A Lê - Chương 58
topicA Lê - Chương 58 :
Khi Tiết Duyên trở về, Hồ An Hòa đã đuổi đám người kia đi. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, ở lâu với Vi Thúy Nương, ít nhiều gì tính nóng nảy kia Hồ An Hòa cũng học được một ít, hơn nữa bảy tám tiểu nhị ở phía sau làm chỗ dựa cho hắn, Hồ An Hòa cãi nhau một trận một cách cứng rắn và tàn nhẫn.
Hầu Tài Lương là người có thể tranh luận không cần lý do, A Lê bị khi dễ, Hồ An Hòa vốn đã không thoải mái trong lòng rồi, mà hắn ta còn ở đó hùng hổ ép người ta, muốn tửu lâu bồi tiền thuốc cho em vợ hắn. Trong lòng Hồ An Hòa sôi sục lửa giận, không thể cãi được nữa nên trực tiếp ra lệnh cho Tiểu Cà Lăm dẫn mấy huynh đệ xách gậy đánh người ra ngoài.
Bây giờ lại nhớ tới sắc mặt tức giận đến xanh mét trước khi đi của Hầu Tài Lương, Hồ An Hòa chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần thoải mái:
Tiết Duyên, với một bầu không khí lạnh lẽo từ bên ngoài, trầm mặt nghe hắn cùng Tiểu Cà Lăm kể lại sự tình đã diễn ra, ánh mắt càng lúc càng khó hiểu. A Lê ngồi bên cạnh chàng, rủ mắt không nói gì, trong lòng lộp bộp một tiếng, biết Tiết Duyên nhất định là đang tức giận.
Nàng khép tay áo lại, nghiêng đầu nhìn về phía chú thỏ vô tội ngồi xổm bên cạnh, trong lòng biết bữa nay nó chắc chắn không trốn được.
A Hoàng động tai, căn bản không biết mình đã gặp nạn, nhìn tiểu nhị bên cạnh ôm lá rau thối chuẩn bị vứt đi, mắt nó sáng lên, nhấc chân muốn đi theo, nhưng còn chưa nhảy lên thì đã bị Tiết Duyên xách cổ áo ném lên mặt bàn.
A Hoàng nhìn Tiết Duyên đứng trước mặt mình với đôi mắt đen nặng nề, nó run rẩy một cái.
Hồ An Hòa hôm nay cũng bị nó làm cho tức chết, nhưng rốt cuộc nó là thỏ của A Lê, hắn không đánh được, vất vả lắm mới chờ Tiết Duyên về, có người có thể giáo huấn nó rồi, Hồ An Hòa cảm hạnh phúc trong lòng, ước gì lấy dây mây quất nó một trận, nên ở bên cạnh thổi gió lạnh, “A Hoàng ấy, nó thật đúng là càng ngày càng không biết điều, lại còn dám tự lẻn ra ngoài chạy loạn khắp nơi, đây không phải là do chiều quá riết hư sao? Hôm nay dám vì củ cải mà đuổi theo, không chừng có thể gây ra tai họa gì đó.”
A Lê nhìn Hồ An Hòa môi mở ra rồi khép lại, không biết hắn đang nói cái gì, nhưng theo bản năng cảm thấy đây chẳng phải là chuyện tốt gì.
Nàng nhìn mặt Tiết Duyên vẫn không chút thay đổi, rồi lại nhìn chú thỏ không biết gì luống cuống, nản lòng dựa vào lưng ghế.
Hồ An Hòa thấy Tiết Duyên không có phản ứng, có chút không cam lòng, thêm mắm thêm muối nói một câu, “Sắp qua năm mới…”
Lần này A Lê hiểu, trong lòng nàng chợt lạnh, vội vàng nói, “Đánh thì đánh, các ngươi cũng không nên ăn nó!”
