Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 82

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 82 :Nằm mơ

Đàn ông đều như nhau.

Trong lúc trằn trọc mất ngủ, Giản Văn Minh đã rút ra được kết luận ấy.

Cậu là một Alpha, mà người hiểu Alpha nhất, cũng chính là Alpha. Tất cả Alpha trên đời này đều cùng một kiểu - đàn ông ở đâu cũng giống nhau, chẳng ai là không có h*m m**n về thể xác. Chỉ khác là người thì chỉ có h*m m**n với người mình yêu, kẻ thì lại với bất cứ ai lọt vào mắt họ.

Nếu thuộc trường hợp đầu tiên, thì cũng tạm chấp nhận được.

h*m m**n thể xác vốn là bản năng, giống như ăn uống vậy. Nếu ngay cả với người mình có tình cảm mà cũng không hề nảy sinh chút h*m m**n nào, vậy thì cảm xúc ấy có còn là yêu không? Quá khô khan lạnh nhạt chưa chắc đã là điều tốt, vì tình cảm rồi cũng sẽ phai nhạt theo thời gian.

Nhưng... Hề Chính thuộc kiểu người nào?

Hiện giờ vẫn chưa thể biết được.

Cậu thật sự muốn tìm hiểu rõ.

Giản Văn Minh khẽ cử động chân, cảm thấy đã đỡ hơn nhiều.

Đoán chừng chỉ vài hôm nữa là cậu có thể rời khỏi nhà chính họ Hề.

Cậu nằm suy nghĩ lan man một lúc lâu rồi mới dần chìm vào giấc ngủ.

Nhưng vừa ngủ, cậu lại gặp một giấc mơ kỳ lạ.

Cậu lại mơ thấy Hề Chính.

Trong giấc mơ, Hề Chính không mặc quần áo, vóc dáng rắn rỏi, từng chuyển động đều khiến người ta bối rối. Cậu giật mình tỉnh giấc.

Giản Văn Minh toát cả mồ hôi.

Bị dọa.

Chết tiệt, sao lại nằm mơ giấc mơ kiểu đó!

Chắc là do Hề Chính quá to lớn, lần đầu nhìn thấy đã bị choáng ngợp, đến mức hình ảnh ấy in sâu vào đầu, ngủ rồi cũng không quên được.

Còn việc tại sao lại có phản ứng...

Có lẽ... coi như là một giấc mơ xuân đi?

Hôm nay trời nóng quá, cả người cậu đều đẫm mồ hôi.

Sao mà nóng thế không biết?

Cậu bước xuống giường, mở cửa sổ, phát hiện bên ngoài không có lấy một làn gió.

Trời không trăng, oi bức đến khó chịu. Nhìn qua thì như sắp mưa.

Toàn thân cậu nóng hầm hập.

_____

Giản Văn Khê cảm thấy cơ thể mình như đang bốc hỏa.

Rõ ràng Chu Đĩnh đã nằm ngủ ở chiếc giường bên cạnh.

Thế nhưng anh lại thấy còn nóng hơn cả lúc bị Chu Đĩnh chạm vào người.

Cảm giác ở nơi tay vẫn còn - không chỉ là bị chạm vào, mà còn là cái cảm giác lành lạnh, mềm ướt, giống như bị l**m nhẹ.

Chính cái l**m ấy khiến anh run lên từng đợt, không thể nào kiểm soát nổi.

l**m nhẹ qua làn da chưa bị đánh dấu hoàn toàn của anh, khiến cơ thể anh bắt đầu rục rịch, như đang gào thét đòi được giải thoát.

Anh cảm thấy khát nước thật sự.

Thế là anh len lén bò dậy.

Anh vốn là người luôn điềm tĩnh, lý trí, rất hiếm khi bối rối, lại càng ít khi làm những chuyện vụng trộm như thế này. Những cảm xúc nhỏ nhặt ấy, anh gần như chưa từng trải qua, vậy mà hôm nay lại cứ như biến thành một con người khác.

