Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 81
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 81 :Hôn lên mu bàn tay
Giản Văn Minh chợt lóe lên một ý nghĩ.
"Anh tưởng tôi chưa từng thấy thứ còn lớn hơn anh à?" Cậu cười nhạt, giọng thản nhiên, chẳng chút ngại ngần. "Vậy thì anh nên gặp em trai tôi, Giản Văn Minh. Nó..."
Giản Văn Minh nhấn mạnh từng chữ: "Còn lớn hơn anh nhiều!"
Hề Chính nhướng mày: "Ồ?"
"Không tin à?"
Hề Chính như muốn bật cười: "Không tin."
"Tin hay không thì tùy anh." Giản Văn Minh đáp. "Nó đang ở nước ngoài, tôi cũng đâu thể gọi nó về chỉ để cho anh xem... cái chỗ... gà..."
Chữ cuối cùng, cậu kịp nuốt lại.
Anh trai cậu chắc chắn sẽ không nói năng thiếu lịch sự như vậy.
Hề Chính thấy cậu bỗng im lặng thì hỏi:
"Khuya rồi, em đến phòng tôi có chuyện gì sao?"
"Ban ngày ngủ nhiều, tối không ngủ được, nên ra ngoài đi dạo một chút." Giản Văn Minh hỏi ngược lại:
"Còn anh, sao về muộn thế?"
Nói xong, cậu liếc nhìn Hề Chính.
Trời ơi, dáng người gì mà đẹp thế không biết.
Đây mới đúng là vóc dáng mà mọi Alpha đều ao ước.
Nhắc đến dáng người, không thể không nói tới Chu Đĩnh.
Những Alpha như họ, trời sinh đã mang gien vượt trội, gần như không cần tập luyện mà vẫn hơn xa các Alpha khác. Chu Đĩnh khi mặc đồ, ngoài bờ vai rộng đến mức tưởng như ôm trọn cả Thái Bình Dương, thì những chỗ khác không lộ rõ mấy. Nhưng thi thoảng lúc nhảy múa, vạt áo tung lên, người ta mới có dịp thấy cơ bụng hoàn hảo ẩn sau lớp sơ mi kia.
Vừa nhìn đã biết là eo nhỏ, thắt lại rất khéo.
Sức mạnh thì khỏi phải bàn.
Hề Chính lại không giống Chu Đĩnh. Hắn trông chững chạc hơn một chút, thuộc kiểu đàn ông dù có khoác áo vẫn khiến người ta cảm nhận rõ vóc dáng vạm vỡ, rắn rỏi.
Mà Hề Chính cũng chỉ lớn hơn bọn cậu vài tuổi thôi.
Giờ Hề Chính không mặc áo, trông trẻ trung hơn hẳn.
Dáng người thế này, cơ bắp thế này, làn da căng bóng thế này - vừa nhìn đã biết là của người còn rất trẻ.
Cơ ngực đẹp thật.
Cơ bụng cũng không tệ.
Tuy so với Chu Đĩnh thì thiếu hai múi, nhưng tổng thể lại cao lớn, rắn chắc hơn, đặc biệt còn tỏa ra khí thế mạnh mẽ đặc trưng của Alpha.
So ra đúng là khiến người ta chỉ muốn nghẹn lời.
Bình thường khi đứng cạnh đám Alpha khác, cậu cũng được coi là nổi bật. Nhưng nếu đem so với Hề Chính hay Chu Đĩnh, cậu dường như chẳng còn đủ tư cách gọi là Alpha nữa.
Vừa mải nghĩ vẩn vơ, cậu vừa tranh thủ mở rộng tầm mắt.
Thật sự rất mãn nhãn, khiến người ta chỉ biết trầm trồ.
Hề Chính lên tiếng:
"Xem đủ chưa?"
Cậu giật mình, ngẩng đầu lên, thản nhiên nói:
"Có gì đáng xem đâu, còn chẳng bằng một phần mười thần tượng của tôi."
Hề Chính hỏi:
"Là Alpha trong điện thoại của em à?"
"Đúng rồi, chính là anh ấy." Giản Văn Minh đáp. "Dáng người anh ấy còn đẹp hơn anh, nhan sắc cũng vượt xa anh. Tôi nhìn quen mặt mũi như tiên giáng trần rồi, giờ nhìn anh, chỉ thấy như một bông hoa dại mọc ven đường."