Tiết Duyên rốt cuộc cũng ra tay, chàng đi về phía trước một bước, nhẹ nhàng vỗ vỗ hai má A Hoàng, nở nụ cười, “Một thân hình phì du, ngấy muốn ói, ăn nó làm chi. “A Lê thở phào nhẹ nhõm, tim vừa mới buông xuống, lại thấy Tiết Duyên nói, “Nó không phải ham ăn sao? Vậy thì coi như ham ăn đến chết đi.”
Mãi cho đến khi cơm chiều kết thúc, A Lê mới hiểu được, những lời Tiết Duyên nói rốt cuộc là có ý gì.
Bữa tối là thịt bò hầm củ cải, tay nghề của A Lê tốt hơn so với đầu bếp tửu lâu một chút, món ăn nàng làm còn thơm hơn cả món ăn ban ngày. Tiết Duyên không rảnh rỗi, thừa dịp A Lê và Phùng thị nấu cơm, dẫn theo Hồ An Hòa đùng đùng làm một cái lồng gỗ đi ra, sau đó không nói lời nào đem A Hoàng nhét vào.
A Hoàng đã được A Lê nhặt về nhà từ nhỏ, được cưng như trứng, cho tới bây giờ nó đều được tự do, đây là lần đầu tiên bị nhốt lại. Nó vừa sợ vừa hoảng, ánh mắt trợn tròn, ở trong lồng sắt lộn xộn lăn qua lăn lại một hơi, nhưng từ đầu đến cuối Tiết Duyên chỉ lạnh lùng nhìn từ đầu đến cuối, không hề tỏ ra thương xót. A Hoàng dần dần cũng ý thức được nó đang phạt nó, nó dịch mông, cuối cùng cũng trở nên nghe lời, ngoan ngoãn ngồi xổm ở một bên.
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả.
Qua một hồi, Tiết Duyên lại cầm bốn cái chén nhỏ, mỗi bên trong đều đựng chút thức ăn, đặt thành một vòng tròn xung quanh lồng.
Canh vẫn còn nóng, bốc lên sương mù trắng xóa, mùi thơm đặc trưng của thịt bò và củ cải tràn ngập khắp căn phòng. A Hoàng tuyệt vọng nằm sấp trên mặt đất, lúc đầu còn bị giẫm đuôi kêu vài tiếng, sau đó không có một tí tiếng nào, co rúm lại như một quả bóng, im lặng như đã chết.
A Lê bày bát đũa xong, quay đầu lại nhìn nó, cảm thấy đau lòng, nhưng lại không dám cầu tình. Một là biết nó quá hư, không dạy một trận sau này nhất định sẽ còn gây họa, hai là nàng hiểu rõ tính tình của Tiết Duyên, cho dù lần này Tiết Duyên vì nàng mà tha A Hoàng, nếu có lần sau, thù cũ tích hận mới, chú thỏ này sợ là thật sự sẽ thành thức ăn trên bàn.
Hồ An Hòa thì vui sướng khi người gặp họa, múc nước canh trộn với cơm, trốn A Lê lén mắng, “Con thỏ ngu xuẩn, đáng đời lắm!”
Bữa ăn nhanh chóng kết thúc, A Lê thật sự không đành lòng nhìn dáng vẻ đáng thương của chú thỏ, nên cầm kim chỉ đi vào phòng Phùng thị, cùng bà làm việc phiếm.
Tiết Duyên cùng Hồ An Hòa ngồi đối diện nhau, cầm lấy chén rượu đụng một cái, rồi lại nói đến chuyện ban ngày.
Dạ dày của Tiết Duyên không tốt, Hồ An Hòa thì tửu lượng kém, A Lê sợ hai người bọn họ lại gây ra phiền phức gì, không dám làm nhiều, chỉ non nửa bình, một người hai chén, vừa không say, vừa thích hợp làm ấm cơ thể trong mùa đông này.
Hồ An Hòa mở đóng cái miệng đi, nói với Tiết Duyên, “Việc này không thể cứ để vậy mà quên đi.”