Tựa như đang giấu giếm điều gì đó.

Anh rón rén đi rót nước. Một cốc không đủ, lại uống thêm một cốc nữa. Uống xong, anh quay đầu nhìn về phía giường của Chu Đĩnh.

Rèm cửa chưa kéo, ánh đèn đường từ ngoài hắt vào, vừa vặn soi lên chiếc giường kia.

Chu Đĩnh nằm sấp, ngủ rất say.

Chỉ cần anh muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể chiếm lấy người đó.

Chiếm hữu một Alpha thuần khiết đến vậy.

Bỗng nhiên anh thấy đó là một cám dỗ quá lớn - sự cám dỗ của vẻ ngoài nam tính, và cả sự cám dỗ đến từ nét ngây ngô, trong trẻo kia.

Anh sẽ là Omega đầu tiên của Chu Đĩnh.

Giản Văn Khê lại rót thêm một cốc nước, cảm giác cơ thể mỗi lúc một khó chịu hơn. Anh đưa tay chạm nhẹ lên ngực mình, rồi buông xuống, ngón tay co lại rồi lại thả lỏng ra.

Anh sắp không thể kiềm chế nổi d*c v*ng đang cuộn trào trong cơ thể nữa rồi.

Anh khao khát được đánh dấu - như một mảnh đất khô cằn lâu ngày khát khao một cơn mưa lớn đổ xuống tưới mát.

Bảy ngày bảy đêm.

Nghĩ đến đó, Giản Văn Khê bất chợt rùng mình.

Hoa Thành đang giữa mùa đông, cái lạnh bắt đầu bao phủ khắp nơi, sắp bước vào những ngày lạnh giá nhất trong năm.

Tần Tự Hành bước xuống xe, tiến vào Thịnh Quang Hoa Phủ.

Khuôn mặt gã u ám, gã đi thẳng tới trước cửa một căn phòng, khẽ chỉnh lại cổ áo, sau đó nở một nụ cười tỏ vẻ thân thiện rồi đẩy cửa bước vào.

Vừa vào tới nơi đã thấy Văn Tuyền đứng trước cửa sổ, điếu thuốc kẹp nơi khóe miệng.

"A Tuyền." Gã cười, giơ tay chào hỏi. "Mấy hôm rồi không gặp cậu."

Văn Tuyền xoay người lại, thẳng tay đẩy cánh tay gã ra:

"Đừng có giả vờ thân thiết. Cậu thừa biết tôi đến tìm là vì chuyện gì."

Tần Tự Hành cười nói:

"Chẳng phải đến ăn cơm sao?"

"Giờ này còn ăn cơm cái gì? Tôi đến là vì chuyện của Tiểu Đĩnh."

Tần Tự Hành bật cười hỏi:

"Chu Đĩnh? Ý cậu là cháu ngoại của cậu? Nó làm sao vậy?"

"Đừng giả vờ nữa."

Tần Tự Hành vẫn cười:

"Tôi thì giả vờ cái gì chứ?"

"Vẫn còn muốn chối à?"

Lúc này, Tần Tự Hành thu lại nụ cười:

"Thế cậu nói cho rõ ràng đi. Tôi thật sự không biết cậu đến đây vì chuyện gì."

"Cháu tôi đang tham gia một chương trình truyền hình thực tế của đài Giang Hải, có người bỏ thuốc nó. Chuyện này mà cậu bảo không biết à?"

Tần Tự Hành tỏ vẻ kinh ngạc:

"Cậu nghĩ là tôi đứng sau vụ này sao?"

"Lão Tần, cậu nghĩ nếu tôi không nắm chắc trong tay chút bằng chứng nào thì có đến đây nói thẳng thế này không? Thôi đi, từ nhỏ chúng ta đã lớn lên cùng nhau, người khác không hiểu cậu, chẳng lẽ tôi còn không hiểu? Cậu có đang nói dối hay không, tôi chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay."

