A Lê - Chương 57
topicA Lê - Chương 57 :
Lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên Tiết Duyên nhìn thấy hắn hơn nửa năm qua.
Dù đã lâu không gặp nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn không hề suy giảm chút nào, nhìn vẻ mặt thánh thiện của Hầu Tài Lương, Tiết Duyên vẫn hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng trước mặt mọi người, chàng vẫn phải giả vờ hàn huyên.
Buổi chiều đang là giờ cao điểm kinh doanh, khách khứa qua lại, trong không khí tràn đầy mùi rượu và mùi thức ăn, Tiết Duyên đặt bút xuống, nhướng mi mỉm cười với Hầu Tài Lương, “Cũng không phải là không, mong Hầu đại nhân vẫn khỏe từ khi chúng ta chia tay nha.” Chàng nhìn khoảng chục người đứng sau Hầu Tài Lương, búng ngón tay, “Có chuyện gì vậy, đại đội nhân mã này là tới trả thù à?”
“Tiết chưởng quầy thật sự là hài hước mà.” Hầu Tài Lương cười ha ha, gật đầu nói, “Nhờ phúc của ngài, vừa mới thăng quan, về sau sẽ không nhậm chức ở Lũng huyện nữa, đi huyện Vĩnh Định làm chủ bộ. Nhưng anh em ruột thịt đều ở đây, lại nghe nói nhà rượu Hoa Lê này là tửu lâu đang nổi nhất Lũng Huyện nên ta sẽ tổ chức tiệc ở đây để chúc mừng chuyện vui thăng quan, đồng thời cũng ủng hộ Tiết Duyên ngươi.”
Tiết Duyên “Ồ” một tiếng, nhận ra mùi rằng hắn đến đây để khoe khoang.
Miếng ăn đến tay, nào có chuyện không ăn, Tiết Duyên ghi thù, có thù tất báo, nhưng cũng sẽ không cao thượng từ chối tiền bạc mà kẻ thù đưa tới cửa.
Chàng gảy bàn tính, cười như không cười nói, “Ngài đi mấy vị nhỉ?”
Hầu Tài Lương chắp tay, ánh mắt đảo qua bên cạnh, bên cạnh có một nam nhân mặc ngoại bào màu đinh hương lập tức nhận mệnh, quay đầu lại đếm lại, nói, “Tỷ phu, tổng cộng mười ba vị.”
Tỷ phu, sau khi thốt ra hai chữ này ra khỏi miệng, Tiết Duyên theo bản năng nhìn qua, đánh giá nam nhân kia từ trên xuống dưới. Xiêm y màu đinh hương không hiếm thấy, nhưng được một nam nhân hơn hai mươi tuổi mặc thì quá kỳ, hơn nữa người nọ còn có ngoại hình xấu xí, đáy mắt xanh đen, nhìn là biết là người trầm mê tửu sắc quá sâu.
Hồ An Hòa cầm bút vẽ tới vẽ lui trên giấy trắng, rồi lơ đãng liếc người nọ một cái, thấp giọng thì thầm với Tiết Duyên, “Em vợ của Hầu Tài Lương, diện mạo thật là tục tĩu đấy…”
Tiết Duyên nhẹ nhàng nhìn hắn một cái, Hồ An Hòa liền không nói nữa, ngượng ngùng cúi đầu.
Tiết Duyên gọi một tiểu nhị lại đây, phân phó nói, “Đi lầu hai mở gian phòng lớn nhất ra, tiếp đón mấy vị quan gia này.”
Hầu Tài Lương mỉm cười, rất lễ phép gật đầu, “Đa tạ.”
“Không vội cảm ơn.” Tiết Duyên vui vẻ, đưa tay gõ lên mặt bàn, “Trước hết trả tiền đặt cọc, hai đồng.”
Hầu Tài Lương chậm lại, khóe miệng giật giật, nhưng cũng không nói thêm gì, thấp giọng gọi một câu, “Hữu Vinh.”