Tiết Duyên chọn miếng thịt bỏ vào miệng, híp mắt nói, “Ta vốn không muốn xử hắn nhanh như vậy, là hắn nhất định muốn tìm cái chết.”
Vừa nghĩ đến cảnh ban ngày A Lê bị Thạch Hữu Vinh dọa sợ, Tiết Duyên liền cảm thấy một cơn thịnh nộ thoát lên cổ họng, khô đến mức muốn giết người.
Hồ An Hòa hỏi, “Vậy chúng ta phải làm gì?”
Hầu Tài Lương là người đệ tiện lại bỉ ổi, nhưng tốt xấu gì cũng là người làm quan, tuy chủ bộ không phải là quan lớn gì, nhưng phía sau hắn có Phó Lộc Viễn, còn có một đám côn đồ đầu đường. Bọn rắn độc không dễ chọc, huống chi bọn họ bây giờ còn chưa có đủ bạc để làm chỗ dựa, rất khó chống lại Hầu Tài Lương.
Tiết Duyên nhấp một ngụm rượu, ngước mắt nhìn Hồ An Hòa, chậm rãi nói, “Ngươi đã nghe qua chuyện Phí Vô Kỵ âm mưu tiêu diệt Khích Uyển chưa?”
Hồ An Hòa sửng sốt ngay lập tức, không rõ ý của chàng, nhưng vẫn gật gật đầu, “Đã nghe qua.”
Việc này xuất phát từ “Lã Thị Xuân Thu”[1], kể về cuối thời Xuân Thu, nịnh thần Sở quốc Phí Vô Kỵ vì đố kỵ mà hại chết Tả Doãn Khích Uyển được dân chúng yêu mến, trong đó, Phí Vô Kỵ dùng một phản gián[2] cực kỳ tuyệt diệu.
[1] Lã Thị Xuân Thu: còn gọi là Lữ Lãm (呂覽) là bộ sách do Lữ Bất Vi – thừa tướng nước Tần thời Chiến Quốc sai các môn khách soạn ra những điều mình biết, hợp lại thành sách. Bộ sách này hoàn thành vào năm thứ 8 đời Tần vương Chính (239 TCN).
[2] Phản gián: chống địch bằng kế ly gián.
Hắn đi tìm Lệnh Doãn Tử Thường trước, nói cho hắn biết, Khích Uyển muốn mời hắn ta uống rượu quay đầu, sau đó hắn lại đi tìm Khích Uyển, nói với hắn ta, “Lệnh Doãn muốn đến nhà ngươi uống rượu.” Khích Uyển xuất thân đê tiện, nghe nói Lệnh Doãn muốn đến, đương nhiên sợ hãi, hỏi Phí Vô Kỵ nói, “Ta nên lấy gì chiêu đãi Lệnh Doãn đây?”
Phí Vô Kỵ nói: “Lệnh Doãn thích binh khí và áo giáp, đến lúc đó ngươi đem những thứ này đặt ở cửa, Lệnh Doãn tự nhiên sẽ dừng chân ngắm cảnh, đến lúc đó ngươi nhân cơ hội tiến vào tặng cho hắn.”
Nhưng vào ngày yến tiệc, Khích Uyển quả thật nghe Phí Vô Kỵ nói xong, đặt tất cả áo giáp và vũ khí trước cửa, Phí Vô Kỵ quay sang nói với Lệnh Doãn nói gì đó, lời nói của hắn ta rất khẩn thiết, tràn đầy chân thành và sợ hãi, “Lệnh Doãn à, ta suýt nữa đã hại ngài, Khích Uyển hắn muốn giết ngài, binh khí và áo giáp đều đã giấu ở cửa!”
Lệnh Doãn sợ hãi, vội vàng phái người đi quan sát, thấy quả thật là như vậy, hắn giận dữ, không bao lâu liền phái binh tiến công Khích Uyển, g**t ch*t hắn.
Hồ An Hòa dựa vào trí nhớ hơn người của mình, đọc lại nguyên văn “Lã Thị Xuân Thu” một lần, nhưng cuối cùng vẫn không nghĩ ra, mờ mịt nhìn Tiết Duyên, “Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì thế?”
