A Lê - Chương 56

topic

A Lê - Chương 56 :

Chớp mắt đã đến Tết, đường phố đều treo đèn lồng đỏ, cửa hàng dán câu đối xuân, bông tuyết trắng trải trên nóc nhà, hương vị Tết tràn đầy vào mặt.

Quán được cải tạo và trang bị nội thất đều rất tinh xảo, đại sảnh còn dùng bình phong chạm khắc để ngăn cách bàn ghế, tạo thành chỗ ngồi riêng tư, dù khách không đặt phòng riêng cũng không thể bị người ngoài làm phiền, hơn nữa thức ăn ngon, giá cả phải chăng, lời truyền miệng dần dần lan rộng, ngày càng có nhiều người đến đây ăn.

Việc làm ăn càng ngày càng tốt, A Lê cũng trở thành bà chủ chân chính, mỗi ngày chỉ nấu vài món ăn đặc trưng, thời gian còn lại liền nghỉ ngơi. Cuộc sống sung túc hơn, A Lê cũng mập lên một chút, mặc áo khoác màu cam của Phùng Thị khâu, khuôn mặt nõn nà như búp bê sứ.

Hôm nay trời nắng đẹp, sau khi ăn cơm trưa xong, A Lê không về nhà mà ở lại cửa hàng thu dọn mớ hỗn độn mà A Hoàng đã xông vào buổi sáng. Cuối hành lang tầng hai là một căn phòng nhỏ, không đủ lớn, chỉ đủ để một chiếc giường gỗ, không thể làm phòng khách, Tiết Duyên và Hồ An Hòa thương lượng với nhau, dứt khoát để lại làm chỗ nghỉ ngơi, ở giữa phòng bày một cái lò sưởi, vào lúc tửu lâu không có việc gì làm thì cũng có một chỗ để nghỉ ngơi.

Hôm nay là ngày quyết toán cuối tháng, Hồ An Hòa mang theo sổ sách rồi bận rộn cả buổi sáng, cơm trưa còn chưa kịp ăn, trong phòng nhỏ cũng chỉ có Tiết Duyên và A Lê.

Bếp lò sưởi nhỏ hơn bếp thường dùng trong nhà, đốt than củi, có một ống sắt dài kéo dài ra ngoài cửa sổ để hút khói. Ngoài trời nắng chói chang, trong phòng sáng vô cùng, có bếp lò để sưởi ấm thì không cần mặc áo khoác, chỉ cần một chiếc áo mỏng là đủ.

A Lê xắn tay áo lên khuỷu tay, cau mày nhìn những sợi chỉ bông trên sàn, ngồi xổm xuống định gỡ đầu sợi chỉ ra, nhưng phát hiện chúng đã bị vướng vào một nút thắt chặt không thể nào gỡ ra được, căn bản tìm không thấy.

A Hoàng ngồi xổm ở góc tường với vẻ mặt vô tội, thậm chí không nghĩ rằng việc gãi, cắn và làm rối tung một đống sợi bông là điều không nên làm.

Tiết Duyên xách chân trước của nó, hung thần ác sát hỏi, “Có sai không? Ngươi có biết sai không?”

Cổ A Hoàng cứng ngắc, đôi chân nhỏ nhắn không chịu nổi sức nặng ngày càng tăng của cơ thể, càng ngày càng run rẩy, khuôn mặt phủ đầy lông dài, không thấy được đôi mắt.

Tiết Duyên càng nhìn bộ dạng ngu xuẩn của nó thì lại càng tức giận, ngón trỏ và ngón cái ấn vào nhau, thở phào nhẹ nhõm rồi giáng một cái thật mạnh vào đầu nó.

A Hoàng phát ra một tiếng kêu quái dị không cách nào hình dung được, hai chân đạp trúng đầu gối Tiết Duyên một cái, thân thể cong cái liền nhảy lên giường. Phía trên có một chiếc chăn mỏng, nó vặn mông, khéo léo luồn vào, hoàn toàn không phù hợp với thân hình nặng nề của nó.