Hề Chính bật cười nhạt:
"Em giỏi đấu võ mồm lắm, sớm muộn gì cũng tự rước khổ vào thân thôi."
Giản Văn Minh hừ lạnh một tiếng, khập khiễng đi ra ngoài.
Hề Chính lên tiếng:
"Vừa rồi chẳng phải em hỏi tôi vì sao về muộn sao?"
Đúng rồi, Hề Chính còn chưa trả lời.
Cậu liền quay đầu nhìn hắn.
Hề Chính chậm rãi nói:
"Uống rượu với bạn."
Giản Văn Minh nhún vai:
"Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, cũng chẳng quan tâm anh đi đâu, làm gì."
"Trong buổi rượu có Tiền Oánh Oánh." Hề Chính nói tiếp.
Giản Văn Minh khựng lại, lông mày khẽ cau.
"Tôi chỉ nói trước để em biết, tránh sau này lại nghi ngờ tôi với Tiền Oánh Oánh có gì mờ ám."
"Anh với cô ta có quan hệ gì cũng chẳng liên quan đến tôi. Miễn là anh thích cô ta là được."
"Nghe giọng em chẳng giống đang vui vẻ gì cho cam."
"Tôi không ngờ anh cũng có lúc lắm lời thế này." Giản Văn Minh đáp.
Hề Chính cười nhẹ:
"Có lẽ là học theo em."
Giản Văn Minh không nói gì thêm, quay người rời khỏi phòng.
Sau khi đóng cửa lại, cậu đứng yên một lúc trong hành lang, cảm thấy hình như vừa rồi mình bị lép vế.
Hề Chính dường như không còn giống trước kia nữa.
Hắn thay đổi rồi.
Sự thay đổi tuy nhỏ, nhưng lại khiến Giản Văn Minh thấy không quen.
Cậu bắt đầu nghi ngờ, có lẽ Hề Chính vốn dĩ là người như vậy - biết cãi lại, biết trêu ghẹo người khác.
Đúng rồi, Hề Chính còn b*p m*ng cậu nữa.
Nghĩ đến cú bóp đó, cậu bất giác siết chặt mông lại.
Đúng là tên dê già!
Bóp một cái mà thành thạo như vậy, không chừng trước kia thường xuyên bóp người khác nên mới quen tay.
Giản Văn Minh nhận ra, mình hoàn toàn không hiểu gì về Hề Chính cả.
Lúc đầu cậu tưởng hắn là một tên khốn. Sau đó lại nghĩ, thật ra hắn cũng không đến mức tệ. Nhưng bây giờ, cậu bất ngờ nhận ra, đằng sau cái vẻ nghiêm túc ấy là một kẻ dẻo miệng và vô cùng táo bạo.
Ai biết được chứ, có khi Hề Chính còn tệ hơn cậu tưởng rất nhiều - chỉ là giỏi giấu mà thôi.
Giản Văn Minh bỗng dưng muốn biết rốt cuộc Hề Chính là người thế nào.
Nói đi cũng phải nói lại, nếu Hề Chính có phản ứng, thì sẽ ra sao nhỉ?
Không có ý gì đâu, cậu chỉ đơn thuần... tò mò thôi!
Lúc này, bên nước Y đã là đêm khuya, còn Hoa Thành thì mới vừa bước vào buổi tối.
Đến buổi diễn lần thứ tám, Giản Văn Khê hoàn toàn từ bỏ chuyện nhảy múa.
Anh quyết định tận hưởng sân khấu theo cách của mình, biểu diễn điều mình giỏi nhất.
Anh không nhảy nữa. Chu Đĩnh cũng chẳng giúp được gì, nên dứt khoát quay về nhà một chuyến.
Vài ngày nữa là sinh nhật 80 tuổi của bà ngoại hắn - một dịp đặc biệt. Nhà họ Văn dự định tổ chức thật linh đình.
Khi Chu Đĩnh tới nơi, mẹ hắn cùng cậu và dì đang họp gia đình.
Hắn đưa áo khoác cho người giúp việc, bước vào phòng khách liền thấy cả nhà đang trò chuyện rôm rả.
"Tiểu Đĩnh về rồi à." Dì hắn cười nói.
Mẹ hắn quay lại nhìn:
"Sao con lại về giờ này?"
