A Lê - Chương 54

topic

A Lê - Chương 54 :

Cửa phòng bếp đã được thay bằng một tấm màn bông dày đã được A Lê giặt sạch sẽ, trên đó thêu vài cụm hoa mộc lan để ngăn bớt cái lạnh khắc nghiệt bên ngoài. Ngọn lửa trong lò vẫn đang cháy, căn phòng ấm áp, ánh nắng xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ chiếu vào khiến căn phòng rất sáng sủa.

Bánh trứng được thêm hành lá thái nhỏ, cực kỳ mặn để ăn với cơm, Tiết Duyên ực ực uống xong một chén cháo, trông mong nhìn A Lê, gọi một câu, “Vợ ơi.”

A Lê cười rộ lên, nhận lấy bát sứ trong tay chàng, rồi đi múc cháo cho chàng. Tiết Duyên vươn đũa chấm đậu phụ vào nước tương, Triệu đại nương thích ăn vừng, trên đậu phụ cũng có rắc một lớp hạt vừng trắng, làm loãng vị mặn, không ăn cùng cơm cũng rất ngon.

A Lê múc cháo xong, đang cầm chén cẩn thận đi về phía trước thì rèm cửa bị xốc lên một tiếng, Hồ An Hòa lao vào như chạy trối chết, thở hổn hển nói: “Sao nữ nhân kia biết nhà ngươi ở đâu, mà còn tìm tới thế?!”

A Lê bị hoảng sợ khi Hồ An Hòa đột nhiên xuất hiện, tay run lên, cháo trong chén rơi ra ngoài hơn phân nửa, dính vào mu bàn tay. Tiết Duyên vội vàng nhận lấy chén, rồi kéo một miếng giẻ để lau cho nàng, lúc đi ngang qua Hồ An Hòa, không quên đạp mạnh một cái, “Ngươi bị bệnh hả?”

Hồ An Hòa ngồi phịch trên ghế, oan ức nói, “Ta không bị bệnh.” Hắn lau mồ hôi trên mũi, lại nói, “Ngươi mau ra ngoài xem đi, nữ nhân kia ở ngay trước cửa viện, đang nói chuyện với nội, ngươi không biết hôm nay nàng son môi khoa trương cỡ nào…”

Hồ An Hòa suy nghĩ một chút, ví dụ, “Tựa như ăn một đứa trẻ đã chết.”

Khóe mắt Tiết Duyên giật giật, trực tiếp ném giẻ lau vào mặt hắn, mặt lạnh nói, “Có thể nói chuyện dễ nghe được không.”

Hồ An Hòa biện giải, “Ta không lừa ngươi, thực sự, đặc biệt đỏ …”

Hắn còn chưa dứt lời, Vi Thúy Nương liền vén rèm đi vào, nàng ta không nói lời nào, liền khoanh tay đứng ở đó, bình tĩnh nhìn hắn.

Hồ An Hòa run rẩy. Hắn không biết Vi Thúy Nương nghe thấy những lời vừa rồi được bao nhiêu, cũng không dám tùy tiện mở miệng, chỉ có thể xấu hổ cười ha ha một tiếng, giống như áy náy nói, “Vi cô nương đến rồi, đến từ khi nào vậy, không nói cho ta biết một tiếng, để ta đi đón ngươi ha, đường xa như vậy, thật sự là khó cho ngươi rồi.”

Tiết Duyên dẫn A Lê ngồi xuống, gắp một miếng trứng gà vào miệng, vắc chân xem kịch.

Vi Thúy Nương híp mắt, đi về phía trước một bước, hỏi, “Hồ công tử, có phải ngươi có ý kiến gì với ta không?”

