A Lê - Chương 55
topicA Lê - Chương 55 :
Tửu lầu được tân trang lại một cách tinh xảo, nhân dịp vui vẻ thậm chí còn được giăng đèn kết hoa, mỗi cửa sổ đều dán chữ “hỉ” khiến tửu lầu trông như một màu đỏ tươi hạnh phúc.
A Lê không có nhà mẹ đẻ nên xuất giá từ tửu lầu, vì vậy tối hôm trước nàng sẽ ở lại đây, Vi Thúy Nương và Tiểu Cà Lăm làm người nhà mẹ đẻ của nàng. Chân của Tiểu Cà Lăm đã gần lành rồi, mặc dù chưa thể chạy nhảy được, nhưng đi lại vẫn ổn. Lúc A Lê thành thân, hắn còn vui mừng hơn cả A Lê, cả đêm không ngủ ngon.
Sau khi về đêm, Phùng thị bận rộn sắp xếp công việc trong nhà, rồi chạy tới, ở chung với A Lê.
Giờ lành được chọn vào giờ Mùi, sau giờ Ngọ mặt trời sáng nhất, hôm nay trời đẹp, nhưng tối qua tuyết rơi nhẹ, những bông tuyết mềm xốp trên mái hiên giờ đã biến thành nước do sức nóng, nhỏ giọt xuống dọc theo mái hiên. Trưởng bối của A Lê không còn ở trên thế gian nữa nên tục chải đầu sẽ do Phùng thị tự tay làm, còn trang điểm thì có Vi Thúy Nương phụ.
A Lê xưa nay không trang điểm nên trông dịu dàng, hôm nay trang điểm lên lại trở thành một người khác.
Làn da nõn nà, tóc búi cao, trên môi có chút chu sa, mắt ngọc mày ngài, kiều diễm ướt át.
Áo cưới được A Lê thêu từng mũi một, nền đỏ chỉ vàng, vạt áo là phúc lộc uyên ương, trên hai tay áo là mẫu đơn và phượng loan, cả bộ tràn đầy hạnh phúc, trông nó càng thêm duyên dáng. Nàng yên lặng ngồi trên giường, có chút khẩn trương, ngón tay không ngừng nghịch tay áo, rồi nhìn Phùng thị, lại nhìn Vi Thúy Nương, nhẹ giọng hỏi, “Đẹp không?”
Tiểu Cà Lăm giơ gương, còn chưa đợi hai người còn lại nói thì liền vội vàng mở miệng nói, “Đẹp, rất đẹp.”
Mắt hắn ánh lên, liều mạng gật đầu nói, “Đệ chưa từng thấy tân nương tử nào xinh đẹp như tỷ tỷ.”
A Lê cười tươi, dưới môi có một đôi lúm đồng tiền đầy ngọt ngào.
Phùng thị nhìn mà không dời mắt được, không ngừng vỗ tay nói đẹp, mặc dù cười, nhưng trong mắt lại rưng rưng. Bà không dám để A Lê nhìn thấy, sợ nàng nghĩ nhiều, vội vàng quay lưng lại rồi dùng khăn lau khóe mắt, trong lòng thở dài, “Cuối cùng cũng đến ngày này.”
Vợ chồng thiếu niên làm bạn đến già, hai đứa nhỏ có thể đi đến hôm nay, thật sự là không quá dễ dàng.
Ngày hôm qua, trước khi ra khỏi cửa, Tiết Duyên và Hồ An Hòa ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà nói chuyện phiếm, tuy đã quen biết nhau như vợ chồng nhưng khi ngày nghênh đón này đến, chàng vẫn cảm thấy phấn khích không tả. Họ nói rất nhiều, cuối cùng, Hồ An Hòa hỏi Tiết Duyên, “Tâm trạng bây giờ của ngươi như thế nào?”
Tiết Duyên suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói, “Ta chỉ cảm thấy cuộc đời này đáng giá, đáng giá, cũng không phải uổng phí.”
Phùng thị nghĩ có thể nhìn thấy hành trình bọn họ đi tới nhau như vậy, cùng hội cùng thuyền, có nơi an ủi dựa vào, cho dù về sau không có đại phú đại quý, mà chỉ giản dị bình thản như vậy, bà cũng cảm thấy rất vui lòng.
Họ có vẻ ngoài đẹp nhất khi là một cặp đôi.