"Về ăn một bữa cơm." Chu Đĩnh đáp. "Bà ngoại đâu rồi mẹ?"
"Ở trong phòng xem tiết mục của con đấy." cậu hắn, Văn Tuyền, nói.
Chu Đĩnh liền đi sang phòng bên. Bà Văn đang xem《Tinh Nguyệt Chi Chiến》, thấy hắn về thì nét mặt rạng rỡ hẳn lên:
"Tiết mục hay lắm, chỉ tiếc là cảnh của cháu hơi ít."
"Cháu là cố vấn, đương nhiên thời lượng lên hình không nhiều bằng các thí sinh." Chu Đĩnh liếc nhìn màn hình. "Sao bà mới xem đến tập ba vậy?"
"Bà đang xem lại lần hai rồi đấy." Bà Văn đáp. "Cháu với mấy thí sinh đó có quen không?"
"Bà lại muốn gặp ai à?" Chu Đĩnh hỏi.
"Bà thấy Cố Vân Tương và Giản Văn Minh đều không tệ, còn có cậu bé tên là Chu Tử Tô, trông cũng ngoan ngoãn."
"Cố Vân Tương thì cháu không thân lắm." Chu Đĩnh đáp. "Còn Giản Văn Minh với Chu Tử Tô đều là người trong đội của cháu. Nhất là Giản Văn Minh, cháu rất quen."
"Vậy à?" Bà Văn mừng rỡ. "Thế thì tốt quá! Có dịp thì mời cậu ấy đến nhà chơi đi, bà thích nghe cậu ấy hát lắm. Tiết mục hai đứa nhảy chung, bà cũng rất thích xem."
Chu Đĩnh nói:
"Vậy để cháu hỏi trước xem cậu ấy có muốn đến không."
Hắn ở lại xem TV cùng bà ngoại một lúc rồi quay lại phòng khách.
"Cậu, con có chuyện muốn bàn với cậu."
Văn Tuyền nghe vậy thì đứng dậy:
"Vào thư phòng nói chuyện đi."
Dì hắn thấy hai người vừa bước vào thư phòng liền quay sang hỏi mẹ Chu:
"Tiểu Đĩnh với cái cậu Giản Văn Minh kia, lời đồn rốt cuộc là thật hay không vậy?"
Mẹ Chu cười, lắc đầu:
"Không phải đâu, nó có người nó thích từ lâu rồi."
"Vẫn là cái Omega mà nó từng gặp hồi trước sao?" Dì hắn hỏi. "Bao nhiêu năm trôi qua, sao nó vẫn còn vương vấn? Chẳng lẽ chưa tìm được người đó thì nó sẽ không yêu ai, không kết hôn à?"
Thế chẳng khác nào mò kim đáy bể.
"Bọn trẻ làm nghệ sĩ, chuyện yêu đương hay kết hôn thường chậm hơn. Nó còn trẻ, lại muốn đặt sự nghiệp lên hàng đầu, không yêu đương cũng không sao."
"Nhưng nhà họ Trần với nhà họ Ngụy vẫn đang chờ đấy." Dì hắn cười. "Tiểu Đĩnh nhà chúng ta vừa giỏi giang lại đẹp trai, bảo sao nhiều người để ý. Nếu Giản Văn Minh là Omega thì đúng là một lựa chọn không tệ. Em thấy Tiểu Đĩnh có vẻ thích cậu ấy đấy, hai người họ chưa chắc chỉ là làm màu để quảng bá đâu."
"Có phải hay không, đợi《Tinh Nguyệt Chi Chiến》kết thúc rồi sẽ rõ."
Bà cũng thấy Giản Văn Minh là người không tồi.
Bà từng gặp cậu ấy ngoài đời - còn đẹp hơn trên TV một chút.
Hôm đó cậu ấy rưng rưng nước mắt, nhìn mà thấy thương.
Còn là Omega hay Alpha thì bà không bận tâm, miễn là con cháu vui vẻ, thích là được.
Trong thư phòng.
Văn Tuyền đưa điếu thuốc cho Chu Đĩnh, nhưng hắn lắc đầu từ chối.
Văn Tuyền ngậm thuốc, bật lửa châm rồi hỏi:
"Vẫn không hút lấy một điếu à?"
"Thỉnh thoảng thôi." Chu Đĩnh đáp. "Cậu út, cậu với Tần Tự Hành quan hệ thế nào?"