Hồ An Hòa lập tức nói, “Làm sao có thể chứ? Làm thế nào có thể được chứ? Có phải ta là người mang thù địch không? Ngày đó ngươi cào ta, ta chăm ba bốn ngày mới khỏi bệnh đấy, nhưng ta không trách ngươi chút nào. Ta là một người đọc sách, người đọc sách đều rất có đạo lý, trong Luận ngữ có một câu: Tử Cống hỏi: “Có ai có một lời nói có thể thực hành cả đời sao?” Tử viết: ‘Tha thứ cho’…”

Nói một nửa, Vi Thúy Nương bỗng dưng quát lên, “Câm miệng!”

A Lê mờ mịt nhìn bên kia, thấy Hồ An Hòa vừa rồi còn đắc ý, bị Vi Thúy Nương mắng một câu rồi lập tức trở thành cây cỏ đuôi chó héo rũ, mềm nhũn nằm sấp xuống. Hắn nằm trên mặt bàn, nhìn Vi Thúy Nương sắc mặt càng ngày càng tệ, quả thực là kinh hồn bạt vía.

Mà cách đó một cánh tay, Tiết Duyên cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng gắp chút thức ăn cho A Lê, chẳng có ý muốn quản hắn. Hồ An Hòa nháy mắt mấy lần mà không có kết quả, vừa mệt vừa đói, tâm sức lao lực quá độ mà.

Bầu không khí nặng nề, Hồ An Hòa nóng lòng phá tảng băng, hắn nuốt nước bọt, kiên nhẫn nói một câu, “Này, Vi cô nương, váy hôm nay rất đẹp a.”

Vi Thúy Nương môi khẽ cong, cười như không cười, thản nhiên hỏi một câu, “Có thể câm miệng không?”

“…” Hồ An Hòa nói, “Có thể.”

A Lê nhìn một lúc lâu, vẫn không biết bọn họ đang nói gì, chỉ thấy Hồ An Hòa có bộ dạng như “Ta sắp chết rồi”, nàng có chút không đành lòng, đi ra hòa giải nói, “Thúy Nương ăn sáng chưa? Chưa thì ngồi xuống ăn một chút.”

Hồ An Hòa cảm kích rơi nước mắt, hắn vội vàng đứng dậy nhường vị trí ra ngoài, khom lưng nói, “Vi cô nương ngồi.”

Nói xong, lại hoảng hốt chạy vào trong tủ lấy hai bát đũa, nghiêm chỉnh bày đến trước mặt nàng ta.

Vi Thúy Nương gật đầu nói một câu, “Đa tạ.”

Hồ An Hòa cười ha ha một tiếng, hắn cũng không dám nói thêm gì với Vi Thúy Nương nữa, dứt khoát câm miệng. Phùng thị đã ăn cơm xong, đang ở bên ngoài cho gà vịt ăn, trong phòng chỉ có bốn người bọn họ. Một cái bàn tròn, A Lê cùng Tiết Duyên sóng vai kề vai, Hồ An Hòa nhìn trái nhìn phải, ôm chén chen vào giữa hai người bọn họ, nhỏ giọng nói, “Nhường một chút.”

Tiết Duyên nhíu mày hỏi, “Ngươi làm cái gì vậy?”

Hồ An Hòa túm tay áo chàng, thấp giọng cầu khẩn, “Huynh, đệ cầu xin huynh, cầu xin huynh có được không? Ngồi ăn cơm với nữ nhân kia, đệ phải qua đời tại chỗ mất, sau này ai tính sổ sách cho huynh nữa, ai dạy con huynh đọc sách đây.”

Tiết Duyên suy nghĩ một chút, dời cho hắn một vị trí.

Hồ An Hòa hai nước mắt lưng tròng nói, “Cám ơn huynh.”

Ban đầu có ba bữa sáng, đột nhiên có thêm hai người, A Lê sợ không đủ, lại đi nấu một nồi canh nhỏ. Bỏ qua tiết mục ban đầu không nói, chủ nhà và khách mời đều dùng bữa.

Sau khi ăn xong, Tiết Duyên vào phòng thay một bộ xiêm y, rồi lại gọi Hồ An Hòa, nhấc chân muốn đi ra ngoài.