Tiết Duyên ghét bỏ nhìn hắn, bĩu môi nói, “Đọc sách mà nhét vào bụng chó, biết ghi nhớ mà không phải suy nghĩ, đọc có ích gì.”
Thứ mà Hồ An Hòa, người mang thân phận người đọc sách, hận nhất là bị nghi ngờ, hắn bị Tiết Duyên khinh bỉ nên tức giận không nhẹ, nhưng hắn thật sự muốn biết rốt cuộc Tiết Duyên đang suy nghĩ cái gì, quăng lớp da nói, “Rồi rồi, đọc mà nhét vào bụng chó đấy, vậy ngài có thể nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi có ý gì không?”
Tiết Duyên nhướng mày, hỏi, “Làm sao mới có thể làm Hầu Tài Lương suy sụp?” Nói đến đây, chàng cũng không đợi Hồ An Hòa trả lời, tự mình nói, “Việc đầu tiên cần làm chính là để cho hắn và Phó Lộc Viễn xuất hiện khoảng cách. Một tiểu chủ bộ nhỏ có thể tạo ra uy phong gì được, huống chi hắn bây giờ còn ở Vĩnh Định cách xa mấy chục dặm, nếu không có Phó Lộc Viễn, hắn chỉ là cục cứt! Còn nữa, đến lúc đó nói không chừng căn bản chẳng cần chúng ta ra tay, hai người bọn họ cắn nhau trong ổ, cũng đủ để chúng ta xem náo nhiệt rồi.”
Hồ An Hòa ngơ ngác gật gật đầu, lại hỏi, “Làm thế nào chúng ta có thể tạo ra khoảng cách giữa họ?”
Tiết Duyên hỏi ngược lại, “Tại sao Lệnh Doãn Tử Thường phải giết Khích Uyển?”
Hồ An Hòa lắc đầu, Tiết Duyên nhếch môi cười, cầm đũa gõ gõ bên cạnh chén, tiếp tục nói, “Thứ nhất, giữa hai người này vốn có nghi ngờ, mặc dù Khích Uyển xuất thân đê tiện, nhưng được dân chúng yêu mến, Phí Vô Kỵ kiêng kỵ hắn, Tử Thường cũng kiêng kỵ. Thứ hai, giữa hai người này, không có giao tiếp kịp thời, cho nên mới cho Phí Vô Kỵ cơ hội này, để cho hắn có thể chui vào chỗ trống. Thứ ba, Phí Vô Kỵ nắm bắt được cơ hội này, đem nghi ngờ giữa Tử Thường và Khích Uyển thực hiện, Tử Thường tức giận và sợ hãi, cuối cùng mới giết.”
Hồ An Hòa nghe xong, rốt cuộc cũng thông minh một chút, định thần lại nói, “Ta biết ý của ngươi.” Hắn hai tay khoa tay múa chân, mặt mày hớn hở, “Hiện giờ, Hầu Tài Lương ở Vĩnh Định làm chủ bộ, Phó Lộc Viễn ở Lũng huyện làm chủ bộ, hai huyện cách bảy mươi dặm, giao thông bất tiện. Mà vì sao Hầu Tài Lương lại chạy tới Vĩnh Định, cũng là do Lũng huyện có Phó Lộc Viễn trấn áp hắn ta, hắn ta không làm lớn chuyện được, cho nên mới đi. Phó Lộc Viễn hắn cũng không phải kẻ ngốc, chắc chắn trong lòng đã biết rõ nguyên nhân rồi, chỉ là ngại quan hệ lợi ích, không tiện làm rõ, nhưng dựa vào tính tình tiểu nhân của hắn, nhất định là đã bất mãn với Hầu Tài Lương từ lâu…”
Tiết Duyên tán thưởng nói, “Không sai.”
Mắt Hồ An Hòa sáng lên, l**m môi hỏi, “Bước tiếp theo chúng ta làm gì?”