Văn Tuyền rít một hơi thuốc:
"Không thân như trước, nhưng thỉnh thoảng vẫn đi ăn cơm chung. Sao vậy?"
Chu Đĩnh bèn kể lại mọi chuyện.
Nghe xong, Văn Tuyền cau mày, dụi tắt điếu thuốc trong tay:
"Con chắc là Tần Tự Hành đứng sau chuyện này? Lão Tần biết rõ quan hệ giữa con với cậu mà."
"Cậu hiểu gã mà. Loại người như gã, có thể làm ra chuyện này hay không, cậu là người rõ nhất." Chu Đĩnh nói.
Văn Tuyền nghe vậy, mày càng nhíu chặt.
Tần Tự Hành là bạn từ nhỏ, tính nết thế nào, y nắm rõ.
Dù nhìn bằng con mắt bao dung của tình bạn, y cũng không thể nói gã là người tốt.
Tần Tự Hành sống buông thả, lại thâm hiểm.
"Nhưng nếu thật sự là vậy, nếu lão Tần dám ra tay với con thì cậu không còn coi gã là bạn nữa." Văn Tuyền nói. "Chuyện này, cậu sẽ đích thân hỏi gã và cho con một lời giải thích."
Nói rồi, y quay sang nhìn Chu Đĩnh:
"Còn cái cậu Giản Văn Minh kia, rốt cuộc là quan hệ gì với con?"
Chu Đĩnh trở nên nghiêm túc hơn, nét mặt có chút ngượng ngùng, nhưng giọng nói lại đầy quả quyết:
"Người yêu."
Văn Tuyền thoáng sững người.
Y nhìn Chu Đĩnh, mà đối phương lại càng thêm kiên định, nghiêm túc nói:
"Chúng con chính thức yêu nhau rồi."
Khóe miệng Văn Tuyền khẽ cong lên, vỗ vai Chu Đĩnh:
"Không tệ! Cuối cùng cũng biết yêu."
Y lại nghiêng đầu ra phòng khách, ý bảo:
"Mẹ con bọn họ biết chưa?"
"Vẫn chưa nói."
Văn Tuyền gật đầu:
"Yên tâm đi, chuyện của Tần Tự Hành, cậu sẽ giải quyết giúp con. Còn con, phải yêu đương cho đàng hoàng. Cậu từng nói rồi, chuyện tình cảm nên bắt đầu từ sớm. Đến khi không còn trẻ nữa, con mới hiểu được lúc còn trẻ yêu đương vui biết bao nhiêu, thoải mái, mà cũng sảng khoái hơn nhiều."
Sau bữa tối ở nhà họ Văn, khi trở về ký túc xá đã hơn chín giờ tối.
Hắn rất mong chờ đêm nay.
Giờ hắn và Giản Văn Khê đã là người yêu, hẳn là có thể làm một số chuyện trước đây không tiện.
Ví dụ như ngủ chung.
Chỉ ôm thôi, không làm gì khác.
Ôm một người còn sống chắc chắn hữu hiệu hơn việc xây tổ dỗ giấc ngủ.
Hắn có thể dùng pheromone của mình để bao phủ lấy Giản Văn Khê, từ trong ra ngoài đều là mùi của hắn.
Vừa mới xuống xe, hắn liền gặp Miêu Lật và nhóm bạn.
Miêu Lật cười nói:
"Thầy Chu về rồi."
Chu Đĩnh chào lại.
"Bọn tôi đang định ra ngoài ăn tối, thầy về đúng lúc." Chung Nhạc cười, nói tiếp: "Đi cùng luôn đi."
"Tôi vừa ăn xong, mọi người cứ đi trước. Lần sau hẹn nhau nhé." Chu Đĩnh cười đáp.
Miêu Lật và Chung Nhạc tiếp tục đi về phía trước. Miêu Lật quay đầu liếc một cái:
"Dạo này Chu Đĩnh hay cười ghê."
"Người gặp chuyện vui thì tâm trạng sảng khoái thôi." Chung Nhạc nói.
Miêu Lật bật cười:
"Nhìn là biết lại đi tìm Giản Văn Minh. Nhìn thầy ấy như vậy, cứ tưởng chúng ta không phải tham gia cuộc thi, mà là đóng show hẹn hò vậy."