Vi Thúy Nương đang ngồi xổm giúp A Lê rửa chén, thấy động tác của hai người bọn họ thì vội vàng đứng lên, “Làm gì vậy?”

Hồ An Hòa bị Tiết Duyên đẩy ra, ho nhẹ một tiếng nói, “Sửa chữa mặt tiền cửa hàng.”

Vi Thúy Nương lau tay trên giẻ lau, đi ra ngoài nói, “Đừng đi trước, lần này ta tới là muốn nói chuyện này với các ngươi.”

Tiết Duyên vặn eo Hồ An Hòa một cái, hắn đau đến mức nhe răng một cái, hỏi, “Nói, nói cái gì đó?”

Vi Thúy Nương cũng không nói nhảm, trực tiếp lấy ngân phiếu trong tay áo, lắc lắc trước mặt Hồ An Hòa, “Các ngươi không phải thiếu tiền sao, ta có đó.”

Ngân phiếu chính là ngân phiếu, nó đi kèm với một loại mê hoặc, Tiết Duyên nhìn qua, sửng sốt trong nháy mắt, rồi híp mắt lại.

Hồ An Hòa trừng lớn mắt, vất vả lắm mới tỉnh táo lại, hỏi: “Ý của ngươi là?”

Vi Thúy Nương ôm cánh tay nói, “Các ngươi không phải muốn mở tửu lâu mà bị thiếu tiền sao, ta có thể cho các ngươi mượn .”

Tiết Duyên đặt ngón tay lên môi dưới, đánh giá nàng at từ trên xuống dưới, “Ngươi không sợ chúng ta cản trở việc làm ăn của Yến Xuân Lâu sao?”

“Nếu là trước khi Yến Xuân Lâu chưa mở chi nhánh, nhất định là sợ, Lũng huyện vốn nhỏ như vậy, nếu có thêm một cửa hàng khác, còn muốn để người ta sống không.” Vi Thúy Nương nói, “Nhưng hiện tại thì khác, cha ta năm ngoái đã mua mọt nửa khu đất ở huyện Vĩnh Định, chuẩn bị mở một tửu lâu, Vĩnh Định ước chừng có hai Lũng huyện lớn như vậy, đến lúc đó việc buôn bán bên này tất nhiên là khó mà bận tâm được, vốn định tuyển một người có đầu óc lại hợp làm quản lý, nhưng hiện tại xem ra, chi bằng trực tiếp làm với ngươi.”

Lý do này rất đầy đủ và thuyết phục. Tiết Duyên nhướng mày, nhưng trong lòng vẫn còn nghi ngờ, hỏi, “Sao ngươi đột nhiên có tâm tốt thế?”

“Đương nhiên sẽ không chỉ là muốn tích đức làm việc thiện. Vay tiền thì có thể, nhưng ta có hai điều kiện.’’ Vi Thúy Nương nhếch môi cười, “Thứ nhất, lợi nhuận trong ba năm của tửu lầu chia ta làm ba thành (30%), hai trăm lượng bạc này có thể không cần trả.”

Tiết Duyên l**m l**m môi, thầm tính toán khoản nợ này trong lòng, công bằng mà nói, yêu cầu của Vi Thúy Nương cũng không quá đáng, thậm chí còn gánh chịu rất nhiều nguy hiểm. Tửu lầu được mở ra, làm ăn có tốt hay xấu, có thiên tai nhân họa gì hay không thì cũng khó ai nói được, ba thành (30%) lợi nhuận, nàng ta vốn cũng không nhất định có thể lấy lại được.

Vi Thúy Nương nhìn ra sự băn khoăn của chàng, mở miệng nói, “Thương nhân không có lợi thì không dậy sớm nổi, ta làm như vậy đương nhiên là có tính toán của ta, cuối cùng là lỗ hay lời là do ta tự gánh vác. Hơn nữa, ta tin vào tầm nhìn và trực giác của ta, ngươi không cần phải quan tâm ta suy nghĩ, chỉ cần nói đồng ý hoặc không đồng ý.”