Cậu em vợ tục tĩu màu đinh hương cung kính đáp một tiếng, sau đó từ trong tay áo lấy ra một chiếc túi tiền, chọn hai viên bạc vụn rồi ném qua, lạnh lùng nói, “Thưởng thêm một đồng đấy, cất đi.”
Hồ An Hòa cười ha hả, nghiêng đầu nói với Tiết Duyên, “Không chỉ tục tĩu, mà còn còn rất hồn nhiên, giống thái giám.”
Tên em vợ dường như biết Hồ An Hòa đang mắng hắn ta, vặn cổ trừng hắn một cái, sau đó hừ một tiếng, đi theo sau Hầu Tài Lương điên cuồng lên lầu.
Tiết Duyên thầm nhớ lại cái cằm nhọn giống như cái nón của em vợ Hầu Tài Lương, còn có ngón tay hoa lan như chân gà, run rẩy một cái.
Chàng l**m môi, chạm vào bả vai Hồ An Hòa, hỏi, “Người nọ là ai vậy?”
Hồ An Hòa nhe răng tắt nụ cười, lạnh lùng nói, “Hầu Tài Lương mới cưới Thạch di nương gia của thằng anh nọ.”
Tiết Duyên vẫn có ấn tượng với Thạch di nương từng gặp ở hậu viện Yến Xuân Lâu, “A” một tiếng, “Trách không được giống như vậy.”
Lúc Hồ An Hòa tính sổ sách thì đầu óc rất nhanh nhạy, nhưng sau nửa khắc, hắn đã tính ra giá cả của tất cả các cửa hàng bán than trong phạm vi năm mươi dặm của Lũng huyện, sau đó ước chừng lượng than cần thiết cho tửu lâu, rồi so sánh đúng chất lượng và danh tiếng của các thương hộ, cuối cùng nói cho Tiết Duyên, “Than của cửa hàng Lý gia là có lợi nhất, chúng ta mua một ngàn cân, hẳn là ba lạng tám đồng, nhưng ngươi đàm phán với hắn một chút thì ba lạng sáu đồng là có thể lấy được.”
Tiết Duyên nhìn tờ giấy lộn xộn mà hắn đã viết nguệch ngoạc, nhưng thực sự chẳng nhìn ra gì, chàng cực kỳ tin tưởng Hồ An Hòa về vấn đề này nên cũng chẳng hỏi nhiều, mà lập tức nói, “Vậy bây giờ ta mang theo một người đi qua, nếu đàm phán thuận lợi, chắc khoảng lúc cơm chiều thì mới trở về.”
Hồ An Hòa hehe vui vẻ, “Lúc đi ngang qua đầu phố chợ Đèn, đến chỗ Trương lão đầu thì mua cho ta hai củ khoai lang nướng.”
Tiết Duyên xắn tờ giấy lên chiếu rồi gõ xuống gáy hắn, sau đó lấy bốn lượng bạc vào tay, rồi xoay người đi tìm Tiểu Cà lăm.
Chân của Tiểu Cà Lăm đã lành, di chứng mà ban đầu lo lắng cũng không còn, có lẽ mấy ngày nay uống canh xương quá nhiều, nên hắn cao hơn rất nhiều so với mấy tháng trước, cũng trắng trẻo hơn rất nhiều, hắn vốn có mày rậm mắt to, qua đó, càng đẹp hơn.
Tiết Duyên hứa sẽ trả cho hắn một mức lương dài, quả thật chàng không nuốt lời, chàng đề bạt Tiểu Cà Lăm làm quản đốc, một tháng tiền lương tầm một lượng, do Tiểu Cà Lăm tự mình tranh giành, nên mỗi ngày đều đi theo Hồ An Hòa đọc khẩu lệnh, qua một tháng, tật nói lắp đúng là đã sửa được không ít. Hắn tâm tư tinh tế, thích cười, miệng lại ngọt, hơn nữa tuổi còn nhỏ, nói vài lời hay ý đẹp là có thể dỗ khách hàng vui vẻ cực kỳ, vì thế Tiết Duyên càng thích hắn hơn.