"Nói đến show hẹn hò, tôi nghe nói trước khi đài Giang Hải ký hợp đồng với Giản Văn Minh, ngoài chương trình này còn ký thêm một show khác. Sau Tết Nguyên đán sẽ tham gia một chương trình tổng hợp về tình yêu, Giản Văn Minh cũng góp mặt."
Miêu Lật sững người:
"Chương trình hẹn hò à?"
Thế thì chắc Chu Đĩnh sẽ ghen lồng lộn mất.
Cô bắt đầu mong chờ được xem trò vui.
Biết đâu Chu Đĩnh cũng sẽ tham gia chương trình này thì sao.
Lại thêm một show hứa hẹn bùng nổ.
Cô muốn tranh thủ báo ngay cho công ty quản lý, xem có thể xin một suất tham gia không.
Lần hợp tác này với đài Giang Hải đúng là suôn sẻ ngoài mong đợi.
Chu Đĩnh mở cửa bước vào ký túc xá, thấy trong phòng tối om.
Hắn liền nhẹ nhàng đóng cửa lại, lấy điện thoại ra soi thử, lờ mờ thấy Giản Văn Khê đã nằm trên giường, dường như đang ngủ.
Không ngờ lại ngủ sớm như vậy.
Chu Đĩnh cởi áo khoác, đi đến gần giường, khom người nhìn Giản Văn Khê một lúc rồi mới đứng dậy đi vào nhà tắm.
Hắn không tắm lại, chỉ rửa mặt qua loa rồi bước ra.
Trong bóng tối, hắn ngồi lên giường, nhưng lại thấy chưa muốn ngủ ngay.
Hắn lặng lẽ bước vài bước, rồi ngồi xổm xuống bên cạnh đầu giường của Giản Văn Khê.
Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt vào từ ô cửa sổ, hắn có thể nhìn rõ người mà hắn yêu thương.
Thật tốt quá.
Thật sự quá tốt.
Joshua - người mà hắn từng thầm thương - giờ đã trở thành người yêu của hắn.
Là người yêu thật sự, không phải trong mơ, cũng không phải đơn phương nữa rồi.
Bố mẹ hắn mà biết, chắc sẽ mừng đến phát khóc.
Có lẽ vì lòng vui đến rộn ràng, hắn không kìm được mà cúi người xuống, nắm lấy tay Giản Văn Khê.
Nắm thật khẽ, rồi nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên mu bàn tay một cái.
Giản Văn Khê vốn chưa ngủ.
Khi Chu Đĩnh vào nhà tắm, anh đã tỉnh lại.
Bàn tay đang được nắm lấy, mu bàn tay lại cảm nhận rõ ràng đôi môi mềm mại, ấm áp của hắn.
Thật là trẻ con.
Nhưng lại khiến tim anh khẽ run.
Anh vừa định lên tiếng thì bất chợt cảm giác được một thứ gì đó ướt nóng l**m nhẹ lên mu bàn tay, giống hệt một chú cún con.
Lướt qua một cái, vừa dịu dàng vừa ngứa ngáy, suýt nữa khiến anh khẽ run lên.
Vốn định nói gì đó, anh lại giật mình, vội nhắm tịt mắt lại.
Cái tình huống gì thế này?
Chu Đĩnh hắn...
Mặt Giản Văn Khê đỏ bừng, nóng hừng hực.
Anh cảm thấy Chu Đĩnh lại cúi thấp hơn, tiếp tục hôn lên mu bàn tay, rồi đến từng ngón tay, chậm rãi, lưu luyến không rời.
Giản Văn Khê: "..."
Anh còn mơ hồ nghe thấy một tiếng thở dài đầy mãn nguyện.
Mặt anh càng lúc càng nóng, như sắp bốc khói.
Sao lại như thế này chứ...
Thì ra yêu đương là như vậy sao?
Hay là... cho dù có ngây thơ hay chững chạc thế nào, đàn ông khi yêu đều giống nhau?
Thật sự xấu hổ chết mất.
Giờ mà mở miệng, chắc cả hai sẽ ngượng đến mức không dám nhìn mặt nhau.
Ít nhất thì... Chu Đĩnh chắc chắn sẽ đỏ mặt đến tận mang tai.
Nghĩ tới đây, anh bỗng thấy buồn cười.
Một Alpha vừa trẻ con, vừa... khó tả nữa.