Tiết Duyên vuốt cằm, dừng một chút, lại hỏi, “Yêu cầu thứ hai là cái gì?”

Vi Thúy Nương cúi người, đôi mắt liếc qua Hồ An Hòa, hừ lạnh nói, “Cầu xin ta!”

Tiết Duyên thầm chép miệng, thầm nghĩ, nữ nhân này thật đúng là thù dai, nói xấu nàng ta có một câu thôi mà đi một vòng lớn cũng muốn trả thù lại. Hồ An Hòa căn bản không ý thức được chuyện này đang nhằm vào hắn, hắn còn đang trông mong chờ Tiết Duyên hồi âm, trong nháy mắt sau đó đã bị quẹo một cái khuỷu tay, Tiết Duyên cau mày kề sát vào bên tai hắn, thấp giọng nói, “Đi đi.”

Hồ An Hòa giật mình, nhìn Tiết Duyên, rồi lại nhìn Vi Thúy Nương ở bên cạnh, cắn răng, lập tức xông lên, “Vi tỷ tỷ, ta cầu xin tỷ…”

A Lê và Phùng thị đứng ở cửa phòng bếp, cả hai đều che môi cười ra tiếng khi nhìn cảnh tượng ở giữa viện.

Vi Thúy Nương ghét bỏ trốn về phía sau, khoát tay nói, “Đi lấy giấy bút đi.”

Hồ An Hòa hỏi, “Lấy giấy bút làm gì?”

Tiết Duyên đạp hắn một cước, “Viết khế ước đi, nhanh đi!”

Phía dưới giàn nho có một cái bàn đá, A Lê bày bút mực ngay đó, bên ngoài có gió, phải dùng đồ chặn giấy để giữ, A Lê ở trong phòng không tìm thấy nên cất cao giọng kêu Tiết Duyên đi vào hỗ trợ. Phùng thị hôm nay cùng Triệu đại nương hẹn đi chợ, chưa đợi quá lâu thì đã đi rồi, trong viện chỉ còn lại Vi Thúy Nương và Hồ An Hòa.

Vi Thúy Nương không biết chữ, nhưng thích nhìn người ta viết chữ, nàng im lặng một hồi lâu, chợt nói một câu, “Ngươi rất có tài văn chương.”

“Đâu chỉ rất có tài văn chương.” Hồ An Hòa lẩm bẩm nói, “Nếu không phải nhà ta sa sút thì nói không chừng bây giờ đã sớm trúng cử, làm quan rồi.”

Vi Thúy Nương nở nụ cười, “Nếu ngươi làm quan, một quả hồng vốn mềm như vậy, chẳng phải là muốn bị người khi dễ đến chết à.”

Hồ An Hòa đúng lúc ngẩng đầu, bắt gặpvới ánh mắt vừa đen vừa sáng lấp lánh của nàng, tim hắn run lên, đầu bút kéo lên một vết mực dài trên giấy.

Vi Thúy Nương thò đầu nhìn, hỏi, “Ngươi vẽ bức tranh này là có ý gì vậy? ”

Hồ An Hòa lắp bắp nói, “Viết, viết sai, ta sẽ đổi giấy.”

Vi Thúy Nương cảm thấy sung sướng, cũng không châm chọc hắn gì nữa, lớn tiếng nói, “Không sao, hôm nay ta không vội, ngươi cứ viết từ từ.”

Cổ họng Hồ An Hòa động đậy, bỗng nhiên cảm thấy mặc dù nàng khá hung dữ, nhưng ngoại hình thật sự rất xinh đẹp.