Tiết Duyên bị tức giận không nhẹ, nhặt lên một tấm kim bị nó quăng đến trụi lủi ném qua, mắng một câu, “Tên khốn này.”

A Lê bất đắc dĩ nhìn chàng một cái, đạp chân đứng lên, “Cũng đừng giận nó nữa, mau tới đây giúp dọn đi. Cũng coi như nó thông minh, không đụng vào kim, chứ nếu không bây giờ không biết thành gì nữa.”

Tiết Duyên híp mắt mắng, “Tên khốn này còn có não đấy.”

“Còn nhỏ chứ không ấu trĩ.” A Lê cười khẽ, ôm sợi chỉ bông trên mặt đất lên giường, vỗ vỗ A Hoàng bảo nó dựa vào góc tường một chút, rồi gọi Tiết Duyên tới, “Ta tháo dây ra, chàng đến giúp ta quấn một chút.”

Tiết Duyên ngu ngơ, “Quấn như thế nào?”

A Lê nói, “Chàng đưa tay ra là được, cho ta mượn cổ tay, còn lại để ta làm.”

Tiết Duyên không tình nguyện đi lên, nhân cơ hội còn đánh A Hoàng một cái, A Lê đẩy chàng một cái, cười nói, “Làm gì thế.”

Tiết Duyên nói, “Nó phạm sai lầm lớn như vậy nàng không phạt nó à? Con hư tại mẹ!”

A Lê liếc chàng một cái, tháo một đầu sợi chỉ bông, quấn hai vòng trên hai cổ tay chàng, sau đó đi thóa một đoạn, giọng điệu không nhanh không chậm, “Con không dạy là lỗi của cha.”

Tiết Duyên trừng mạnh mắt, “Trách ta à?”

A Lê không nghe thấy, vẫn cúi đầu tập trung chuyện trong tay, không để ý tới chàng. Tiết Duyên l**m l**m môi, không dám đáp A Lê như thế nào, quay đầu trộm duỗi đầu A Hoàng ra, cúi đầu nói, “Tên khốn nạn, ngươi cho rằng đêm nay ta không để ngươi dọn dẹp thì phải lột da đấy!”

A Hoàng thực sự rất giỏi làm hỏng đồ đạc, A Lê tháo nửa canh giờ mà mới làm xong một nửa.

Tiết Duyên ngồi xếp bằng đối diện nàng, lúc mới bắt đầu còn có sức nhìn nàng chậm rãi quấn, nhưng sau đó, vì trong phòng quá nóng nên chàng ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại, nửa chân đã bị tê. Chàng cố thử cử động, hít sâu một hơi, A Lê phát hiện, ngẩng mặt hỏi, “Làm sao vậy?”

Tiết Duyên uể oải, “Còn phải làm bao lâu nữa?”

A Lê cười nói, “Mặt sau sắp xong rồi, ta làm nhanh hơn một tí, chắc khoảng chỉ một nén nhang.”

Tiết Duyên đau khổ trợn trắng mắt, hiện tại đầu gối bên phải của chàng thoắt cái như bị vạn cây kim đâm vào, đau đến mức chẳng thể di chuyển được, lẩm bẩm nói, “Sớm biết chi bằng ném đi cho rồi.”

A Lê trách móc, “Tiết kiệm thì mới có thể lo việc nhà, còn chưa tích góp được bao nhiêu tiền thì đừng giở thói thiếu gia.”

Tiết Duyên liên tục nhận sai, trở nên thành thật.

Trong phòng thật sự oi bức, Tiết Duyên bực dọc, không lâu sau liền che một hột mồ hôi trên trán, sau khi qua một khoảng thời gian ngắn, thật sự không nhịn được, vỗ vỗ mu bàn tay A Lê, thăm dò hỏi, “Hay là ta tìm cách đi?”

A Lê đã biết chàng ngồi không yên từ lâu, bây giờ thấy dáng vẻ chàng sắp lăn lộn thì cũng không làm khó chàng nữa, nàng nghĩ một chút, “Được rồi.”