Buổi chiều khách hàng nhiều, Tiểu Cà Lăm đang vội vàng chỉnh sửa lại thực đơn, sau đó đưa qua cho nhà bếp, hắn vốn không biết chữ, nhưng lại cố gắng nhớ trong hai đêm, nên việc đọc hiểu tên món ăn lại không thành vấn đề. Tiết Duyên đi qua vỗ vỗ bả vai hắn, dặn dò, “Lát nữa ta sẽ đi cửa hàng Lý gia một chuyến, A Lê tỷ tỷ đệ đang ngủ ở trên lầu, có gì trông một tí, đừng để người ta quấy rầy nàng, nhất là cái tên Hầu Tài Lương kia, còn có tên em vợ mũi nhọn kia của hắn.”
Tiểu Cà Lăm ngửa mặt nở nụ cười, “Ca, huynh yên tâm đi.”
Tiết Duyên nhướng mày, “Làm cho tốt, trở về mang khoai lang nướng cho đệ ăn.”
Tiểu Cà Lăm nuốt một ngụm nước bọt, “Muốn nhân ngọt, tốt nhất là mềm một tí, vỏ bị cháy có chút vị ngọt.”
Tiết Duyên “chậc” một tiếng, “Phiền phức quá.” Dứt lời, chàng khoát tay áo, “Đi rồi.”
A Lê vốn không có thói quen ngủ trưa, lần này là do buổi sáng mệt mỏi nên hơi buồn ngủ, nhưng chưa quá nửa canh giờ đã tỉnh lại.
Lò sưởi trong phòng vẫn ấm áp như trước, đã qua giờ Mùi, mặt trời cũng không nóng như buổi trưa, trông vô cùng dịu dàng, chiếc ghế nhỏ cũng được sưởi ấm bởi ánh nắng, là điều thích hợp nhất cho việc đi ngủ. A Lê buồn bực mở mắt ra, nàng vẫn cảm thấy hơi mệt nên tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. A Hoàng rụt vào khuỷu tay nàng, chiếc lông bồng bềnh ấm áp, xúc cảm mềm mại, A Lê vuốt một lát, mỉm cười, thỏ béo cọ cọ lên trên, dùng chóp mũi ướt át chạm vào hai má nàng.
A Lê ấn đầu nó vào trong khuỷu tay, nhỏ giọng nói, “Đừng quậy.”
Nghe vậy, A Hoàng trở nên ngoan ngoãn, nó cong người, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa, duỗi thắt lưng.
Hành lang bên ngoài ồn ào, thỉnh thoảng có người qua lại, hương thơm của các loại thức ăn truyền qua khe cửa. A Hoàng là một con thỏ ham ăn, thích ngửi mùi này nhất, mũi hít hít, đôi mắt nhỏ chẳng thèm chớp.
Qua một hồi, có một tiểu nhị bưng một cái nồi đất từ dưới lầu đi lên, trong miệng cất tiếng kêu lên, “Gian Thiên Tự, thịt bò om củ cải!”
Thịt bò được hầm đến mềm nhũn, hòa quyện với mùi thơm đặc trưng của củ cải trắng, lần lượt chui ra từ cái lỗ nhỏ trên miệng nồi, A Hoàng ngửi thấy, thoắt cái liền lấy lại tinh thần, vèo vèo ngồi xổm dậy. A Lê nhận thấy, nhắm mắt v**t v* lông trên lưng nó, cúi đầu hỏi, “Làm sao vậy?”