Vi Thúy Nương không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, thừa dịp hắn đổi giấy mực, lấy A Hoàng ôm vào lòng. Con thỏ càng lớn càng mập, A Lê ôm còn phải cố hết sức, Vi Thúy Nương có sức lớn nên cũng không cảm thấy gì, thậm chí còn có một tay rảnh rỗi để gãi cằm nó.

Hồ An Hòa cảm thấy phải tìm cái gì để nói, nhịn một hồi mới hỏi: “A Hoàng có nặng không?”

Vi Thúy Nương ước lượng, nói, “Có chút.”

Hồ An Hòa vui vẻ cười ha ha, lấy bút lông cừu chọc A Hoàng, có chút kiêu ngạo nói, “Ta cho nó ăn nguyên tháng này đấy ”

Vi Thúy Nương kinh ngạc, “Ngươi có thể nấu ăn hả?”

Hồ An Hòa vội vàng xua tay, “Có một con thỏ thôi, không cần nấu ăn, ném lá củ cải vào chậu là được. Nó rất ham ăn, ngay cả mông gà cũng có thể gặm hai miếng.’’

Vi Thúy Nương nhướng mày, gật gật đầu nói, “Nó rất giống ngươi đấy.”

Hồ An Hòa cho rằng mình nghe lầm, hắn “a” một tiếng, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, “Ta không ăn đít gà a…”

Vi Thúy Nương liếc hắn một cái, thấp giọng mắng một câu, “Ngốc quá.”

Lần này Hồ An Hòa nghe hiểu, mắng hắn, nhưng hắn lại không thể tức giận.

Ánh mặt trời rực rỡ, hắn nhìn mặt Vi Thúy Nương, lần đầu tiên thực sự biết từ đó trong sách là có nghĩa gì —— diễm lệ như hoa đào.

Tiết Duyên không phải là người dây dưa, đã quyết định chuyện gì thì lập tức phải làm, chàng đã thầm suy nghĩ mấy trăm lần về bố cục của tửu lầu rồi, nhưng còn thiếu tiền, mà hiện tại đã có tiền, mọi chuyện đều dễ làm.

Tên của tửu lầu cực kỳ đơn giản —— nhà rượu Lê Hoa.

Hồ An Hòa đích thân tự đề chữ, làm biển hiệu, nền đỏ chữ vàng, treo cao ở lầu hai.

Hậu viện của tửu lầu có một khoảng đất trống lớn, Tiết Duyên mời người thợ làm hoa, trồng hai hàng cây lê, rồi dựng một đình hóng mát, để khách có thể ngắm hoa ngắm cảnh trong lúc rảnh rỗi.

Mấy ngày trước khi hoàn thành, Tiết Duyên dẫn A Lê đi xem sân nhà, chỉ vào cây lê còn đang khô cằn, “Chờ tháng tư năm sau là có thể nở hoa rồi, đến lúc đó có tuyết trắng thì đẹp lắm, cả con phố đều có thể ngửi thấy mùi thơm.”

Đã là cuối tháng mười, Lũng Huyện đã trở lạnh, lúc thở ra có thể thấy sương trắng. A Lê ôm lấy cánh tay Tiết Duyên, kéo khăn quàng cổ lên chóp mũi, buồn bực cười, “Ngàn cây lê hoa, trăm vò rượu, đến lúc thì ủ rượu uống đi.”

Tiết Duyên đưa ngón tay lạnh lẽo luồn vào cổ nàng, hung tợn nói, “Không được, không ai được phép chạm vào bông hoa này.”

A Lê phồng miệng, hỏi, “Tại sao?” 

Tiết Duyên cười, hôn lên trán nàng một cái, sau đó hơi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào nàng, cúi đầu nói, “Không ai được phép chạm vào bông hoa do A Lê nhà ta trồng.”

Ngày 2 tháng 12, Đại Cát, nhà hàng Lê Hoa khai trương.

Đơn làm ăn đầu tiên là lễ thành thân của đại chưởng quỹ Tiết Duyên.