Kiệu đón dâu đến đúng giờ, Vi Thúy Nương vẫn bám cửa sổ nhìn chằm chằm ra đường phố, sau khi nhìn thấy kiệu hoa đỏ thẫm đang chậm rãi đi tới đầu đường thì vội vàng xoay người phân phó, “Mau đi chặn cửa!”
Vì để thuận tiện, Vi Thúy Nương còn mang theo hai nha hoàn, trong đó có Tiểu Cà Lăm tổng cộng có ba người, nghe vậy liền vội vàng chạy ra cửa, dùng vai và lưng ép vào cửa, mặc cho người bên ngoài có dùng sức tới đâu đi nữa cũng khó có thể mở ra.
Phùng thị cười khanh khách đứng ở một bên nhìn, dặn dò, “Mọi người cẩn thận một chút.”
Giường của A Lê đối diện cửa, nàng có thể nhìn thấy chuyển động ở cửa bằng cách di chuyển nhẹ chiếc quạt trước mặt.
Qua một chén trà, Tiết Duyên mang theo Hồ An Hòa cùng mấy huynh đệ thân thiết xưa nay đi lên lầu, hành lang vây quanh một vòng khách khứa đến cổ vũ, rất ồn ào và náo nhiệt. Trong tay Tiết Duyên cầm một con nhạn chạm khắc gỗ làm lễ, chàng nhịn không được cười, ho nhẹ hai tiếng, giơ tay gõ cửa.
Vi Thúy Nương lười biếng đứng ở cửa, cất cao giọng hỏi một câu, “Ai đấy? Làm gì vậy?”
Người bên cạnh cười ồn ào, Hồ An Hòa cũng cười, âm nhạc tươi vui như ăn ba cân mật.
Tiết Duyên cao giọng đáp, “Cưới tân nương tử.”
Đuôi lông mày của Vi Thúy Nương nhướng lên, vội vàng nhỏ giọng nói, “Nhanh, mở ra một tí!”
Tiểu Cà Lăm nghe lệnh làm việc, thật sự chỉ mở ra một khe hở hẹp, lộ một con mắt ra ngoài. Hồ An Hòa nhìn thấy, xắn tay áo, chỉ vào hắn nói, “Ngươi là con sói mắt trắng, ngày thường ca ca cũng đối xử với ngươi không tệ, sao giờ không thèm cho tí mặt mũi nào thế.”
Vi Thúy Nương ở trong phòng rống, “Đừng nói nhảm với hắn nữa, nhét tiền lì xì tiến vào.”
Đây là hôn tục của Lũng huyện, gọi là chặn cửa, cố ý ngăn cản không cho chú rể vào, gõ cửa một lần thì phải tặng lì xì một lần, qua lại ba lần mới chịu mở cửa. Một là vì để lại tài vận của nhà nữ, hai là để kéo dài thời gian đưa tân nương ra ngoài, thể hiện sự coi trọng của nhà mẹ đẻ đối với tân nương tử, đốc thúc chú rể đối xử tốt với nàng.
Hồ An Hòa không thật sự tức giận, mà chỉ là cười đùa với Tiểu Cà Lăm, sau khi thấy Vi Thúy Nương nói vậy, cũng không dám kéo về phía sau, vội vàng từ khe cửa nhét một cái phong bì đỏ vào.
Tiểu Kết Ba nhận lấy, đưa cho Vi Thúy Nương, lại một tiếng đóng chặt cửa lại.
A Lê không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì, nhưng nhìn mọi người trong phòng đều vui vẻ, cũng cười theo, mặt mày cong cong.
Bên ngoài, Hồ An Hòa suýt nữa bị đụng vào mũi, nhưng hắn lại không dám làm gì Vi Thúy Nương, mà chỉ oan ức che mũi lui về sau.
Tiết Duyên gõ cửa, cất tiếng, “Cưới tân nương tử.”
Gõ ba lần như thế, Vi Thúy Nương cuối cùng mới hài lòng, vung tay lên, thả người đón dâu tiến vào.
A Lê nhìn thấy ánh sáng ở cửa, lòng bàn tay nắm chuôi quạt hơi toát mồ hôi.
Phong tục của Yên quốc là khi nữ tử xuất giá thì lấy quạt che mặt, một là che đi sự xấu hổ, hai là có chút vẻ đẹp thần bí.