“Chờ cơ hội.” Tiết Duyên mở rộng cánh tay, hừ lạnh một tiếng, “Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, muốn làm thì làm cho đến chết, đừng kéo dài.”
Hồ An Hòa mặt mày hớn hở như ăn một viên thuốc an thần, cũng quên chuyện vừa rồi Tiết Duyên mắng mình, hắn vui vẻ tiếp tục ăn cơm.
Sau ba ngày, đến Tết ông Táo.
Tiết Duyên và Hồ An Hòa thương lượng với chàng đổi ca một ngày, rảnh rỗi một ngày, dẫn A Lê đi dạo khắp đường phố mua sắm đồ Tết. Bây giờ không giống ngày xưa, trong túi có tiền, mua đồ thoải mái hơn so với trước đây rất nhiều, Tiết Duyên không có thói quen vì mấy văn tiền mà tính toán chi li muốn mặc cả, huống hồ việc đón năm mới không phải là điều dễ dàng đối với bất kỳ ai, chàng cũng vui vẻ thoải mái một chút, ai cũng vui.
A Lê đi theo bên cạnh hắn, cũng không để ý Tiết Duyên tay chân to, cười khanh khách, tùy hắn vui vẻ.
Phùng thị trước khi đi sắp mua đồ đều liệt kê danh sách, cứ mua theo chúng là được, hầu hết là thức ăn, thịt gà vịt cá, còn có mì gạo vàng để làm gói bánh đậu.Đồ đạc rải rác chút ít, không có nhiều, nhưng lúc cầm trong tay thì lại từ từ nhiều lên. Tiết Duyên để vật nhẹ cho A Lê, còn lại một tay xách, tay kia túm chặt lấy nàng, sợ chợ dòng người dày đặc, làm lạc mất nàng.
nhưng hôm nay trời đã tạnh, tuyết vẫn chưa tan, dưới chân kêu cọt kẹt, A Lê mặc áo khoác dày, đeo khăn quàng cổ, che kín chỉ còn lại hai đôi mắt đen lộ ra bên ngoài. Chợ ồn ào, tiếng rao bán không dứt bên tai, A Lê không nghe thấy gì, nhưng vẫn có thể nhìn ra sự náo nhiệt từ khuôn mặt vui mừng của mọi người, vui vẻ nhìn trái nhìn phải.
Tiết Duyên nắm tay nàng, nắm chặt cả mười ngón tay, nắm thật chặt, cười nhìn bộ dạng hưng phấn của nàng.
Phía trước có một quán ven đường, một nam tử trẻ tuổi ngồi ở bên cạnh, hắn mặc áo bông màu xám chuột, hai tay đan chéo vào trong tay áo, hai gò má lạnh đến đỏ bừng, hắn cười gọi người qua đường nhìn đồ đạc của hắn. A Lê tò mò, kéo Tiết Duyên đi qua xem, khi đến gần thì lại bị thứ hắn bán làm hoảng sợ.
Một tấm vải lanh trắng được trải trên mặt đất, trên đó đặt hơn chục viên đá lớn nhỏ màu đỏ tươi, đủ hình dáng, đẹp nhất lại là hình trái tim con gà.
Nam tử nhiệt tình giới thiệu, “Cô nương, ngươi có thể chọn bất cứ thứ gì ngươi muốn, đây đều là kê huyết thạch[3] thượng hạng được vận chuyển từ phía nam, nếu không phải chưởng quầy nhà ta và em vợ chạy trốn tiền lương của ta, mà mẫu thân trong nhà lại bị bệnh nặng cần bạc gấp, thì ta còn lâu mới nỡ cầm những bảo bối này bán với giá hời. Mấy cục lớn này chỉ cần ba lượng bạc, nhỏ một lượng là bán ngay, giá gốc toàn là mấy chục lượng một kê huyết thạch tốt thôi!”
