Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1370

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1370 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (71)

Cách Đới sửng sốt, không tin vào mắt mình nhìn Eugene.

Cánh tay máy của Eugene để lộ ra cưa điện. Khuôn mặt máy móc mang theo vẻ đẹp của công nghệ lạnh lùng, kiêu ngạo, giọng nói hờ hững: "Đây đúng là cách giải quyết tốt nhất, g**t ch*t Hòa Ngọc, sau đó g**t ch*t bọn Trấn Tinh, chúng ta ngồi thuyền cứu hộ lên đảo, bảy người tiến vào trận chung kết, tranh đoạt vị trí đỉnh lưu cuối cùng."

Hai mắt của Đường Kha sáng rõ, anh ta hít thở nặng nề: "Quả nhiên là người hành tinh Cơ Giới, anh rất thông minh."

Vạn Nhân Trảm nghiến răng: "Eugene!"

Quỳnh nâng vành nón lên, nói: "Người không vì mình trời tru đất diệt. Tôi cũng thấy Đường Kha nói rất có lý, phải có ý chí sống sót mới được."

Cô ta đột nhiên đánh về phía Vạn Nhân Trảm, sợi tơ bay ra, vẻ mặt nghiêm túc: "Vạn Nhân Trảm, Hòa Ngọc ở trong tay chúng tôi, anh tốt nhất đừng hành động thiếu suy nghĩ."

Eugene thấy vậy cũng đánh về phía Trấn Tinh.

Cách Đới không hiểu vì sao mọi chuyện lại tiến triển theo hướng này, gã có chút mờ mịt đứng nguyên tại chỗ. Ngay cả Trảm Đặc cũng đánh về phía Bạc Kinh Sơn, đao - côn chạm vào nhau, giao chiến kịch liệt.

Cách Đới nhìn về phía mọi người đang chiến đấu, lại nhìn về phía Đoàn Vu Thần đang chăm chú rèn đúc, vẻ mờ mịt trong mắt càng đậm hơn.

Bọn họ lấy Hòa Ngọc làm trung tâm của đội cơ mà? Sao tự nhiên lại đánh nhau? 

Thời điểm nguy cấp như thế này, đánh cái gì mà đánh? 

Một tên Đường Kha cũng có thể phá hủy đội của bọn họ sao?

Không ngờ... Khi Hòa Ngọc là mấu chốt của vòng tuần hoàn, khi tính mạng của họ bị đe dọa, họ đều hạ quyết tâm từ bỏ đội, chọn hướng đi có lợi nhất cho mình và chọn cách sống của chính mình.

Cách Đới có chút hoang mang, cũng có chút bất lực.

Đường Kha hưng phấn đến run rẩy. Anh ta siết chặt Hòa Ngọc, con dao nhọn vì phấn khích mà đã rời xa khỏi cổ Hòa Ngọc. Đôi mắt của anh ta đã bị cảnh tượng mọi người đánh nhau thu hút.

Đánh đi. Đánh nhau đi. 

Giết đám người Trấn Tinh, chấm dứt vòng tuần hoàn, vậy là anh ta sẽ có cơ hội sống sót.

"Nhìn thấy không? Đúng vậy, tôi muốn sống và mọi người cũng vậy." Đường Kha nghiến răng cường điệu.

Anh ta không ngừng nói như vậy cho bản thân nghe, củng cố niềm tin của bản thân, tay giữ Hòa Ngọc nhưng lại không cúi đầu nhìn Hòa Ngọc. Sự chú ý của anh ta đã dồn lên những người đang đánh nhau ở đằng kia. Anh ta biết bốn người Trấn Tinh rất mạnh, đám người Eugene sẽ không đánh lại bọn họ. Nhưng anh ta có Hòa Ngọc mà, anh ta có thể dùng Hòa Ngọc để uy h**p, có thể...

Bất chợt, có ánh sáng lóe lên trước mặt, một cơn gió ác liệt xông tới tấn công họ.

Là Lăng Bất Thần.

Lăng Bất Thần đã im hơi lặng tiếng đến gần. Đối phương tấn công kịch liệt, đàn cổ rung lên, âm thanh như đao chém về phía hai người bọn họ. Dường như cậu ấy không thèm để ý tới bên cạnh Hòa Ngọc là nước mưa ăn mòn đang nhỏ giọt, phía sau là nước biển màu đen có tính ăn mòn. Tiếng đàn như xé gió chém tới, không hề thoái lui.

Sắc mặt Đường Kha đại biến.

Ai mà biết được trong một khoảnh khắc kia Đường Kha đã nghĩ gì. 

Có lẽ là theo thói quen bảo vệ đội trưởng của đội là Hòa Ngọc. Có lẽ đã tỉnh táo trở lại đột nhiên hiểu ra Hòa Ngọc chết rồi thì bản thân anh ta cũng chỉ có một kết cục là chết đi mà thôi. Hoặc cũng có lẽ là một ít nguyên nhân khác mà người khác không thể nào biết được.

Anh ta ném Hòa Ngọc vào trong, cơ thể vì động tác này mà theo quán tính ngã vào giữa dòng nước đen có tính ăn mòn đằng sau, tiếng đàn tấn công cũng đánh thẳng vào người anh ta.