Tuy phòng khách không dùng làm hỉ phòng, nhưng chăn đệm gối đều đổi thành màu đỏ thẫm, thân hình nhỏ nhắn của A Lê đang ngồi ngay ngắn trên giường,nửa cổ tay lộ ra dưới ống tay áo rộng, một dãy chỉ vàng thêu kim tuyến màu cam trên quạt che hơn phân nửa khuôn mặt, trên vành tai trĩu một chiếc hoa tai vàng ròng hình tua rua, tràn đầy lấp lánh, hơi lay động.
Không thể nhìn thấy cả gương mặt, nhưng vẫn đủ để khiến mọi người nhìn không chớp mắt.
Tiết Duyên đang ôm chim nhạn gỗ đứng ở cửa, chàng nhất thời ngây dại, ngực đập như trống, trong nháy mắt, mọi thứ trước mắt đều trở nên hư ảo, chỉ còn lại mỗi mình A Lê.
Vi Thúy Nương che môi cười, hớn hở nói, “Ngây ngốc ở đây làm gì, không đón tân nương tử à?”
Hồ An Hòa cũng sốt ruột, đạp chàng một cước, thấp giọng nói, “Đừng để lỡ giờ lành!”
Tiết Duyên lúc này mới định thần lại, dâng chim nhạn trong tay cho Phùng thị, hoàn thành lễ dâng nhạn.
Tục dâng nhạn làm lễ rước dâu đã có từ thời xưa. Chim nhạn là chim di trú, chúng di cư từ bắc xuống nam đều đặn và cả đời chúng chỉ có một phối ngẫu, nếu một con chết, con kia cũng vĩnh viễn không chọn bạn trăm năm nữa. Nhạn đi từ nam ra bắc thuận theo âm dương, vợ chồng cố định hợp nghĩa lễ, hôn nhân lấy nhạn làm lễ, tượng trưng cho một đôi cô dâu chú rể âm dương hòa thuận và cũng tượng trưng cho sự chung thủy với hôn nhân.
Tiểu Cà Lăm đóng vai em vợ, bưng trứng gà nấu nước đường đã chuẩn bị từ sớm cho Tiết Duyên, Tiết Duyên uống hết nước canh, rồi vội vàng đến cõng A Lê.
Vì hôn sự hôm nay, nên Vi Thúy Nương đã mặc một bộ váy màu vàng nhạt, dung mạo xinh đẹp hơn so với trước đây, thoạt nhìn dịu dàng hơn rất nhiều.
Nàng ấy đứng ở trong các vị khách, nhìn Tiết Duyên cẩn thận ngồi xổm trước chân A Lê, nàng ấy không khỏi cười ra tiếng, nghiêng đầu nói với Hồ An Hòa, “Lúc trước, nhìn bộ dạng kiêu ngạo của hắn, ta cho rằng hắn không sợ trời không sợ đất, là một người tàn nhẫn, hôm nay cũng chỉ là thành thân, ngươi nhìn hắn luống cuống kìa, tay chân chẳng biết nên để ở đâu. Đây đâu phải là đón dâu, ngược lại giống như là cõng một pho tượng em bé ngọc vô giá vậy.”
Không biết bắt đầu từ khi nào, Hồ An Hòa vừa nói chuyện với nàng mà đã trở nên khẩn trương, hắn vốn không phải là người nhanh mồm nhanh miệng, cách nói chuyện của hắn quả thực giống Tiểu Cà Lăm.
Hắn l**m l**m môi nói, “Mừng, thích thôi, đương nhiên bảo bối.”
Vi Thúy Nương vén tóc mai xuống, liếc hắn một cái, vừa định cười hỏi “Sao mặt ngươi lại đỏ thế?”, thì bên kia liền cãi nhau, muốn ra khỏi cửa lên kiệu.
Khi trở về phải đi con đường khác với lúc đến, ngụ ý “không đi con đường cũ”.
Lũng huyện không lớn, vòng một vòng cũng chỉ một canh giờ, kiệu hỉ do bốn người nâng lên, mặt đường bằng phẳng cũng khá vững. Thành thân là chuyện lớn, nếu trên đường thấy kiệu hoa thì mọi người đều sẽ chạy ra vây xem, những đứa trẻ miệng ngọt, nếu gặp được chú rể, còn có thể nói vài lời hay ý đẹp muốn mấy viên kẹo ăn. Cồng chiêng huyên náo, diễn tấu sáo trống, người lớn và trẻ em mặc áo dày đứng bên đường, cười xem đội ngũ chạy qua, náo nhiệt cực kỳ.
A Lê lấy quạt che mặt, len lén nhìn ra ngoài, đang nhìn thấy Tiểu Cà Lăm nhét kẹo đậu phộng vào tay một cô bé buộc bím sừng dê.