Tần Tự Hành bật cười thành tiếng, bước đến bàn cầm lấy một chai rượu, dùng răng bật nắp rồi rót đầy một ly, nâng lên uống cạn:

"Cậu có biết cháu ngoại cậu đã làm gì với tôi không?"

Văn Tuyền nghiêm mặt, giọng trầm xuống:

"Nói tôi nghe xem."

"Lần trước nó dùng pheromone để tấn công tôi, đến mức tay tôi đến giờ vẫn còn run, chỉ vì tranh giành một Alpha với tôi. Văn Tuyền, cậu hiểu mà, nó là cháu cậu, tôi biết. Giữa chúng ta cũng chẳng cần khách sáo. Nhà họ Văn các cậu, nhà họ Chu bọn họ, tôi còn rõ bối cảnh hơn ai hết. Cậu nghĩ xem, nếu nó không ra tay trước, tôi liệu có làm vậy với nó không?"

Nói đến đây, giọng Tần Tự Hành bỗng mềm xuống một chút:

"Tôi chỉ muốn giúp nó có được lần đầu với một Omega, cũng chẳng gây tổn thương gì thực sự cả. Coi như là mở đường một chút, có gì to tát đâu."

"Cậu thật sự thấy chuyện đó chẳng là gì à? Thế mẹ nó cậu dùng cái thứ thuốc khốn kiếp gì hả?" Văn Tuyền bóp chặt điếu thuốc trong tay, giọng lạnh tanh.

"Chấm dứt tại đây đi. Cậu biết rõ Tiểu Đĩnh lớn lên trong nhà tôi, tôi coi nó như con ruột. Không được phép động đến nó thêm lần nào nữa."

Tần Tự Hành gật đầu:

"Được, tôi hứa với cậu, từ giờ tuyệt đối không đụng vào nó. Nhưng cậu cũng phải nói với nó một câu: đừng cản đường tôi nữa."

"Còn người bên cạnh nó, cậu cũng không được đụng tới."

Tần Tự Hành hỏi:

"Hai đứa nó thành đôi rồi à?"

Văn Tuyền gật đầu:

"Cậu từng ngủ với không biết bao nhiêu Alpha, chẳng lẽ còn thiếu người sao?"

Tần Tự Hành uống thêm một chén rượu:

"Tôi không thiếu ai cả, nhưng tôi chỉ muốn Giản Văn Minh. Thế này đi, cậu nói lại với cháu cậu một tiếng, chúng ta cạnh tranh sòng phẳng. Tôi đảm bảo sẽ không giở trò gì nữa, được chứ? A Tuyền, tôi đâu phải người mất lý trí, coi như nể mặt cậu. Đôi bên nhường nhau một chút, cậu thấy sao?"

Văn Tuyền đáp:

"Nếu cậu thật sự có thể cạnh tranh công bằng, dĩ nhiên tôi không ý kiến."

Nói rồi, Văn Tuyền liếc nhìn Tần Tự Hành một cái.

"Không biết đầu óc cậu đang nghĩ gì, chẳng lẽ bị sắc đẹp làm cho mê muội rồi à? Không nói đến chuyện phía sau nó còn có tôi, cậu có biết anh rể tôi là người thế nào không? Dù thế lực không bằng nhà họ Văn chúng tôi, nhưng anh ấy là kẻ tàn nhẫn, chuyện đó cậu chẳng lẽ không rõ?"

Tần Tự Hành chỉ cười, không nói một lời, nhưng ánh mắt lại lạnh đi trông thấy.

Nhà họ Văn và nhà họ Chu liên thủ, gã đúng là không dễ đối phó nổi.

Chuyện này, suy cho cùng, cũng chỉ có thể trách Cố Vân Tương.

Bảo cậu ta đi quyến rũ Chu Đĩnh, không ngờ lại thành ra như thế.