Đến phần cảm động, hắn thậm chí còn cụp mi xuống, vắt ra hai giọt nước mắt, “Chưởng quầy giết Thiên Đao, ta chúc hắn cùng em vợ không được chết tốt người đầu bạc tiễn người đầu đen! ”
Tiết Duyên cười tủm tỉm ngồi xổm ở một bên nhìn hắn diễn trò, rồi chọn mấy tảng đá xme một chút, sau đó ném trở về nói, “Được rồi, cứ nghĩ đào ra mấy tảng đá màu đỏ liền gọi là kê huyết thạch, khi dễ nông thôn chúng ta không có kiến thức à?”
Nam nhân kia sắc mặt trắng bệch, sau đó vội vàng giải thích nói, “Ngươi đừng có nói bậy, ta đây vận chuyển từ Đại Lý đấy, chất lượng thượng thừa, lúc trước đều dâng lên hoàng gia làm cống phẩm!”
Tiết Duyên “a” một tiếng, “Bịa, ngươi bịa tiếp đi.”
“…” Nam nhân kia thẹn quá hóa giận, vung tay áo lên nói, “Rốt cuộc ngươi có mua hay không, không mua thì đi nhanh đi, đừng cản việc làm ăn của ta.”
Tiết Duyên nghiêng đầu nhìn A Lê, hỏi, “Muốn hả?”
Cô nương gia luôn không có chút phản kháng nào đối với những đồ vật xinh đẹp tinh tế như này, A Lê đưa tay sờ sờ, cắn môi gật gật đầu với Tiết Duyên.
Người bán hàng rong rất cao hứng, chà xát tay, “Vậy các ngươi muốn mua bao nhiêu đồng?”
Tiết Duyên lười biếng nói, “Một khối được, cũng không phải bánh bao, không thể ăn. “Hắn chọn lựa chọn lựa, chọn khối đẹp nhất, hỏi, “Ba văn có bán không?”
“…” Nụ cười trên mặt người bán hàng rong dần dần cứng đờ, “Ngươi giết ta đi.”
“Ta giết ngươi làm gì.” Tiết Duyên nhíu mày, “Quá ít? Bảy văn lận đó?”
Lúc này, người bán hàng rong không còn đòi giá cao mấy lượng, hắn nghiến răng nghiến lợi đếm “Hai mươi văn!”
Tiết Duyên chậm rãi nói, “Chỉ là một hòn đá vỡ mà thôi…”
Người nọ nghẹn họng, chậm rãi nói, “Mười văn tiền, không thể giảm nữa!”
A Lê chớp mắt mấy cái, chờ mong nhìn về phía Tiết Duyên.
Tiết Duyên vui vẻ, từ trong túi lấy ra mười tấm đồng ném qua, “Thống nhất!”
A Lê có được thứ mình muốn, vui hơn một chút, Tiết Duyên véo má nàng, cười nói, “Chờ ngày mai ta đi tìm một sợi dây xâu lại, cho nàng đeo chơi, nếu nàng thích, chờ đến khi ta có tiền, mua một hộp kê huyết thạch thật, đánh làm một bộ trang sức.”
A Lê mắt cong cong, cười gật đầu.
Tiết Duyên cúi đầu hôn nàng một cái, rồi đi mua nửa cân kẹo đường, lúc này mới nói về nhà. Trên đường đi ngang qua đường Vĩnh An, Tiết Duyên vốn định đi tửu lâu cho Tiểu Cà Lăm và Hồ An Hòa để đưa mấy cây kẹo đường ăn, nhưng lại không nghĩ tới vừa đến cửa, liền thấy một tiểu nhị cuống quít chạy ra.
Tiểu nhị thấy Tiết Diên, giống như tìm chủ tâm cốt, vội vàng chạy tới, vội vàng nói, “Chưởng quầy, chuyện lớn rồi!”
Tiết Duyên nhíu mày, nhìn vào trong cửa, “Làm sao vậy?”
Tiểu nhị nói, “Có người tới đây gây sự, nhất định nói là trong bánh bao trộn với phân chuột!”