Nàng cắt sợi chỉ đã quấn xong ở đuôi, buộc lại đặt sang một bên, chỉ vào một đoàn sợi bông nhỏ còn lại nói, “Anh sắp xếp những thứ này là được rồi, không cần bao nhiêu công phu, tôi đi lấy cho anh hai quả lê đông lạnh đi dập lửa. ”

Tiết Duyên vui hẳn lên, chàng đá mở chăn đắp lên đùi, thoải mái thay đổi tư thế, tay đặt trên mông mập của A Hoàng, nhéo mạnh một cái, không quên dặn dò, “Chọn một cái to!”

A Lê cầm một chiếc áo khoác khoác lên vai, cười nói, “Biết rồi.”

Nhìn thấy A Lê đi ra ngoài, Tiết Duyên kéo dãn thắt lưng, tựa như sống lại, đầu tiên là nhảy xuống mặt đất mở cửa sổ một khe nhỏ, gió thổi, tâm trạng thoải mái, nhưng quay đầu lại nhìn sợi chỉ kia thì lại nhíu mày.

Để cho chàng nhẫn nại đi tháo đống sợi rối này còn khó chịu hơn đi giết chàng, Tiết Duyên không muốn làm, nhưng lại sợ A Lê trở về sẽ nói chàng, xoay quanh cả phòng để tìm cách.

Sau khi đi vòng hai vòng, nhìn thấy một chiếc kéo trên bàn bên cạnh.

Tiết Duyên cầm lấy lên, khoa tay múa chân hai cái, nhếch miệng vui vẻ.

Lê đông lạnh là một trong số ít các loại trái cây có thể ăn vào mùa đông ở miền Bắc, ngoài hồng đông lạnh, táo đông lạnh và hải đường đông lạnh. Khoảng đến cuối tháng mười, trời trở lạnh, nước nhỏ giọt có thể hóa thành băng, người ta lấy một cái chậu sắt ra, cho lê, hồng… vào rồi để ngoài trời qua đêm, sẽ đông cứng lại.

Nếu lúc nào muốn ăn thì mang vào trong phòng, tưới chút nước lạnh để làm băng tan.

Những quả lê đông lạnh làm theo cách này trông xấu và đen, nhưng nước trong miệng rất ngono và giòn, đôi khi có thể cắn thành từng viên đá nhỏ, tốt nhất nên ăn trong phòng ấm áp, có chăn bông, mát lạnh giải nhiệt, ngon nhất là khi mới lấy ra.

Lúc đi lấy lê thì đụng phải Tiểu Cà Lăm, A Lê nói vài câu với hắn làm trễ giờ, chờ đến lúc trở về phòng thì đã qua hai khắc đồng hồ. Vốn tưởng rằng Tiết Duyên đã làm mọi việc đàng hoàng rồi, nhưng khi A Lê mới biết quả thật không nên đem việc tỉ mỉ này giao cho nam nhân.

Tiết Duyên ngồi trên giường với vẻ mặt vô tội, tay phải còn cầm kéo, trước mặt lại là đầu dây vụn đầy đất, dáng vẻ giống hệt A Hoàng lúc phạm sai lầm.

A Lê đặt đĩa lên bàn, kinh ngạc hỏi, “Chàng sao thế?”

Tiết Duyên nói, “Ta cũng không biết, ta không tháo được mấy nút thắt kia nên đã dùng kéo cắt, nhưng không nghĩ tới sau khi cắt thì sợi chỉ liền đứt ra.”

A Lê một lúc lâu mới hiểu được chàng đang nói gì, nàng mờ mịt đứng tại chỗ, thật sự là không nghĩ ra vì sao Tiết Duyên lại có suy nghĩ kỳ quặc này.

Tiết Duyên ôm A Hoàng lui ở góc tường, ngơ ngác hỏi, “Vợ ơi, nàng không tức giận chứ?”

A Lê “A” một tiếng, lắc đầu, “Không tức giận.”