Tiễn Văn Tuyền rời đi, Tần Tự Hành lập tức gọi điện cho Cố Vân Tương.

"Sếp Tần."

"Tôi bảo cậu đi ngủ với Chu Đĩnh, kết quả sao rồi?"

"Không thành công." Cố Vân Tương trả lời. "Chu Đĩnh không mắc bẫy."

"Trên đời này còn ai mà Cố Vân Tương cậu không quyến rũ được à? Cái thân thể dâm loạn của cậu vứt đâu rồi?" Giọng Tần Tự Hành lạnh như băng, vừa khinh bỉ vừa giận dữ:

"Cố Vân Tương, cậu đừng giỡn mặt với tôi."

"Ngài nghĩ tôi dám à?" Cố Vân Tương đáp trả.

"Biết điều là tốt."

Bên kia im lặng một lúc, rồi Cố Vân Tương lên tiếng:

"Tôi đã hạ thuốc cho Chu Đĩnh, còn dùng pheromone dụ dỗ, nhưng hắn quá mạnh, phát hiện ra ngay từ đầu, giờ thì đề phòng tôi như rắn độc. Nhiệm vụ sếp Tần giao, e là không thể hoàn thành ngay được."

"Chu Đĩnh và Giản Văn Minh giờ đã thành đôi rồi à?"

"Chuyện đó tôi không rõ lắm," Cố Vân Tương trả lời. "Nhưng bọn họ có yêu nhau hay không, có quan trọng không? Ngoài việc thích Alpha, chẳng phải ngài càng mê những Alpha đã có chủ sao?"

Đó chính là sự b**n th** của Tần Tự Hành.

Nghe nói gã từng chiếm hữu không ít Alpha đã kết hôn.

Cúp máy, Cố Vân Tương lặng lẽ nhìn vào gương.

Hôm nay, hắn ta vẫn trang điểm nổi loạn như thường lệ: đuôi mắt kẻ đỏ, khóe miệng có vết bầm, tóc tai rối bời, điểm xuyết vài sợi bạc.

Chuyên viên trang điểm đứng ở cửa nhìn hắn ta.

Cố Vân Tương khẽ vẫy tay, chuyên viên lập tức bước đến, tiếp tục giúp hắn ta hóa trang.

Cố Vân Tương nhắm mắt, tựa lưng vào ghế, vẻ mặt thản nhiên, dung mạo diễm lệ, quả thật mang khí chất của một siêu sao.

Chuyên viên trang điểm không khỏi xao động trong lòng.

Y là một Omega, mỗi lần trang điểm cho Cố Vân Tương đều khó tránh khỏi rung động.

Khuôn mặt ấy quá đỗi tinh xảo và sắc sảo, vừa kiều mị vừa quyến rũ, lại thoáng nét thuần khiết nhưng ẩn chứa sự mê hoặc hủy diệt khiến người ta khó lòng kháng cự.

Đột nhiên, Cố Vân Tương mở mắt.

Đôi mắt như rắn độc, sáng rực lên.

Chuyên viên trang điểm giật mình, tay run lên:

"Thật xin lỗi."

Nói xong liền vội cầm cọ, vẽ lại hàng chân mày cho Cố Vân Tương.

Cố Vân Tương nhìn vào gương, hỏi:

"Nói thật đi, từ góc nhìn của một người làm nghề, anh thấy tôi và Giản Văn Minh, ai đẹp hơn?"

Chuyên viên đáp:

"Dĩ nhiên là cậu. Ngũ quan của Giản Văn Minh không sắc nét bằng cậu."

Cố Vân Tương hơi hếch cằm, nghiêng đầu ngắm nghía mặt mình từ hai bên, khẽ nói:

"Càng đẹp thì càng sợ già... Không biết gương mặt này còn giữ được bao lâu. Hy vọng trước khi nó tàn phai, tôi có thể chết đi, để dung nhan đẹp nhất này mãi mãi in dấu trên màn ảnh. Dạo này tôi toàn đóng vai chính, làm phiền anh giúp tôi trang điểm kỹ càng một chút nhé."