Đôi tai dài của A Hoàng lắc lư, trở nên yên tĩnh lại, không có động tĩnh gì khác. A Lê yên lòng, dời tay khỏi lưng nó, đặt trên trán, che bớt ánh nắng từ phía đối diện rồi tiếp tục chợp mắt. A Hoàng quay đầu lại nhìn, thấy A Lê ngủ yên, xoay người nhảy xuống đất.
Cửa khép lại, A Hoàng dùng đầu đẩy hai lần mà không ra ngoài được, nó có chút sốt ruột, lui về phía sau vài bước, sau đó đột nhiên nhảy về phía trước, dùng một lực mạnh đá văng cửa ra.
Đến hành lang, mùi củ cải vẫn còn, chóp mũi A Hoàng co rụt lại, dường như trong nháy mắt đã phân biệt được phương hướng, ngay sau đó như một tia sáng vọt tới tiểu nhị, vòng đến trước mặt hắn, nhưng do cách xa nơi đó ba bước nên khó khăn lắm mới dừng lại.
Tiểu nhị “A” kêu lên một tiếng, tay bưng nồi lắc lắc hai cái, vất vả lắm mới đứng vững mà không làm thức ăn đổ ra ngoài.
Hắn biết A Hoàng là con thỏ lớn lên xấu xí, sau khi gặp một lần, muốn quên cũng khó. Biết nó là thú cưng của A Lê nên tiểu nhị cũng không dám đạp nó một cước để trút giận, mà chỉ trừng mắt mắng hai tiếng, sau đó vòng qua nó tiếp tục đi vào phòng.
A Hoàng không chịu từ bỏ, tiếp tục chặn đường, tiểu nhị tức giận, rống nó, “Nếu không yên thì ta sẽ bẩm báo với Tiết chưởng quầy, đem ngươi nấu thành thịt thỏ kho tàu đấy!”
A Hoàng run rẩy một cái, rốt cuộc cũng dừng bước, dịch sang bên cạnh, tiểu nhị phụt nó một cái, “Quỷ tham ăn, tật xấu tùm lum.”
Gian Thiên Tự ở bên phải, A Hoàng ngồi xổm ở cửa, ngoan ngoãn như một quả cầu nhung, tiểu nhị vừa đề phòng nó, vừa giơ tay chuẩn bị gõ cửa, tay còn chưa chạm vào cánh cửa, cửa liền cọt kẹt một tiếng mở ra. Thạch Hữu Vinh mắt say mơ màng từ bên trong đi ra, xoa cái bụng ăn đến tròn trịa, bất mãn quát lớn, “Đột nhiên làm chấn động thế này là sao! Nếu ngươi dọa quan gia bên trong, ta sẽ vặn đầu ngươi!”
Tiểu nhị bị mắng, liên tục xin lỗi, rồi giơ nồi đất trên tay lên, tươi cười nói, “Đến đưa thức ăn ạ.”
Thạch Hữu Vinh vung tay lên, ợ to một tiếng, “Đi vào đi!” Sau đó, đi về phía trước hai bước, hắn ta nhớ lại điều gì đó, quay đầu lại nói, “Chờ đã, làm thế nào để đi đến nhà xí?”
Tiểu nhị cung kính trả lời, “Sau khi xuống lầu rẽ về phía tây, sau khi ra cửa thì đi về phía phải hai trượng là tới.”
Thạch Hữu Vinh “Ừ” một tiếng, đầu lưỡi l**m l**m kẽ răng, hắn cũng không đi vội vàng, mà trở về phòng lấy một cây tăm xỉa răng, sau đó chọn miếng thịt rồi ăn, rồi mới đi ra ngoài đến nhà xí.
Tiểu nhị đã đi xuống lầu, thức đã cũng bày sẵn trong phòng, ngay cả cửa cũng khép lại, nhưng A Hoàng vẫn ngồi xổm ở đó, vẫn không nỡ rời đi.
