không có chuyện gì để hóng nên liền tản ra. Tiết Duyên phân phó phòng thu chi miễn tiền rượu hôm nay, coi như là phí an ủi, khách hàng cao hứng nên đều cảm thấy vui vẻ.

Buổi chiều, Hồ An Hòa trở về nha môn một chuyến, tìm hiểu tình hình, lúc này mới biết những tên côn đồ kia đều là côn đồ ở Vĩnh Định, mà chuyện này từ đầu đến cuối đều là kế sách. Hồ Khôi Văn chấp hành theo pháp luật một cách công bằng, lấy tội gây rối và tội lừa gạt không thành, đem tất cả những người lúc đó cùng Thạch Hữu Vinh ở cùng một gian phòng đánh ba mươi đại bản, nhưng vì lúc ấy Thạch Hữu Vinh yêu cầu bồi thường mười lượng là thật sự quá lớn, nên ném hắn ta vào ngục, phạt nửa tháng, lệnh phạt ba lượng bạc.

Mà Hầu Tài Lương vì lúc xảy ra chuyện không có tham gia trong đó, Hồ Khôi Văn không thể trừng phạt hắn, Hầu Tài Lương cũng không ở lại Lũng huyện lâu, lấy lý do đi làm công vụ, cùng ngày liền trở về Vĩnh Định, dự kiến trong khoảng thời gian ngắn sẽ không trở về nữa.

Lúc cùng Tiết Duyên nói đến chuyện này, Hồ An Hòa vẫn tức giận như trước, oán hận nói, “Tuyệt đối không thể tha cho hắn!”

Tiết Duyên trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười, nhẹ nhàng nói, “Cơ hội đã đến.”