Chuyên viên trang điểm nghe vậy bật cười:

"Nhất định rồi."

Cố Vân Tương vươn vai, áo quần xộc xệch, lộ ra những dấu hôn trên cổ không thể che giấu.

Sau buổi quay tối nay, hắn ta có thể được nghỉ ngơi một thời gian.

Buổi quay tiếp theo sẽ là lần đầu hắn ta diễn cùng Giản Văn Minh.

Hắn ta thực sự mong đợi.

______

Giản Văn Minh cảm thấy bản thân chắc hẳn đã lâu lắm rồi không giải tỏa d*c v*ng.

Bởi vì nửa đêm qua, cậu lại mơ một giấc mộng xuân.

Hậu quả là chiếc q**n l*t bị ướt sũng.

Bên ngoài trời đã sáng, mưa gió vẫn chưa dứt.

Cậu vội vàng bật dậy khỏi giường, phát hiện cả ga giường cũng hơi ướt.

Đệt!

Cậu vội lấy lọ pheromone đã chuẩn bị sẵn, xịt khắp phòng, sau đó dùng chăn phủ lên chỗ ướt.

Nhưng ngẫm lại, làm vậy chẳng phải càng phiền hơn sao?

Thế là cậu lại giật chăn lên, để thoáng khí cho khô bớt.

Tiếc là hôm nay trời mưa dầm, không khí ẩm ướt, nhiệt độ cũng thấp, chẳng biết đến bao giờ mới khô được.

Sau đó, cậu khập khiễng vào nhà vệ sinh, cởi chiếc q**n l*t ra.

Dì Trần mỗi ngày đều đến dọn dẹp quần áo bẩn và thay ga giường gối nệm. Cậu phải xử lý mọi thứ trước khi dì tới.

Cậu vội vàng giặt sạch q**n l*t, xả thật kỹ rồi treo lên giá trong nhà tắm, sau đó thay một chiếc quần ngủ khác.

Vừa thay xong, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

Cậu bước ra khỏi nhà vệ sinh:

"Vào đi."

Người bước vào là dì Trần, dì cười nói:

"Tỉnh rồi à."

Giản Văn Minh có chút chột dạ, đáp:

"Hôm nay trời mưa, con không cẩn thận ngủ quên mất."

"Trời mưa dễ ngủ mà." Dì Trần vừa nói vừa đặt bữa sáng lên bàn, rồi vươn tay định thay ga giường.

"Không cần thay đâu." Cậu lập tức ngăn lại.

Dì Trần ngẩng đầu nhìn cậu.

"Không cần thay mỗi ngày đâu dì." Cậu nói tiếp. "Giường cũng đừng dọn, lát nữa con còn muốn nằm nghỉ thêm một chút."

Dì Trần đành rụt tay về, nhưng lại quay sang nhà vệ sinh.

"Nhà vệ sinh cũng không cần dọn." Giản Văn Minh vội ngăn lại.

Lần này, sắc mặt dì Trần hiện rõ vẻ nghi hoặc.

"Nhìn thấy chiếc quần ngủ cậu mới thay ra, để tôi đem giặt cho." Dì Trần nói.

Dì Trần thật sự rất tận tâm, lại quan sát kỹ lưỡng.

Giản Văn Minh bèn nói thẳng:

"Con vừa tự giặt lúc tắm rồi, vẫn chưa khô."

"Quần áo giặt xong đừng để trong nhà tắm, dễ sinh vi khuẩn. Để tôi mang ra ngoài phơi, còn khử trùng nữa."

Nói xong, dì liền bước vào nhà vệ sinh.

Giản Văn Minh ngồi xuống giường, chẳng bao lâu đã thấy dì cầm quần áo đi ra.

Cậu cười gượng.

