Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1369
topicHắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1369 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (70)
Đường Kha biết rằng nếu bốn người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm còn sống thì cho dù anh có thuyết phục được những người khác, kết cục cuối cùng không khác gì. Bọn họ sẽ báo thù cho Hòa Ngọc. Do đó, Đường Kha phải thừa dịp Hòa Ngọc còn sống, diệt trừ bốn người này trước.
Trảm Đặc và Quỳnh liếc mắt nhìn nhau, bọn họ đều thấy được vẻ nặng trĩu trong mắt đối phương. Đường Kha cảm thấy như vậy có thể uy h**p bốn người Trấn Tinh sao? Anh ta không biết tình cảnh hiện tại của chính mình đang cực kì gay go sao? Có lẽ là anh ta biết, nhưng anh ta đã bị ma quỷ nhập vào rồi.
Thoạt nhìn, trông sắc mặt Trấn Tinh vô cùng bình tĩnh, thế nhưng trong mắt ấy lửa giận đã bốc lên ngùn ngụt. Gã cười lạnh: "Cho dù chúng tôi cam tâm tình nguyện chịu chết, đến cuối cậu vẫn giết Hòa Ngọc mà thôi."
Nếu Hòa Ngọc là điểm mấu chốt để chấm dứt vòng tuần hoàn, dựa theo biểu hiện hiện tại của Đường Kha, chắc chắn anh ta sẽ g**t ch*t Hòa Ngọc, bất kể là bọn Trấn Tinh có chịu chết hay không. Thậm chí đến cả Vạn Nhân Trảm, gã cũng có năng lực phán đoán nhất định, sẽ không ngu xuẩn nghe theo sự sắp xếp của Đường Kha mà chịu chết. Ngược lại, nếu bọn họ còn sống, Đường Kha sẽ không dám giết Hòa Ngọc.
Nhưng mà, sau khi Đường Kha có được ký ức tử vong thì anh ta giống như đã bị ma quỷ nhập. Anh ta kéo Hòa Ngọc đến bên cạnh phía nước mưa ăn mòn màu đen. Bên chân anh ta là nước biển có tính ăn mòn cực mạnh, phía trên là nước mưa ăn mòn "tí tách" rơi xuống từng hạt.
Bởi vì quá trình rèn đúc đã trôi qua năm giờ, bốn phía của du thuyền đã bị đào rỗng vô cùng thông thoáng, nước biển ăn mòn cùng nước mưa len lói vào khắp nơi. Tất cả đều là nguy hiểm chết người.
Đường Kha bóp cổ Hòa Ngọc, kéo tay cậu về phía nước mưa ăn mòn đang rơi xuống. Tính ăn mòn của nước đen rất mạnh, với tình trạng cơ thể của Hòa Ngọc, chỉ cần chạm vào nó thì cậu nhất định sẽ chết. Mà đáng sợ nhất chính là, cậu sẽ chết trong nỗi đau đớn tuyệt vọng khi bị ăn mòn từng chút một, ngay cả chết cũng không an ổn.
"Dừng tay!" Sắc mặt Vạn Nhân Trảm thay đổi, chân bước lên hai bước trong vô thức.
Hô hấp dồn dập khiến cơ thể Đường Kha run rẩy kịch liệt. Đã có vài lần Hòa Ngọc đã "thoáng chạm qua" giọt nước mưa đen, suýt chút nữa bị dính nước mưa đen có tính ăn mòn. Đường Kha đã phát điên, khuôn mặt chuyển sang màu đỏ sậm, hốc mắt hằn lên màu đỏ tươi của máu.
Đám người Trấn Tinh hít thở dồn dập, khóe mắt suýt nữa đã rách ra.
Đường Kha rít lên: "Đứng lại!"
Vạn Nhân Trảm cắn răng, kìm bản thân lại, đứng yên tại chỗ, hai tay bẻ khớp "rắc" một tiếng.
Đường Kha quay đầu nhìn về phía đám người Cách Đới: "Hòa Ngọc đang ở trong tay tôi. Đám người Trấn Tinh nếu muốn đánh thì cũng sẽ kiêng dè. Đây là cơ hội tốt nhất, các người tới giết bọn họ đi. Chỉ cần giết bọn họ, chúng ta có thể sống sót rời khỏi này. Các người không muốn sống sao?"
Hòa Ngọc chết, vòng tuần hoàn chấm dứt. Trước mắt, bốn người Trấn Tinh là bốn người có sức chiến đấu cao nhất, giết bọn họ cũng có lợi cho bản thân bước lên được vị trí "đỉnh lưu". Đây đúng là chuyện vô cùng hấp dẫn.
Nhưng Cách Đới lại cười lạnh, gã đang muốn nói gì đó thì Đường Kha tiếp tục: "Lần này chọn mười người trong năm mươi người, chỉ cần loại bỏ hai người, nhưng lần sau là một chọn mười, các người đều sẵn lòng chịu chết hay sao?"
Lời này dường như đã chạm đến việc một mất một còn, Eugene bất chợt nói: "Tôi cảm thấy cậu ta nói rất có lý."