Nó dịch mông, muốn đổi vị trí rồi lại ngửi ngửi, Thạch Hữu Vinh hừ hát khúc nhạc nhỏ đi ra ngoài, hắn cũng không chú ý nhìn dưới chân, không cẩn thận liền đá vào người nó. A Hoàng mập mạp, nó nặng hơn một con thỏ bình thường, Thạch Hữu Vinh uống say đến nổi lòng bàn chân siêu vẹo, sau khi vấp phải nó thì lảo đảo về phía trước, gáy đập vào bức tường đối diện, hắn đau đến mắt hiện lên sao vàng.
Hắn mắng nhẹ một câu, quay đầu lại tìm thủ phạm, A Hoàng run người, biết mình phạm sai lầm, nhấc chân muốn chạy.
Thạch Hữu Vinh ấn đầu, thấy sưng một cái túi, tức giận dùng nắm đấm đuổi theo.
A Hoàng liều mạng chạy về phía trước, ban đầu vòng hai vòng tại chỗ, thấy không thoát được, liền chạy vào trong phòng.
A Lê vừa tỉnh dậy, nàng tìm khắp nơi mà không thấy nó, lại nhìn thấy cửa mở he hé nên sốt ruột đuổi theo, A Hoàng nhìn thấy nàng đứng ở cửa, hiếm khi thông minh, sợ Thạch Hữu Vinh làm phiền nàng, lại quay đầu đi xuống lầu. Nhưng nhảy về phía trước vài bước thì giật mình phát hiện Thạch Hữu Vinh không đuổi theo nó nữa.
Nhìn thấy A Lê mọng nước đang đứng đó, mắt Thạch Hữu Vinh thẳng tắp, hắn không hề có ý định đuổi theo một con thỏ ngu ngốc đó nữa. Hắn xoa xoa tay, cười tủm tỉm bước về phía trước, nhẹ nhàng hỏi, “Tiểu cô nương từ đâu tới đây? Tại sao sống một mình ở đây thế, không sợ à?”
Ngoại hình của Thạch Hữu Vinh không giống người tốt, A Lê cảnh giác, dựa lưng vào khung cửa, không nói nhảm với hắn nữa mà lớn tiếng gọi tên Tiết Duyên.
Thạch Hữu Vinh lập tức kinh ngạc, không thể tin nói, “Ngươi chính là tân nương tử mà Tiết Duyên mới cưới?” Hắn chậc lưỡi, vừa nói vừa bước về phía trước, “Thật xinh đẹp.”
A Lê cắn môi, thấy Tiết Duyên tới chậm, biết chàng đi ra ngoài còn chưa về nên đổi lời, gọi tên Thuận Tử.
Thạch Hữu Vinh say đến mức mắt mờ đi, quên hết mọi thứ ngoại trừ sắc tâm của mình, hắn cười khà khà nói, “Tiểu nương tử…”
Chưa dứt lời, phía sau hắn ta chợt hiện lên một bóng đen, sau đó một là một tiếng trầm nặng vang lên, Thạch Hữu Vinh trợn mắt, ngã về phía trước trên mặt đất.
A Lê la lên, bước sang bên cạnh, giương mắt nhìn thấy người cầm đang cầm trong tay một cây gậy lửa, khom người thở hổn hển chính là Tiểu Cà Lăm.
Nghê Thuận đứng trước cửa nhà A Lê nửa canh giờ, vẫn không có vấn đề gì, nhưng hắn không ngờ vừa rời đi lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Sau khi quật ngã Thạch Hữu Vinh xuống đất, hắn có chút bối rối, ném cây gậy xuống đất, rồi quay người bỏ chạy: “Ta đi tìm Hồ nhị chưởng quầy.”
Chạy được hai bước, hắn lại nhớ tới A Lê ở phía sau, lo lắng nàng ở đây một mình nên đi tới túm cổ tay nàng cùng xuống lầu.
——————–
Tác giả muốn nói:
KO trong hai chương