Tiết Duyên nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng dọn dẹp xong đống bừa bộn trên giường, rồi tiếp A Lê lại đây ngồi, nhẹ nhàng lắc lắc cổ tay nàng, “Thật sự không tức giận sao?”

A Lê nở nụ cười, “Chuyện nhỏ như vậy, làm sao có thể nổi giận được.”

Tiết Duyên thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ôm lấy vai nàng, một lát sau, lại hôn lên mặt nàng. A Lê bị làm cho ngứa ngáy, đẩy bả vai chàng ra nói, “Không nóng sao? Đừng dính vào ta, ăn đồ của chàng đi.”

Tiết Duyên cười, rồi mổ vào mũi nàng hai cái, đưa tay bắt một quả lê đông lạnh.

A Lê sợ lạnh, không ăn món này, kéo chăn sang một bên đọc sách.

Trong phòng lại trở nên yên tĩnh, dưới ánh mặt trời giữa trưa có những hạt bụi rất nhỏ đang bay, cả phòng yên tĩnh. Tiết Duyên ăn xong một cái, ý còn chưa thỏa mãn, lại đi bắt người kia, còn chưa cắn một miếng thì có tiếng gõ cửa vang lên. Tiết Duyên lấy khăn lau tay, cất tiếng đáp một câu, “Vào đi.”

Tiểu nhị thò đầu tiến vào, cười tủm tỉm nói, “Tiết chưởng quầy, Hồ nhị chưởng quỹ gọi ngài, nói sổ sách đã rõ ràng rồi, muốn bàn chuyện mua than.”

Than là thứ không thể thiếu vào mùa đông miền Bắc, củi khô thường dùng để đốt bếp nhưng phòng khách chỉ dùng than, những ngày lạnh kéo dài từ tháng mười đến tháng ba năm sau, than là một khoản chi phí không nhỏ, phải chọn một nguồn đáng tin cậy và hợp lý.

Tiết Duyên gật đầu, ném lê chưa ăn trở lại trên đĩa, nói, “Đến đây.”

Tiểu nhị đáp một tiếng, rồi cười cười với A Lê, sau đó rời khỏi.

Tiết Duyên mặc xiêm y xong, nghiêng đầu giải thích cho A Lê chàng muốn làm gì, đợi nàng gật đầu bảo hiểu thì xoa xoa tóc nàng, dịu dàng nói, “Nàng ngủ trước một lát, tí nữa tasẽ về, hôm nay chúng ta về nhà sớm một chút.”

A Lê cũng có chút buồn ngủ, cong mắt, nói được.

Thấy Tiết Duyên đi ra cửa, A Hoàng cuối cùng cũng yên lòng, duỗi thắt lưng, cọ vào ngực A Lê, nhe răng làm nũng. A Lê nắm lấy lỗ tai nó nhỏ giọng chỉ trích nó một trận, thấy nó tựa như khiêm tốn nhận sai thì mới buông tay xuống. Cửa sổ mở một lúc lâu, bên ngoài gió lạnh, A Lê xuống đất đóng cửa sổ, tay vừa chạm vào cửa sổ thì nhìn thấy xa xa đầu đường có một đám người chậm rãi đi tới, cầm đầu tên áo khoác màu nâu, nhìn rất quen.

Nàng không nhớ ra đó là ai, cũng không quan tâm, sau khi đóng cửa sổ lại ôm lấy A Hoàng, đến giường ngủ nhỏ.

Tiết Duyên đang ở quầy tính tiền so sánh giá cả của cửa hàng bán than với Hồ An Hòa, vừa tính xong một nửa, trước mặt chợt xuất hiện một bóng đen.

Tiết Duyên ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt vui vẻ của Hầu Tài Lương, “Tiết công tử, đã lâu không gặp.”

——————–

Tác giả muốn nói:

Một trong những hoạt động yêu thích của người Đông Bắc vào mùa đông là …

Ăn kem.

Tiết tổng nói: Tất cả những người gây ra chuyện đều phải chết! Cái thù lúc trước ngươi đập sạp của ta đó, ta còn nhớ kỹ lắm đấy!