Mặt hắn hơi đỏ, lại ăn mặc chuyện vui, dường như cảm được ánh mắt của A Lê, hắn quay đầu lại nhìn, nhếch miệng nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng bệch.
A Lê quay lại dựa vào kiệu, không biết nghĩ đến chuyện gì, cũng cười rộ lên.
Nàng nhắm mắt lại, hai tay chắp lại, đầu ngón tay đặt ở vị trí môi dưới, thầm nói trong lòng, “Cha, mẹ, đệ đệ, A Lê thật sự đã lập gia đình rồi.”
Hai phút sau, kiệu dừng lại trước cửa nhà.
Tiết Duyên cưỡi ngựa chậm rãi mà đi, Hồ An Hòa cùng Vi Thúy Nương thúc ngựa đến sớm nửa khắc, vừa thấy kiệu lộ diện ở đầu ngõ thì vội vàng đốt pháo hoa treo ở cửa. Bùm bùm một trận loạn vang lên, khói bụi bốc lên xung quanh, hàng xóm láng giềng đều vây quanh một bên, cười khanh khách nói lời may mắn.
Tiết Duyên xuống ngựa, Hầu đứng sang một bên, híp mắt nhìn pháo nổ, nụ cười trên mặt căn bản không thể thu lại được.
Tiểu Cà Lăm che lỗ tai, dùng bả vai cọ cọ chàng, lớn tiếng gọi, “Ca, ca!”
Tiết Duyên nghe thấy, nghiêng tai đi qua, “Hửm?”
Tiểu Cà Lăm cười to, nói một loạt lý do đã chuẩn bị từ trước ra, tối hôm qua hắn đã luyện tập rất nhiều lần, nên lần này nói không vấp một chút nào, “Hy vọng huynh và A Lê tỷ tỷ có thể sớm sinh quý tử, vĩnh kết đồng tâm, đầu bạc răng long, sát cánh cùng nhau, ân ái trăm năm, đoàn tụ sum vầy!”
“Học cái này ở đâu vậy.” Tiết Duyên cao hứng, xoa tung tóc hắn, nói, “Sang năm tiền công tăng gấp đôi.”
Bất ngờ có chuyện vui, mắt Tiểu Cà Lăm sáng lên, “Cảm ơn huynh!”
Sau khi pháo đã nổ hết, chậu than được đặt ra trước kiệu khoảng một trượng, Tiết Duyên khom người về phía kiệu một cái, Phùng thị thay trưởng bối nhà trai, nhẹ nhàng mở kiệu. A Lê chỉnh lại làn váy rồi được Vi Thúy Nương đỡ xuống đất, sau đó bước qua chậu than, rồi hỉ nương được mời tới đúng lúc rải ngũ cốc, ngụ ý tránh tà ma, sau đó đưa cho A Lê chiếc bình báu vật được truyền lại.
Tiết Duyên đi theo bên cạnh, tầm mắt vẫn dừng trên người nàng, nhìn nàng khoan thai mà đi.
Giờ lành đã điểm, hỉ nương hát vang, hành lễ giao bái. Làm lễ xong là vào động phòng.
Bây giờ đã qua giờ Mùi, còn khoảng một canh giờ nữa mới tối, Tiết Duyên cần phải quay lại lo liệu yến hội. Bóng lưng A Lê đã biến mất ở cửa nhưng chàng vẫn quay đầu lại nhìn, rồi bị Hồ An Hòa đẩy xuống thì mới hoàn hồn, đi về phía cửa. Chàng không có tâm tư dừng lại, ngồi xuống bàn mời một vòng rượu rồi vội vã đi về nhà, đem những chuyện còn lại giao cho Hồ An Hòa.
Tửu lượng của Hồ An Hòa là hai chén đã say, ba chén là bất tỉnh, nhưng lại không thể mặc kệ, chỉ có thể một bên thầm mắng Tiết Duyên trọng sắc khinh bạn, một bên tươi cười nghênh đón xã giao, cả đêm trôi qua khổ không thể tả. Lúc Vi Thúy Nương chạy tới, hắn đang ôm ống nhổ nôn đến mức gan mật đều muốn trào ra, men say mông lung, thấy ai là muốn dạy người đó luận về ngạn ngữ.
…… Còn Tiết Duyên thì một đêm sống động.