Lúc dì Trần bước ra đến cửa, thì chạm mặt Hề Chính đang đi vào.

Hề Chính liếc nhìn đồ trong tay dì Trần. Dì cười đầy ẩn ý, lắc đầu nói:

"Hôm nay Văn Khê tự mình giặt đồ đấy."

Nói rồi bật cười, mang quần áo đi ra ngoài, còn khẽ lẩm bẩm:

"Chẳng có gì mà ngại cả, ngay cả ga giường cũng không cho thay kìa."

Dì thật sự chẳng biết gì cả.

Hề Chính bước vào phòng, lập tức thấy Giản Văn Minh mặt đỏ bừng ngồi trên giường.

Hề Chính hỏi ngay:

"Mộng tinh à?"

Giản Văn Minh: "..."

Tên Hề Chính này đúng là khiến cậu mở mang tầm mắt.

Thẳng quá mức thật rồi.

"Mơ thấy gì vậy?" Hề Chính nhếch môi cười, vẻ mặt đầy trêu chọc.

Giản Văn Minh đáp:

"Mơ thấy thần tượng của tôi."

Vẻ đùa cợt trên gương mặt Hề Chính lập tức biến mất, ánh mắt sắc bén hơi nhướng lên:

"Ồ?"

Giản Văn Minh cũng nhướng mày, mang theo vẻ ngạo nghễ và phong tình, vừa kiêu ngạo vừa cuốn hút.

Hề Chính chưa từng thấy ai chỉ nhướng mày thôi mà lại đẹp trai và gợi cảm đến vậy.

Tự nhiên, thẳng thắn, đẹp đến lạ thường.

"Xem ra giấc mơ rất mãnh liệt." Hề Chính nói.

"Nếu anh muốn biết, tôi không ngại kể cho nghe."

"Không hứng thú." Hề Chính lạnh lùng đáp.

Giản Văn Minh ngẩng đầu, phát hiện Hề Chính đã đứng ngay trước mặt mình.

Cậu ghét nhất là bị Hề Chính nhìn chằm chằm như vậy.

Ánh mắt người này quá mức sắc bén, lại sâu xa khó đoán, khiến cậu nổi da gà mỗi khi đối diện.

"Nhìn gì vậy?" Cậu hỏi.

Hề Chính chậm rãi đáp:

"Đang nghĩ xem nên xử lý em thế nào. Đợi tôi nghĩ ra rồi, xem em còn dám nói chuyện kiểu đó với tôi nữa không."

Giản Văn Minh cười nhạt:

"Uy h**p tôi sao? Anh tưởng tôi vẫn là người trước kia, chuyện gì cũng phải nuốt vào trong bụng à?"

Hề Chính lắc đầu:

"Tôi biết em không còn là Giản Văn Khê ngày trước nữa. Người đang đứng trước mặt tôi là một con mèo hoang nhỏ, biết cào người đến rách da rướm máu. Nhưng có vẻ... tôi lại đặc biệt hứng thú với em như bây giờ."

Giản Văn Minh sững người một thoáng.

"Tôi nói thật đấy, tôi rất có hứng thú với em. Nếu em đủ thông minh, nên nhanh chân chạy đi thì hơn. Bởi vì tôi không phải người tốt." Hề Chính nói.

Thật sự có hứng thú với cậu sao...

Tim Giản Văn Minh đập loạn như trống trận. Cậu hơi nghiêng người về phía sau, ánh mắt từ gương mặt Hề Chính chậm rãi trượt xuống, lướt qua ngực, bụng rồi dừng lại ở phần eo.

Cậu khẽ nhếch môi, bật cười đầy giễu cợt, lại nhướng mày một lần nữa.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi lộp độp vang lên đều đều, tựa như từng nhịp gõ vào ô cửa kính, làm mờ đi cả khung trời phía sau.

Nghe thật hay.

Giản Văn Minh thầm nghĩ.

Cậu thật sự rất thích nghe.