Lễ động phòng, trước tiên tung màn, rắc táo đỏ, đậu phộng, hạt dẻ và các loại hỉ quả lên giường, ngụ ý sớm sinh quý tử, trăm năm hòa hợp. Sau khi tung màn xong sẽ đến lễ kết tóc, uống rượu hợp cẩn, sau đó hỉ nương rời khỏi, giao đêm dài lại cho hai phu thê.
A Lê vẫn cầm quạt che mặt như cũ, Tiết Duyên trước đó đã uống chút rượu ở trong yến tiệc, tuy chưa say, nhưng mặt cũng hơi ửng, tay chàng nắm ở bên cạnh, thứ dính dính rít tít toàn là mồ hôi.
Để thực hiện nghi lễ quạt, người ta phải ngâm thơ và viết một bài thơ, nhưng A Lê không nghe thấy, bước này có thể bỏ qua.
Đầu ngón tay Tiết Duyên ấm áp, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay nàng, cơ thể A Lê lạnh nên bị nóng đến run lên.
Yết hầu Tiết Duyên lăn qua lăn lại, nhìn chằm chằm vào chiếc mẫu đơn kiều diễm trên quạt, trong đầu tưởng tượng bộ dạng của mình sau đó sẽ như thế nào, chàng hít một hơi thật sâu, dùng lực nhẹ trên tay, rốt cuộc khiến A Lê chậm rãi buông tay xuống.
Chiếc quạt khẽ mở ra, hồng trang chợt hiện ra, đôi mắt A Lê như ánh nước lấp lánh, ngượng ngùng nhìn lại.
Trong nháy mắt đó, Tiết Duyên chỉ cảm thấy tim mình mềm nhũn.
Chàng nhắm mắt lại, nghiêng người về phía trước, vòng cả A Lê vào lòng, trán chống vào hốc vai nàng.
Trên người nàng có mùi thơm ngọt ngào nhàn nhạt, không nói được là mùi gì, nhưng cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ trêu người.
Không biết qua bao lâu, thân thể A Lê đã cứng đờ mà Tiết Duyên vẫn chưa di chuyển, nàng cắn cắn môi, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng chàng, gọi một câu, “Tiết Duyên?”
Chàng dường như không nghe thấy, A Lê liền vỗ một lần nữa, “Tiết…”
Còn nửa chữ đã ngậm trong môi và răng, A Lê cảm thấy cả trời đất xoay chuyển, chờ đến lúc lấy lại tinh thần thì đã bị Tiết Duyên đè lên đệm giường. Hai tay chàng chống ở hai bên eo A Lê, đầu cúi xuống, ánh mắt hai người đối diện nhau, hô hấp giao hòa. A Lê ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chàng, Tiết Duyên th* d*c càng ngày càng nặng, qua thật lâu, cúi người xuống, rơi xuống môi nàng, lúc đầu cực kỳ nhẹ nhàng, sau đó liền dần dần làm càn, hít lặp đi m*t lặp lại, gần như g*m c*n.
Hai mắt A Lê dần dần mờ mịt, ngay cả khi nào chàng cởi hết quần áo đi cũng không biết, nến hỉ vẫn đốt, cả phòng sáng rực, hai người đã chân thành gặp lại.
Da A Lê trắng như tuyết, tóc dài tản ra phía sau, nằm trên hỉ sàng màu đỏ thẫm, đối lập cực kỳ mãnh liệt.
Nàng dùng cánh tay che mặt, ánh mắt né tránh, không dám nhìn Tiết Duyên.
Tiết Duyên đặt trên người cô, đáy mắt ửng đỏ, cánh tay cứng như đá, lấy tay ôm eo nàng, chậm rãi chìm người xuống.
A Lê kêu một tiếng đau đớn, ôm chặt lấy cổ Tiết Duyên, c*n m** d***.
Ánh nến đung đưa, A Lê còn có ấn tượng cuối cùng là sau khi Tiết Duyên phóng túng thì hơi ngẩng mặt lên, trong mắt chàng đen kịt như lồng sương mù, mồ hôi trên cằm rơi xuống, chảy xuống trước ngực nàng.
Đôi môi của chàng khẽ di chuyển, nói với nàng, “A Lê, chúng ta sinh con đi.”
——————–
Tác giả muốn nói:
Lưu ý: Một đoạn bắt chước tư liệu về lễ Nhạn.
Tui lật rất nhiều sách, cuối cùng viết ra một đống lộn xộn ha ha ha, tui cũng không thể nói rõ đây là thiên về triều đại nào nữa… Hạnh phúc của A Lê là quan trọng nhất!